Vạn Đế Chí Tôn - Chương 26: Ngoại môn thi đấu
Một thời gian sau đó, toàn bộ ngoại môn chìm trong sự yên ắng, mọi người đều đang dốc sức chuẩn bị cuối cùng cho giải đấu, Tần Phong cũng không phải ngoại lệ.
Suốt mấy ngày này, ngoài việc dồn sức đột phá Đoán Thể Cửu giai, hắn còn tập trung tu luyện Hỗn Nguyên Chân Khí, Tiềm Long Bộ và các công pháp khác.
Thời gian tu luyện trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã đến ngày ngoại môn thi đấu chính thức mở màn.
Sự yên tĩnh trước đó bị phá vỡ, toàn bộ ngoại môn trở nên cực kỳ náo nhiệt, không khí sôi động đến mức ngay cả một số đệ tử nội môn cũng tìm đến theo dõi.
Trời còn chưa sáng rõ, quảng trường ngoại môn đã chật kín người, tiếng nói chuyện huyên náo vang vọng khắp nơi.
"Ngoại môn thi đấu cuối cùng cũng bắt đầu rồi! Ta nóng lòng không đợi được nữa!"
"Nghe nói lần này phần thưởng vô cùng phong phú, mười người đứng đầu sẽ nhận được một bình tuyệt phẩm đan dược, còn ba người dẫn đầu còn có thể có được một kiện tuyệt phẩm pháp bảo."
"Ta còn nghe đồn, Truyền Công Đại trưởng lão của nội môn cũng đến theo dõi. Nếu ai giành được ngôi vị đệ nhất, có thể sẽ được ngài ấy thu nhận làm chân truyền đệ tử đấy!"
"Cái gì? Chân truyền đệ tử ư? Điều đó thật sự là phi thường!"
Đệ tử Đế Huyền Tông được chia làm ba cấp bậc: Ngoại môn đệ tử, Nội môn đệ tử và Chân truyền đệ tử.
Ngoại môn đệ tử có số lượng ��ông đảo nhất và cấp độ thấp nhất, họ chỉ được xem là những mầm non, không thể thực hiện nhiệm vụ môn phái và cũng không được coi là lực lượng nòng cốt.
Tuy nhiên, nếu không có sự bồi dưỡng từ các đệ tử ngoại môn, sẽ không thể có các đệ tử nội môn.
Đãi ngộ của đệ tử nội môn tốt hơn rất nhiều, không chỉ nhận được nhiều tinh thạch và đan dược hơn, mà còn có trưởng lão chuyên trách truyền thụ đạo pháp, chỉ dạy võ học.
Khi bước chân vào nội môn, người ta có thể bái sư học nghệ, được tiếp cận những công pháp cấp cao của môn phái – đó là ước mơ của vô số đệ tử ngoại môn.
Còn về chân truyền đệ tử, địa vị của họ càng cao hơn nữa.
Chân truyền đệ tử đôi khi còn được Chưởng giáo đích thân chỉ điểm, hơn nữa họ có thể tự lập động phủ, chiêu mộ đồ đệ, tương đương với một môn chủ của một môn phái cỡ nhỏ.
Đế Huyền Tông có ba mươi sáu chân truyền đệ tử, mỗi người đều thần thông quảng đại, thiên phú dị bẩm.
Mà những người được ứng cử cho vị trí Chưởng giáo Đế Huyền Tông thường được tuyển chọn từ chính những chân truyền đệ tử này.
Vì vậy, mỗi một chân truyền đệ tử không chỉ phải có thực lực cường đại mà còn phải học cách quản lý động phủ, đây cũng là sự chuẩn bị cho việc tiếp quản môn phái sau này.
"Ai mà trở thành chân truyền đệ tử được, vậy coi như một bước lên mây rồi!"
"Muốn làm chân truyền đệ tử thật sự quá khó, trừ phi có biểu hiện xuất sắc đến mức nghịch thiên, bằng không thì hoàn toàn không thể nào."
"Chỉ có hai người được mệnh danh 'Ngoại môn song hùng', Giang Mạc Phong và Lôi Dịch Minh, may ra còn có chút khả năng. Những người còn lại thì đừng mơ tưởng."
...
Trong vô số đệ tử ngoại môn, Giang Mạc Phong và Lôi Dịch Minh là hai nhân vật nổi bật nhất, cùng đứng đầu bảng xếp hạng, đều là những người đạt đến đỉnh phong Đoán Thể Cửu giai.
Hơn nữa, cả hai đều sở hữu tuyệt kỹ độc môn.
Chẳng hạn như Giang Mạc Phong, hắn sở hữu khí mạch biến dị, có một năng lực thần kỳ: triệu hoán.
Giang Mạc Phong có thể triệu hoán phong lôi mưa điện, biến ch��ng thành sức mạnh của bản thân để sử dụng.
Còn Lôi Dịch Minh thì tu luyện «Kinh Lôi Đao Pháp» gia truyền, mỗi khi vung đao, tiếng Kinh Lôi vang dội khắp nơi, vô cùng bá đạo.
Đây là một bộ công pháp Linh giai Hạ phẩm, mà đệ tử ngoại môn căn bản không thể tiếp cận được. Lôi Dịch Minh đã từng dùng bộ đao pháp này đánh bại một đệ tử nội môn, nhờ đó mà nổi danh.
Có thể nói, thực lực của hai người này tuyệt đối không thua kém đệ tử nội môn là bao.
Vì vậy, mọi người đều nhất trí đánh giá cao họ, cho rằng hai người này có hy vọng lớn nhất được Truyền Công Đại trưởng lão để mắt tới, và trực tiếp thu nhận làm chân truyền đệ tử.
"Giang Mạc Phong? Lôi Dịch Minh?"
Nghe mọi người bàn tán, lòng Tần Phong khẽ động.
"Mình hiện tại cũng đã đạt đến Đoán Thể Cửu giai, nếu đối đầu với hai người này, chắc hẳn sẽ không bị thua thiệt."
Tần Phong lẩm bẩm.
"Phong ca, Phong ca, chúng ta ở đây này!"
Đúng lúc này, từ trong đám đông, có một tiếng gọi hưng phấn vọng đến.
"Là Lỗ Béo ư?"
Tần Phong đưa mắt nhìn theo, chỉ thấy Lỗ Minh cùng hai người bạn đang vẫy tay về phía mình.
"Không tồi, ngươi cũng đã đạt đến Đoán Thể Bát giai rồi."
Tần Phong đi tới, lập tức cảm nhận được khí huyết dồi dào trong cơ thể Lỗ Minh.
"Hắc hắc, may mắn nhờ có những đan dược và tinh thạch đó, nếu không, ta chắc chắn không thể đột phá được. Còn Phong ca thì sao, chắc hẳn huynh đã đột phá Đoán Thể Cửu giai rồi chứ?"
Lỗ Minh tò mò hỏi.
"Ừm, nhưng đáng tiếc là vẫn chưa thể ngưng luyện chân khí."
Tần Phong khẽ gật đầu.
"Lợi hại quá! Nói vậy, Phong ca cũng có cơ hội cạnh tranh top ba ngoại môn rồi!"
Lỗ Minh cười ha hả.
"Top ba ngoại môn ư?"
Tần Phong hơi giật mình, mục tiêu của hắn chỉ có một, là vị trí đệ nhất ngoại môn; ngoài ra, mọi kết quả khác đều là thất bại.
"Đúng vậy! Với năng lực thực chiến và tu vi Đoán Thể Cửu giai của Phong ca, cạnh tranh top ba hẳn là có cơ hội."
Lỗ Minh gật đầu cười, nhưng lập tức lại có vẻ tiếc nuối nói: "Đáng tiếc là ngoại môn có hai nhân vật quá mạnh là Lôi Dịch Minh và Giang Mạc Phong. N��u không có hai người họ là chướng ngại, Phong ca huynh đã có hy vọng giành lấy ngôi vị quán quân rồi."
Nghe vậy, Tần Phong lặng im một lát, rồi cười nhạt: "Có lẽ vậy!"
Hắn chưa từng đối đầu với hai người này, cũng không rõ thực lực đối phương ra sao, nên không dám nói lời quá chắc chắn.
"Tần Phong, đã lâu không gặp nhỉ."
Ngay khi Tần Phong đang chìm trong suy nghĩ, một giọng nữ quen thuộc vang lên.
Tần Phong và mọi người đều đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ cao ráo xinh đẹp, dắt tay một nam thanh niên với dáng vẻ ngạo nghễ, chậm rãi bước tới.
"Đường Vũ Nhu?"
Tần Phong sững sờ, cảm thấy có chút khó tin.
Kể từ ngày chia tay ở võ viện, Đường Vũ Nhu đã rất lâu không xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Điều trớ trêu nhất là, người mà nàng đang dắt tay không ai khác chính là Lý Tinh Diệu – kẻ thù không đội trời chung của Tần Phong.
Trước đây, Tần Phong và Lý Tinh Diệu từng vì tranh giành «Tiềm Long Bộ» mà trực tiếp ra tay tại Thiên Vũ Các. Chuyện này gây xôn xao không nhỏ, ai nấy đều biết.
Nhưng không ngờ Đường Vũ Nhu lại cặp kè với Lý Tinh Diệu, quả đúng là cùng một giuộc.
Lý Tinh Diệu là một trong top mười đệ tử ngoại môn, nổi tiếng lừng lẫy, lúc này lại được nhiều người vây quanh. Hắn vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh nhìn của các đệ tử xung quanh.
"Là Lý sư huynh kìa! Hắc hắc, top mười ngoại môn đúng là khác bọt, những mỹ nữ cũng tự động vây quanh hắn."
"Lý Tinh Diệu và Tần Phong là tử địch mà, trước đây còn hẹn nhau tỉ thí một trận ở ngoại môn thi đấu để phân định thắng thua."
"Ha ha, Tần Phong mới nhập môn có hai tháng, làm sao có thể là đối thủ của Lý sư huynh được chứ?"
"Chưa chắc đâu, có tin đồn nói rằng Vương Ưng đã chết dưới tay Tần Phong cơ mà..."
"Đâu ra lắm tin đồn thất thiệt vậy? Đừng có tin, Vương Ưng dù sao cũng là Đoán Thể Cửu giai, một trong hai mươi nhân vật hàng đầu ngoại môn, làm sao có thể chết dưới tay Tần Phong được?"
...
Dưới ánh mắt vây quanh của mọi người, Đường Vũ Nhu dắt tay Lý Tinh Diệu, tiến thẳng đến trước mặt Tần Phong.
Nàng bước đi khoan thai, vô cùng hư��ng thụ khoảnh khắc này, tựa như được trở về cái thời ở võ viện, cái cảm giác được vạn người chú ý.
"Tần Phong, nể tình chúng ta đồng hương một phen, ta đến đây là muốn nói cho ngươi một tiếng, hãy mau rời khỏi vòng đấu đi. Bằng không, nếu gặp phải Lý sư huynh, ngươi sẽ chết thảm đấy."
Đường Vũ Nhu lạnh lùng hừ một tiếng, đoạn ngẩng đầu nhìn người nam tử bên cạnh, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Tần Phong nhìn thấy cảnh tượng này, cảm giác như nuốt phải ruồi bọ, suýt chút nữa nôn ọe.
Không thể không nói, người phụ nữ này quả thực rất biết cách lấy lòng đàn ông. Trước đây tán tỉnh Dương Thiếu Long, giờ lại bám lấy Lý Tinh Diệu, thủ đoạn này người thường khó mà học được.
"Nể tình đồng hương một phen, ta cũng cho ngươi một lời khuyên. Cái tên đàn ông bên cạnh ngươi chẳng qua cũng chỉ là một Dương Thiếu Long thứ hai mà thôi. Rất nhanh thôi, ngươi sẽ biết lựa chọn của mình ngu xuẩn đến mức nào."
Tần Phong cười nhạt một tiếng, đồng thời liếc nhìn Lý Tinh Diệu, rồi nói tiếp: "Nể tình chúng ta đ��ng môn một phen, ta lại tiết lộ cho ngươi một tin tức. Người phụ nữ này ban đầu từng qua lại với ta, sau đó cặp kè với một kẻ khác, đến tay ngươi thì đã là hàng ba đời rồi. Vậy mà ngươi lại cứ tưởng đó là bảo bối. Nói thật, ta cực kỳ đồng cảm với ngươi." Truyen.free là đơn vị sở hữu bản quyền của đoạn dịch này.