(Đã dịch) Vạn Giới Tai Ương - Chương 9: Trần Thanh Phong
"Nhanh lên, sắp tới nơi rồi."
Hai người chạy ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ, thể lực của Trần Hải đã bắt đầu có chút kiệt sức. Thấy vậy, thanh niên phía trước quay đầu động viên, và Trần Hải cũng đã nhìn thấy phía trước có một chấm đen đang dần phóng đại.
"Là một góc đại thụ sao?"
Đại thụ cao lớn xanh ngát nằm lẻ loi giữa đồng cỏ thật cô độc, những tán cây khổng lồ vươn rộng sang hai bên. Trên cây có vô số hoa nở trắng rực, cánh hoa theo gió cùng với lá xanh rơi lả tả trên mặt đất, khung cảnh thật mỹ miều. Thế nhưng, Trần Hải không có tâm trạng thưởng thức, hắn quay đầu thấy bóng đen ngày một áp sát, dốc toàn bộ sức bình sinh lao nhanh về phía trước.
"Nhanh, mau vào."
Dưới gốc đại thụ, thanh niên đang đứng cạnh một cái lỗ lớn khoét sâu vào thân cây, thúc giục Trần Hải rồi dẫn đầu lao vào. Trần Hải cũng không nghĩ ngợi nhiều, đâm đầu xông tới đến mức ngã lăn vài vòng, lưng va vào vách tường mới dừng lại. Đúng lúc này, bóng đen cũng đã lướt qua, khung cảnh tối đen bao phủ không gian.
Cùng lúc này, có vài đốm xanh đang lơ lửng giữa không trung. Chúng ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc đã chiếu sáng toàn bộ cảnh vật: một căn phòng nhỏ được bao quanh bởi những vách gỗ xù xì. Không ngờ bên trong gốc cây cổ thụ lại có một không gian rộng rãi đến thế.
"Không cần lo lắng, ở trong đây chúng ta sẽ an toàn."
Người thanh niên bước tới, đưa tay chỉ một đốm xanh đang lơ lửng, mỉm cười nói:
"Chúng là loài gì tôi không biết nhưng rất giống đom đóm ở trái đất. Ban ngày chúng sẽ ngủ vùi trong gốc cây, đêm đến mới hoạt động, tỏa sáng khắp nơi. Chúng là loài vô hại, cậu đừng lo lắng."
Một con đom đóm xanh lắc lư bay tới trước mặt Trần Hải như đang tò mò với vị khách xa lạ. Nó lượn vài vòng rồi bất ngờ đậu xuống người Trần Hải. Trần Hải luống cuống đưa tay ra, để con đom đóm đáng yêu đậu trên tay mình. Dù bản năng mách bảo muốn hất tay ra trước sinh vật dị thế giới xa lạ này, hắn vẫn tò mò đưa mắt nhìn gần. Sinh vật dạng bọ này không có cánh nhưng vẫn có thể bay lượn, cả người cấu tạo từ hai khoang bầu dục đáng yêu ghép lại, chẳng thấy mắt mũi đâu chỉ có hai chiếc râu nhỏ khẽ cọ vào nhau. Nó không có chân nhưng khẽ nhúc nhích vài cái bằng thân mình, sau đó lại bay lên, cả cơ thể phát ra một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ, nhập vào cùng đồng bạn bay lượn khắp phòng.
"Phòng này là do anh làm?"
Trần Hải cuối cùng cũng định thần, đưa mắt nhìn quanh, đánh giá không gian giản dị này: một chiếc giường, một chiếc bàn với hai cái ghế, thêm vào đó là một chiếc tủ gỗ. Đúng là một căn phòng đơn giản trong không gian nhỏ hẹp. Nghe Trần Hải hỏi, thanh niên rất tự hào gật đầu, sau đó tự vỗ đầu một cái rồi giới thiệu:
"Xém chút nữa là quên mất. Anh tên Trần Thanh Phong, tiểu đội số 1, lữ đoàn cơ động số 2 thuộc B�� tác chiến phòng chống thiên tai, Quân khu 7."
Nói rồi, hắn ta đưa tay lên làm kiểu chào theo dáng vẻ quân đội. Trần Hải nghe xong lại nhìn anh ta, vẻ mặt hơi ngơ ngác, phong cách chào này hắn chưa từng thấy bao giờ. Quân đội liên bang hình như không có kiểu chào như vậy. Trần Hải cố gắng nặn ra một nụ cười để đáp lễ.
"Chào anh, tôi chỉ là một thức tỉnh giả bình thường tham gia vào đội thám hiểm không gian này. Lần này, vì tình huống ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta cần phải nhanh chóng trở về khe nứt. Chỉ cần đi qua khe nứt là sẽ an toàn, bên kia đã có người liên bang chờ sẵn tiếp ứng."
"Liên bang là cái gì, Liên Hiệp Quốc sao? Còn thức tỉnh giả, đó là tên mới của một nhánh quân đội chăng?"
Trần Thanh Phong cái hiểu cái không, sau đó chỉ ra ngoài qua cái lỗ nhỏ trên bức tường cây xù xì.
"Không ra được, trời tối vùng đất này vô cùng nguy hiểm... chúng tới rồi!"
"Chúng là ai?"
Trần Hải khó hiểu nhìn theo hướng chỉ tay của Trần Thanh Phong. Xuyên qua lỗ nhỏ, trên mặt đất đỏ như máu đang có những bóng trắng bò ra từ dưới đất, khiến Trần Hải giật thót một cái. Bóng trắng rất nhanh đã thoát khỏi mặt đất, chúng lơ lửng trên không cách mặt đất một đoạn rồi bắt đầu du đãng xung quanh. Ngày càng nhiều bóng trắng xuất hiện, hình dạng cũng muôn hình vạn trạng: có hình người, có các sinh vật hình dạng đặc thù, và đôi khi còn là các loài động vật to nhỏ khác nhau. Tất cả đều có một đặc điểm chung: hai mắt vô hồn, du đãng không có chủ đích. Đôi khi va vào nhau, chúng đều xuyên qua đối phương rồi tiếp tục hành trình.
"Là... là hồn ma sao!"
Trong đầu Trần Hải vô thức nổi lên hai chữ này, cảm giác ớn lạnh lan tỏa toàn thân hắn. Từ trước đến nay, đối với những thứ mình không thể lý giải, hiểu rõ được, con người đều sinh ra một nỗi sợ hãi vô hình, và hồn ma chắc chắn đứng hàng rất cao trong danh sách này. Từ bé đến lớn, hắn chỉ biết đến hai từ này qua sách báo, phim ảnh, trong tiểu thuyết và các truyền thuyết, truyện xưa dân gian truyền lại. Đây là lần đầu tiên Trần Hải tận mắt trông thấy bọn chúng. Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Thanh Phong, ấp úng hỏi:
"Chúng, chúng rất nguy hiểm?"
"Đúng vậy."
Trần Thanh Phong vẻ mặt nặng nề gật đầu một cái.
"Khi người sống tiếp xúc với chúng, sẽ bị rút cạn hồn phách, chỉ còn lại một bộ xương khô. Linh hồn thì sẽ bị bọn chúng thôn phệ. Anh đây từng tận mắt trông thấy một đồng đội bị bọn chúng rút hồn, rất thống khổ."
Như nhớ lại quá khứ không hay, Trần Thanh Phong bất giác run rẩy một cái, khiến Trần Hải bên cạnh cũng bị ảnh hưởng theo. Từ bé đến giờ, hắn sống yên bình bên trong những bức tường bảo vệ, làm sao có thể trải nghiệm tình cảnh như thế này? Đầu óc hắn như nhũn ra, chẳng thể tìm được đối sách hợp lý. Trần Hải bất đắc dĩ đưa mắt tới gần một lỗ nhỏ để quan sát, chán chường lại chuyển sang lỗ khác. Bức tường cây có rất nhiều lỗ to nhỏ khác nhau, phân bố tứ phía. Vì nhàm chán, Trần Hải liền tiến tới gần quan sát một lượt. Ngay khi hắn đưa mắt lại gần một lỗ lớn, hình ảnh đập vào mắt khiến tim hắn như ngừng đập: xa xa, xuyên qua vô tận đất đỏ cùng những bóng trắng bay lượn, một vệt sáng h��nh thoi thẳng đứng nổi bật giữa trời đêm đen kịt.
"Đó là vết nứt, là cổng không gian. Đúng rồi, tuy trung tâm cổng không gian không phát ra ánh sáng nào, nhưng khu vực vành đai biên giới thì có tỏa nhiệt, phát ra ánh sáng với bước sóng thấp, đủ để mắt thường có thể nhìn thấy. Trong không gian đen kịt như vậy, nó càng dễ dàng nhận biết. Đúng, đó chính là cổng không gian, không sai được."
"Cậu cũng nhìn thấy nó sao?"
Không biết từ bao giờ Trần Thanh Phong đã đến sau lưng Trần Hải, hắn đưa mắt nhìn ra xa tràn đầy hoài niệm.
"Nó tồn tại từ lâu rồi, nhưng ban đêm thì không thể ra ngoài được. Còn ban ngày, nó lại hoàn toàn biến mất. Dù cố gắng định vị phương hướng thế nào, vùng đất này ban ngày vẫn như một mê cung vậy, cho dù cố gắng đến mấy cũng không thể tìm ra."
Nói rồi hắn nhún vai tỏ vẻ bực bội:
"Chưa kể, không thể rời quá xa cây cổ thụ này, nếu không anh mày sẽ không tìm được đường về. Đợi màn đêm buông xuống thì lại quá thảm. Tình cảnh cứ giằng co mãi cho tới hôm nay gặp chú em."
Thấy ánh mắt nóng cháy của thanh niên nhìn vào mình, khóe miệng Trần Hải giật giật, có chút bất đắc dĩ nói:
"Em cũng không có cách nào."
Trần Thanh Phong cũng không giận, hắn cười ha hả vỗ vào vai Trần Hải.
"Nhiều cái đầu sẽ nghĩ ra cách thôi. Còn nếu không, cậu cứ ở lại với anh, anh cũng đỡ buồn."
Nội dung chuyển ngữ này được truyen.free thực hiện, mong độc giả đón đọc trọn vẹn tại trang web chính thức.