(Đã dịch) Vạn Long Thần Tôn - Chương 137: Nhất niệm thương hải tang điền
Ôn Thanh Dạ không kìm được bước về phía cây cầu cổ kính. Mỗi khi bước một bước, y lại càng cảm nhận rõ ràng luồng uy áp hiện hữu, thứ khí tức như có như không ấy không ngừng lan tỏa. Đến lúc này, Ôn Thanh Dạ cuối cùng cũng xác định, luồng uy áp này chính là từ trên cây cầu cổ kính khuếch tán ra.
Ôn Thanh Dạ chậm rãi bước vào. Trên hai bên thành cầu đá, khắc họa mười hai hình ảnh nữ tử, mỗi người một vẻ, tư thái uyển chuyển, hút hồn đoạt phách. Tính ra, tổng cộng phải đến hai mươi bốn bóng hồng.
Ngay chính giữa cầu lại cắm một thanh kiếm, một nửa lưỡi kiếm cắm sâu vào mặt cầu, nằm ngay ngắn. Thanh kiếm ấy dường như còn cổ xưa hơn cả cây cầu, toát lên vẻ phong trần, tang thương.
Phần thân kiếm phía trên xuất hiện từng vòng vết rạn. Nửa thân kiếm còn lại thì cắm sâu xuống dưới mặt cầu, như thể đã trải qua vô số năm tháng.
"Hảo kiếm!"
Ôn Thanh Dạ lập tức nhận ra thanh kiếm này phi phàm. Dù mang đầy vết rạn, mũi kiếm vẫn toát ra sức bén đáng kinh ngạc. Y thong thả bước trên cầu đá, tiến lại gần, rồi dùng hai tay nắm lấy chuôi kiếm.
"Hửm?" Ôn Thanh Dạ phát hiện mình lại không rút nổi thanh kiếm này, trong lòng không khỏi dấy lên chút nghi hoặc.
Ôn Thanh Dạ vận chuyển nguyên khí trong cơ thể, dốc toàn bộ sức lực.
"Xoạt... xoạt..."
Thân kiếm từ từ được rút ra, toàn bộ cây cầu cổ dường như cũng rung chuyển nhẹ.
Ôn Thanh Dạ cũng cảm thấy dưới chân rung lên bần bật, y càng nhận thấy thanh kiếm này phi phàm. Dù xung quanh đất trời quay cuồng, nhưng vẫn không thể ngăn cản Ôn Thanh Dạ.
"Bang!"
Thân kiếm bị Ôn Thanh Dạ rút phắt ra, cây cầu cổ cũng khôi phục vẻ tĩnh lặng.
Ôn Thanh Dạ nhìn thanh kiếm trong tay, cảm nhận khí thế tỏa ra từ nó. Lưỡi sương vung lên, chém Giao diệt Long, đây tuyệt đối là một thanh kiếm tốt! Dù hiện tại có phần tàn tạ, nhưng nó vẫn là một thanh kiếm phi phàm.
"Đỉnh Cửu phẩm!" Ôn Thanh Dạ nhìn thanh tàn kiếm trong tay, thầm nói.
Thanh kiếm này dù hư hại nhiều, nhưng vẫn là một thanh kiếm đỉnh phong Cửu phẩm.
"Oanh!"
Đột nhiên, Ôn Thanh Dạ cảm giác trước mặt có một luồng khí thế ngưng tụ, nguyên khí xung quanh điên cuồng khởi động, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, như thể có thứ gì đó sắp xuất hiện.
Ôn Thanh Dạ không khỏi ngẩng đầu lên, chau mày. Chẳng lẽ là mình rút kiếm lên, đã chạm vào pháp trận nào sao? Không thể nào, trận pháp nào có thể che mắt ta chứ?
Khí lưu không ngừng xoay chuyển, phảng phất muốn rút cạn toàn bộ nguyên khí xung quanh.
"Xoạt!"
Một luồng đại thế từ từ mở ra trước mắt Ôn Thanh Dạ, hiện ra một cảnh tượng vĩ đại.
Cổ mộc che trời mọc sừng sững thành rừng, một loại khí tức Hồng Hoang thấm đẫm đại địa. Trên bầu trời, cự cầm bay lượn, hai cánh dang rộng che khuất cả bầu trời, khiến toàn bộ thiên địa ảm đạm thất sắc, chìm trong bóng tối dưới đôi cánh khổng lồ ấy.
Trên đại địa, Hoang Cổ Cự Thú khẽ cựa mình, gây ra biến động lớn lao, khiến toàn bộ đại địa cũng rung chuyển theo. Cổ thụ che trời, sơn mạch đột ngột mọc lên, nhật nguyệt tinh thần dường như đều nằm gọn trong cảnh tượng đó.
Toàn bộ hình ảnh mang theo một loại xúc cảm xuyên thấu lòng người, phàm nhân chứng kiến cảnh tượng này chắc chắn sẽ kinh hãi không thôi.
Hình ảnh Hoang Cổ này như in sâu vào bầu trời, không ngừng biến hóa, hệt như thật sự đang diễn ra ngay trước mắt.
"Bí Cảnh sao?" Ôn Thanh Dạ nhìn cảnh tượng trước mắt, hai tay chắp sau lưng, thì thầm nói.
Ôn Thanh Dạ đứng trên cây cầu cổ, trợn mắt không chớp nhìn. Khí tức Hoang Cổ đập vào mặt, chiếu rọi xuống mặt hồ, hoặc như chính mặt hồ được khắc lên bầu trời, khiến người ta khó lòng phân định, khó lòng lý giải.
"Sát phạt chi khí! Ma Binh?" Mắt Ôn Thanh Dạ đột nhiên sáng ngời, không khỏi nghĩ đến tin tức hiển thị trên Thiên Tinh giống. Chẳng lẽ Bí Cảnh vừa rồi hiện ra chính là Bí Cảnh mà Ma Binh khai quật được?
Không biết đã trôi qua bao lâu, cảnh tượng này từ từ biến mất, dần dần phai nhạt.
Khí tức Hoang Cổ biến mất, Cự Thú không còn, cự cầm cũng dần dần khuất dạng.
Nhất niệm lên, muôn sông nghìn núi; nhất niệm diệt, thương hải tang điền!
"Từ nay về sau, ngươi sẽ tên là Nhất Niệm." Ôn Thanh Dạ nhìn thanh tàn kiếm trong tay, rồi ngước nhìn bầu trời.
"Keng!"
Đột nhiên, thân kiếm phát ra âm thanh rung động khẽ khàng.
"Kiếm Linh?" Lông mày Ôn Thanh Dạ khẽ nhướng, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Muốn phẩm cấp kiếm được nâng cao, dù có tẩm bổ đủ loại khoáng thạch, kim loại đến mấy, cuối cùng cũng sẽ đạt đến một điểm tới hạn. Và sau khi đạt đến điểm tới hạn, muốn tiếp tục nâng cao, nhất định phải để kiếm sinh ra Kiếm Linh.
Có Kiếm Linh rồi, phẩm cấp của kiếm mới có thể tiếp tục tăng lên.
Ôn Thanh Dạ thu kiếm Nhất Niệm lại, lúc này y mới phát hiện bầu trời đã dần tối, ánh trăng cũng khẽ ló dạng, chiếu rọi xuống mặt đầm, gợn sóng lăn tăn.
Đột nhiên, Ôn Thanh Dạ cảm giác bên tai tựa hồ truyền đến từng đợt tiếng tiêu. Tiếng tiêu xuyên qua sương mù trắng xóa, lướt qua làn nước trong xanh, phảng phất đến từ khúc tiên Bích Lạc Quỳnh Tiêu.
Trước mắt Ôn Thanh Dạ phảng phất có mấy hình bóng mỹ lệ bắt đầu vũ động, ánh sáng lung linh bay lượn, váy áo tung bay, mờ ảo phiêu diêu, lay động những gam màu tuyệt đẹp, nhưng lại xa vời khôn chạm.
"Nhị Thập Tứ Kiều minh nguyệt dạ, người ngọc nơi nào giáo thổi tiêu?"
Ôn Thanh Dạ không khỏi nhìn về phía ánh trăng trên đỉnh đầu, ánh trăng rọi xuống đầm nước.
Đầm nước ư?
"Bịch!"
Ôn Thanh Dạ bỗng nhiên nghĩ ra, sau đó không chút do dự nhảy phốc xuống, đúng lúc rơi vào nơi ánh trăng chiếu rọi.
Ôn Thanh Dạ vừa tiến vào trong đầm nước, lập tức cảm giác một luồng hàn khí ập thẳng vào mặt, lạnh buốt thấu xương, đau đớn đến tận linh hồn. Tiếp đó, là luồng uy áp mà khí thế thần bí này dường như càng thêm mãnh liệt, khiến trái tim Ôn Thanh Dạ cũng không kìm được mà đập thình thịch.
"Nước nơi đây lạnh đến vậy, chẳng biết có phải thiên địa chi thủy không." Ôn Thanh Dạ nhìn bốn phía, thầm nghĩ.
Đồng tử Ôn Thanh Dạ co rút, y tiếp tục bơi xuống dưới. Xung quanh chỉ một mảnh tĩnh mịch, không động vật, không thực vật, chỉ có làn nước đầm lạnh buốt.
Không biết bơi được bao lâu, Ôn Thanh Dạ cảm giác luồng uy áp ấy càng lúc càng mạnh, làn nước đầm cũng càng lúc càng lạnh.
"Uy áp này... mạnh đến thế." Ôn Thanh Dạ cau mày, thứ uy áp này như thể khắc sâu vào linh hồn, nếu nguyên thần của người bình thường không đủ mạnh, chắc chắn sẽ bị uy áp này nghiền nát tới chết.
Rốt cuộc đây là thứ gì?
Nước đầm dần chuyển sang sắc thâm. Sau một hồi lâu nữa, làn nước trở nên nặng nề, mang theo cảm giác trĩu nặng.
"Xoẹt xoẹt!"
Ôn Thanh Dạ cảm giác đầu gối mình đau xót, phát ra tiếng xương khớp nứt rắc rất nhỏ.
Ôn Thanh Dạ hít sâu một hơi, cau mày tiếp tục bơi về phía trước.
Đột nhiên, phía trước như xuất hiện một tia sáng. Một vật hình quạt lọt vào mắt Ôn Thanh Dạ. Vật hình quạt này tỏa ra uy áp vô cùng tận, không ngừng khuếch tán ra bốn phía.
"Long Lân!?"
Ôn Thanh Dạ cuối cùng cũng biết vật trước mắt này là gì. Là Long Lân! Đây là một khối vảy trên thân rồng.
Chính khối Long Lân này lại mang theo uy áp cực kỳ cường đại!
Long tộc, ở Tiên giới đều là một tộc lừng lẫy danh tiếng nhất. Đương nhiên, không phải chỉ Thủy Long tộc hay Giao Long tộc, mà là chân chính Long tộc trú ngụ ở Yêu giới. Dù chúa tể Yêu giới không phải Long tộc, nhưng thế nhân đều biết đó là bởi vì Long tộc ẩn mình.
Long tộc, bất luận là thực lực hay thế lực, đều có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn. Khối Long Lân trước mắt này chính là Long Lân thuần khiết trên thân Long tộc, cho nên mới tỏa ra uy thế cường đại đến vậy.
Ôn Thanh Dạ vươn tay mạnh mẽ, tóm lấy khối Long Lân này. Lập tức, uy áp ập thẳng về phía y, khiến trong mắt Ôn Thanh Dạ hiện lên một tia mờ mịt.
"Hống!"
Nước đầm xung quanh như sôi sùng sục, ào ạt dâng trào ra bốn phía.
Ôn Thanh Dạ mạnh mẽ nắm chặt Long Lân, lập tức cảm giác lòng bàn tay trĩu nặng, trong đầu đau nhói.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Ôn Thanh Dạ cảm giác trong đầu trở nên thanh tỉnh.
Ôn Thanh Dạ cẩn thận nhìn khối Long Lân trong tay. Y lúc này mới phát hiện khối Long Lân này lại bị chia thành nhiều phần, trông như được chế tác thành một phần tám của Bát Quái Bàn. Khối Long Lân trước mắt này hẳn chỉ là một phần tám của một khối Long Lân nguyên vẹn.
Trên khối Long Lân không trọn vẹn này có khắc chữ 'Càn'.
Một khối Long Lân chia thành tám phần, vậy bảy phần còn lại đang ở đâu? Nếu tập hợp đủ cả tám phần này, rốt cuộc sẽ xuất hiện điều gì đây? Trong lòng Ôn Thanh Dạ không khỏi bắt đầu cảm thấy tò mò.
Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, nơi bạn tìm thấy những câu chuyện hấp dẫn nhất.