(Đã dịch) Vạn Thú Đồng - Chương 37: Chiêu mới
Đợi đến khi gia tộc Hoàng Phong rời đi, ba người Dương Dịch cũng an toàn rời khỏi đấu trường, trở về Linh Phong học viện.
Về lời đe dọa của Hoàng Hạ đó, Dương Dịch lại chẳng hề bận tâm lắm. Bởi lẽ, trong học viện, là một võ giả, Hoàng Hạ không thể tự mình động thủ với cậu ta; còn về việc khiêu chiến thì Dương Dịch chỉ cần không đồng ý là được. Riêng Hoàng Hạo, lúc này Dương Dịch đã chẳng còn sợ hãi chút nào.
Sau khi an toàn trở về học viện, Dương Dịch chào Dương Tuyết rồi cùng Ngả Luân trở về ký túc xá.
– Ngày mai là bắt đầu học kỳ mới rồi, nếu học kỳ này thực sự bận rộn như lời họ nói, thì sẽ thú vị lắm đây! – Ngả Luân nhảy phốc lên giường mình, hai tay gối đầu, nhìn trần nhà, vẻ mặt mong đợi nói. Giờ đây, thoát khỏi sự đe dọa của Bao Bạo Nhai, cả người cậu ta trông hoạt bát hơn hẳn.
– Đúng vậy, nhưng thực lực vẫn là quan trọng nhất! Vẫn phải tranh thủ thời gian tu luyện thôi! – Dương Dịch nhìn Ngả Luân, ánh mắt cũng có phần mong đợi. Song cậu biết, không có thực lực thì mọi thứ đều là nói suông.
– Đúng vậy, chúng ta phải nhanh chóng trở thành võ giả! – Nghe Dương Dịch nói, Ngả Luân bật dậy.
– Ừm! Cùng nhau cố gắng lên! – Dương Dịch giơ nắm đấm về phía Ngả Luân, cười nói.
······
Muốn phóng thích tinh thần lực ra ngoài! Xem ra cường độ tinh thần lực của mình vẫn còn kém xa lắm! – Dương Dịch cảm nhận dòng tinh thần lực trong đầu không ngừng thôi động nhưng lại chẳng hề suy suyển, không khỏi có chút bực bội.
– Khoan đã! Phóng thích tinh thần lực ra ngoài... theo như 《Vạn Thú Phổ》 thì cả Ánh sáng Mê hoặc và Ánh sáng Khống chế cũng là cách phóng thích tinh thần lực! – Dương Dịch đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, lập tức mở bừng mắt.
– Ngả Luân, lại đây một chút! – Dương Dịch trực tiếp đứng lên, nhảy khỏi giường, vẫy tay gọi Ngả Luân.
– Làm gì thế? – Ngả Luân đang vuốt ve thanh đoản kiếm gỗ mà học viện phát, vẻ mặt nghi ngờ nhìn Dương Dịch.
– Thôi nào, cậu cứ lại đây một chút là được! Chúng ta luận bàn một chút! – Dương Dịch cười thần bí.
– Luận bàn? Cậu lại đòi thua nữa rồi! – Ngả Luân nghe Dương Dịch nói luận bàn, mắt sáng bừng, đặt thanh đoản kiếm gỗ xuống, nhảy khỏi giường đi tới trước mặt Dương Dịch.
– Hì hì! Cứ thử xem sao ~ – Dương Dịch cười khúc khích rồi đi ra ngoài cửa.
Nhìn nụ cười thần bí trên mặt Dương Dịch, Ngả Luân cũng lắc đầu, nhưng vẫn đi theo Dương Dịch ra ngoài. Cả hai đều cực kỳ hiếu chiến, chuyện so tài cũng đã trải qua rất nhiều lần. Tuy nhiên, vì tốc độ của Ngả Luân, Dương Dịch luôn bị đánh bại. Đối với thất bại, Dương Dịch mỗi lần đều chỉ cười xòa, sau đó tiếp tục tu luyện, còn Ngả Luân cũng học được vài điều khi đối chiến với Dương Dịch. Bởi vậy, cả hai đều cực kỳ thích luận bàn.
– Có thể dùng Quỷ Mê Bộ không?
Trên bãi đất trống trước ký túc xá, lúc này đã bị bóng đêm bao phủ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai thiếu niên đứng đối diện nhau. Một làn gió nhẹ thổi qua, Ngả Luân liền mở miệng hỏi trước.
– Lần này thì được! – Dương Dịch khẽ mỉm cười, chậm rãi nói.
– Ồ? Ha ha, vậy lại thua nữa rồi! – Ngả Luân mắt sáng bừng, vừa cười vừa nói.
– Đến đây! – Dương Dịch cũng cười, bày ra một tư thế chiến đấu.
– Cẩn thận đấy! – Ngả Luân vừa dứt lời, cả người liền hóa thành một đạo ảo ảnh, trực tiếp xông về Dương Dịch.
– Tốc độ này, quả thực là phiền phức! – Dương Dịch nhìn Ngả Luân đang lao tới cực nhanh, khẽ thở dài, vươn người thật xa, miễn cưỡng tránh được Ngả Luân.
– Ha ha! – Ngả Luân nhìn Dương Dịch vừa thoáng qua đã nằm bò dưới đất tránh né mình, liền cười lớn, lần nữa hóa thành huyễn ảnh nhằm về phía Dương Dịch.
Nhưng đúng lúc Ngả Luân vừa mới bắt đầu cất bước, Dương Dịch đột ngột xoay đầu lại, một luồng ánh sáng trắng từ hai mắt cậu ta bắn ra. Tốc độ đó không biết nhanh hơn tốc độ của Ngả Luân bao nhiêu lần.
Không đợi Ngả Luân phản ứng, ánh sáng trắng liền trực tiếp bắn vào mắt cậu ta. Một cảm giác choáng váng trực tiếp từ trong đầu truyền tới.
– Thành công! – Nhìn Ngả Luân rõ ràng khựng lại, Dương Dịch không khỏi vui mừng, cấp tốc đứng dậy, lao về phía Ngả Luân.
– Ặc! – Ngả Luân cố gắng lắc đầu, cảm giác choáng váng đó mới biến mất. Nhưng đến khi cậu ta ngẩng đầu lên lần nữa, nắm đấm của Dương Dịch đã ở trước mắt!
Phập ~ Một quyền vội vã đánh ra, hai nắm đấm chạm nhau, cả hai đều lùi về sau hai bước!
Vù ~ Ngả Luân thở phào một hơi, xoa xoa trán, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Dương Dịch. – Vừa rồi đó là cái g��?
– Tinh thần công kích! Hì hì! – Dương Dịch nhìn Ngả Luân vẻ mặt kinh ngạc, cũng thu nắm đấm về, cười híp mắt nói.
– Cái gì? Tinh thần công kích? Cậu học được rồi sao? – Nhìn Dương Dịch đang cười, vẻ kinh ngạc trên mặt Ngả Luân càng lúc càng rõ rệt. Cậu biết, Dương Dịch cũng như mình, hôm nay là lần đầu thấy tinh thần công kích, vậy mà mới chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ trôi qua, Dương Dịch đã học được tinh thần công kích này rồi sao? Chuyện này quá thần kỳ!
– Ừm! Tớ vẫn luôn rèn luyện tinh thần lực! – Đối mặt với nghi vấn của Ngả Luân, Dương Dịch gật đầu, rồi đi về phía ký túc xá. Mục đích cậu so tài với Ngả Luân chính là để kiểm tra xem Ánh sáng Mê hoặc của mình có đạt được hiệu quả tinh thần công kích hay không. Việc Ngả Luân khựng lại vừa rồi chứng tỏ Ánh sáng Mê hoặc quả nhiên hữu hiệu. Dù không thể khống chế hoàn toàn con người, nhưng cũng có thể dùng làm công kích, khiến động tác của đối phương trở nên chậm chạp một chút. Dù cuối cùng Ngả Luân đã kịp phản ứng, nhưng Dương Dịch biết đây là do tinh thần lực của mình chưa đủ mạnh. Nếu tinh thần lực mạnh hơn chút nữa, thì Ngả Luân chưa chắc đã có cơ hội phản kháng! Mà điều này, đối với Dương Dịch mà nói, không nghi ngờ gì là một tin tức cực kỳ tốt. Ánh sáng Mê hoặc có thể đạt được hiệu quả này, vậy chứng tỏ Ánh sáng Khống chế cũng tất nhiên có thể. Và có hai chiêu này, thực lực của Dương Dịch không nghi ngờ gì sẽ mạnh hơn rất nhiều!
– Đồ biến thái nhà cậu! – Ngả Luân nhìn bóng lưng Dương Dịch, lẩm bẩm mắng một tiếng rồi cũng đi theo.
Khoảng thời gian tiếp theo, Dương Dịch vô cùng hưng phấn, rèn luyện chừng ba tiếng đồng hồ mới đi ngủ. Dù sao, chuyện mình có thể tinh thần công kích này khiến cả người cậu ta hưng phấn hẳn lên.
Đối mặt với sự điên cuồng của Dương Dịch, Ngả Luân cũng chỉ biết làm theo. Hai người dù đã là huynh đệ thân thiết vô cùng, nhưng trong chiến đấu thì không ai chịu thua ai. Ban đầu, Ngả Luân dựa vào Quỷ Mê Bộ có thể dễ dàng đánh bại Dương Dịch, nhưng bây giờ Dương Dịch cũng có sát chiêu riêng của mình. Điều này khiến Ngả Luân cũng sốt ruột, liền cùng Dương Dịch điên cuồng rèn luyện suốt ba tiếng đồng hồ!
Việc hai người họ rèn luyện khiến Lục Sơn sau khi trở về cũng phải trố mắt há hốc mồm. Sự nhiệt huyết trong lòng cậu ta cũng bị kích thích, vì vậy, cả ba người trong ký túc xá đều bước vào trạng thái rèn luyện điên cuồng.
······
Sáng sớm ngày thứ hai, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào học viện, Dương Dịch cũng đã mở mắt!
– Này, hai cậu làm sao thế? Sao lại liều mạng đến vậy! – Cùng lúc Dương Dịch tỉnh giấc, Lục Sơn và Ngả Luân cũng tỉnh. Lục Sơn nhìn Dương Dịch và Ngả Luân đang vừa mở mắt đã bắt đầu mặc quần áo, hỏi.
– Hì hì, đấu đối kháng tân sinh! – Ngả Luân cười thần bí, chỉ đơn giản thốt ra vài lời.
– A, phải rồi! – Lục Sơn vỗ ót một cái. Đấu đối kháng tân sinh cậu ta đương nhiên biết, đặc biệt phần thưởng đó, quả thật đáng để người ta liều mạng. Nghĩ đến đây, Lục Sơn cũng vội vàng bắt đầu mặc quần áo.
Ba người mang theo vật nặng kèm theo, chạy khoảng năm dặm trong học viện, cuối cùng cũng dừng lại. Bởi lẽ hôm nay còn có một chuyện quan trọng hơn, đó là lễ khai giảng.
Vội vã trở lại ký túc xá tắm rửa một cái, ba người cũng vội vàng chạy đến thao trường nơi tổ chức lễ khai giảng!
······
– Kính chào các em học sinh! Hoan nghênh các em trở lại học tập tại Linh Phong học viện. Tại đây, cô xin chúc mọi người trong học kỳ mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn, học hỏi được nhiều điều hơn! – Lễ khai giảng vừa mới bắt đầu thì một phụ nữ trung niên bước lên bục phát biểu. Dương Dịch biết, bà chính là hiệu trưởng của Linh Phong học viện – Hoa Yến!
Lúc này, bà hiệu trưởng mặc một bộ váy liền áo màu sắc rực rỡ. Dưới mái tóc xoăn màu vàng, khuôn mặt rạng rỡ đang nở nụ cười tươi tắn. Dung mạo của bà không xinh đẹp, nhưng khí tức mà bà tỏa ra lại khiến tất cả học viên đều phải chăm chú lắng nghe bài phát biểu của bà, không dám có bất kỳ hành động nhỏ nào.
Nghe bài phát biểu nhàm chán của bà hiệu trưởng, Dương Dịch lại ngáp một cái. Buổi tối qua tập luyện điên cuồng khiến cậu ta giờ đây vẫn còn cảm thấy mệt mỏi.
Đợi đến khi bà hiệu trưởng kết thúc bài phát biểu dài dòng mang tính nghi thức đó, giai đoạn tiếp theo cuối cùng cũng khiến Dương Dịch phấn chấn trở lại.
– Kế tiếp, xin mời đại biểu tân sinh – Ngô Thiên lên phát biểu!
Sau một tiếng hô vang dội, một thiếu niên cao khoảng một mét bảy nhanh chóng chạy lên đài.
Thiếu niên đó có mái tóc đen, trên mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo. Nụ cười nhếch mép khóe miệng khiến người ta thấy rất khó chịu!
– Cậu ta là đại biểu tân sinh lần này của chúng ta đó, sức chiến đấu 18! Là người có sức chiến đấu cao nhất trong số tân sinh! – Ngả Luân khẽ nói vào tai Dương Dịch.
– Ừm! – Dương Dịch chậm rãi gật đầu. Về Ngô Thiên này, cậu ta cũng đã từng nghe nói. Sức chiến đấu 18, quả thực có chút đáng sợ. Tuy nhiên, Dương Dịch biết, sức chiến đấu cũng không thể nói lên tất cả!
– Xin chào các bạn học! Tôi là Ngô Thiên! Tại đây, tôi... – Ngô Thiên trên đài phát biểu. Nụ cười trên mặt cậu ta cũng không ngừng lại chút nào. Ánh mắt thì thẳng tắp nhìn về phía xa, đầu hơi ngẩng lên, một vẻ khinh thường tất cả.
Khi câu nói cuối cùng vừa dứt, trong đám đông bỗng nhiên bắt đầu xôn xao. Những lời ngông cuồng đó quả thật khiến rất nhiều học viên không vừa lòng, nhưng sức chiến đấu của tên đó rõ ràng bày ra đó, khiến những người bất mãn cũng đành chịu!
– Tên này quả thực cuồng thật! – Ngả Luân vẻ mặt cười cợt, hai tay khoanh trước ngực, nhìn thiếu niên đang chậm rãi đi xuống đài, nói.
– Hì hì, đến lúc đấu đối kháng tân sinh cho cậu ta nếm mùi một chút không phải tốt hơn sao! – Dương Dịch cũng nháy mắt đầy bí ẩn.
– Kế tiếp, tôi sẽ nói về những sắp xếp của học kỳ này! – Sau khi Ngô Thiên xuống đài, hiệu trưởng Hoa Yến lại lên tiếng lần nữa.
Những lời tiếp theo này khiến Dương Dịch lần nữa dựng đứng tai lên lắng nghe!
Toàn bộ bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, mang đến cho bạn đọc những trải nghiệm sâu sắc nhất.