Vạn vật không lên tiên - Chương 1006: Dư Âm Thức Tỉnh: Làn Sóng Đồng Tình Nổi Lên
Vài ngày sau, dưới ánh chiều tà của một thị trấn biên thùy, gió mạnh thổi lùa qua những ngôi nhà gỗ và tường đá thô sơ. Thị Trấn Biên Thùy mang một vẻ bán hoang dã, mộc mạc, với những cửa hàng vũ khí, dược liệu, và quán rượu. Tiếng chó sủa, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng súng săn vang vọng từ xa, và mùi khói bếp, mồ hôi, da thú hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có phần căng thẳng.
Tại một quảng trường nhỏ giữa thị trấn, một 'Người Kể Chuyện' khác, một ông lão gầy gò với đôi mắt sáng, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, say sưa kể lại những câu chuyện từ Vô Tính Thành. Ông là một trong những sứ giả đầu tiên được liên minh Tần Mặc phái đi, mang theo những hạt mầm tư tưởng đến những vùng đất xa xôi.
"Ở nơi đó, một hòn đá chỉ muốn nằm yên, lắng nghe tiếng gió thì thầm qua những kẽ đá. Nó không màng biến thành ngọc quý để được thờ phụng, không khao khát linh lực để trở thành thần vật. Nó chỉ muốn là chính nó, một phần của đất trời, một mái nhà nhỏ cho những chú sâu, những cây cỏ dại," Người Kể Chuyện nói, giọng ông vang vọng, cuốn hút. "Một con chim nhỏ, nó chỉ muốn cất tiếng hót tự do trên cành cây, không màng linh lực, không khao khát biến thành phượng hoàng bay lượn trên chín tầng trời. Nó sống một đời ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn, không tranh giành, không đau khổ vì phải 'trở thành thứ khác'."
Một nhóm Phàm Nhân Thị Vệ, thân hình cường tráng, mặc áo giáp nhẹ và cầm giáo, đang đứng gác gần đó. Ban đầu, họ thờ ơ, ánh mắt vô hồn và mệt mỏi sau những ngày tuần tra căng thẳng. Họ đã quá quen với việc nghe những câu chuyện về anh hùng, về tu sĩ thăng thiên, về những cuộc chiến tranh giành quyền lực. Nhưng câu chuyện giản dị của ông lão bỗng nhiên chạm đến một góc khuất trong tâm hồn họ. Một Phàm Nhân Thị Vệ, khuôn mặt nghiêm nghị, khẽ thở dài, nhớ về quê hương, về cánh đồng lúa xanh mướt, về ngôi nhà tranh đơn sơ mà hắn đã rời bỏ để cầm giáo. Hắn đã chiến đấu vì ai, vì điều gì? Hắn đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh mới mang lại sự bình yên, nhưng bình yên đó dường như càng ngày càng xa vời.
Gần đó, một Linh Thú Trẻ, một con hươu con đáng yêu với đôi mắt to tròn, đang gặm cỏ non. Đôi tai nó vểnh lên, lắng nghe những lời kể của ông lão. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ phản chiếu sự bình yên trong lời kể, như thể nó thực sự hiểu được ý nghĩa của việc "chỉ muốn là chính nó". Tiếng kêu non nớt của nó vang lên khe khẽ, như một lời đồng tình thầm lặng.
Những câu chuyện này, tưởng chừng đơn giản, lại là những hạt mầm của sự thay đổi. Chúng đang len lỏi vào tâm trí của phàm nhân, của tu sĩ, của vạn vật, thức tỉnh những điều đã bị lãng quên. Chiến dịch tư tưởng của Tần Mặc, được gieo rắc bởi những 'Người Kể Chuyện' và được bảo vệ bởi những tu sĩ như Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh, đang dần lan rộng khắp Huyền Vực. Mỗi câu chuyện được kể là một lời thách thức đến quyền lực và giáo điều của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc, ở Vô Tính Thành, cảm nhận được những làn sóng nhỏ của sự thức tỉnh đang lan tỏa. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự lan rộng của chiến dịch tư tưởng này sẽ sớm chạm đến tai Thiên Diệu Tôn Giả, gây ra phản ứng dữ dội và tàn bạo hơn nữa từ hắn. Mộ Dung Tĩnh, giờ đây đã trở thành một đồng minh quan trọng, sẽ sử dụng kiến thức và ảnh hưởng của nàng để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ. Những hạt mầm hy vọng và nhận thức mới được gieo rắc sẽ dần nảy nở thành một làn sóng phản kháng rộng lớn, có thể bùng nổ thành đại chiến, nơi các thế lực trung lập như Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn sẽ không thể giữ vững lập trường, buộc phải chọn phe khi áp lực từ cả hai phía tăng cao.
Huyền Vực đang ở bờ vực của một cuộc chiến tranh sinh tử, không chỉ là chiến tranh về sức mạnh, mà còn là chiến tranh về tư tưởng, về bản ch��t tồn tại. Tần Mặc đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ đây, hắn cùng liên minh của mình phải sẵn sàng đối mặt với cơn bão sắp tới. Số phận của Huyền Vực, và tương lai của vạn vật, đang được định đoạt.
***
Sáng sớm, tại Quán Trà Vọng Nguyệt ở Vô Tính Thành, không gian tràn ngập một sự yên bình hiếm thấy, đối lập hoàn toàn với những biến động đang cuộn trào khắp Huyền Vực. Quán trà được xây dựng từ những thanh gỗ mun cổ kính, mái ngói xanh rêu phủ dày, nép mình dưới tán một cây cổ thụ khổng lồ tỏa bóng mát. Tiếng suối chảy róc rách từ khe núi gần đó vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và hương trà mộc mạc lan tỏa, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, như một lá chắn vô hình trước bão tố. Ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng trên mặt bàn gỗ bóng loáng, nơi Tần Mặc cùng các đồng minh đang tề tựu.
Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, ngồi ở vị trí trung tâm. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm ��nh lên sự quan sát tinh tế và một chút lo âu khó tả. Hắn lắng nghe từng lời báo cáo được Tô Lam, Lục Vô Trần, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh mang về, mỗi câu chữ như một làn sóng chạm vào tâm khảm hắn. Trang phục vải thô màu nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, càng làm nổi bật sự giản dị, không phô trương của hắn giữa những tu sĩ với y phục tinh xảo.
Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, đang ghi chép một cách cẩn trọng. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn kiếm tinh xảo, một thanh kiếm cổ luôn đeo bên hông. Nàng đọc lên những tin tức về những phản ứng đầu tiên của người dân và tu sĩ cấp thấp trước chiến dịch truyền bá tư tưởng của Tần Mặc. Giọng nàng thanh thoát, mạch lạc, nhưng cũng ẩn chứa sự tập trung cao độ. Có những câu chuyện về một lão nông phàm trần, từng bị ép buộc khai linh cho mảnh ruộng của mình để sản xuất linh cốc, nay lại nhẹ nhõm khi nghe về 'vật tính' của đất đai, và quyết định để chúng trở về với tự nhiên, chấp nhận cuộc sống ít 'linh lực' hơn nhưng bình yên hơn. Lại có những báo cáo về một vài tu sĩ tán tu, từng khao khát 'tiên lộ' đến mức luyện công đến tẩu hỏa nhập ma, nay lại tìm thấy sự an ủi trong lời nói của Tần Mặc, bắt đầu suy ngẫm về mục đích thực sự của tu hành.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi đối diện Tần Mặc. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của ông khiến ông trông yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu trũng của ông lại ánh lên sự tinh anh và kinh nghiệm. Ông trầm ngâm vuốt chòm râu bạc, chậm rãi phân tích những điểm nóng, những khu vực mà thông điệp của Tần Mặc có sức ảnh hưởng mạnh nhất, và cả những nơi đang có dấu hiệu bị Thiên Diệu Tôn Giả đàn áp. Giọng nói trầm, yếu ớt của ông mang theo sự mệt mỏi cố hữu, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.
"Những hạt mầm đã được gieo. Điều quan trọng không phải là chúng ta gieo được bao nhiêu, mà là có bao nhiêu hạt nảy mầm trong lòng đất khô cằn," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một ni��m hy vọng mong manh. Hắn nhấp một ngụm trà sen, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa trong vòm họng. Hắn biết, con đường này đầy chông gai, và mỗi hạt mầm nảy nở đều phải đối mặt với gió bão.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt kiên định, bổ sung thông tin. Nàng vẫn giữ khí chất cao ngạo cố hữu, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự quyết tâm và một chút băn khoăn về những gì nàng đã từng tin tưởng. Trang phục tông môn sang trọng của nàng có phần lạc lõng trong không gian mộc mạc của Vô Tính Thành, nhưng nàng không hề bận tâm. Nàng đưa ra những tin tức từ mạng lưới tình báo cũ của mình, xác nhận sự lan rộng của những 'tiếng nói thầm thì' trong các tông môn nhỏ và cả những tu sĩ trung lập.
"Các tông môn nhỏ và tu sĩ tán tu đang bắt đầu bàn tán. Lời của Thiên Diệu Tôn Giả không còn là tuyệt đối nữa, ít nhất là trong tâm trí họ," Mộ Dung Tĩnh nói, giọng nàng trầm ổn, mang theo sự chắc chắn của một người từng ở vị trí cao. Nàng nhớ lại những gì mình đã chứng kiến tại Thôn Làng Sơn Cước, nỗi đau của vạn vật và sự vô vọng của người dân. Những hình ảnh đó vẫn ám ảnh nàng, thôi thúc nàng phải hành động. Nàng đưa tay nhẹ nhàng chạm vào chuôi kiếm ngọc bên hông, như để tìm kiếm sự trấn an.
Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt buồn, gật đầu đồng tình. Hắn luôn tận tâm và nghiêm túc trong công việc, dù đôi khi có chút choáng ngợp trước tầm vóc của cuộc chiến này. Hắn đã chứng kiến sự tàn khốc, và điều đó đã củng cố niềm tin của hắn vào con đường mà Tần Mặc đang đi. "Có những tông môn trung lập đã bắt đầu gửi sứ giả đến hỏi thăm, hoặc ít nhất là không còn nhiệt tình tuân theo các sắc lệnh mới của Thiên Diệu Tôn Giả," Viên Minh bổ sung, giọng hắn hơi khàn, nhưng đầy nhiệt huyết. "Họ bắt đầu nghi ngờ về mục đích thực sự của con đường 'thăng tiên' cực đoan."
Lục Vô Trần khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo sự lo lắng cố hữu. "Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó sẽ kích động Thiên Diệu. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn uy tín của mình lung lay." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa tin tưởng vừa lo ngại. Ông biết rõ sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, và những gì đang xảy ra sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi những cây cỏ dại mọc ven đường. Hắn cảm nhận được sự sống động của chúng, ý chí đơn thuần muốn vươn lên đón nắng, không cầu kỳ, không tranh đoạt. Hắn biết Lục Vô Trần nói đúng. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ sự thách thức nào đối với quyền lực và giáo lý của hắn. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của niềm tin, của tư tưởng, và nó chỉ mới bắt đầu. Sự bình yên hiện tại của Vô Tính Thành là một pháo đài tinh thần, nhưng nó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào bởi sự phẫn nộ của kẻ thù.
Tô Lam đóng cuốn sổ ghi chép, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc. "Chúng ta nên làm gì tiếp theo, Tần Mặc? Liệu có nên tăng cường việc truyền bá, hay chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực diện?" Nàng biết Tần Mặc không thích bạo lực, nhưng đôi khi, bạo lực là điều không thể tránh khỏi khi đối mặt với sự độc đoán.
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn quét qua từng người trong nhóm, truyền đi một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Chúng ta sẽ tiếp tục gieo hạt. Sự thật và sự lựa chọn không cần phải dùng vũ lực để lan truyền. Nhưng chúng ta cũng phải sẵn sàng bảo vệ những hạt giống đã nảy mầm." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều có trọng lượng. Hắn biết rằng để thay đổi một thế giới đã chìm sâu trong giáo điều hàng ngàn năm, không thể chỉ dựa vào vài câu chuyện. Nhưng những câu chuyện đó, những hạt mầm thức tỉnh đó, chính là điểm khởi đầu, là ngọn lửa nhỏ nhen nhóm hy vọng.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hít thở làn không khí trong lành của Vô Tính Thành. Hắn cảm nhận được ý chí của từng viên đá lát đ��ờng, từng cành cây, từng ngọn cỏ. Chúng chỉ muốn là chính mình, tồn tại một cách chân thật, không bị biến dạng bởi những khao khát không thuộc về chúng. Đó chính là thông điệp mà hắn muốn lan tỏa, một thông điệp về sự cân bằng bản chất. Tần Mặc biết, một cơn bão lớn đang đến gần, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Những đồng minh, những hạt mầm đã được gieo, và sự thức tỉnh của vạn vật sẽ là sức mạnh chân chính để đối đầu với cơn bão ấy.
***
Giữa trưa, Phố Chợ Sáng của Hoàng Thành Thiên Long ngập tràn trong tiếng ồn ào, náo nhiệt. Ánh nắng ấm áp chan hòa chiếu rọi xuống những mái ngói đỏ tươi, những gian hàng bày bán đủ loại hàng hóa, từ linh dược quý hiếm đến những món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo. Mùi hương của thảo mộc, gia vị, và thức ăn nướng quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, đầy sức sống. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng chân người qua lại tấp nập, tất cả tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường.
Tại một góc phố, dưới tán một cây cổ thụ đã già cỗi, một 'Người Kể Chuyện' đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, say sưa kể một câu chuyện. Ông lão gầy gò, tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại sáng rực, đầy biểu cảm. Tay ông ôm cây đàn tì bà, thỉnh thoảng khẽ gẩy một vài nốt nhạc trầm bổng, điểm xuyết cho lời kể của mình. Đám đông xung quanh, gồm cả phàm nhân và vài tu sĩ cấp thấp, lắng nghe say mê. Khuôn mặt họ, ban đầu đầy sự tò mò, dần dần chuyển sang trầm tư, rồi đồng cảm.
"Trong một khu rừng sâu thẳm, có một cây cổ thụ vĩ đại, đã đứng vững hàng ngàn năm. Nó đã chứng kiến bao mùa thay lá, bao thế hệ chim muông làm tổ trên cành. Ý chí tồn tại của nó là che chở, là đứng vững, là mang lại sự sống. Nhưng rồi, có những kẻ tu sĩ đến, họ muốn 'khai linh' cho nó, ép buộc nó phải hấp thụ linh khí, phải biến thành 'thần mộc' để phục vụ mục đích của họ. Cây cổ thụ không muốn. Nó chỉ muốn là chính nó. Nhưng không ai lắng nghe. Họ dùng thuật pháp, dùng linh lực ép buộc. Cây cổ thụ đau đớn, cành lá dần héo úa, linh khí trong nó bị bóp méo, khô cằn. Nó không còn là chính nó nữa." Người Kể Chuyện kể, giọng ông trầm ấm, đầy truyền cảm, khiến người nghe như cảm nhận được nỗi đau của cây cổ thụ. "Nhưng rồi, một ngày, có một người đến. Hắn lắng nghe tiếng lòng của cây cổ thụ, hiểu được khát khao của nó. Hắn không dùng linh lực, không dùng thuật pháp. Hắn chỉ dùng sự đồng cảm, giúp cây cổ thụ buông bỏ những linh lực bị ép buộc, trở về với bản chất ban đầu của nó. Cây cổ thụ không hóa thành thần mộc, nhưng nó lại sống dậy, xanh tươi trở lại, tiếp tục che chở cho muôn loài. Bởi vì..."
Ông lão dừng lại, đôi mắt sáng của ông quét qua đám đông, nhìn thẳng vào từng người. "... Bởi vì, đôi khi, điều vĩ đại nhất không phải là trở thành thứ gì đó khác, mà là được là chính mình, trọn vẹn và ý nghĩa."
Đám đông im lặng trong giây lát, rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Nhiều người gật gù, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Giữa đám đông, Lâm Phong, một đệ tử trẻ tuổi của một tông môn nhỏ mới đến Hoàng Thành, vốn luôn tin vào con đường 'tiên lộ', đang đ���ng đó. Hắn, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất hăng hái, mặc đồng phục tông môn màu xanh nhạt, tay cầm thanh kiếm đã theo hắn bao năm. Hắn đã được dạy rằng mục đích tối thượng của tu hành là thăng tiên, là vượt qua phàm trần, là trở thành bất tử. Hắn đã tin vào điều đó một cách tuyệt đối, khao khát một ngày nào đó sẽ hóa thành tiên nhân, bay lượn trên chín tầng trời.
Nhưng lời kể của ông lão bỗng nhiên chạm đến một góc khuất trong trái tim hắn. Hắn nhớ lại những lời thầy dạy về 'tiên duyên', về sự cao cả của việc 'thoát ly bản chất' để vươn tới cảnh giới cao hơn. Rồi hắn nhìn những gánh hàng rau củ quả tươi rói, những người dân lao động bình dị đang mỉm cười trao đổi hàng hóa, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy trên phố. Hắn nhìn những mái nhà tranh đơn sơ, những hàng cây xanh mướt ven đường, chúng không có linh lực mạnh mẽ, không có khao khát thăng thiên, nhưng chúng vẫn tồn tại, vẫn mang lại giá trị cho cuộc đời này.
Một sự hoài nghi bắt đầu len lỏi trong tâm trí Lâm Phong. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ có sức mạnh, chỉ có cảnh giới cao siêu mới mang lại ý nghĩa. Nhưng nếu cứ mãi chạy theo 'tiên lộ' mà đánh mất đi những điều nhỏ bé, bình dị này, thì... thăng tiên để làm gì? Hắn cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong lòng, như có một tảng đá đè nặng bấy lâu nay bỗng chốc được nhấc đi.
"Nhưng, nếu cứ mãi chạy theo 'tiên lộ' mà đánh mất đi những điều nhỏ bé, bình dị này, thì... thăng tiên để làm gì?" Lâm Phong đột ngột cất tiếng, giọng hắn không lớn, nhưng đầy sự băn khoăn và một chút dũng cảm không ngờ.
Câu hỏi của hắn vang lên giữa không gian chợ búa ồn ào, gây ra một sự im lặng ngắn ngủi. Đám đông quay sang nhìn hắn, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa đồng tình. Một vài người khẽ gật đầu, những tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, lần này không còn là về câu chuyện của ông lão, mà là về câu hỏi của Lâm Phong, về những điều mà bấy lâu nay họ không dám chất vấn.
Vài Phàm Nhân Thị Vệ, thân hình cường tráng, mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo dài, đang tuần tra gần đó. Họ đã được lệnh phải giữ gìn trật tự và dập tắt mọi dấu hiệu của 'bất ổn tư tưởng'. Ánh mắt họ sắc lạnh, cảnh giác khi nghe thấy câu hỏi của Lâm Phong và sự hưởng ứng của đám đông. Hắn đã quá quen với việc đàn áp những cuộc tụ tập nhỏ, những tiếng nói bất mãn. Nhưng lần này, có điều gì đó khác biệt. Câu hỏi của Lâm Phong không phải là sự phản kháng trực tiếp, mà là một sự chất vấn sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của niềm tin.
"Cấm tụ tập! Cấm bàn luận những lời lẽ kích động!" Một Phàm Nhân Thị Vệ lớn tiếng ra lệnh, giọng hắn vang dội, đầy uy hiếp. Hắn cùng đồng đội tiến đến, cố gắng giải tán đám đông. Mùi bụi đường và mùi mồ hôi của người lính xen lẫn mùi hương của chợ búa, tạo nên một sự đối lập gay gắt với những lời nói trầm tư của Lâm Phong.
Tuy nhiên, những lời nói của Lâm Phong đã gieo vào lòng người những hạt mầm nghi ngờ, những câu hỏi mà họ sẽ mang theo về nhà, về những điều đã bị lãng quên trong cuộc sống xô bồ, tranh giành quyền lực. Ánh mắt của một vài Phàm Nhân Thị Vệ cũng lộ vẻ dao động, bởi lẽ, họ cũng là phàm nhân, họ cũng có quê hương, có gia đình, có những điều bình dị mà họ đã phải bỏ lại phía sau để cầm giáo, để chiến đấu vì một 'tiên lộ' mà họ không thực sự hiểu. Làn sóng bất ổn, dù chỉ là nhỏ, đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của Hoàng Thành Thiên Long, thách thức quyền uy tối thượng của Thiên Diệu Tôn Giả.
***
Chiều tối, trong một phủ đệ kiên cố và trang nghiêm tại Hoàng Thành Thiên Long, không gian nhuốm màu u ám, lạnh lẽo. Những ngọn đèn linh thạch tỏa ra ánh sáng xanh mờ, hắt lên những bức tường đá xám xịt, tạo cảm giác ngột ngạt, nặng nề. Mùi hương trầm lạnh lẽo và mùi kim loại từ những vũ khí trang trí quyện vào nhau, ám vào từng ngóc ngách của căn phòng. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm.
Thiên Diệu Tôn Giả đang ngồi trên ghế chủ tọa, một chiếc ngai được chạm khắc tinh xảo từ đá đen huyền bí, khuôn mặt hắn lạnh như băng, không chút biểu cảm. Dáng người thanh lịch, cao ráo của hắn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực tuyệt đối. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, đứng bên cạnh, mồ hôi lấm tấm trên trán, trượt dài xuống gò má nhăn nheo. Ông ta đang đọc các báo cáo về sự 'bất ổn tư tưởng' đang lan rộng khắp Huyền Vực. Từng tin tức về những tu sĩ cấp thấp, những linh thú nhỏ, thậm chí cả phàm nhân công khai bày tỏ sự đồng tình với Tần Mặc, hay chất vấn con đường 'thăng tiên' cực đoan, đều được truyền đến tai Thiên Diệu Tôn Giả. Giọng Trần Trưởng Lão run run, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông ta.
"Tôn Giả, những câu chuyện về 'vật tính' của Tần Mặc đang lan truyền nhanh chóng. Chúng đã chạm đến những ngóc ngách sâu thẳm của Huyền Vực, nơi mà chúng ta ít đ��� mắt tới. Tại Phố Chợ Sáng ở chính Hoàng Thành này, một đệ tử tông môn nhỏ tên Lâm Phong đã dám công khai chất vấn giáo lý của chúng ta, và nhận được sự hưởng ứng bất ngờ từ đám đông phàm nhân và tu sĩ cấp thấp," Trần Trưởng Lão báo cáo, mỗi lời nói đều như một nhát dao cứa vào lòng vị Tôn Giả tối cao. Ông ta kể chi tiết về phản ứng của đám đông, về sự dao động của cả những Phàm Nhân Thị Vệ, những người lính trung thành nhất.
Ban đầu, Thiên Diệu Tôn Giả chỉ nhếch mép khinh bỉ, ánh mắt hắn lướt qua những báo cáo, coi thường những 'tiếng kêu than yếu ớt' đó. Hắn đã quen với việc vạn vật phải quỳ phục trước sức mạnh và ý chí của hắn. Những lời lẽ của Tần Mặc, trong mắt hắn, chỉ là những câu chuyện hão huyền, những lời dụ dỗ của kẻ yếu đuối. Hắn đã luôn tin rằng, chỉ có sức mạnh mới là chân lý tối thượng, và con đường 'thăng tiên' mà hắn vạch ra là con đường duy nhất để đạt được sự vĩnh cửu.
"Một lũ kiến hôi, bị mê hoặc bởi những lời lẽ hão huyền. Chúng không hiểu rằng chỉ có sức mạnh mới là chân lý tối thượng. Dám chống lại ý trời sao?" Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói hắn trầm thấp, nhưng mang theo một uy áp kinh hoàng, khiến Trần Trưởng Lão giật mình lùi lại một bước. Hắn nhắm mắt, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh của mình. Hắn đã quá quen với việc được tôn thờ, được kính sợ, nên bất kỳ sự thách thức nhỏ nhặt nào cũng khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn, như một ngọn lửa lạnh lẽo.
Nhưng khi Trần Trưởng Lão báo cáo về vụ việc của Lâm Phong tại Phố Chợ Sáng, và sự hưởng ứng bất ngờ từ đám đông, ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả bỗng lóe lên một tia giận dữ và lo ngại không thể che giấu. Không phải vì Lâm Phong, mà vì sự 'bất ngờ hưởng ứng'. Điều đó có nghĩa là, những lời của Tần Mặc đã thực sự gieo mầm trong tâm trí của những kẻ mà hắn coi là 'kiến hôi', và điều đó đe dọa đến nền tảng quyền lực của hắn. Uy tín của hắn, niềm tin vào con đường 'thăng tiên' mà hắn rao giảng, đang bị lung lay, dù chỉ là một vết nứt nhỏ.
Hắn mở mắt, đôi mắt xanh thẳm giờ đây bùng lên ngọn lửa thịnh nộ. Hắn đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật, nước trà bắn tung tóe. Tiếng động khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến Trần Trưởng Lão run rẩy.
"Chúng muốn 'bình yên' ư? Vậy ta sẽ cho chúng thấy cái giá của sự 'bình yên' đó. Chuẩn bị sắc lệnh mới." Thiên Diệu Tôn Giả đứng dậy, dáng người hắn cao lớn, uy nghi, bóng đổ dài trên sàn nhà. Hắn bước chậm rãi về phía cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Trần Trưởng Lão, giọng nói hắn giờ đây như băng giá, mang theo một sự tàn nhẫn không chút che đậy. "Bất cứ ai dám gieo rắc tư tưởng phản nghịch, bất cứ ai dám chất vấn con đường 'thăng tiên' mà ta đã vạch ra, không cần xét hỏi, xử trảm tại chỗ!"
Lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả như một luồng gió lạnh buốt tràn ngập căn phòng, khiến Trần Trưởng Lão rùng mình. Ông ta biết, một sắc lệnh tàn bạo hơn nữa sắp được ban hành, và điều đó sẽ châm ngòi cho một làn sóng bạo lực mới. Sự tức giận của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá giới hạn, và hắn sẽ không khoan nhượng bất kỳ ai dám thách thức hắn. Các Hắc Thiết Vệ, những quân lính vô cảm mặc giáp sắt đen toàn thân, đang đứng gác bên ngoài, không hề nhúc nhích, nhưng sự hiện diện của họ càng làm tăng thêm không khí căng thẳng và đáng sợ.
Trần Trưởng Lão cúi đầu thật sâu, "Vâng, Tôn Giả. Thuộc hạ sẽ truyền lệnh ngay lập tức." Ông ta biết rằng, đây không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên chiến. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức leo thang thành một cuộc đối đầu đẫm máu. Số phận của Huyền Vực, và tương lai của vạn vật, đang bị đẩy đến bờ vực của một cuộc đại chiến toàn diện, nơi các thế lực trung lập sẽ ngày càng bị đẩy vào thế khó xử, buộc phải chọn phe khi sự đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả leo thang. Ngọn lửa hy vọng mà Tần Mặc đã nhen nhóm, giờ đây sẽ phải đối mặt với cơn bão hủy diệt.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.