Vạn vật không lên tiên - Chương 1008: Thiên Mệnh Đàn Áp: Lựa Chọn Của Mộ Dung Tĩnh
Ánh bình minh trải dài trên những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh của Hoàng Thành Thiên Long, những vệt nắng vàng ươm hắt lên những rồng phượng chạm khắc tinh xảo trên mái ngói cong vút của các cung điện. Từ xa, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên những con đường lát đá rộng rãi, và tiếng cười nói ồn ào từ các tửu lầu đã bắt đầu vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng phồn thịnh của một đô thị quyền quý và dân dã. Hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, xen lẫn mùi bụi đường và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường nhật, bất chấp những biến động đang âm ỉ trong lòng Huyền Vực.
Thế nhưng, bên trong đại điện Thiên Khuyết, nơi linh khí ngưng đọng tạo nên một sự lạnh lẽo diệu kỳ, không khí lại nặng trĩu một sự nghiêm trọng không thể nói thành lời. Hàng ch��c tu sĩ cấp cao, trong đó có cả Mộ Dung Tĩnh, đứng trang nghiêm thành hàng, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía bảo tọa trung tâm, nơi vẫn còn bỏ trống. Y phục tông môn sang trọng của Mộ Dung Tĩnh, với những đường thêu tinh xảo, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt từ các cửa sổ cao vút, nhưng nét mặt nàng lại ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc. Chuôi quạt ngọc trong tay nàng nắm chặt, như một cách để kìm nén một điều gì đó đang sục sôi bên trong, một sự bất an mơ hồ từ sau sự kiện Lâm Phong. Nàng nhớ rõ lời nói của Tần Mặc, về việc không để sự hy sinh trở nên vô nghĩa, và nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai.
Một luồng linh áp vô hình đột ngột ập đến, lạnh lẽo và hùng vĩ, khiến cả đại điện như chìm vào tĩnh lặng. Thiên Diệu Tôn Giả xuất hiện, dáng người thanh lịch, cao ráo, bước đi khoan thai nhưng đầy uy nghiêm. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn, cùng mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thoát tục. Nhưng chính đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh, không chút cảm xúc, mới là thứ khiến mọi ánh nhìn phải e dè. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, thứ y phục biểu tượng cho sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó gần, như một khối băng vĩnh cửu, không thể lay chuyển. Ánh mắt hắn quét qua mọi người, dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt Mộ Dung Tĩnh, như một tia sét đánh thẳng vào tâm can nàng, khiến nàng cảm thấy như mọi suy nghĩ của mình đều bị phơi bày.
Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp đại điện, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh khắc sâu vào đá. "Thiên Đạo không dung kẻ nghịch. Kẻ gieo mầm loạn lạc, dù là tư tưởng, cũng phải diệt trừ tận gốc." Hắn tuyên bố, không chút do dự, không một chút biểu lộ cảm xúc, như một vị thần đang phán quyết số phận chúng sinh. "Kể từ giờ, bất cứ ai dám hoài nghi 'tiên lộ', hay ca ngợi sự 'bình dị' của Tần Mặc, đều là kẻ địch của Thiên Đạo. Sắc lệnh đàn áp mới đã ban ra, không ai được phép làm trái." Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng chuông chùa vẳng lại từ xa, như một hồi chuông cảnh báo cho những gì sắp xảy ra, cho một cuộc đại chiến toàn diện đang đến gần.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, bước lên một bước, cúi đầu sâu. "Kính tuân pháp chỉ của Tôn Giả." Giọng hắn trầm và kiên định, không chút biểu lộ sự dao động, dù trong ánh mắt sắc sảo của y vẫn thoáng qua một tia lo sợ trước sự tàn nhẫn đang gia tăng của chủ nhân. Sự trung thành tuyệt đối của y với Thiên Diệu Tôn Giả đã ăn sâu vào cốt tủy, vượt lên trên mọi sự hoài nghi hay lương tri. Y là một người bảo thủ, tin vào trật tự hiện có và sức mạnh tuyệt đối của Thiên Diệu, và những lời của Tần Mặc chỉ là một mối đe dọa cần phải diệt trừ.
Thiên Diệu Tôn Giả lại nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt xanh thẳm như xuyên thấu tâm can nàng, khiến nàng cảm thấy như mọi suy nghĩ của mình đều bị phơi bày. "Mộ Dung Tĩnh, ngươi sẽ dẫn đầu một đội Hắc Thiết Vệ, đến làng Thanh Phong dưới chân núi. Ngôi làng đó đã bị 'tiêm nhiễm' bởi tư tưởng tà ma của Tần Mặc. Ngươi sẽ cho chúng thấy, cái giá của sự 'bình yên' giả dối là gì. Không một mầm mống phản loạn nào được phép tồn tại." Lời nói của hắn lạnh lùng như băng giá, mang theo một sự tàn nhẫn khó tả, như thể đang ra lệnh tiêu diệt một loài sâu bọ chứ không phải là một ngôi làng của những sinh linh.
Nội tâm Mộ Dung Tĩnh dậy sóng, một cơn bão tố đang cuộn trào. *Một ngôi làng phàm nhân... Thiên Diệu Tôn Giả muốn ta tự tay hủy diệt sự 'bình yên' mà ta từng chứng kiến ở Vô Tính Thành?* Hình ảnh những khuôn mặt hiền lành, những nụ cười chất phác của người dân Vô Tính Thành mà nàng từng tiếp xúc, đột ngột hiện rõ trong tâm trí. Nàng nhớ lại lời nói của Tần Mặc, về quyền được là chính mình, về sự cân bằng bản chất, và về cái giá của sự thăng tiên cưỡng ép. Lời nói của hắn, dù không hùng hồn như Thiên Diệu, lại có sức nặng riêng, gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi ngờ từ rất lâu trước đây, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang nảy nở thành sự phẫn nộ.
Thanh kiếm cổ bên hông nàng như khẽ rung lên, một sự phản đối vô hình từ chính "ý chí tồn tại" của nó, hay chỉ là sự phản chiếu từ nội tâm nàng? Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về con đường kiếm đạo mà nàng đã theo đuổi bao năm. Con đường ấy, giờ đây, đang đứng trước một ngã rẽ đầy nghiệt ngã. Cúi đầu nhận lệnh, Mộ Dung Tĩnh cố gắng che giấu ánh mắt ẩn chứa sự băn khoăn sâu sắc, sự giằng xé giữa lòng trung thành với tông môn và tiếng nói lương tâm đang gào thét. Mỗi thớ thịt trên cơ thể nàng như căng ra, chống đối lại mệnh lệnh tàn bạo này. Nàng không thể không nghĩ đến Lâm Phong, người đã ngã xuống chỉ vì dám cất tiếng nói hoài nghi. Liệu nàng có đang đi vào vết xe đổ của hắn, hay nàng sẽ trở thành một công cụ tàn bạo như những Hắc Thiết Vệ vô tri, mất đi mọi cảm xúc và ý chí?
Thiên Diệu Tôn Giả nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, như thể đã đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu nàng. Hắn ban lệnh bằng một thủ ���n mạnh mẽ, một luồng linh lực cuồn cuộn lan tỏa, khẳng định quyền uy tuyệt đối của mình. "Triệu tập Hắc Thiết Vệ, hành động ngay trong ngày." Giọng hắn dứt khoát, không cho phép bất cứ sự trì hoãn nào. Đại điện lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy còn đáng sợ hơn, như một sự báo hiệu cho một cơn bão sắp ập đến. Mộ Dung Tĩnh lùi lại, lòng nặng trĩu. Nàng biết, quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến số phận của một ngôi làng nhỏ, mà còn ảnh hưởng đến chính bản chất của nàng, đến con đường mà nàng sẽ đi trong cuộc chiến sắp tới. Một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực, mà còn bằng lương tri và ý chí tồn tại, nơi số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe đối lập. Ngọn lửa hy vọng mà Tần Mặc đã thắp lên, nay đang đứng trước thử thách nghiệt ngã nhất.
***
Đêm khuya, không khí trong quarters của Mộ Dung Tĩnh tại Hoàng Thành Thiên Long tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió đêm khẽ rít qua khung cửa sổ bằng gỗ lim, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Ánh nến chập chờn trên bàn đá, hắt lên những bóng hình nhảy múa trên tường, như phản chiếu những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí nàng. Mộ Dung Tĩnh ngồi trầm tư bên bàn, thanh kiếm cổ bên hông lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến mọi trăn trở của chủ nhân. Nàng không động đậy, nhưng trong đầu nàng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội, giằng xé giữa trung thành và lương tâm, giữa lý trí và cảm xúc.
Hình ảnh Lâm Phong gục ngã dưới lưỡi đao Hắc Thiết Vệ, máu đỏ tươi nhuộm thẫm quảng trường Hoàng Thành Thiên Long, cứ hiện đi hiện lại như một cơn ác mộng không ngừng ám ảnh. Tiếng thét căm phẫn của những người chứng kiến, dù bị đàn áp, vẫn vang vọng trong tâm trí nàng, như một hồi chuông cảnh tỉnh. Và cả khuôn mặt bình thản nhưng kiên định của Tần Mặc trong các cuộc hội đàm, lời nói của hắn về 'ý chí tồn tại' và 'cân bằng bản chất', giờ đây lại rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tia sáng le lói trong màn đêm tăm tối. Nhiệm vụ tàn bạo mà Thiên Diệu Tôn Giả vừa giao như một tảng đá đè nặng lên ngực nàng, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn, mỗi suy nghĩ đều mang theo sự đau đớn. Nàng không thể nào xua đi cảm giác tội lỗi và hoài nghi đang gặm nhấm tâm can, khiến nàng tự hỏi liệu con đường mình đang đi có thực sự là chính đạo.
Nàng đưa tay chạm nhẹ vào chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của kim loại, như đang tìm kiếm một điểm tựa, một lời khẳng định từ vật vô tri. Thanh kiếm này, vốn dĩ là biểu tượng cho sự chính trực, cho con đường kiếm đạo quang minh mà nàng đã theo đuổi. Nhưng giờ đây, nó lại như đang bị vấy bẩn bởi một mệnh lệnh tàn độc. "Đây có phải là 'chính đạo' mà ta vẫn luôn tin tưởng?" Giọng nàng thì thầm, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch, như đang nói với chính bản thân, hay đang hỏi thanh kiếm cổ vô tri. "Giết những người vô tội chỉ vì họ khao khát một cuộc sống bình yên? Hay chỉ là sự mù quáng mà Thiên Diệu Tôn Giả đang áp đặt?"
Làng Thanh Phong chỉ là một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, nơi những phàm nhân sinh sống, không hề có tu sĩ, không hề có linh lực. Họ chỉ đơn giản là sống cuộc đời của họ, gieo trồng, săn bắn, hít thở khí trời, không hề tranh đoạt hay ham muốn thăng tiên. Tại sao họ lại trở thành mục tiêu? Chỉ vì họ đã nghe những lời của Tần Mặc, chỉ vì họ dám hoài nghi con đường 'thăng tiên' đầy máu tanh mà Thiên Diệu Tôn Giả đang rao giảng? Nàng nhớ lại Vô Tính Thành, nơi những người dân sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Đó không phải là sự yếu đuối, đó là một lựa chọn, một 'ý chí tồn tại' riêng biệt. Thiên Diệu Tôn Giả muốn nàng hủy diệt điều đó, hủy diệt chính cái quyền được là chính mình của vạn vật, để củng cố quyền lực của hắn và dập tắt mọi tiếng nói phản kháng.
Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm Hoàng Thành Thiên Long. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi một cách mờ ảo xuống những mái ngói lấp lánh của cung điện. Gió đêm mơn man mái tóc đen mượt của nàng, mang theo mùi hương của hoa dạ lý hương từ khu vườn hoàng gia, một mùi hương ngọt ngào nhưng lại càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng. Nàng biết, nếu nàng tuân theo mệnh lệnh này, nàng sẽ trở thành một kẻ đồ tể, một công cụ vô tri, mất đi cái 'bản chất' của chính mình, cái 'vật tính' thuần khiết của một kiếm khách. Nàng sẽ không còn là Mộ Dung Tĩnh, kiếm khách kiên định với lý tưởng, mà chỉ là một lưỡi đao bị điều khiển bởi ý chí của kẻ khác, một con rối vô hồn.
"Tần Mặc... hắn nói mọi vật đều có quyền được là chính mình, không bị ép buộc. Nếu ta làm điều này, ta sẽ mất đi cái 'bản chất' của chính ta." Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy hoài nghi và đau đớn. Lời nói của Tần Mặc, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng, nơi mà những giáo điều cứng nhắc của tông môn chưa bao giờ với tới được. Nàng luôn tự hào về sự kiên định của mình, về con đường kiếm đạo quang minh. Nhưng giờ đây, con đường ấy đang bị bẻ cong, bị vấy bẩn bởi sự tàn bạo, bởi cái khẩu hiệu "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" đang dần trở thành sự thật nghi���t ngã. Nàng không sợ cái chết, không sợ đối đầu với cường địch. Nhưng nàng sợ mất đi chính mình, sợ trở thành một thứ mà nàng ghê tởm, một công cụ đàn áp vô tri.
Đôi mắt phượng của cô ánh lên sự quyết tâm, nhưng vẫn còn một tia đau khổ và băn khoăn sâu thẳm. Nàng đưa tay chạm vào chuôi kiếm, như tìm kiếm một điểm tựa cho những suy nghĩ hỗn loạn của mình, một lời khẳng định cho sự tồn tại của bản thân. Quyết định của nàng không chỉ là lựa chọn giữa tuân lệnh hay phản kháng, mà còn là lựa chọn giữa việc giữ gìn lương tri và đánh mất bản ngã. Liệu nàng có thể tìm thấy một con đường khác, một con đường mà nàng có thể vừa bảo vệ lý tưởng của mình, vừa không bị cuốn vào vòng xoáy tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả? Câu hỏi ấy như một gánh nặng vô hình, đè nặng lên trái tim nàng trong đêm tối tĩnh mịch, định hình vai trò của cô trong cuộc đại chiến sắp tới. Quyết định này sẽ là một bước ngoặt lớn, có thể khiến cô trở thành một đồng minh quan trọng cho Tần Mặc, hoặc một kẻ thù nguy hiểm hơn nếu cô chấp nhận trở thành công cụ của Thiên Diệu.
***
Trong phủ đệ của Thiên Diệu Tôn Giả, không khí vẫn mang một vẻ lạnh lẽo diệu kỳ, bất chấp ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài. Hắn ngồi trên ghế bành chạm khắc tinh xảo, bằng gỗ Huyền Mộc quý hiếm, ánh mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể xuyên thấu vạn vật, không chút cảm xúc nào lay động. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn rủ xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên một vẻ uy nghi nhưng cũng đầy xa cách. Mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương cổ, thoang thoảng trong không gian, làm tăng thêm vẻ thần bí và thâm sâu của nơi này, một vẻ đẹp lạnh lùng, chết chóc.
Trần Trưởng Lão đứng đối diện, cách Thiên Diệu Tôn Giả một khoảng, cúi đầu cung kính, nhưng trong ánh mắt sắc sảo của y vẫn không giấu được sự lo lắng. Y biết rõ sự tàn nhẫn của chủ nhân, và y cũng hiểu rằng mỗi quyết định của Thiên Diệu Tôn Giả đều ẩn chứa một ý đồ sâu xa, vượt xa những gì bề ngoài thể hiện. Y đã chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ phản kháng bị nghiền nát dưới bàn tay lạnh lùng ấy, và y không muốn Mộ Dung Tĩnh, một nhân tài hiếm có của tông môn, phải chịu chung số phận, dù y vẫn tuân theo mệnh lệnh một cách tuyệt đối.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo, gần như vô hình, thoáng qua trên khuôn mặt tuấn tú, như một vị thần đang mỉm cười với trò chơi của mình. "Ngươi thấy phản ứng của Mộ Dung Tĩnh thế nào, Trần Trưởng Lão?" Giọng hắn bình thản, không chút cảm xúc, như đang hỏi về thời tiết chứ không phải về tâm tư của một đệ tử cấp cao, một trong những trụ cột của Thiên Diệu Tông.
Trần Trưởng Lão ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt chạm vào đôi mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả, rồi vội vàng cúi xuống. "Nàng ta có vẻ dao động, Tôn Giả. Tuy nhiên, với lòng trung thành và sự kiêu hãnh của nàng, e rằng nàng sẽ không dám làm trái lệnh của người." Y lựa chọn từ ngữ cẩn trọng, không dám nói quá nhiều, cũng không dám che giấu sự thật. Y biết Thiên Diệu Tôn Giả không thích những lời nói dối, và sự thật, dù phũ phàng, vẫn là điều y phải trình bày.
Thiên Diệu Tôn Giả đưa tay vuốt nhẹ bộ râu trắng như tuyết của mình, đôi mắt xanh thẳm ánh lên một tia tính toán sắc lạnh, như một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát. "Chính vì sự dao động đó, nàng mới là con cờ đáng giá nhất." Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thâm hiểm rợn người. "Hãy để nàng tự mình chứng kiến, cái giá của sự 'bình yên' mà Tần Mặc đang rao giảng. Nàng sẽ hiểu, chỉ có con đường của ta mới là con đường duy nhất để tồn tại, để thăng tiên, để vượt thoát khỏi sự tầm thường của thế giới này. Sự nghi ngờ sẽ biến thành sự phục tùng tuyệt đối." Hắn không muốn Mộ Dung Tĩnh mù quáng phục tùng, hắn muốn nàng tự nguyện, tự thấy rằng con đường của hắn là đúng đắn, sau khi đã trải qua sự giằng xé và chứng kiến "thực tế" mà hắn muốn nàng thấy. Hắn tin rằng, một khi Mộ Dung Tĩnh đã nhúng tay vào máu, nàng sẽ không còn đường lùi, sẽ phải dấn thân sâu hơn vào con đường mà hắn vạch ra, trở thành một công cụ trung thành không thể lay chuyển.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ cười một tiếng, âm thanh khô khan và lạnh lẽo, không chút ấm áp. *Một khi nàng đã nhúng tay vào máu, nàng sẽ không còn đường lùi. Và Tần Mặc... ngươi sẽ thấy, lý tưởng của ngươi chỉ là ảo vọng trước sức mạnh tuyệt đối.* Hắn không hề coi trọng lý tưởng của Tần Mặc, chỉ xem đó là một mầm mống gây rối cần phải nhổ bỏ tận gốc, một sự trở ngại cho con đường 'thăng tiên' mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn tin rằng sức mạnh, sự cưỡng ép, mới là chân lý tối thượng trong Huyền Vực này, và mọi ý chí tồn tại khác đều phải bị nghiền nát để phục vụ mục đích duy nhất: Thăng Tiên. Hắn muốn dùng Mộ Dung Tĩnh như một lưỡi dao sắc bén để cắt đứt mọi mối liên kết giữa Tần Mặc và những kẻ còn đang do dự, để chứng minh rằng mọi sự phản kháng đều vô nghĩa, mọi sự cân bằng bản chất đều là hão huyền.
Trần Trưởng Lão cúi đầu sâu hơn, nhận ra ý đồ thâm hiểm của chủ nhân. Y không khỏi rùng mình trước sự tàn nhẫn và tính toán của Thiên Diệu Tôn Giả. Y biết, Mộ Dung Tĩnh đang bị đẩy vào một tình thế không thể lựa chọn, một ván cờ sinh tử mà người chơi cờ đã sắp đặt mọi nước đi, không cho phép nàng một đường thoát. Quyết định của Mộ Dung Tĩnh trong nhiệm vụ này sẽ là một bước ngoặt lớn, định hình vai trò của cô trong cuộc đại chiến sắp tới, có thể khiến cô trở thành một đồng minh quan trọng của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc một kẻ thù nguy hiểm hơn, nếu cô dám phản kháng, nếu lương tri của cô thắng thế. Sự tính toán của Thiên Diệu Tôn Giả nhằm 'thanh tẩy' Mộ Dung Tĩnh bằng bạo lực có thể sẽ phản tác dụng, đẩy cô hoàn toàn về phía Tần Mặc, hoặc ít nhất là khiến cô trở thành một nhân tố bất định, khó lường, một ngòi nổ tiềm tàng trong cuộc chiến vĩ đại này.
Hắn tin rằng, làn sóng đàn áp 'Thiên Mệnh Đàn Áp' này, dù tàn bạo, sẽ củng cố quyền lực của hắn, dập tắt mọi tiếng nói phản kháng. Nhưng y cũng không thể không nghĩ rằng, chính sự tàn bạo này lại có thể châm ngòi cho sự phản kháng mạnh mẽ hơn từ các thế lực trung lập và những người còn lương tâm, đẩy Huyền Vực nhanh hơn đến bờ vực chiến tranh tổng lực, một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi. Thiên Diệu Tôn Giả nhắm mắt lại, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi. Hắn đã gieo mầm. Giờ chỉ còn chờ đợi nó nảy mầm và đơm hoa kết trái theo ý muốn của hắn. Hắn không hề biết, hạt mầm hắn gieo có thể sẽ không nở ra bông hoa mà hắn mong đợi, mà là một cây gai nhọn hoắt, đâm thẳng vào trái tim của đế chế hùng mạnh mà hắn đã dày công xây dựng, một đòn chí mạng cho niềm tin sắt đá của hắn rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' là một lời cảnh báo sai lầm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.