Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1036: Phòng Tuyến Vạn Vật: Quyết Tâm Trước Nguy Cơ

Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xé toạc màn đêm đang còn vương vấn trên đỉnh Thanh Vân Tông, hắt những tia sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ cao vút của Tháp Mật Đàm. Gió nhẹ lướt qua các mái nhà cong vút, mang theo chút hơi sương lạnh lẽo của buổi sớm, tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, như lời thì thầm của một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa đại biến. Bên trong, không khí không chút nào ấm áp hơn hơi sương ngoài kia. Một sự căng thẳng vô hình nhưng nặng trĩu bao trùm lên không gian trang nghiêm, linh khí dồi dào của tháp, nơi chỉ một đêm trước, những bí mật kinh hoàng nhất đã được phơi bày.

Tần Mặc đứng giữa căn phòng, không gian tĩnh lặng đến nỗi tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký bên ngoài dường như cũng vọng vào. Hắn cảm nhận được sự chú ý dồn nén của tất cả ánh mắt đang đổ về phía mình, nhưng tâm trí hắn lại đang ở rất xa, nơi những luồng “ý chí tồn tại” hỗn loạn, đau đớn đang gào thét không ngừng. Hắn nâng Huyền Vực Tâm Châu lên ngang tầm mắt. Viên châu ngọc bích vốn luôn tỏa ra ánh sáng ấm áp, giờ đây lại rung động liên hồi trong lòng bàn tay hắn, phát ra một cảm giác bất an, một nỗi đau âm ỉ lan truyền qua từng mạch máu, thấm sâu vào tận xương tủy. Đó không chỉ là sự rung động vật lý, mà là tiếng vọng của hàng ngàn, vạn linh hồn vật chất đang bị cưỡng ép, bị tra tấn để phục vụ một mục đích tàn độc.

"Chúng không chỉ là những mảnh đá, thanh kiếm... chúng là những linh hồn đang gào thét trong đau đớn, bị tước đoạt quyền được là chính mình." Giọng Tần Mặc trầm ổn, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một sức nặng khó tả, như thể hắn đang tự mình gánh chịu nỗi thống khổ của vạn vật. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự đồng cảm và một nỗi bi ai vô hạn. "Sự cưỡng ép này không đơn thuần là khai linh, mà là lột bỏ bản chất, biến chúng thành những vỏ bọc rỗng tuếch, chỉ còn lại sự hung bạo và điên loạn." Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh những vật cổ đại bị biến dạng, bị trói buộc trong xiềng xích linh lực hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, cùng với tiếng kêu gào xé lòng của "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo.

Viên Minh ngồi đối diện Tần Mặc, gương mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ. Hắn ôm đầu, hai tay siết chặt thái dương, như thể cố gắng ngăn chặn một cơn đau buốt đang bủa vây. Từng luồng sóng "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc cảm nhận được, Viên Minh cũng cảm nhận, nhưng ở mức độ cường liệt và hỗn loạn hơn nhiều, như một vết thương đang mở rộng trên chính linh hồn hắn. "Sự hỗn loạn này... nó như một vết thương đang mở rộng trên Huyền Vực," Viên Minh thều thào, gi��ng nói yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít bên ngoài. "Nó không ngừng lan rộng... mỗi khoảnh khắc trôi qua, nỗi đau lại nhân lên gấp bội. Cảm giác như toàn bộ thế giới đang run rẩy trong sợ hãi." Hắn rùng mình, hình như vừa kết nối với một nguồn năng lượng cực kỳ tàn bạo, khiến linh hồn thư sinh mỏng manh của hắn cũng phải chao đảo.

Tô Lam, nàng vẫn giữ được vẻ kiên nghị thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng không giấu được sự lo lắng sâu sắc. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Viên Minh, thấu hiểu nỗi thống khổ mà hai người đang phải gánh chịu. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua mọi giới hạn, đã chạm đến một ngưỡng cửa tàn độc mà không ai ngờ tới.

Mộ Dung Tĩnh, với kinh nghiệm từng là một phần của thế giới Thiên Diệu Tôn Giả, bước đến bên một tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên mặt bàn đá cổ. Hắn chỉ vào một vài điểm được đánh dấu bằng những vệt mực đỏ tươi, tượng trưng cho những khu vực mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tập trung khai thác và "khai linh" vật cổ. "Hắn ta đã không còn đường lùi. Hắn sẽ dùng mọi thứ, kể cả hủy hoại bản chất vạn vật, để đạt được ảo vọng thăng tiên." Giọng hắn trầm và lạnh lẽo, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không kém. "Đây không chỉ là một hành động tuyệt vọng, mà còn là một chiến lược tàn độc, nhằm biến vạn vật thành những vũ khí vô tri, phá hủy ý chí và niềm tin của liên minh chúng ta trước khi tổng tấn công. Hắn muốn chúng ta đối mặt với chính bản chất của Huyền Vực bị biến chất, để gieo rắc sự tuyệt vọng." Hắn thở dài, ánh mắt lướt qua những điểm đỏ trên bản đồ, như nhìn thấy những vết thương đang rỉ máu trên tấm da thịt của Huyền Vực. "Đây là đòn phủ đầu tàn độc nhất của hắn, không nhằm vào thân xác, mà vào tâm hồn của thế giới này."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. "Chúng ta phải đáp trả bằng sự kiên định và sức mạnh." Y nói, giọng trầm thấp nhưng tràn đầy quyết tâm. "Chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Không chỉ là chiến tranh trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ linh hồn của Huyền Vực." Y siết chặt nắm tay, những gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay gầy guộc. "Sự cấp bách của tình hình yêu cầu chúng ta phải hành động ngay lập tức, không một chút chần chừ." Các lãnh đạo liên minh trao đổi ánh mắt nặng nề, mỗi người đều thấu hiểu sự nghiêm trọng của tình hình. Tiếng gió bên ngoài Tháp Mật Đàm bỗng trở nên mạnh hơn, như một lời cảnh báo từ trời đất.

Tần Mặc thu lại Huyền Vực Tâm Châu, cảm giác rung động dịu đi đôi chút, nhưng nỗi đau trong lòng hắn vẫn còn nguyên vẹn. Hắn nhìn từng người một, từ Tô Lam kiên nghị đến Mộ Dung Tĩnh trầm tư, từ Lục Vô Trần đầy kinh nghiệm đến Viên Minh nhạy cảm. Mỗi người đều là một phần không thể thiếu của liên minh, của lý tưởng mà họ đang theo đuổi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn không đơn độc. "Chúng ta sẽ tìm ra con đường," hắn tự nhủ, không chỉ cho liên minh, mà còn cho tất cả vạn vật đang bị cưỡng ép kia. Hắn tin rằng, trong sự hỗn loạn này, vẫn còn một tia hy vọng để cứu rỗi, để cân bằng.

***

Chiều tà, nắng nhẹ hắt những vệt vàng óng ả lên Vườn Thảo Dược của Thanh Vân Tông, nơi không khí trong lành, thơm ngát mùi thảo dược tươi và đất ẩm. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng nước tưới cây khe khẽ, tạo nên một bản nhạc an bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng trong Tháp Mật Đàm buổi sáng. Tần Mặc tìm đến nơi đây, tâm trí vẫn nặng trĩu những suy tư về số phận của vạn vật. Hắn muốn tìm một giải pháp, không phải chỉ là sự tiêu diệt, mà là sự "giải thoát".

Linh Dược Sư Bạch Lão, dáng người gầy yếu, tóc bạc trắng như sương, đang tỉ mẩn chăm sóc một gốc linh thảo quý hiếm. Đôi mắt mờ đục của ông lão vẫn ánh lên sự thông tuệ và lòng từ bi. Khi Tần Mặc đến gần, ông khẽ ngẩng đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Tần Mặc, ta biết ngươi sẽ đến." Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió xao động lá cây. "Nỗi đau của vạn vật, ta tuy không cảm nhận được trực tiếp như ngươi và Viên Minh, nhưng vẫn có thể cảm thấy sự bất an đang lan tỏa khắp Huyền Vực."

Tần Mặc bước đi giữa các luống thảo dược, tay khẽ lướt qua những chiếc lá xanh mướt, cảm nhận "ý chí tồn tại" nhỏ bé nhưng kiên cường của chúng. "Bạch Lão, liệu có cách nào để chữa lành nỗi đau của chúng, thay vì chỉ đơn thuần tiêu diệt?" Hắn nói, giọng chất chứa một nỗi niềm tha thiết. "Những vật cổ bị khai linh kia, chúng không có lỗi. Chúng chỉ là nạn nhân của sự tham lam và tàn bạo. Ta không muốn chúng phải chịu thêm sự hủy diệt nào nữa." Hắn dừng lại bên một gốc cây mộc lan cổ thụ, đặt tay lên thân cây sần sùi, cảm nhận sự sống mạnh mẽ đang chảy trong nó, và nghĩ đến những vật cổ đang bị bóp méo, bị biến chất.

Bạch Lão thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm câu trả lời trong không gian vô định. "Sự sống, dù là vật hay linh, đều có quyền được là chính mình. Thiên Diệu Tôn Giả đã vi phạm quy tắc cơ bản nhất của tự nhiên. Việc cưỡng ép khai linh, giống như việc rút cạn sinh khí, bẻ gãy ý chí, khiến chúng trở thành những con rối vô hồn. Đó là một tội ác t��y trời." Ông chậm rãi nhổ một cọng cỏ dại mọc gần gốc linh thảo, động tác tỉ mỉ, trân trọng như đang chăm sóc một sinh linh.

"Tuy nhiên," Bạch Lão tiếp tục, "y thuật và dược lý không chỉ dừng lại ở việc chữa lành thân xác. Chúng còn có thể xoa dịu tâm hồn, trấn an ý chí. Chúng ta có thể nghiên cứu các loại linh dược có khả năng trấn an ý chí, để chúng tìm lại sự bình yên nội tại, hoặc ít nhất là không còn bị Thiên Diệu Tôn Giả lợi dụng. Đó không phải là một phương pháp phong ấn, mà là một cách để chúng có thể 'an trú' trong bản chất của mình, không bị khuấy động bởi những luồng năng lượng cưỡng bức."

Tần Mặc lắng nghe từng lời của Bạch Lão, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng. "Không phải phong ấn, mà là giải thoát... Giúp chúng tìm lại bản chất của mình." Hắn lặp lại, như thể đang khắc sâu khái niệm đó vào tâm trí. "Liệu có thể chế tạo một loại 'Đan Dược Vô Tính' không, Bạch Lão? Một loại đan dược không nhằm mục đích phong bế hay tước đoạt, mà là để 'an ủi' bản chất của chúng, giúp chúng tách rời khỏi sự kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả, để chúng không còn là công cụ hủy diệt nữa?" Hắn đặt tay lên một chậu linh chi đang vươn mình trong nắng, cảm nhận sự sống động của nó, và mong muốn những vật cổ kia cũng có thể tìm lại được sự tự tại như vậy.

Bạch Lão vuốt bộ râu bạc trắng, trầm ngâm. "Đan Dược Vô Tính... một cái tên hay, một ý niệm cao đẹp. Nó sẽ không phải là một loại đan dược dùng để chữa bệnh theo cách thông thường, mà là một phương pháp để điều hòa 'ý chí tồn tại', để chúng có thể tự nguyện lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc. Điều này đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về 'vật tính' của từng loại vật thể, và sự kết hợp của những linh dược có khả năng giao hòa với bản nguyên. Sẽ rất khó khăn, và có thể chưa từng có tiền lệ, nhưng không phải là không thể." Ông ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt mờ đục giờ đây ánh lên một tia sáng rực rỡ của niềm tin và sự hứng khởi trong nghiên cứu. "Nếu có thể thành công, chúng ta sẽ không chỉ giải cứu vạn vật khỏi sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn mở ra một con đường mới cho y thuật của Huyền Vực, một con đường đi sâu vào bản chất của sự sống."

Tần Mặc gật đầu, một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lan tỏa trong lòng. "Vậy thì, Bạch Lão, ta tin tưởng vào ngài. Chúng ta sẽ cùng nhau nghiên cứu. Ta sẽ cung cấp cho ngài mọi thông tin về 'ý chí tồn tại' mà ta cảm nhận được từ những vật bị khai linh. Ngài hãy dùng tri thức của mình để tìm ra phương thuốc an ủi cho chúng." Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chạy đua với thời gian, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi, một mục tiêu cao cả hơn chỉ là chiến thắng trên chiến trường. Vườn Thảo Dược vẫn vang vọng tiếng côn trùng, tiếng nước chảy, và giờ đây, còn có cả tiếng thì thầm của hy vọng, của một triết lý chữa lành đang được ươm mầm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây Thanh Vân Tông. Gió mạnh rít qua khe núi, mang theo những đám mây mù dày đặc, bao phủ cả Cổng Chính Thanh Vân Tông trong một không khí u trầm, trang nghiêm. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Đi���n Thanh Vân, hòa cùng tiếng kiếm khí vút qua từ các bãi tập, tạo nên một bản hùng ca bi tráng, báo hiệu cho một đêm không ngủ, cho một cuộc chiến sắp đến.

Tại Cổng Chính, một buổi lễ nhỏ nhưng mang ý nghĩa trọng đại đang diễn ra. Các lãnh đạo của liên minh Vạn Vật Quy Chân, dẫn đầu bởi Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần, đứng trang nghiêm trên bậc đá cổ kính. Ánh mắt họ quét qua hàng ngàn tu sĩ đang tề tựu, những gương mặt dù mệt mỏi sau những ngày chuẩn bị nhưng vẫn ánh lên sự kiên định.

Từ phía xa, hai đoàn người tiến đến. Một đoàn trong trang phục màu trắng tinh khôi và xanh băng, toát lên vẻ thanh khiết và xa cách của băng tuyết – đó là Đại diện Huyền Băng Cung. Đoàn còn lại, với trang phục đơn giản, có chút dính mùi dược liệu, ánh mắt thông tuệ và điềm đạm – đó là Đại diện Đan Đỉnh Sơn. Sự hiện diện của họ là một lời khẳng định đanh thép, rằng ngay cả những thế lực luôn giữ vị thế trung lập cũng không thể đứng ngoài cuộc khi bản chất của Huyền Vực bị đe dọa.

Đại diện Huyền Băng Cung, một nữ tu sĩ với dáng người thanh thoát, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt kiên định, bước lên phía trước. Giọng nàng trong trẻo nhưng vang vọng, như tiếng băng tuyết vỡ vụn trong đêm đông. "Huyền Băng Cung chúng tôi, từ ngàn xưa đã giữ gìn sự thanh khiết của linh khí, sự cân bằng của tự nhiên. Chúng tôi không chấp nhận sự giày xéo bản chất vạn vật, không chấp nhận việc biến linh hồn thế giới thành công cụ vô tri. Huyền Băng Cung sẽ dùng toàn lực bảo vệ Huyền Vực, sát cánh cùng liên minh Vạn Vật Quy Chân!" Lời tuyên bố của nàng như một luồng khí lạnh lẽo thổi bay đi mọi nghi ngờ, củng cố thêm niềm tin trong lòng các tu sĩ.

Ngay sau đó, Đại diện Đan Đỉnh Sơn, một ông lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đầy vẻ nghiêm nghị, cũng bước đến. "Đan Đỉnh Sơn chúng tôi, luôn lấy sinh mệnh làm gốc, lấy y thuật làm đạo. Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Nhưng khi sinh mệnh bị lợi dụng, khi ý chí bị bóp méo, đó là sự phản bội lại đạo lý của y thuật." Giọng ông điềm đạm nhưng chất chứa sự phẫn nộ. "Đan Đỉnh Sơn sẽ là hậu phương vững chắc, cung cấp mọi nguồn lực y tế và đan dược cần thiết. Sinh mệnh không thể bị lợi dụng, và chúng tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để xoa dịu những vết thương mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra, cho cả con người và vạn vật." Lời hứa của ông mang đến sự an tâm, đặc biệt là sau cuộc thảo luận của Tần Mặc với Bạch Lão.

Tần Mặc bước lên vị trí trung tâm, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, từ những tu sĩ áo xanh Thanh Vân Tông, đến những chiến binh áo giáp của các thế lực khác, và cả những người dân Vô Tính Thành đang đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn về phía hắn. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều có sức nặng ngàn cân, chạm đến sâu thẳm tâm hồn của mọi người. Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong gió mạnh, truyền tải một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.

"Cuộc chiến này không phải vì quyền lực, không phải vì danh vọng, mà vì quyền được là chính mình của mỗi sinh linh, mỗi vật thể trên thế gian này." Hắn giơ tay, chỉ về phía đỉnh núi đang bị mây mù bao phủ, nơi ẩn chứa vô số sinh linh và vật chất. "Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai bị ép buộc phải thay đổi bản chất của họ. Chúng ta sẽ không để Huyền Vực biến thành một thế giới của những công cụ vô hồn, bị điều khiển bởi ảo vọng thăng tiên mù quáng. Vạn vật quy chân, không phải thăng tiên mù quáng!"

Lời nói của Tần Mặc như một tiếng sấm rền, chấn động cả không gian. Một tiếng reo hò vang dội từ hàng ngàn tu sĩ, tiếng hô vang "Vạn vật quy chân!" vang vọng khắp núi non, xua tan đi phần nào sự u ám của hoàng hôn. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của liên minh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm tối, cùng nhau tạo nên một bức tường thành vững chắc.

Ngay sau bài phát biểu của Tần Mặc, những đoàn quân đầu tiên của liên minh, bao gồm cả các tu sĩ từ Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn, bắt đầu di chuyển. Tiếng bước chân đều đặn của hàng ngàn người vang vọng trên con đường đá, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng chuông chùa. Họ tiến về các phòng tuyến chiến lược đã được xác định, những nơi được dự đoán sẽ là điểm nóng của cuộc tổng tấn công sắp tới của Thiên Diệu Tôn Giả. Không khí tràn ngập sự trang nghiêm, nhưng cũng bừng cháy một ngọn lửa quyết tâm.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ dõi theo những đoàn quân đang rời đi. Hắn biết, một cuộc chiến sống còn đang cận kề. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm ban hành 'Thiên Khuyết Lệnh', chính thức tuyên chiến tổng lực và sử dụng các 'vũ khí sống' bị khai linh làm át chủ bài. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là xung đột quân sự mà còn là cuộc chiến của ý chí và triết lý, đòi hỏi Tần Mặc phải tìm cách 'giải thoát' các vật thể bị ép buộc. Sự kiện này sẽ làm sâu sắc thêm vết rạn nứt giữa hai phe, biến cuộc đối đầu thành một cuộc chiến sống còn, không còn chỗ cho sự trung lập. Nhưng hắn tin tưởng, với sự đoàn kết của liên minh, với lý tưởng "vạn vật quy chân", họ sẽ tìm được con đường để bảo vệ linh hồn của Huyền Vực, để vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" một cách mù quáng. Đêm đã về khuya, nhưng ngọn lửa trong trái tim Tần Mặc, và trong trái tim của toàn bộ liên minh, vẫn rực cháy, không bao giờ tắt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free