Vạn vật không lên tiên - Chương 1049: Lời Thầm Thì Của Vạn Vật: Hạt Giống Kiên Định Giữa Cuồng Phong
Mặt trăng, một đĩa ngọc lưu ly lấp lánh, treo mình thanh tịnh trên bầu trời Vô Tính Thành, đổ bóng dài, hư ảo lên những mái nhà cổ kính, bình yên. Trong một góc khuất của Quán Trà Vọng Nguyệt, ngôi nhà gỗ nhỏ nép mình bên ao cá koi tĩnh lặng, một bầu không khí trang trọng và sâu lắng bao trùm cả không gian. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, nơi những chú cá bạc lượn lờ dưới bóng liễu rủ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ vô hình. Hương trà hoa nhài mới pha, ngọt dịu và thanh thoát, lan tỏa khắp nơi, quyện lẫn với mùi gỗ cũ mộc mạc. Đây là một ốc đảo của sự yên bình, đối lập hoàn toàn với làn sóng tuyệt vọng và sợ hãi mà Tần Mặc cảm nhận được đang nhấn chìm khắp Huyền Vực.
Bên trong quán trà, một ngọn đèn dầu đơn độc trên chiếc bàn gỗ thấp tỏa ra ánh sáng ấm áp, lung linh, chiếu rọi gương mặt của những người đang tề tựu. Tần Mặc, thân hình không chút hoa mỹ trong bộ y phục đơn giản của người Vô Tính Thành, ngồi ở vị trí chủ tọa. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn thường chứa đựng sự trầm tư của cả một vũ trụ, giờ đây bừng cháy một ngọn lửa quyết tâm thầm lặng nhưng kiên cường. Bên cạnh hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng cũng khắc họa một sức mạnh tiềm ẩn, khẽ nắm chặt chuôi kiếm cổ, tiếng kiếm khẽ rung nhẹ như một minh chứng cho "vật tính" bất diệt của nó. Đối diện họ, Lục Vô Trần tựa người nặng nề, thân hình gầy gò và gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, là minh chứng sống cho những gánh nặng của một cuộc đời theo đuổi "thăng tiên" vô vọng. Đôi mắt trũng sâu của y, tựa hồ chứa đựng bóng đêm của vô số ảo ảnh tan vỡ, chất chứa sự mệt mỏi cùng cực.
Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dáng một lão ông uy nghiêm với bộ râu tóc bạc phơ và đôi mắt vàng rực sắc bén, ngồi yên lặng ở một góc, sự hiện diện của y vẫn tỏa ra một uy áp cổ xưa, chưa thuần hóa ngay cả trong tư thế tĩnh tại. Dù bề ngoài có vẻ bình thản, nhưng một sự căng thẳng vô hình vẫn cuộn trào bên trong y, một cuộc đấu tranh giữa lòng kiêu hãnh bẩm sinh của một thần thú và những câu hỏi sâu sắc mà triết lý của Tần Mặc đặt ra. Mộc Lâm Chủ, một thân hình nhỏ bé, gầy guộc, làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, ngồi bất động đến mức khó nhận ra, nhưng đôi mắt xanh biếc của y, màu lá non, lại tập trung cao độ vào Tần Mặc. Thiết Giáp Thành Linh, một sự hiện diện vô hình nhưng hữu hình, giao tiếp thông qua một tiếng rung khẽ vang vọng qua từng thanh gỗ trong quán, bản chất của nó là một thành trì của lý trí và sự vững chãi. Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực đầy thông minh thỉnh thoảng liếc nhìn chủ nhân, một vệ sĩ trung thành không lời.
Không khí đặc quánh những câu hỏi chưa được nói ra, với sự mong đợi nặng nề về điều Tần Mặc sắp sửa đề xuất. Những tiếng vọng của "Thiên Diệu Lệnh" — những tiếng thét đau đớn của việc "khai linh" cưỡng bức, sự thống khổ của bản chất bị bóp méo và vấy bẩn — vẫn còn vang vọng trong tâm trí họ, một lời nhắc nhở lạnh lẽo về sức mạnh kinh hoàng của kẻ thù.
Tần Mặc nhìn lượt qua từng người, ánh mắt hắn đọng lại trên mỗi gương mặt, thấu hiểu tấm thảm phức tạp của hy vọng, sợ hãi và mệt mỏi đan xen trong tâm hồn họ. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà hoa nhài lan tỏa trong lồng ngực, rồi bắt đầu, giọng nói trầm thấp, đều đặn, nhưng mỗi lời nói dường như đều mang một sức nặng hữu hình.
"Chư vị," hắn khẽ nói, "chúng ta đã chứng kiến. Sự tàn phá, sự bóp méo ý chí tồn tại, sự cưỡng ép vạn vật vào một con đường mà chúng không hề mong muốn. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn thống trị Huyền Vực; hắn muốn định hình lại bản chất của sự tồn tại. Hắn tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất, là mục đích tối thượng."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như thể đang tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn họ. "Nhưng chúng ta biết điều đó không đúng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chúng ta không thể chiến thắng họ bằng sức mạnh đơn thuần. Lực lượng của hắn, với hàng vạn vật bị cưỡng ép 'khai linh', với những cỗ máy chiến tranh vô tri nhưng đầy sát khí, là quá lớn."
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ Lục Vô Trần. "Nhưng... áp lực thăng tiên quá lớn, Tần Mặc," y thì thầm, giọng nói khàn đặc vì sự mệt mỏi dường như đã ăn sâu vào xương tủy. Y nhớ lại những năm tháng tu luyện điên cuồng, những hy vọng và thất vọng chồng chất, những lần suýt mất đi bản ngã vì cố gắng ép buộc linh lực và "vật tính" của mình vươn tới một cảnh giới phi tự nhiên. "Liệu những linh hồn đã bị tha hóa có thể được cứu rỗi? Liệu chúng có còn muốn được cứu rỗi, hay đã hoàn toàn chìm đắm trong ảo vọng của sự thăng tiến?" Nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của y không phải là cái chết, mà là sự biến mất của chính mình, sự tan biến của "cái tôi" đã từng khao khát và đau khổ.
Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt vàng rực của y nheo lại, lộ ra một tia sắc lạnh. "Khát vọng hóa ngư���i... khát vọng thăng tiên... đôi khi nó mạnh hơn cả sinh tử. Ngươi muốn làm gì để chống lại nó khi mà nó đã ăn sâu vào tâm trí? Ta đã chứng kiến nhiều thần thú, nhiều linh vật, đã từ bỏ bản chất nguyên thủy của mình, chấp nhận mọi đau đớn, mọi biến dạng, chỉ để đạt được một hình thái 'cao hơn'. Ngay cả ta... cũng đã từng có lúc bị mê hoặc bởi điều đó." Giọng y trầm thấp, mang theo âm hưởng của hàng ngàn năm lịch sử, của vô số kiếp luân hồi chứng kiến sự chuyển mình của vạn vật. Y đã từng kiêu hãnh với hình hài thần thú của mình, nhưng cũng đã từng mơ ước về một sự tồn tại "nhân hóa" hoàn hảo, một hình thái mà y tin rằng sẽ mang lại trí tuệ và quyền năng tối thượng. Sự nghi ngờ của y không phải là không có cơ sở, bởi chính y cũng là một minh chứng sống cho sự cám dỗ của "thăng tiên".
Tần Mặc nhẹ nhàng vẽ ra bản đồ Huyền Vực trên mặt bàn gỗ bằng một ngón tay. Ánh nến chiếu lên những đường nét mờ ảo, phác họa lại một thế giới đang rên siết. "Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với sức mạnh ấy, mà với triết lý đã tạo ra nó. Chúng ta phải chiến thắng họ bằng triết lý, bằng việc khơi dậy ý chí tự do đã bị lãng quên trong vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc nỗi sợ hãi và sự nô lệ, ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' để phục vụ mục đích của hắn. Nhưng sâu thẳm bên trong mỗi thực thể, dù là một hòn đá, một dòng sông, hay một ngọn núi, vẫn luôn tồn tại một 'ý chí tồn tại' riêng biệt, một bản chất không thể bị bóp méo hoàn toàn."
Hắn chỉ vào những điểm cụ thể trên bản đồ, những nơi mà ý niệm đau đớn của vạn vật vang vọng rõ nhất trong tâm trí hắn. "Những nơi này, những mạch linh thạch bị bóp méo, những linh thú bị cưỡng ép khai linh, những thành trì bị biến đổi... chúng vẫn còn đó, vẫn còn một phần ý thức mong manh, vẫn còn khát vọng được là chính mình. Mục tiêu của chúng ta không phải là phá hủy, mà là 'thức tỉnh', là 'chữa lành'. Chúng ta sẽ cho chúng thấy một con đường khác, con đường của sự tự do, của quyền được là chính mình, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định nghĩa 'thăng cấp' hay 'hoàn m��' nào."
Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn hay hoa mỹ, nhưng mang theo một sức nặng kỳ lạ, một sự chân thành có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ hoài nghi. Hắn nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả nỗi đau của Huyền Vực. "Lão Vô Trần, ngươi đã từng chán nản vì con đường tu luyện. Nhưng không phải vì con đường sai, mà vì cách ngươi đã bị ép buộc phải đi theo nó. Vạn vật có quyền được chọn lựa, được là chính nó, ngay cả khi điều đó có nghĩa là không bao giờ 'thăng tiên'. Đó là quyền thiêng liêng nhất của mỗi 'vật tính'." Hắn cũng nhìn sang Bạch Hổ Lão Tổ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Lão Tổ, sự kiêu hãnh của một thần thú không nằm ở việc hóa thành hình người, mà ở việc giữ vững bản chất hùng vĩ, hoang dã của mình. Một con hổ vẫn là một con hổ, dù nó có trí tuệ của loài người hay không. Giá trị của ngươi không nằm ở việc ngươi trở thành ai, mà ở việc ngươi là chính ngươi."
Hắn không ngừng lại, tiếp tục triển khai ý tưởng của mình. "Chúng ta sẽ tìm những linh hồn đang đau khổ, đang bị giam cầm trong ý niệm 'thăng tiên' cưỡng ép. Chúng ta sẽ giải thoát họ, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và ý chí tự do. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ sử dụng Đan Dược Vô Tính, thứ thuốc được tạo ra từ bản chất của Vô Tính Thành, để giúp những 'vật' bị cưỡng ép khai linh tìm lại bản nguyên của mình. Nó không phải là một tiên đan, mà là một chất xúc tác, một lời nhắc nhở về sự cân bằng và tự do vốn có của chúng. Nó sẽ giúp chúng xua tan đi những lớp vỏ biến dị, những ép buộc từ Thiên Diệu Tôn Giả, để ý chí tồn tại nguyên thủy của chúng có thể trỗi dậy."
Tô Lam lắng nghe, tay nàng vô thức siết chặt chuôi kiếm. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh của Đan Dược Vô Tính, nhưng chưa bao giờ hình dung nó có thể được sử dụng trên quy mô lớn như vậy, như một liều thuốc giải độc cho cả Huyền Vực. Trong lòng nàng, một tia sáng hy vọng bắt đầu le lói, xua tan đi những đám mây u ám của tuyệt vọng. Kế hoạch này, dù mạo hiểm đến mấy, cũng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ cuộc chiến vũ lực nào. Nó là một cuộc chiến của niềm tin, của bản chất.
Tần Mặc đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh trăng bạc giăng mắc trên những mái nhà. "Bằng cách đó, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng vào những nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc sự sợ hãi và nô lệ. Chúng ta sẽ chứng minh rằng 'thăng tiên' không phải là con đường duy nhất, rằng có một sự lựa chọn khác, một con đường vĩ đại hơn: con đường của sự cân bằng bản chất. Đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là một hành trình thức tỉnh, một lời tuyên chiến với bóng đêm của sự thăng tiên cưỡng bức, để vạn vật có thể một lần nữa tìm thấy quyền được là chính nó."
Sự im lặng bao trùm sau lời nói của hắn, nặng trĩu bởi sức nặng của từng câu chữ. Không ai lên tiếng, nhưng không khí như rung lên với một năng lư���ng mới mẻ, một sự chuyển dịch tinh tế trong nhận thức chung của những người có mặt. Ánh mắt Tần Mặc lướt nhìn ra thị trấn đang say ngủ, một pháo đài của sự giản dị và bình yên trong một thế giới đang đứng trên bờ vực sụp đổ về mặt tinh thần. Hắn biết con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng đêm nay, giữa tình bằng hữu tĩnh lặng này, một hạt giống quyết tâm vững vàng đã được gieo trồng.
***
Tia nắng đầu tiên của bình minh vẽ lên bầu trời phía đông những vệt hồng dịu dàng và tím huyền ảo, khi Tần Mặc dẫn các đồng minh rời Quán Trà Vọng Nguyệt. Sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà, phủ một tấm màn bạc mỏng lên cảnh vật tĩnh mịch của Vô Tính Thành. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi của đất và cây cỏ mới thức giấc. Họ men theo con đường lát đá cuội dẫn ra bến tàu Hải Nguyệt, một cầu cảng gỗ đơn sơ nơi vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu yên bình. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng buổi rạng đông. Mùi gỗ ẩm mục và hơi nước lan tỏa, len lỏi vào từng hơi thở.
Tại cuối cầu cảng, một tảng đá xám xịt, lớn bằng một chiếc bàn, nằm yên vị tự bao đời nay. Nó không có vẻ gì đặc biệt, chỉ là một khối đá vô tri bị thời gian và phong sương bào mòn, nhưng Tần Mặc lại nhìn nó với một vẻ kính trọng sâu sắc. Bên cạnh đó là một chiếc thuyền gỗ nhỏ, sơn màu xanh đã phai, mũi thuyền hướng ra dòng sông uốn lượn.
Tần Mặc dừng lại trước tảng đá, đặt bàn tay mình lên bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Hắn nhắm mắt lại, toàn thân dường như hòa vào không gian xung quanh. Một luồng ý niệm vô hình lan tỏa từ hắn, kết nối với "ý chí tồn tại" của tảng đá cổ xưa. Các đồng minh đứng xung quanh, im lặng quan sát. Họ đã quá quen với năng lực dị thường của Tần Mặc, nhưng mỗi lần chứng kiến, họ vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự sâu sắc và tinh tế mà hắn có thể cảm nhận vạn vật.
Trong thinh lặng của buổi sớm, một "tiếng nói" vô thanh vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những rung động của ý niệm, những câu chuyện về sự tồn tại.
"Nghe này..." Giọng Tần Mặc thì thầm, nhưng ý niệm của hắn truyền đến mỗi người rõ ràng như tiếng chuông ngân. "Viên đá này... nó không khao khát hóa ngọc. Nó không ước mơ được đẽo gọt thành một pho tượng mỹ lệ. Nó chỉ muốn là chính nó, một phần của mặt đất, một chỗ dựa vững chãi cho rêu phong bám víu, cho dòng nước bào mòn. Hàng ngàn năm, nó chỉ đơn giản là tồn tại, kiên định với bản chất đá của mình. Và chính sự kiên định ấy, sự vô vi ấy, đã tạo nên giá trị vĩnh cửu của nó, một vật chứng của thời gian, một nền tảng không lay chuyển."
Hắn nhấc tay khỏi tảng đá, chuyển sang đặt lên thân chiếc thuyền gỗ nhỏ. Mùi gỗ ẩm và hơi nước dường như càng rõ nét hơn. "Con thuyền này... nó không ước mơ thành một chiến hạm oai phong lẫm liệt, vượt trùng dương bão tố. Nó chỉ muốn được trôi nổi trên mặt sông này, đưa người dân Vô Tính Thành qua lại, đánh bắt cá, ngắm trăng. Nó chấp nhận sự mục nát của thời gian, sự bào mòn của dòng chảy, bởi đó là bản chất của nó, là sứ mệnh của nó. Chính sự hữu dụng giản dị ấy, sự hòa hợp với dòng chảy tự nhiên ấy, đã khiến nó trở nên quý giá, một người bạn đồng hành của con người, một phần không thể thiếu của con sông."
Ý niệm của Tần Mặc không chỉ dừng lại ở tảng đá và con thuyền. Nó nhẹ nhàng lướt qua từng người trong số họ, chạm vào những nỗi lo lắng, những khát khao thầm kín nhất. Hắn không phán xét, mà chỉ thấu hiểu, và từ sự thấu hiểu đó, hắn truyền đi một thông điệp về sự bình yên.
Tô Lam, người ban đầu còn mang vẻ băn khoăn, nay đôi mắt nàng mở to, một tia sáng bừng lên. Nàng cảm thấy như Tần Mặc đã đọc được những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng nàng, về áp lực từ tông môn cũ, về những lý tưởng "thăng tiên" đã từng ăn sâu vào tiềm thức, về sự sợ hãi khi phải đối mặt với một con đường hoàn toàn khác biệt.
"Ta... ta cảm nhận được sự bình yên lạ kỳ từ chúng," nàng nói khẽ, giọng hơi run. "Và cả... một nỗi sợ hãi khi phải thay đổi bản chất của mình. Giống như chính ta khi đối m��t với áp lực tông môn... áp lực phải trở thành một kiếm tiên, phải đạt đến cảnh giới phi phàm. Ta đã từng nghĩ đó là con đường duy nhất, là mục đích tối thượng." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và biết ơn. "Nhưng giờ đây... ta hiểu rằng, giá trị của một thanh kiếm không chỉ nằm ở khả năng chém phá, mà còn ở sự kiên định của kim loại, ở ý chí bảo vệ của nó."
Thiết Giáp Thành Linh, dù không có hình hài, nhưng ý niệm của nó trở nên rõ ràng và trầm ổn hơn bao giờ hết. "Ý chí kiên định... không phải để bất diệt, mà để bảo vệ. Ta đã quên điều đó... cảm ơn ngươi, Tần Mặc." Giọng nói vang vọng trong tâm trí họ, không còn là những âm thanh kim loại lạnh lẽo, mà là một sự tĩnh lặng đầy thấu hiểu. Nó đã từng là một thành trì vững chãi, nhưng cũng từng bị lung lay bởi ý niệm phải "thăng cấp" thành một cỗ máy chiến tranh bất khả xâm phạm. Giờ đây, nó tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong việc bảo vệ, trong việc giữ vững bản chất phòng thủ của mình.
Tần Mặc quay sang Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Ngươi đã từng khao khát hóa người. Nhưng liệu khi hóa người, ngươi còn là ngươi? Sức mạnh của thần thú, sự hoang dã của thiên nhiên, đó cũng là một phần không thể thiếu, một 'vật tính' độc đáo. Đừng để khát vọng làm mất đi bản chất, mất đi sự cân bằng mà ngươi vốn có. Giá trị của ngươi không nằm ở hình hài, mà ở ý chí tồn tại, ở sự mạnh mẽ nguyên thủy của ngươi."
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, nhưng đó không phải là tiếng gầm giận dữ, mà là một âm thanh trầm thấp như tiếng gió lướt qua rừng trúc, chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Y đã dành hàng ngàn năm để theo đuổi sự "nhân hóa" hoàn mỹ, tin rằng đó là đỉnh cao của sự tiến hóa. Nhưng lời của Tần Mặc, và cả ý niệm của tảng đá, của con thuyền, đã gieo vào lòng y một hạt giống hoài nghi, một câu hỏi về ý nghĩa thực sự của bản chất.
Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài không còn nặng nề tuyệt vọng, mà là một sự giải thoát nhẹ nhõm. Y nhắm mắt lại, cảm nhận làn sương sớm mơn man trên da thịt, l��ng nghe tiếng nước vỗ bờ. "Ta đã quên đi cảm giác này... cảm giác bình yên khi không cần phải truy cầu thêm gì nữa, chỉ cần là chính mình. Cảm giác được chấp nhận sự hữu hạn, sự đơn giản của bản thân, mà không bị thôi thúc bởi những ảo vọng về sự vĩnh cửu hay quyền năng." Nỗi mệt mỏi trong y dường như tan biến đi một phần, được thay thế bằng một sự thanh thản hiếm có.
Mộc Lâm Chủ, đôi mắt xanh biếc của y vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng một nụ cười hiền từ nở trên khóe môi nhăn nheo. Y không nói gì, nhưng sự đồng điệu trong ý niệm của y truyền đến Tần Mặc một sự ủng hộ tuyệt đối. Y vốn là đại diện cho ý chí của tự nhiên, và những lời Tần Mặc nói chính là chân lý mà y đã hằng giữ gìn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dụi đầu vào chân Tần Mặc, phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, như một sự đồng tình không lời. Nó cũng cảm nhận được sự bình yên từ những lời của chủ nhân, sự bình yên của việc được là một con sói mạnh mẽ, trung thành, không cần phải là bất cứ điều gì khác.
Tần Mặc mở mắt. Ánh sáng bình minh đã rạng rỡ hơn, xua đi màn sương mỏng. Hắn nhìn các đồng minh, gương mặt họ không còn vẻ lo lắng hay hoài nghi như đêm qua, mà thay vào đó là sự kiên định, sự thấu hiểu, và một niềm tin mới đã được nhen nhóm. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của Huyền Vực, mà còn là cuộc chiến của từng cá thể, từng "vật tính" để tìm lại và giữ vững bản chất của chính mình. Và đêm nay, tại bến tàu Hải Nguyệt yên bình này, hạt giống của sự kiên định đã được gieo trồng sâu sắc vào lòng họ.
***
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, mang theo những tia nắng vàng óng len lỏi qua từng mái nhà, xua đi hoàn toàn màn sương sớm. Không khí trên phố chợ sáng của Vô Tính Thành đã trở nên tưng bừng, rộn rã. Tiếng rao hàng của những người bán rau quả, tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ, tiếng gà kêu cục tác từ những sân sau, và cả tiếng trả giá nho nhỏ của các bà, các cô—tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống bình dị, chân thật. Mùi thức ăn nóng hổi từ các quán nhỏ, hương thơm của hoa quả tươi, mùi đất ẩm và thảo mộc khô từ những sạp hàng tỏa ra, tạo nên một bức tranh sống động và ấm cúng.
Tần Mặc và các đồng minh bước vào không khí sôi động ấy, mỗi người mang trong lòng một sự tĩnh lặng mới mẻ, một niềm tin được củng cố. Năng lượng từ những con người chất phác, từ những vật phẩm nhỏ bé như chiếc giỏ mây, con dao làm bếp, hay chiếc bình gốm—tất cả đều toát lên một "ý chí tồn tại" giản đơn, không ham muốn cao xa, nhưng lại kiên định đến lạ. Chính sự bình yên, sự "vô tính" ấy của Vô Tính Thành đã trở thành một nguồn sức mạnh, một lời khẳng định cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi.
Tần Mặc dừng lại bên một quầy bán hoa quả tươi rói, ánh mắt hắn lướt qua những chùm nho mọng nước, những quả táo đỏ au, cảm nhận ý chí sống động của chúng. "Mỗi vật, dù nhỏ bé đến đâu, đều có giá trị của riêng mình, một bản chất riêng không thể thay thế," hắn khẽ nói, lời nói không chỉ dành cho các đồng minh mà còn như một lời tự nhủ. "Chính sự đa dạng, sự cân bằng của những bản chất ấy đã tạo nên sự phong phú của Huyền Vực."
Tô Lam, nàng bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Vẻ băn khoăn, lo lắng trên gương mặt nàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ. "Ta sẽ đi cùng ngươi, Tần Mặc," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Để chứng kiến và để giúp đỡ những linh hồn đã lạc lối. Ta tin rằng, không có 'vật tính' nào bị tha hóa đến mức không thể tìm lại bản nguyên của mình, nếu chúng ta có đủ sự thấu hiểu và kiên nhẫn." Nàng đã chấp nhận con đường này, không chỉ bằng lý trí, mà bằng cả trái tim.
Lục Vô Trần, dáng vẻ y không còn khom lưng hay yếu ớt như trước. Một tia sáng mới đã bừng lên trong đôi mắt sâu trũng của y. "Ta không còn mệt mỏi nữa," y chậm rãi nói, giọng đã bớt khàn. "Ta sẽ dùng kinh nghiệm của mình, những năm tháng lang bạt và cả những sai lầm trong quá khứ, để tìm kiếm những linh hồn bị cưỡng ép, giúp họ tìm lại bản ngã. Có lẽ, đây mới là mục đích thực sự của cuộc đời ta, không phải là 'thăng tiên' hão huyền, mà là 'cứu vớt' những phần đã mất của thế giới này."
Bạch Hổ Lão Tổ, y vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng trong đôi mắt vàng rực đã không còn sự kiêu ngạo cố chấp, mà là một sự suy ngẫm sâu sắc và một chút tò mò. "Hừm... Cái lý lẽ của ngươi cũng có chút đạo lý. Ta sẽ bảo vệ Vô Tính Thành, nhưng nếu có cơ hội, ta cũng muốn xem những kẻ đã quên mất bản chất của mình trông như thế nào. Có lẽ, ta cũng sẽ học được điều gì đó từ những 'linh hồn đau khổ' ấy." Y đã chấp nhận thử thách này, không chỉ vì Tần Mặc, mà còn vì một sự khao khát tìm hiểu sâu hơn về "vật tính" và "ý chí tồn tại", một khao khát vượt trên cả mong muốn "nhân hóa" đơn thuần.
Thiết Giáp Thành Linh, ý niệm của nó vang vọng khắp khu chợ, mạnh mẽ và kiên định như những bức tường thành thép. "Thành trì này sẽ vững vàng. Ngươi cứ an tâm, Tần Mặc. Chúng ta sẽ là căn cứ vững chắc cho ngươi, là ngọn hải đăng của sự cân bằng bản chất giữa biển cả hỗn loạn."
Mộc Lâm Chủ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo của y nở một nụ cười mãn nguyện. Y biết rằng, hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm. "Mỗi cây có một rễ, mỗi dòng sông có một nguồn. Vạn vật đều có bản nguyên của mình. Chỉ cần giữ vững nó, chúng ta sẽ không lạc lối."
Tần Mặc nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng và lòng biết ơn. Hắn đã thấy, triết lý của hắn không còn là của riêng hắn, mà đã được chia sẻ, được chấp nhận. "Không phải ai cũng cần ra tiền tuyến. Quan trọng là mỗi người chúng ta đều giữ vững bản chất của mình, và truyền đi thông điệp đó. Nhiệm vụ của chúng ta là cho vạn vật thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải từ bỏ chính mình để tìm kiếm sự vĩ đại."
Hắn phác thảo các nhiệm vụ ban đầu. "Tô Lam, Lục Vô Trần, ta cần hai người chuẩn bị cho chuyến đi đầu tiên. Chúng ta sẽ hướng về phía Tây Bắc, nơi những mạch linh thạch bị bóp méo nặng nề nhất, nơi những 'vật' bị cưỡng ép khai linh đang rên siết. Chúng ta sẽ mang theo Đan Dược Vô Tính, và quan trọng hơn, mang theo sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn. Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, Vô Tính Thành là trái tim của chúng ta. Hãy củng cố nơi đây, biến nó thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần. Mộc Lâm Chủ, sự kết nối của ngài với tự nhiên là vô giá, hãy giúp ta cảm nhận những tiếng gọi từ những khu rừng bị tàn phá, những linh thú đang đau khổ."
Các đồng minh trao đổi ánh mắt, gật đầu đồng ý. Sự đồng lòng hiện rõ trên từng gương mặt. Hắc Phong, con sói đen tuyền, gầm gừ nhẹ, rồi vươn vai, như đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian. Một hành trình mới, đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng, sắp bắt đầu. Hắn tin rằng, việc "chữa lành" hoặc "thức tỉnh" những linh hồn bị khai linh cưỡng bức sẽ là trọng tâm của những ngày sắp tới, và có thể sẽ dẫn đến những khám phá mới về cách thức Thiên Diệu Tôn Giả vận hành, và cả những điểm yếu của hắn.
Lão Khang, người ông lão tóc bạc phơ, đang ngồi bên quầy trà, mỉm cười hiền hậu. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông lấp lánh một tia sáng của niềm tin. Ông đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu biến động của Huyền Vực. Giờ đây, ông cảm nhận được một tia hy vọng mới, một sự thay đổi thật sự đang hình thành. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," ông lẩm bẩm, như một lời tiên tri, một lời chúc phúc cho con đường gian nan mà Tần Mặc và các đồng minh sắp bước vào. Ông biết, sự thức tỉnh và niềm tin mới của các đồng minh sẽ là nền tảng cho những hành động táo bạo và hiệu quả trong tương lai, không chỉ trong chiến đấu mà còn trong việc lan tỏa triết lý "cân bằng". Vô Tính Thành sẽ không chỉ là nơi ẩn náu, mà sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho toàn bộ Huyền Vực.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.