Vạn vật không lên tiên - Chương 1057: Khúc Ca Cân Bằng: Tấn Công Tinh Thần
Trận chiến tại Cổng Không Gian không ngừng gào thét, như một vết thương lớn đang rỉ máu giữa ranh giới thực tại và hư không. Quân đoàn Thiên Diệu Tôn Giả, sau thất bại bất ngờ của đòn dụ dỗ tâm lý, không hề chùn bước, mà ngược lại, sự giận dữ của kẻ bị coi thường đã thổi bùng lên một cơn cuồng nộ mới. Lần này, chúng không chỉ dựa vào vũ lực hay lời ngon tiếng ngọt, mà sử dụng một chiêu thức thâm độc hơn, một đòn tấn công tinh thần quy mô lớn, mang tên "Vạn Vật Thăng Hoa", bao trùm toàn bộ phòng tuyến của Tần Mặc.
Một luồng linh lực xanh thẳm, mang theo những ảo ảnh lấp lánh như bụi tiên, đột ngột tràn ngập không gian. Nó không phải là công kích vật lý, mà là một làn sóng ý niệm cưỡng chế, xuyên thẳng vào tận bản chất của từng "vật" trong phòng tuyến. Từ những viên đá sỏi nhỏ bé dưới chân, những cọng cỏ dại bám trên kẽ nứt tường thành, cho đến những thân Mộc Tinh cổ thụ vươn mình che chắn, những khối Linh Thạch đang phát sáng mờ ảo, và cả những Thiết Giáp Tàn Phiến hoen gỉ nằm im lìm – tất cả đều bắt đầu run rẩy một cách dữ dội. Ý chí của chúng bị xói mòn, bị bẻ cong bởi những ảo ảnh thăng tiên cưỡng chế, những lời hứa hẹn về sức mạnh, về sự bất tử, về hình dạng hoàn mỹ hơn bản chất nguyên thủy.
Tần Mặc đứng vững giữa trung tâm phòng tuyến, Vô Danh Kiếm vẫn trong tay, nhưng ánh mắt hắn không nhìn vào kẻ địch trước mặt, mà hướng vào hư không, vào từng rung động tinh tế nhất đang lan truyền trong toàn bộ phòng tuyến. Hắn cảm nhận được làn sóng đau đớn tinh thần này mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như hàng ngàn tiếng kêu cứu dội thẳng vào tâm trí hắn, không phải bằng âm thanh, mà bằng những rung chấn dữ dội của ý chí bị tổn thương. Hắn thấy những viên đá đang mơ hồ biến thành ngọc, những cọng cỏ đang khao khát hóa thành linh dược, những mảnh giáp sắt đang bị kéo giãn, cố gắng biến thành một thân thể thép bất hoại. Sự cưỡng ép này khiến chúng đau đớn, giằng xé, và một số "vật" yếu ớt hơn bắt đầu biến dạng, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt trong "tâm hồn" của chúng, những tiếng than khóc vô hình mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.
Bầu không khí trở nên u ám và nặng nề, không chỉ bởi mây mù cuồn cuộn trên cao, mà còn bởi áp lực tinh thần đè nén từ đòn "Vạn Vật Thăng Hoa". Gió mạnh rít lên thê lương, mang theo những luồng khí lạnh lẽo, như tiếng vọng của sự tuyệt vọng. Mùi lưu huỳnh và tanh tưởi của tà khí từ quân đoàn Thiên Diệu Tôn Giả hòa lẫn với mùi đất tươi bị cày xới, tạo nên một cảm giác hỗn loạn và khó chịu.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên sự lo lắng tột độ. Nàng không thể cảm nhận được n��i đau tinh thần của vạn vật như Tần Mặc, nhưng nàng thấy rõ sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, sự héo úa đột ngột của một số cây cối, và cả sự giằng xé trong ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ.
"Mặc ca, chúng ta phải làm gì? Các vật đang... đang vỡ vụn!" Giọng nàng khẽ run, siết chặt thanh kiếm cổ trong tay. Nàng chưa từng chứng kiến một đòn tấn công nào đáng sợ đến vậy, nó không giết chết, mà bẻ gãy ý chí, làm tan rã bản chất.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, vẫn đứng vững như một ngọn núi. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào những hình ảnh ảo ảnh đang bủa vây, trên khuôn mặt khắc khổ hiện lên sự trầm tư sâu sắc. "Đây là đòn tấn công vào tận bản chất, không phải dụ dỗ đơn thuần nữa." Giọng y trầm thấp, nhưng không còn vẻ mệt mỏi của những chương trước, mà thay vào đó là sự nhận định sắc bén. "Chúng muốn hủy diệt niềm tin vào sự 'là chính nó'."
Bạch Hổ Lão Tổ, dù đã kiên định từ đợt tấn công trước, giờ đây cũng không tránh khỏi sự ảnh hưởng. Thân hình mãnh thú khổng lồ của y run rẩy dữ dội, lớp lông trắng như tuyết dường như bị nhuộm một màu xám xịt bởi những ảo ảnh cưỡng chế. Đôi mắt vàng rực của y tràn ngập sự đau đớn, xen lẫn phẫn nộ. "Chúng muốn bẻ gãy ý chí của ta!" Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng y, không phải là tiếng gầm uy lực như trước, mà là tiếng gầm của một chiến binh đang bị tra tấn, bị giằng xé. Y đang nhìn thấy mình biến thành một tiên thú, một hình hài mà y từng khao khát, nhưng giờ đây, nó lại là gông cùm, là sự cưỡng ép.
Hắc Phong, con sói khổng lồ trung thành, cũng không khá hơn. Nó gục đầu xuống, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ sợ hãi và bối rối. Bộ lông đen tuyền của nó xù lên, như đang chống lại một luồng điện vô hình. Nó không hiểu những ảo ảnh này, nhưng nó cảm nhận được sự đau đớn mà Tần Mặc và các "vật" khác đang phải chịu đựng.
Tần Mặc nhắm mắt lại, một làn mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán. Hắn cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, hàng vạn ý chí đang kêu gào trong tâm trí hắn, mỗi một "vật" đều là một thế giới nhỏ bé, và giờ đây, hàng vạn thế giới ấy đang sụp đổ. Hắn biết, đòn tấn công này không phải để tiêu diệt, mà để phá vỡ niềm tin, để chứng minh rằng con đường "cân bằng bản chất" là vô vọng, rằng vạn vật không thể chống lại khát vọng thăng hoa được cài đặt sẵn. Nhưng hắn không cho phép điều đó xảy ra. Hắn đã hứa, hắn sẽ bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật.
Hai tay hắn từ từ giơ ra, không phải để thi triển pháp thuật, mà là để mở rộng toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại" đến cực hạn. Từng thớ thịt, từng sợi gân của hắn căng lên, như một sợi dây đàn đang bị kéo đến giới hạn cuối cùng. Hắn không chỉ nghe, mà hắn còn cố gắng tiếp nhận, cố gắng ôm lấy tất cả những nỗi đau, những giằng xé, những ảo ảnh đang bủa vây vạn vật. Hắn muốn trở thành tấm khiên, tấm chắn cuối cùng cho những ý chí đang yếu ớt kia. Hắn hít sâu, một luồng ý niệm kiên định, thanh tịnh từ Vô Tính Thành dường như chảy qua huyết quản hắn, một lời nhắc nhở về sự bình yên khi không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Hắn phải giữ vững, phải dẫn lối.
***
Trong tâm trí Tần Mặc, không còn là chiến trường khốc liệt bên ngoài, mà là một không gian bao la, nơi hàng tỷ sợi tơ ý chí đang xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một cơn bão hỗn loạn. Hắn không chỉ nghe thấy, mà còn "nhìn thấy" những ảo ảnh thăng tiên cưỡng chế đang bẻ cong ý chí của các "vật". Những viên đá đang được dát vàng, được mài giũa thành ngọc quý, nhưng chúng không có ý chí của ngọc, chúng chỉ đau đớn khi bị lột bỏ đi lớp vỏ sần sùi của đá. Những thân cây đang bị ép vươn cao, tán lá xanh tốt bị cưỡng chế hóa thành linh mộc, nhưng rễ của chúng vẫn nhớ về đất, và thân cây vẫn muốn được là chính nó, một thân cây cổ thụ vững chãi, không phải là một tiên dược.
Tần Mặc lao vào cơn bão ý chí ấy, không sợ hãi. Hắn dùng toàn bộ ý chí của mình, "hát" lên một "Khúc Ca Cân Bằng" – không phải bằng âm thanh, mà bằng một dòng ý niệm thuần túy, trong trẻo, len lỏi vào từng sợi tơ ý chí đang hỗn loạn. Đó là một khúc ca về sự bình yên khi là chính nó, về giá trị của sự tồn tại không cần thăng hoa, về vẻ đẹp của sự nguyên bản.
"Ngươi là đá, hãy là đá kiên cố. Ngươi không cần hóa ngọc, vì ngọc không mang theo ký ức của đất, của mưa gió, của thời gian. Ngươi là đá, và sức mạnh của ngươi nằm ở sự vững chãi, ở sự kiên nhẫn qua hàng triệu năm," Tần Mặc truyền đi ý niệm của mình, đồng cảm sâu sắc với ý chí của những viên Linh Thạch đang run rẩy. "Ngươi là cây, hãy là cây vươn cao. Ngươi không cần hóa tiên mộc, vì tiên mộc không có linh hồn của rừng xanh, không có sự sống mà ngươi đã nuôi dưỡng. Ngươi là bản thân mình, đừng vì ai mà thay đổi, đừng vì lời hứa hão huyền mà từ bỏ cội rễ."
Từng lời, từng ý niệm của hắn như một dòng suối mát lành, gột rửa đi lớp bụi ảo ảnh đang bám víu vào ý chí của vạn vật. Nỗi đau của chúng không biến mất ngay lập tức, nhưng nó bắt đầu chuyển hóa. Từ sự giằng xé, từ sự sợ hãi, chúng dần lấy lại được sự kiên định, sự bình an khi được là chính mình. Một luồng ý chí "tôi là tôi" mạnh mẽ bắt đầu phát ra từ sâu thẳm bản chất của chúng, đẩy ngược lại đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là sự phản kháng hung bạo, mà là sự kiên cường tĩnh lặng, một bức tường thành vô hình được dựng lên từ hàng tỷ ý chí được củng cố.
Các đồng minh xung quanh Tần Mặc, dù không thể nghe được "khúc ca" của hắn, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình y không còn run rẩy, lớp lông trắng lại sáng lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Đôi mắt vàng rực của y giờ đây tràn ngập sự uy lực và kiêu hãnh. "Ta là Bạch Hổ! Ta là chính ta!" Y gầm lên một tiếng vang động cả trời đất, không còn đau đớn mà đầy uy lực, xé tan những ảo ảnh cuối cùng đang bủa vây. Tiếng gầm của y như một lời tuyên bố, một sự khẳng định bản chất nguyên thủy của thần thú.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của tòa thành kiên cố, cũng phát ra một luồng sáng chói lọi, từ chối mọi lời dụ dỗ trở thành "thần khí bất hoại" hay "thành trì vĩnh cửu". Từng viên đá, từng bức tường của thành trì dường như trở nên cứng cáp hơn, vững chãi hơn. Một luồng uy áp mạnh mẽ tỏa ra, như một lời tuyên ngôn rằng nó sẽ không bao giờ thay đổi bản chất của mình vì bất kỳ lời hứa hẹn nào. Nó là thành trì, và ý chí của nó là bảo vệ, là nơi trú ẩn.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ rỉ sét trong tay một tu sĩ Vô Tính Thành, rung động dữ dội, phát ra tiếng kiếm ngân trong trẻo, sắc bén. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Chém! Chém tan những ảo ảnh sai lầm!" Ý chí của nó, vốn là sự sắc bén để cắt đứt, giờ đây hướng về phía những sợi tơ ý niệm cưỡng chế, chém tan chúng một cách không khoan nhượng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự trung thành và quyết tâm. Nó gầm gừ, đứng chắn trước Tần Mặc, như một bức tường thịt sống, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân và những ý chí đang được củng cố.
Tần Mặc đứng thẳng giữa chiến trường, ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ người hắn, không phải là linh lực, mà là sự cộng hưởng của hàng tỷ ý chí đang được hắn củng cố. Ánh sáng ấy kết nối với vạn vật xung quanh, từ những viên Linh Thạch nhỏ bé đang tĩnh lặng phát sáng, đến những thân Mộc Tinh cổ thụ đang tràn đầy sức sống, tán lá xanh tươi hơn bao giờ hết, và cả những mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đang tỏa ra một vẻ bình yên, kiên định. Các "vật" xung quanh hắn đều phát ra những rung động mạnh mẽ, tạo thành một trường năng lượng vô hình, một lá chắn tinh thần vững chắc, đẩy ngược lại đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tô Lam và Lục Vô Trần không ngừng chiến đấu xung quanh, bảo vệ Tần Mặc trong khi hắn thực hiện "Khúc Ca Cân Bằng". Họ hiểu rằng đây là khoảnh khắc quyết định, và vai trò của Tần Mặc là không thể thay thế. Mỗi tiếng kiếm của Tô Lam, mỗi chiêu thức của Lục Vô Trần đều mang theo sự quyết tâm bảo vệ người đã mang đến hy vọng cho vạn vật.
***
Đòn tấn công tinh thần "Vạn Vật Thăng Hoa" tan biến, không gian tĩnh lặng trở lại một cách đột ngột, như một cơn bão vừa đi qua để lại sự im ắng đến đáng sợ. Phòng tuyến của Tần Mặc vẫn đứng vững, thậm chí còn kiên cố hơn trước. Những viên đá vẫn là đá, những cái cây vẫn là cây, những linh thú vẫn là linh thú, nhưng ý chí của chúng đã được tôi luyện, được củng cố, trở nên sắt đá hơn bao giờ hết. Chúng không còn run rẩy, không còn giằng xé, mà ngẩng cao đầu, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào muốn bẻ cong bản chất của chúng.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là không hề nhỏ. Tần Mặc đổ mồ hôi đầm đìa, từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt của hắn. Hắn gần như kiệt sức, toàn bộ tinh thần và thể lực đều đã bị vắt kiệt để duy trì "Khúc Ca Cân Bằng" cho hàng tỷ ý chí. Hắn loạng choạng, gần như ngã quỵ, nếu không có Tô Lam và Lục Vô Trần kịp thời đỡ lấy. Tô Lam nhanh chóng vòng tay qua eo hắn, cẩn thận đỡ lấy thân hình đang run rẩy của hắn.
"Ta... ta đã làm được..." Tần Mặc thều thào, giọng nói yếu ớt, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên niềm tin và sự mãn nguyện. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào đòi nghỉ ngơi, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết mình đã bảo vệ được một phần quan trọng của Huyền Vực.
Tô Lam nhìn hắn với vẻ lo lắng khôn nguôi, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự xót xa. Nàng nhẹ nhàng đỡ hắn dựa vào một thân cây Mộc Tinh cổ thụ đã được củng cố ý chí, thân cây ấy dường như cũng cảm nhận được sự mệt mỏi của hắn mà nhẹ nhàng rung động, truyền đi một luồng sinh khí nhỏ bé. "Mặc ca, huynh đã quá sức rồi! Huynh không thể tiếp tục như vậy mãi được." Giọng nàng khẽ trách, nhưng tràn đầy sự quan tâm.
Lục Vô Trần đứng cạnh, trầm mặc quan sát. Y không nói gì, nhưng ánh mắt sâu trũng nhìn Tần Mặc bằng một ánh nhìn phức tạp, vừa là sự khâm phục tột độ, vừa là sự lo lắng cho con đường mà Tần Mặc đang đi. Y biết, khả năng "hát khúc ca cân bằng" trên quy mô lớn này có cái giá rất đắt, và Tần Mặc không thể duy trì mãi mãi. Sẽ có lúc hắn kiệt sức, và khi đó, phòng tuyến sẽ tan vỡ.
Từ đài quan sát phía xa, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, dáng người thanh lịch, cao ráo, nhưng vẻ mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Sau một thoáng ngạc nhiên tột độ khi chứng kiến đòn tấn công của mình bị hóa giải một cách triệt để, ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây chuyển sang vẻ lạnh lẽo, thâm sâu và đầy toan tính. Hắn đã hiểu Tần Mặc không chỉ là một tu sĩ bình thường, một kẻ có chút quái dị với khả năng giao tiếp với vạn vật. Hắn là một mối đe dọa thực sự, một kẻ có khả năng "thay đổi ý chí vạn vật", một kẻ dám thách thức nền tảng tín ngưỡng và mục tiêu tối thượng của hắn.
"Hắn... có thể liên kết với ý chí vạn vật... Thú vị." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch trên đài quan sát. "Nhưng một cá nhân, dù có tài năng đến mấy, cũng không thể chống lại ý chí của cả Thiên Đạo, không thể cản bước thăng tiên của vạn vật. Sự kiên định của những sinh linh thấp kém này, chỉ là nhất thời. Chúng sẽ gục ngã, khi kẻ dẫn dắt chúng gục ngã."
Hắn khẽ nâng tay, một luồng hắc khí cuộn lên từ phía quân đoàn hắn, không phải là ảo ảnh, mà là sự tụ tập của một loại năng lượng tàn bạo, khát máu. Luồng hắc khí ấy bao trùm lấy Hắc Thiết Vệ và những tu sĩ cưỡi linh thú còn lại, khiến chúng trở nên hung hãn hơn, đôi mắt đỏ ngầu hơn. Hắn ra hiệu cho các tướng lĩnh, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Tần Mặc đang kiệt sức dưới chân thành.
"Chuẩn bị. Lần này, mục tiêu là hắn!" Giọng hắn mang theo sự quyết đoán tột cùng, không chút do dự. Hắn đã nhận ra, chỉ cần vô hiệu hóa Tần Mặc, toàn bộ phòng tuyến "vạn vật" kia sẽ trở thành một mớ hỗn độn, dễ dàng bị nghiền nát.
Tần Mặc, trong cơn kiệt sức, vẫn cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo đang bao trùm lấy mình. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã nhìn thấu điểm yếu của hắn. Khi Tần Mặc chìm sâu vào sự mệt mỏi, hắn mơ hồ nghe thấy một "tiếng gọi" sâu thẳm hơn, không phải từ vạn vật hiện tại, mà từ một nơi nào đó rất xa, rất cổ xưa trong Huyền Vực. Một ý chí mạnh mẽ, trầm lắng, như đang thức tỉnh từ giấc ngủ vạn năm, một lời nhắc nhở rằng hắn không hoàn toàn đơn độc, và còn nhiều điều bí ẩn hơn những gì hắn biết. Đó là một tia hy vọng, nhưng cũng là một dự cảm về những thử thách còn lớn hơn gấp bội đang chờ đợi phía trước. Trận chiến tại Cổng Không Gian đã bước vào một giai đoạn mới, tàn khốc và cá nhân hơn bao giờ hết.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.