Vạn vật không lên tiên - Chương 1063: Thiết Giáp Thần Hồn: Biến Chất Khổ Đoạn
Trời xám xịt, một màn mây dày đặc giăng kín chân trời như tấm màn tang phủ lên Huyền Vực, khiến bình minh cũng trở nên u ám, nặng nề. Không khí mang theo mùi của tro bụi, của sắt gỉ và một chút tanh nồng của máu còn vương lại từ đêm rút lui hỗn loạn. Tần Mặc, trên lưng Hắc Phong, lướt qua những con đường dẫn vào Thiết Giáp Thành. Dù đã trải qua vô vàn trận chiến, nhưng mỗi lần chứng kiến cảnh tượng này, trái tim hắn vẫn không khỏi quặn thắt.
Bên cạnh hắn, Tô Lam cưỡi trên lưng Bạch Hổ Lão Tổ, gương mặt nàng lấm lem khói bụi chiến trường, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường đến lạ. Lục Vô Trần, dù vẫn còn yếu ớt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, được một nhóm y sư cẩn thận khiêng theo sau, hắn đã may mắn sống sót qua cơn nguy kịch nhưng hơi thở vẫn còn thoi thóp. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các xưởng, âm thanh kim loại va đập chói tai như tiếng thở dốc nặng nhọc của một sinh vật khổng lồ đang cố gắng duy trì sự sống. Tiếng bước chân vội vã của lính canh, tiếng gió rít qua những tháp phòng ngự cao vút, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng của chiến tranh.
Thiết Giáp Thành, từ xa đã hiện ra uy nghi, vững chãi như một con thú khổng lồ bằng kim loại và đá. Nhưng khi lại gần, Tần Mặc nhận ra sự khác biệt. Những bức tường phòng thủ không chỉ được gia cố bằng đá xanh và sắt thép mới, mà còn bằng vô số những "phế tích" khác. Đó là những mảnh vỡ của vũ khí cùn mòn, những tấm giáp trụ hoen rỉ, những khối đá vụn tưởng chừng vô tri, thậm chí cả những cành cây khô héo và lá úa bị bỏ quên. Chúng được gắn kết vào nhau một cách kỳ lạ, tạo nên một lớp vỏ bọc thô ráp nhưng kiên cố. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy từ các lò rèn đang hoạt động hết công suất, mùi mồ hôi chua chát của những người lính đang gấp rút chuẩn bị, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, căng thẳng đến nghẹt thở.
Tần Mặc khẽ nhảy xuống khỏi lưng Hắc Phong, bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng mỗi bước đều mang theo sự chắc chắn. Hắc Phong hí một tiếng dài, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, cảnh giác quét nhìn xung quanh. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn, sự lo lắng tiềm ẩn trong từng mạch đá, từng thớ gỗ của thành trì này. Tần Mặc đưa tay chạm vào một mảnh giáp vỡ nát gắn trên tường, cảm nhận được một ý chí mong manh nhưng vô cùng kiên định. Nó không khao khát sức mạnh, không muốn thăng tiên, nó chỉ muốn được tồn tại, được là một phần của bức tường này, được bảo vệ. Ý chí đó, dù nhỏ bé, lại mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào.
"Thành Linh... ngươi đang dùng cả những thứ này ư?" Tần Mặc khẽ thì thầm trong tâm trí, hướng ý niệm của mình về phía linh hồn khổng lồ đang bao trùm Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được một sự mệt mỏi sâu sắc từ linh hồn thành trì, nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá.
Thiết Giáp Thành Linh đáp lại bằng một ý niệm trầm hùng, vang vọng khắp tâm trí Tần Mặc, như tiếng kim loại vọng từ sâu thẳm lòng đất: "Để bảo vệ. Chúng... cũng muốn được là chính mình, dù chỉ trong khoảnh khắc cuối."
Giọng của Thành Linh không mang theo cảm xúc rõ rệt, nhưng Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau ẩn sâu bên trong. Nỗi đau của một linh hồn thành trì phải chứng kiến những vật chất nhỏ bé, vốn vô tri, nay lại mang ý chí, bị đẩy vào cuộc chiến mà chúng không hề mong muốn. Chúng không cầu thăng tiên, chúng chỉ cầu được bình yên. Nhưng ngay cả cái quyền được bình yên ấy, trong thời loạn lạc này cũng trở thành một ước mơ xa vời.
"Chúng ta sẽ không để chúng bị hủy hoại vô ích." Tần Mặc kiên định đáp lại. Hắn không nói ra lời, nhưng ý chí của hắn truyền thẳng đến Thiết Giáp Thành Linh, như một lời hứa, một sự đảm bảo.
Tô Lam, sau khi giao phó Bạch Hổ Lão Tổ cho các y sư chăm sóc, tiến lại gần Tần Mặc. Nàng nhìn những bức tường được gia cố bằng phế tích, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. "Ngươi cảm nhận được gì từ chúng?" nàng hỏi, giọng nói khàn đặc vì khói bụi.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn. "Nỗi sợ hãi... nhưng còn là sự kiên cường. Chúng không muốn trở thành công cụ, nhưng chúng cũng không muốn tan biến. Chúng muốn được chọn lựa, được là chính nó, ngay cả khi sự lựa chọn đó chỉ là một mảnh vỡ vô danh trên bức tường này." Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm. "Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến vạn vật thành những kẻ thăng tiên, một cách cưỡng ép, bẻ cong bản chất của chúng. Nhưng ở đây, ngay cả những phế tích này cũng đang đấu tranh để giữ lấy ý chí tồn tại của mình, dù chỉ là ý chí của một hòn đá muốn là đá, một mảnh giáp muốn là giáp."
Lục Vô Trần, dù vẫn nằm trên cáng, dường như cũng cảm nhận được sự giao tiếp giữa Tần Mặc và Thành Linh. Hắn khẽ ho khan, cố gắng hé mở đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía Tần Mặc, giọng yếu ớt: "Ý chí... tồn tại... đó là thứ chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ."
Tần Mặc gật đầu. Hắn lại đưa tay vuốt ve mảnh giáp vỡ nát, cảm nhận được hơi ấm và sự dao động của ý chí bên trong nó. Đối với hắn, mỗi vật chất, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một thế giới thu nhỏ, mang trong mình một câu chuyện, một khát khao riêng. Và giờ đây, hắn phải bảo vệ những câu chuyện, những khát khao ấy khỏi sự tha hóa, sự bẻ cong tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc biết, Thiết Giáp Thành này không chỉ là một pháo đài vật lý, mà còn là một pháo đài của ý chí, nơi những vật chất tưởng chừng vô tri đang cùng nhau tạo nên một tuyến phòng thủ kiên cố nhất.
Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt đầy kiên định. "Chúng ta đã mất Cổng Không Gian, nhưng chúng ta sẽ không mất đi niềm tin. Chiến lược của Thiên Diệu Tôn Giả đã thay đổi, vậy chúng ta cũng phải thay đổi." Hắn hít một hơi thật sâu, mùi sắt và than cháy như tiếp thêm sức mạnh cho quyết tâm của hắn. "Chúng ta sẽ chiến đấu không chỉ để bảo vệ sinh mạng, mà để bảo vệ bản chất của vạn vật."
Tiếng búa rèn vẫn vang vọng, tiếng gió vẫn rít qua các tháp phòng ngự, nhưng trong ánh mắt Tần Mặc, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa mới đang bùng cháy, một ngọn lửa của hy vọng và một chiến lược táo bạo chưa từng có.
***
Giữa trưa, bầu trời vẫn u ám, nhưng ánh sáng yếu ớt lại càng làm nổi bật khung cảnh hỗn loạn và khốc liệt nơi ngoại ô Thiết Giáp Thành. Từ phía xa, một đội quân Hắc Thiết Vệ đông đảo như thủy triều đen ồ ạt tràn đến, theo sau là những pháp tu sĩ với ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm. Tiếng gầm rú hung tợn từ binh đoàn địch, tiếng kim loại va chạm chói tai, tiếng nổ vang trời của pháp thuật, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca của sự hủy diệt. Mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh từ pháp khí địch bay lượn trong không khí, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, tuyệt vọng.
Nhưng lần này, điều khiến Tần Mặc cảm thấy rùng mình không chỉ là sức mạnh hủy diệt thông thường. Từ trung tâm đội hình địch, những "pháp khí thăng tiên" khổng lồ được đẩy tới. Chúng không mang hình dạng cố định, mà là những khối vật chất xoắn vặn, phát ra ánh sáng tím đen kỳ dị, như những vết thương hổng hoác trên tấm vải màn không gian. Khi những khối pháp khí này kích hoạt, ánh sáng tím đen quỷ dị lan tỏa như một làn sóng vô hình, bao trùm toàn bộ khu vực phòng tuyến được tạo thành từ "phế tích" của Thiết Giáp Thành.
Tần Mặc, đứng trên một vọng đài cao, cảm nhận rõ ràng sự chấn động kinh hoàng này. Nó không phải là một đòn đánh vật lý, mà là một sự bẻ cong, một sự cưỡng ép lên "ý chí tồn tại" của vạn vật. Tiếng kêu xé nát tâm can vang vọng trong tâm trí hắn – không phải tiếng la hét của con người, mà là tiếng gào thét của đá, của cây cỏ, của kim loại đang bị biến chất.
Những gì diễn ra sau đó còn kinh hoàng hơn bất kỳ trận chiến nào Tần Mặc từng chứng kiến. Ánh sáng tím đen tác động lên tuyến phòng thủ phế tích, không chỉ phá hủy, mà còn "khai linh cưỡng bức" chúng. Những hòn đá vốn tĩnh lặng, mang trong mình ý chí được an yên nằm đó, nay bắt đầu rung chuyển, nứt nẻ, rồi biến dạng thành những quái vật đá hung hãn. Chúng có hình thù kỳ dị, gai góc, đôi mắt phát sáng rực rỡ, nhưng trong ánh mắt ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự mất mát bản chất. Chúng không còn là đá, chúng là những công cụ chiến tranh bị ép buộc, mang trong mình sự giằng xé giữa bản năng tấn công và khát khao được trở lại là chính mình.
Những cây cỏ khô héo, tưởng chừng vô hại, bỗng nhiên vươn dài, biến thành những roi mây độc quất mạnh vào bất cứ thứ gì trong tầm với. Từng thớ gỗ xoắn vặn, từng chiếc lá khô héo bung ra như những lưỡi dao sắc bén. Chúng không còn là những sinh linh thực vật vô tư đón nắng gió, mà là những vũ khí sống, bị đẩy vào cuộc chiến mà chúng không hề mong muốn.
Đau đớn nhất là những mảnh giáp vỡ nát, những thanh kiếm gãy, những mũi tên cùn. Chúng vốn mang "ý chí" được bảo vệ, được chiến đấu theo cách riêng của mình. Giờ đây, dưới tác động của pháp khí thăng tiên, chúng biến thành những "Thiết Giáp Tàn Phiến" cuồng loạn, những lưỡi dao bay lượn không kiểm soát, những mảnh giáp tự động tấn công cả quân mình lẫn quân địch, như những con thiêu thân mất phương hướng. Tần Mặc thấy một mảnh giáp vỡ, giống như mảnh hắn từng chạm vào lúc bình minh, giờ đây nó biến thành một lưỡi cưa quay tít, cắt nát những lính canh đứng gần, nhưng trong từng nhát cắt, hắn cảm nhận được tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng kim loại va chạm buồn bã, như tiếng khóc than của một linh hồn bị xiềng xích.
Những "Linh Thú Bị Bỏ Rơi" nhỏ bé, vốn ẩn mình trong các kẽ đá, dưới bóng cây, nay cũng không thoát khỏi số phận. Một con thỏ rừng nhỏ, vốn chỉ muốn đào hang, tìm cỏ non, nay biến thành một sinh vật với răng nanh sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu, gào thét những tiếng kêu đau đớn, hỗn loạn. Một con chim nhỏ, vốn muốn bay lượn tự do, nay đôi cánh của nó biến thành những lưỡi dao xé gió, lao vào kẻ địch một cách vô thức, nhưng tiếng hót của nó đã biến thành tiếng rít thảm thiết. Chúng không còn là những linh thú vô tội, mà là những công cụ biến chất, mất đi bản chất, bị ép buộc chống lại ý chí tồn tại của chính mình.
"Không... không phải thế này! Chúng đang bị ép buộc!" Tần Mặc rên rỉ trong tâm trí, nắm chặt tay đến nỗi móng tay hằn sâu vào da thịt. Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn cố gắng vận dụng năng lực của mình, truyền ý niệm trấn an, cố gắng kéo những linh vật bị biến chất này trở lại. Nhưng vô ích. Sức mạnh của "pháp khí thăng tiên" quá lớn, sự tha hóa đã quá sâu. Ý chí của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ như muối bỏ biển trước làn sóng biến chất cuồng nộ này.
Thiết Giáp Thành Linh, với tư cách là linh hồn của toàn bộ thành trì, cảm nhận rõ ràng hơn ai hết nỗi đau này. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc, đầy run rẩy và đau đớn: "Khổ! Chúng đang mất đi chính mình... nhưng ta phải giữ vững!"
Nó cố gắng điều khiển những mảnh giáp, những hòn đá vẫn còn giữ được chút ý chí của mình, để chúng không bị hoàn toàn tha hóa, để chúng vẫn có thể chiến đấu theo mệnh lệnh, dù chỉ là một phần nhỏ. Nhưng sự giằng xé ấy khiến cả Thiết Giáp Thành rung chuyển. Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chiến trường như muốn lao vào xé xác những kẻ đã gây ra sự thống khổ này. Nó cũng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự méo mó của "ý chí tồn tại" đang lan tràn.
Tần Mặc nghiến răng. Hắn nhìn những linh vật biến chất tự lao vào quân mình, tự hủy diệt lẫn nhau trong cơn điên loạn. Đây không chỉ là cái chết, đây là sự hủy hoại bản chất, là sự bẻ cong linh hồn. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn chiến thắng bằng sức mạnh, hắn muốn chiến thắng bằng cách biến đối thủ thành chính hắn, biến vạn vật thành công cụ phục vụ cho con đường "thăng tiên" cực đoan của hắn. Nỗi đau mà Tần Mặc cảm nhận từ vạn vật bị biến chất không chỉ là sự thống khổ vật lý, mà là sự thống khổ của một "ý chí tồn tại" bị cưỡng bức, bị tước đoạt quyền được là chính nó.
Hắn biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, toàn bộ Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực. Nó sẽ trở thành một thế giới của những sinh linh bị biến chất, những công cụ vô hồn, phục vụ cho một mục tiêu thăng tiên duy nhất. Và đó là điều hắn không bao giờ chấp nhận.
***
Bóng chiều dần buông, nhưng ánh sáng yếu ớt lại bị nuốt chửng bởi khói bụi dày đặc và ánh tím đen quỷ dị từ những "pháp khí thăng tiên" vẫn đang hoạt động không ngừng. Tiếng la hét, tiếng nổ, tiếng kêu than vẫn vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh. Tần Mặc đứng giữa trung tâm phòng tuyến, gần linh hồn Thiết Giáp Thành Linh, cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của nó, nhưng đồng thời cũng là ý chí kiên cường đến cùng cực.
Chứng kiến sự biến chất và nỗi đau không ngừng của vạn vật, Tần Mặc nhận ra việc đơn thuần trấn định hay chống lại đã không còn hiệu quả. Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả trong việc bẻ cong "ý chí tồn tại" là quá lớn, và việc cố gắng kéo từng linh vật trở về bản chất ban đầu chỉ là một hành động vô vọng, như cố gắng giữ lại từng hạt cát trong cơn bão. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần lực và năng lực cảm nhận "ý chí vạn vật" của hắn bùng nổ, lan tỏa ra khắp chiến trường. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng kêu than, mà còn cảm nhận được sự hỗn loạn sâu thẳm, sự giằng xé giữa bản chất cũ và hình dạng mới bị ép buộc.
Đôi mắt hắn quét qua Thiết Giáp Thành Linh, cảm nhận ý chí kiên cường nhưng cũng đang bị lung lay của nó. Linh hồn thành trì đang phải chịu đựng một áp lực khổng lồ, cố gắng giữ vững sự ổn định cho những vật chất cấu thành nên nó, đồng thời cũng phải đối mặt với sự tha hóa ngay từ bên trong. Một ý nghĩ táo bạo, điên rồ, nhưng lại vô cùng hợp lý, chợt lóe lên trong tâm trí Tần Mặc. Nó là một chiến thuật đi ngược lại mọi suy nghĩ thông thường, một sự thách thức đối với định luật tự nhiên, nhưng lại là con đường duy nhất để bảo vệ "bản chất" trong thời khắc này.
Hắn sẽ không cố gắng ngăn cản sự thay đổi. Hắn sẽ không cố gắng kéo vạn vật trở lại nguyên bản. Thay vào đó, hắn sẽ chấp nhận nó, nhưng theo cách của mình. Hắn sẽ không để Thiên Diệu Tôn Giả áp đặt ý chí của hắn lên vạn vật, mà sẽ "dẫn dắt" sự biến chất đó, định hình lại nó, để bảo vệ bản chất cốt lõi của vạn vật, không để chúng trở thành công cụ vô tri của kẻ địch.
"Không phải chống lại sự thay đổi... mà là chấp nhận nó, nhưng vẫn là chính mình!" Tần Mặc truyền ý niệm mạnh mẽ, kiên định này đến Thiết Giáp Thành Linh. Linh hồn thành trì chấn động kịch liệt, như một khối sắt khổng lồ bị một luồng điện xẹt qua.
"Ngươi... muốn làm gì? Dẫn dắt... sự hỗn loạn?" Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh tràn đầy sự kinh ngạc, xen lẫn một chút sợ hãi. Nó chưa bao giờ nghĩ đến một khả năng như vậy. Từ trước đến nay, "biến chất" luôn là điều cần phải ngăn chặn, phải đảo ngược.
"Ta sẽ không ngăn cản chúng thay đổi, Thành Linh," Tần Mặc đáp lại, ý chí của hắn kiên định như đá tảng. "Nhưng ta sẽ không để chúng mất đi bản chất. Ta sẽ dẫn dắt sự thay đổi đó, để chúng vẫn có thể là chính mình, dù trong một hình hài mới. Chúng sẽ không bị ép buộc làm công cụ, mà sẽ tự nguyện chọn lựa con đường của chúng."
Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này, ý niệm của hắn không còn là sự trấn an hay kéo lại, mà là sự giao hòa, sự kết nối sâu sắc đến từng phân tử, từng linh hồn nhỏ bé đang bị giằng xé trên chiến trường. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của những hòn đá biến dạng, của những cây cỏ cuồng loạn, của những mảnh giáp lạc lối. Hắn không cố gắng áp đặt ý chí của mình, mà lắng nghe sâu thẳm khát khao cuối cùng của chúng. Một hòn đá dù biến thành quái vật, vẫn khao khát sự vững chãi của đất. Một cành cây dù biến thành roi độc, vẫn khao khát sự sống của thiên nhiên. Một mảnh giáp dù cuồng loạn, vẫn khao khát được bảo vệ, được thuộc về.
Tần Mặc bắt đầu một quá trình phức tạp, một sự điều khiển tinh vi đến khó tin. Hắn không thể đảo ngược sự "khai linh cưỡng bức", nhưng hắn có thể "dẫn dắt" dòng chảy năng lượng hỗn loạn ấy, định hướng lại sự biến đổi. Hắn kết nối với Thiết Giáp Thành Linh, biến linh hồn thành trì thành một trung tâm điều khiển khổng lồ. Từ Thành Linh, ý niệm của Tần Mặc lan tỏa, như một mạng lưới vô hình bao trùm chiến trường.
Những "pháp khí thăng tiên" của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn tiếp tục phát ra ánh sáng tím đen, vẫn tiếp tục "khai linh cưỡng bức" vạn vật. Nhưng giờ đây, khi ánh sáng đó chạm vào các linh vật, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Những quái vật đá hung hãn vẫn giữ nguyên hình dạng biến dị của chúng, nhưng ánh mắt đỏ ngầu dần dịu đi, thay vào đó là sự kiên định, sự tập trung vào việc phòng thủ. Chúng không còn tấn công vô thức, mà di chuyển có chiến thuật, chặn đứng bước tiến của Hắc Thiết Vệ.
Những roi mây độc vẫn quất mạnh, nhưng chúng không còn cuồng loạn tấn công lung tung, mà tập trung vào việc quấn lấy chân kẻ địch, tạo ra những rào cản di động. Những "Thiết Giáp Tàn Phiến" không còn là những lưỡi dao bay không kiểm soát, mà tụ lại thành từng cụm, tạo thành những lá chắn vững chắc, hoặc lao vào kẻ địch theo một quỹ đạo có chủ đích. Ngay cả những "Linh Thú Bị Bỏ Rơi" đã biến dạng, giờ đây cũng không còn gào thét trong đau đớn, mà phát ra những tiếng gầm gừ cảnh cáo, sử dụng sức mạnh mới của mình để bảo vệ tuyến phòng thủ.
Tần Mặc đang "dẫn dắt" sự biến chất, không phải để chống lại nó, mà để biến nó thành một phần của mình. Hắn chấp nhận những hình hài mới, nhưng trả lại cho chúng "ý chí tồn tại" tự do, quyền được chọn lựa cách thức mà chúng muốn "tồn tại" trong hình hài mới ấy. Đây là một phương pháp chưa từng có, một sự dung hòa giữa biến đổi và bản chất.
Sự hợp tác giữa Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Linh hồn thành trì, giờ đây không còn chỉ đơn thuần phòng thủ, mà đã trở thành một "trung tâm ý chí vật tính" khổng lồ, điều khiển hàng ngàn, hàng vạn thực thể bị biến chất theo một trật tự mới. Những "linh vật biến thể" này không còn là công cụ của Thiên Diệu Tôn Giả, cũng không hoàn toàn trở lại bản chất cũ, mà trở thành những thực thể mới, trung lập, hoặc phục vụ cho liên minh của Tần Mặc, chiến đấu theo một ý chí tự nguyện, dưới sự "dẫn dắt" của hắn.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự phẫn nộ hay tuyệt vọng, mà là một sự bình tĩnh sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển được. Cuộc chiến này, hắn biết, không phải là cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối, mà là cuộc chiến của "ý chí tồn tại", của quyền được là chính mình. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người bảo vệ quyền ấy, cho dù phải đối mặt với một sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, một sức mạnh không chỉ hủy diệt thân thể mà còn bẻ cong cả linh hồn. Hắn sẽ chiến đấu để vạn vật được tự do là chính nó, không cần phải "lên tiên" theo một con đường cưỡng ép, mà tự do lựa chọn con đường cân bằng của riêng mình.
Bầu trời đêm dần buông xuống, nhưng trên chiến trường, những "linh vật biến thể" mới, dưới sự "dẫn dắt" của Tần Mặc, vẫn tiếp tục chiến đấu, ánh mắt chúng không còn hoang dại, mà mang một tia sáng của ý chí tự chủ, của một bản chất mới đang được định hình. Cuộc chiến này đã bước sang một cấp độ hoàn toàn mới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.