Vạn vật không lên tiên - Chương 1086: Phẫn Nộ Thiên Diệu: Mở Màn Đại Chiến
Tần Mặc khẽ thở dài nhẹ nhõm, một hơi thở mang theo tất cả những áp lực vừa qua, tất cả những nỗi lo lắng cho vạn vật, tất cả những gánh nặng trên vai hắn. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một hạt sáng còn sót lại đang bay lượn trong không khí. Hạt sáng ấy tan biến vào không khí, mang theo một cảm giác ấm áp và bình yên, như một lời thì thầm của thế giới, một lời cảm ơn sâu sắc.
"Cân bằng... là con đường của vạn vật. Vạn vật... đều có quyền được là chính nó." Giọng hắn trầm ổn, bình thản nhưng vang vọng trong tâm trí của mỗi người, không phải chỉ là lời nói, mà là một chân lý được khắc sâu vào bản nguyên, một hạt giống hy vọng vừa được gieo trồng. Hắn biết rằng đây chỉ là một khởi đầu, một bước đi nhỏ trên con đường đầy chông gai phía trước. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ, hắn ta sẽ càng điên cuồng hơn, càng tàn bạo hơn để chứng minh rằng mình đúng, có thể tìm đến những sức mạnh cấm k�� hoặc Huyền Vực Tâm Châu để đạt được mục tiêu. Sức mạnh của 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' không chỉ là một năng lực phòng thủ, mà còn tiềm ẩn khả năng tấn công, chữa lành, hoặc thay đổi bản chất của vạn vật trên quy mô lớn, và Tần Mặc biết hắn sẽ phải khai thác triệt để nó trong những trận chiến sắp tới, để thực sự khôi phục lại sự cân bằng.
Hắn ngước nhìn về phía xa, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình, nơi những đám mây mù còn vần vũ, như một dấu hiệu của cơn bão lớn hơn đang chờ đợi. Không một chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm tiếp tục con đường của mình, con đường mà hắn tin là đúng đắn cho toàn bộ Huyền Vực. Sự củng cố niềm tin và tinh thần đoàn kết trong liên minh của hắn sẽ là nền tảng vững chắc cho họ đối mặt với những thử thách lớn hơn sắp tới. Việc hóa giải đòn tấn công không chỉ cứu Vô Tính Thành mà còn 'chữa lành' một phần nhỏ sự mất cân bằng của Huyền Vực, gợi ý về vai trò lớn hơn của Tần Mặc trong việc khôi phục lại sự ổn định cho toàn bộ thế giới. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc biết, hắn không còn đơn độc nữa. Vạn vật đang cùng hắn bước đi, trên con đường tìm lại sự cân bằng bản nguyên, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, hay sự ép buộc tàn nhẫn, mà là một trong vô vàn con đường tồn tại.
***
Trên Thiên Diệu Chỉ Huy Đài, một nền tảng chiến lược tạm thời được tạo nên từ năng lượng và pháp thuật hắc ám, lơ lửng giữa không trung cách Vô Tính Thành một khoảng, không khí lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi ozone nồng nặc và hương kim loại lạnh lẽo quyện vào nhau, tạo thành một tầng áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng mờ ảo từ các phù văn hắc ám khắc sâu trên nền đài chiếu rọi, phủ lên mọi vật một màu u ám, ma mị. Từ nơi đây, có thể bao quát toàn bộ Vô Tính Thành phía xa, nhưng giờ đây, khung cảnh ấy lại mang theo một sự chế giễu cay đắng.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng lặng như một pho tượng băng, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, nhưng sự uy nghiêm ấy giờ đây lại b��� giằng xé bởi một cơn cuồng nộ vô hình. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn sự tính toán lạnh lùng thường thấy, mà rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ đến cực điểm, như hai viên ngọc bích bị nung đỏ trong lò lửa địa ngục. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, nay như có những sợi tơ vô hình đang run rẩy, phản chiếu sự chấn động trong nội tâm hắn. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ đây lại như bị một luồng khí tức hắc ám bao phủ, khiến nó trở nên nặng nề và đáng sợ.
Sự thất bại của đòn 'Thiên Diệu Giáng Lâm' – đòn tấn công hủy diệt mà hắn đã dồn hết tâm huyết và sức mạnh, tin rằng đủ sức nghiền nát mọi thứ – đã giáng một đòn nặng nề vào niềm tin sắt đá, niềm kiêu hãnh bất diệt của hắn. Hắn, Thiên Diệu Tôn Giả, người đã đứng trên đỉnh cao của tu hành vạn năm, người đã khai sáng con đường thăng tiên cho vô số sinh linh, lại bị một thiếu niên Vô Tính Thành, một kẻ không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, hóa giải một cách nhẹ nhàng như thổi đi làn khói mỏng. Điều này không chỉ là thất bại của một đòn tấn công, mà là sự sụp đổ của một triết lý, một con đường mà hắn đã cống hiến cả đời để xây dựng và bảo vệ.
Trong tâm khảm của Thiên Diệu Tôn Giả, có một cơn bão dữ dội đang gào thét. Hắn không thể chấp nhận được. Tuyệt đối không thể! Sức mạnh của hắn là chân lý, là quy luật của thiên địa. Con đường thăng tiên là duy nhất, là tối thượng. Tất cả những gì Tần Mặc làm chỉ có thể là mánh khóe, là tà thuật, là một sự báng bổ đối với Đại Đạo! Hắn không bao giờ tin rằng một kẻ phàm trần, một kẻ không hề tu luyện, lại có thể chống lại ý chí của hàng vạn tu sĩ, chống lại Thiên Đạo mà hắn đại diện. Sự tức giận của hắn không phải chỉ là cảm xúc nhất thời, mà là sự phẫn nộ của một tín đồ cuồng nhiệt khi đức tin của mình bị chà đạp, bị phủ nhận bởi một điều phi lý. Niềm tin vào bản thân hắn, vào con đường thăng tiên, vào sự đúng đắn tuyệt đối của mình, đang bị lung lay dữ dội. Điều này khiến hắn trở nên cực đoan hơn bao giờ hết, liều lĩnh hơn bao giờ hết. Hắn cần phải chứng minh, một lần nữa, rằng hắn đúng, rằng con đường của hắn là vĩnh cửu.
Các Hắc Thiết Vệ xung quanh, những chiến binh mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm vũ khí nặng nề, cúi đầu im lặng. Họ cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ chủ nhân, một thứ áp lực vô hình nhưng có thể nghiền nát cả tâm trí và ý chí. Không ai dám ho hé một lời, không ai dám ngẩng đầu. Họ chỉ là những công cụ, những lưỡi kiếm sắc bén dưới sự điều khiển của Thiên Diệu Tôn Giả, và ý chí của hắn là mệnh lệnh tối thượng. Sự tĩnh lặng trên Chỉ Huy Đài càng khiến sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn.
Đột nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả vung tay. Một luồng hắc khí khổng lồ từ cơ thể hắn bùng phát, như một lời tuyên chiến không lời vang vọng khắp không gian. Hắc khí cuộn xoáy, xoắn vặn, tạo thành những ảo ảnh quỷ dị, như những oan hồn đang gào thét. Ánh mắt xanh thẳm của hắn quét qua các tướng lĩnh Hắc Thiết Vệ đang cúi đầu, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
"Mánh khóe! Chỉ là những mánh khóe hèn hạ!" Giọng hắn trầm, lạnh lẽo, nhưng ẩn chứa sự giận dữ tột cùng, như tiếng kim loại bị nghiền nát dưới sức mạnh khổng lồ. "Ngươi tưởng có thể ngăn cản con đường thăng tiên của ta sao, Tần Mặc? Ngươi tưởng có thể phủ nhận chân lý mà vạn vật khao khát sao? Ngươi tưởng có thể thay đổi thiên mệnh sao?!" Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một luồng khí tức áp bức, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. "Ta sẽ cho ngươi thấy, sự nông cạn của cái gọi là 'cân bằng' của ngươi! Ta sẽ cho ngươi thấy, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi triết lý đều là vô nghĩa!"
Hắn hít sâu một hơi, luồng hắc khí quanh người càng bùng lên mạnh mẽ, biến hắn thành một ác thần đang giáng thế. Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía Vô Tính Thành, nơi Tần Mặc đang đứng, nơi mà hắn xem là cái gai trong mắt, là sự báng bổ không thể tha thứ. "Toàn quân tổng tấn công!" Lệnh của hắn vang lên dứt khoát, cắt ngang không khí tĩnh mịch, như một tiếng sấm sét giữa trời quang. "Không cần giữ lại chút gì! Nghiền nát Vô Tính Thành! Cho chúng thấy sức mạnh chân chính của Thiên Diệu Tôn Giả!"
Mệnh lệnh ấy không chỉ là lời nói, mà là một lời tuyên án tử hình. Nó vang vọng khắp Chỉ Huy Đài, xuyên qua không gian, đến tai từng chiến binh Hắc Thiết Vệ. Ngay lập tức, những chiến binh vô cảm ấy ngẩng đầu lên, trong đôi mắt ẩn sau lớp giáp sắt đen tối, một ngọn lửa tàn bạo bùng cháy. Họ là những cỗ máy chiến tranh được huấn luyện để tuân thủ, để hủy diệt. Với họ, mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả là chân lý không thể nghi ngờ. Tiếng vũ khí nặng nề va chạm lách cách, tiếng bước chân đồng bộ rầm rập, hàng vạn Hắc Thiết Vệ bắt đầu di chuyển, như một làn sóng thủy triều đen tối khổng lồ, bắt đầu tiến về phía Vô Tính Thành. Áp lực của chiến tranh, của sự hủy diệt sắp đến, bao trùm khắp không gian, khiến cả đất trời như run rẩy. Thiên Diệu Tôn Giả biết, đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến để khẳng định lại niềm tin, để chứng minh con đường thăng tiên là bất diệt. Sự tàn bạo và liều lĩnh của hắn trong trận chiến này có thể đẩy hắn đến việc sử dụng các phương pháp cấm kỵ hoặc tìm kiếm Huyền Vực Tâm Châu để giành chiến thắng tuyệt đối, bất chấp hậu quả.
***
Cảnh chiều tà buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm một màu cam đỏ lên những bức tường đá xám của phòng tuyến Cổng Không Gian. Nơi đây, từng là chiến trường đầu tiên, vẫn còn vương vấn những tia sáng an bình từ 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' của Tần Mặc, như những đốm lửa ma trơi lập lòe trong không khí, minh chứng cho một phép màu vừa xảy ra. Nhưng giờ đây, những tia sáng ấy lại bị bao phủ bởi một bóng đen khổng lồ đang tiến đến từ phía chân trời, như một con quái vật từ địa ngục đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày. Không khí dần trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, mùi đất ẩm và kim loại hòa lẫn vào nhau, cùng với hơi thở nặng nề của hàng vạn sinh linh đang nín thở chờ đợi. Âm thanh ban đầu là tiếng gió nhẹ lướt qua những ngọn cỏ dại, tiếng rì rầm của c��c đồng minh đang chuẩn bị, sau đó dần bị lấn át bởi tiếng động cơ chiến tranh ầm ì và tiếng vó ngựa đồng loạt từ phía quân địch, như một bản giao hưởng chết chóc đang được tấu lên.
Tần Mặc đứng trên đài quan sát cao nhất của phòng tuyến, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây càng thêm phần trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, nhưng không còn chút trầm tư hay ưu phiền. Thay vào đó là sự kiên định, vững chãi như một ngọn núi. Mái tóc đen nhánh của hắn, thường được buộc gọn gàng, nay lại bay nhẹ trong gió, hòa mình vào khung cảnh hùng tráng nhưng cũng đầy bi tráng của chiến trường sắp bùng nổ. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, nhưng lại khiến hắn nổi bật giữa không gian căng thẳng này. Hắn không cần khoa trương, vì sức mạnh của hắn đến từ sự bình dị và chân thật. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn về phía chân trời, nơi đám mây đen khổng lồ kia không ngừng mở rộng, nuốt chửng ráng chiều, mang theo một làn sóng hủy diệt sắp ập đến.
Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng thẳng tắp, nụ cười nhẹ nhõm trên môi đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiên định và quyết tâm chiến đấu. Nhan sắc thanh tú của nàng dưới ánh chiều tà càng thêm sắc sảo, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và ý chí không thể lay chuyển. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Dáng người nàng mảnh mai, nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách lừng lẫy. Thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, như đang rung lên khe khẽ, khát khao được vung ra. Kiếm khí quanh người nàng, vốn đã ổn định và sắc bén, giờ đây càng trở nên ngưng tụ, sẵn sàng bùng nổ. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường của Tần Mặc, và niềm tin ấy đã củng cố thêm sức mạnh cho nàng.
Lục Vô Trần đứng phía sau một chút, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã hoàn toàn giãn ra, không còn chút hoài nghi hay mệt mỏi. Thay v��o đó là sự nghiêm nghị và kiên định. Dáng người gầy gò của y dường như cũng cao lớn hơn, vững chãi hơn. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, nhưng ánh mắt sâu trũng của y lại chứa đựng một ngọn lửa ý chí mãnh liệt. Y nắm chặt thanh kiếm cũ kỹ trong tay, cảm nhận được sức mạnh của vạn vật đang cộng hưởng quanh mình. Y biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ một chân lý mới, một sự lựa chọn mới cho Huyền Vực.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa, nằm phủ phục dưới chân Tần Mặc. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó căng lên, các cơ bắp cuồn cuộn, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào. Nó gầm nhẹ, một tiếng gầm trầm đục nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối và ý chí bảo vệ chủ nhân. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được sự bình tĩnh phi thường từ Tần Mặc.
Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng nó tồn tại như một ý thức tập thể của Vô Tính Thành. Nó biểu hiện qua những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường, âm thanh vang vọng của thành phố, và một cảm giác kiên cường lan tỏa khắp phòng tuyến. Nó là trái tim, là linh hồn của Vô Tính Thành, sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất, từng sinh linh bằng tất cả sức mạnh của mình.
Sự an bình vừa đạt được từ việc hóa giải đòn 'Thiên Diệu Giáng Lâm' giờ đây bị đe dọa bởi một làn sóng hủy diệt mới, lớn hơn và tàn bạo hơn nhiều. Vô Tính Thành đang đứng trước một thử thách sinh tử, một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Tần Mặc quay đầu lại, ánh mắt trầm ổn quét qua các đồng minh, rồi nhìn về phía các binh sĩ và người dân Vô Tính Thành đang tập trung sau phòng tuyến, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng. Hắn biết rằng cuộc chiến này sẽ khác, sẽ khốc liệt hơn bất cứ trận chiến nào trước đây.
"Chúng ta đã hóa giải được đòn tấn công đầu tiên. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không khí tĩnh lặng. "Hắn sẽ không từ bỏ, và sẽ càng trở nên tàn bạo hơn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của hắn, để chứng minh rằng con đường của hắn là đúng đắn, là tối thượng."
Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. "Chúng ta đã chọn con đường này, Tần Mặc." Nàng nói, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sức nặng của một lời thề. "Chúng ta sẽ bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ triết lý của chúng ta. Dù phải trả giá bằng bất cứ giá nào."
Lục Vô Trần nắm chặt kiếm, thanh kiếm cũ kỹ của y dường như cũng tỏa ra một luồng linh khí mờ nhạt, như được thức tỉnh bởi ý chí của chủ nhân. "Để ta xem," y nói, giọng trầm ấm nhưng đầy thách thức, "sức mạnh của sự 'thăng tiên' cực đoan có thể làm gì trước ý chí của vạn vật. Chúng ta không chiến đấu vì một mục tiêu hư ảo, mà vì quyền được sống, được là chính mình của mọi thứ."
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt kiên nghị lại hướng về phía quân địch đang ầm ầm tiến đến, như một con sóng thần đen kịt đang cuộn trào. "Hắn muốn nghiền nát chúng ta bằng sức mạnh." Giọng hắn vang lên, không hề run rẩy, mà lại mang theo một sự bình thản đến lạ lùng. "Nhưng hắn không hiểu, sức mạnh của chúng ta không đến từ sự đối kháng đơn thuần, mà từ sự cân bằng, từ sự liên kết của vạn vật. Hắn không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và hắn cũng sẽ không bao giờ hiểu được, rằng Vô Tính Thành không phải là nơi dễ dàng bị khuất phục."
Hắn giơ tay ra hiệu. Ngay lập tức, các phòng tuyến được kích hoạt, những phù văn cổ xưa trên tường thành bừng sáng, tạo thành một lá chắn năng lượng vô hình, kiên cố. Trận pháp phòng ngự của Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu hoạt động, những tiếng "két két" vang lên từ sâu trong lòng đất, như trái tim của thành trì đang đập mạnh mẽ. Hắc Phong gầm một tiếng dài, uy dũng, sẵn sàng lao ra xé xác kẻ thù. Các đồng minh đứng vững, ánh mắt kiên quyết, không một chút nao núng.
Từ phía xa, tiếng trống trận của địch vang lên dồn dập, như lời tuyên chiến cuối cùng, và đội quân Hắc Thiết Vệ bắt đầu tăng tốc. Mặt đất rung chuyển dưới bước chân của hàng vạn quân lính, không khí đặc quánh mùi sát khí. Mức độ hủy diệt của cuộc tổng tấn công này chắc chắn sẽ rất lớn, đòi hỏi Tần Mặc phải sử dụng 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' và các chiến thuật độc đáo trên quy mô rộng hơn. Cuộc chiến này sẽ là phép thử thực sự cho sự kiên định và sức mạnh của liên minh Tần Mặc, có thể dẫn đến những hy sinh lớn. Nhưng Tần Mặc biết, sự kết nối của hắn với 'ý chí bản nguyên' của Huyền Vực sẽ là chìa khóa không chỉ để phòng thủ mà còn để đảo ngược tình thế trong cuộc chiến này.
Tần Mặc nhìn về phía đội quân đang ập đến, rồi lại nhìn về phía Vô Tính Thành, nơi những con người bình dị đang cùng hắn đối mặt với cơn bão dữ dội. Trái tim hắn tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn đầy máu và nước mắt, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có vạn vật, và vạn vật có hắn. Và đó là sức mạnh lớn nhất mà không một Thiên Diệu Tôn Giả nào có thể hiểu được.
Một luồng gió l��nh buốt thổi qua, mang theo tiếng gầm thét của quân thù. Cuộc đại chiến cân bằng, trận chiến định đoạt số phận của Huyền Vực, đã chính thức bùng nổ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.