Vạn vật không lên tiên - Chương 1090: Môn Hộ Không Gian: Pháo Đài Bất Khuất
Tiếng gầm thét phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vang vọng, xé toạc không gian giữa chiến trường hỗn loạn. Hắn đã chứng kiến Cổ Sơn Linh – một chiến khí khổng lồ được hắn cưỡng ép khai linh – giờ đây bùng nổ, không phải bởi uy lực hắn ban cho mà bởi một sự phản kháng bản năng, một sự giải thoát đau đớn, gây ra tổn thất nặng nề cho binh đoàn của mình. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng hắn như dung nham nóng chảy, thiêu đốt mọi lý trí.
Sâu thẳm trong U Minh Cốc, nơi ánh sáng mặt trời chỉ là một ký ức xa xăm, nơi không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí, Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa một hang động đá vôi kỳ dị. Những thạch nhũ và măng đá vặn vẹo, hình thù ma quái, như những linh hồn bị tra tấn vĩnh cửu. Không gian âm u, lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng đỏ sẫm như máu từ những suối dung nham ngầm hắt lên, vẽ nên những bóng hình méo mó trên vách đá. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và xa xa là tiếng gầm gừ yếu ớt của những quái vật ẩn mình, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, kinh dị. Mùi ẩm mốc, đất chết, lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và khí độc khiến bất cứ sinh linh nào bước vào đây cũng cảm thấy buồn nôn, ngột ngạt.
Một chiếc bàn đá lớn, được chạm khắc tinh xảo từ loại hắc thạch cứng nhất, nằm trước mặt hắn. Trên đó, một tấm bản đồ chiến trường được phác thảo bằng linh lực, những điểm đỏ biểu thị vị trí của quân Thiên Diệu Tôn Giả đang tan tác. Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn thường sắc lạnh và đầy toan tính, giờ đây rực cháy như hai đốm lửa ma trơi. Hắn nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên khuôn mặt tuấn tú co giật dữ dội, không còn vẻ thanh lịch, siêu phàm thường thấy mà thay vào đó là sự vặn vẹo của một cơn thịnh nộ tột cùng.
"Vô liêm sỉ! Hỗn xược!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ khàn đặc, mang theo một uy áp kinh người, khiến không khí trong hang động như đông cứng lại. "Tần Mặc! Ngươi nghĩ có thể cản bước ta sao? Ngươi nghĩ một chút tiểu xảo với 'ý chí tồn tại' của đám phàm vật cỏn con kia có thể lung lay 'Thiên Đạo' mà ta đang gầy dựng ư?"
Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng lên, chiếc bàn đá lớn bị lực lượng kinh khủng kia đập nát vụn, những mảnh vỡ văng tung tóe trong ánh sáng đỏ sẫm. Tiếng đá vỡ chói tai vang vọng khắp hang động, càng khiến bầu không khí thêm phần đáng sợ. Các tướng lĩnh dưới trướng hắn, gồm vài vị trưởng lão tà tu với khuôn mặt đầy sẹo và các tướng lĩnh Hắc Thiết Vệ, tất cả đều run rẩy cúi đầu sát đất, không ai dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào vị Tôn Giả đang nổi cơn lôi đình. Họ cảm nhận được sự phẫn nộ từ Thiên Diệu Tôn Giả còn đáng sợ hơn cả cái chết, một cảm giác áp bức đến từ tận linh hồn. Mùi máu tanh và khí độc trong hang động dường như càng nồng nặc hơn, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và lưu huỳnh, tạo thành một thứ hỗn tạp khiến dạ dày quặn thắt.
"Ngươi... Ngươi dám làm loạn ý chí của ta, dám thách thức con đường 'thăng tiên' vĩ đại mà ta đã dày công vun đắp!" Thiên Diệu Tôn Giả tiếp tục gầm lên, từng lời nói như những nhát kiếm đâm thẳng vào tâm trí các thuộc hạ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng đôi mắt vẫn rực lửa. "Hừ! Chỉ là một đám vật tính chưa thuần khiết, bị chút 'ý niệm cân bằng' của hắn mê hoặc mà thôi. Ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của vạn vật sẽ phải khuất phục trước Thiên Đạo!"
Hắn quay phắt lại, ánh mắt xanh thẳm quét qua từng tướng lĩnh đang quỳ rạp. "Truyền lệnh! Dồn toàn bộ lực lượng còn lại! Triệu tập tất cả viện binh từ Huyết Ma Giáo, từ Thiên Diệu Ảnh, từ Hắc Phong tộc! Toàn bộ! Không một ai được phép thoái lui! Chúng ta sẽ dồn tổng lực, tấn công Cổng Không Gian bằng mọi giá! Ta muốn thấy Cổng Không Gian biến thành bình địa trước khi bình minh ngày mai lặn xuống!" Giọng hắn mang theo sự tàn bạo lạnh lẽo, mỗi mệnh lệnh như một lời tuyên án tử hình. "Kẻ nào dám chùn bước, kẻ đó sẽ phải chịu sự trừng phạt vĩnh viễn, không bao giờ được siêu thoát!"
Các tướng lĩnh lập tức đáp lời bằng những giọng run rẩy, đầy sợ hãi: "Tuân lệnh Tôn Giả! Chúng thuộc hạ xin tuân lệnh!" Họ nhanh chóng đứng dậy, vội vã rời khỏi hang động tăm tối, chạy đi truyền đạt mệnh lệnh. Tiếng bước chân dồn dập của họ vọng lại trong hang, như những hồi chuông báo tử cho một cuộc chiến còn khốc liệt hơn nữa. Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, cô độc giữa không gian u ám, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Cổng Không Gian đang đứng sừng sững, như thể đã nhìn thấy trước sự sụp đổ của nó. Mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, bao trùm U Minh Cốc trong một màn đêm không lối thoát, nóng bức, ngột ngạt và mang theo mùi tro bụi, mùi tử khí. Hắn tin rằng, với sức mạnh áp đảo và sự tàn bạo không giới hạn, không một thế lực nào có thể cản bước hắn trên con đường 'thăng tiên' mà hắn đã chọn.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé tan màn mây u ám, Cổng Không Gian đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Gió mạnh gào thét, cuốn theo mùi khói và bụi từ những trận giao tranh ác liệt đêm qua. Nơi đây, một kiến trúc cổ kính và vững chãi, được xây dựng từ những khối đá huyền bí và kim loại bất hoại, nay phải đối mặt với cơn cuồng phong hủy diệt từ binh đoàn Thiên Diệu Tôn Giả.
Giữa biển người và linh thú hỗn loạn, một thân ảnh khổng lồ trắng muốt nổi bật như một ngọn hải đăng. Đó chính là Bạch Hổ Lão Tổ, hiện thân trong hình hài mãnh thú của mình. Thân hình nó vĩ đại như một ngọn núi nhỏ, bộ lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, soi rõ từng hạt bụi li ti trong không khí. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ nhưng ẩn chứa sự hung hãn bản năng của thần thú, quét qua chiến trường. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, mang theo uy áp kinh người.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng long trời lở đất, tiếng gầm vang vọng khắp không gian, xé toạc mây mù, át đi tiếng vũ khí va chạm chói tai và tiếng pháp thuật nổ vang trời. Tiếng gầm ấy không chỉ là một lời thách thức, mà còn là một tuyên ngôn của sự kiên cường, của ý chí không thể khuất phục. Nó lao vào giữa vòng vây địch, tung hoành như một cơn lốc trắng. Mỗi nhát vuốt của nó sắc bén như thần binh, xé toạc giáp trụ, xé nát thân thể của hàng chục Hắc Thiết Vệ. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả bộ lông trắng muốt của nó, nhưng Bạch Hổ Lão Tổ dường như không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có sự phẫn nộ và ý chí chiến đấu bùng cháy trong đôi mắt vàng rực.
"Lũ sâu bọ! Để ta xem các ngươi có bao nhiêu mạng để chết!" Tiếng gầm gừ uy lực của Bạch Hổ Lão Tổ truyền thẳng vào tâm trí của từng Hắc Thiết Vệ, chứa đựng sự khinh miệt và tức giận. "Thiên Đạo của các ngươi chỉ là con đường của kẻ hủy diệt! Ta, Bạch Hổ, sẽ là rào cản vĩnh viễn trên con đường đó!"
Hắc Thiết Vệ, với giáp sắt đen toàn thân che kín mặt, vô cảm lao tới như những cỗ máy chiến tranh. Tiếng vũ khí nặng nề của chúng va chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh khô khốc, ghê rợn. Các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu Tôn Giả cũng không ngừng thi triển pháp thuật, những luồng sáng rực rỡ và tối tăm giao tranh trên bầu trời, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và hủy diệt. Phép thuật hệ hỏa bùng cháy, hệ băng đóng băng mọi thứ, hệ độc ăn mòn không khí, tất cả đều nhằm vào Bạch Hổ Lão Tổ và các linh thú liên minh đang chiến đấu bên cạnh nó.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi sắt, mùi khói thuốc súng và linh khí hỗn loạn, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Bạch Hổ Lão Tổ, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại được số lượng áp đảo của quân địch. Hàng vạn Hắc Thiết Vệ, được bổ sung liên tục từ U Minh Cốc, cứ như thủy triều dâng, không ngừng ập đến. Chúng không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, chỉ biết tuân lệnh. Tiếng rên rỉ của Hắc Thiết Vệ khi ngã xuống bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của Bạch Hổ và tiếng nổ của phép thuật.
Từng đòn đánh của Bạch Hổ Lão Tổ trở nên nặng nề hơn, từng vết thương trên cơ thể nó nhiều thêm. Hơi thở của nó bắt đầu trở nên gấp gáp, ánh sáng bạc huyền ảo quanh thân cũng có phần mờ nhạt đi. Sự kiệt quệ đang dần xâm chiếm, nhưng ý chí của nó vẫn không hề suy suyển. Nó là một trong Tứ Đại Thần Thú, là biểu tượng của sự phòng thủ vững chắc, và nó sẽ không bao giờ lùi bước chừng nào còn một hơi thở. Nó phải bảo vệ Cổng Không Gian, bảo vệ thế giới này khỏi sự điên rồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó biết rằng, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến để bảo vệ 'vật tính' nguyên bản, để bảo vệ 'ý chí tồn tại' của vạn vật khỏi sự đồng hóa và ép buộc.
***
Giữa trưa, khi mặt trời cố gắng xuyên qua màn mây u ám nhưng vẫn bất lực, trận chiến tại Cổng Không Gian đã kéo dài không ngừng nghỉ. Tường thành của Cổng Không Gian, vốn vững chãi như một ngọn núi, giờ đây rung chuyển dữ dội dưới sức ép của hàng loạt đòn công kích. Tiếng va đập "ầm ầm" của các pháp khí khổng lồ vào tường thành, tiếng nứt vỡ của đá, và tiếng "phập phồng" yếu ớt của trận pháp phòng ngự vang lên liên hồi, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn phòng thủ của Cổng Không Gian, dồn toàn bộ ý chí của mình vào việc duy trì phòng ngự. Nó không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng sự hiện diện của nó được thể hiện qua những lớp hào quang phòng ngự màu xám bạc liên tục lóe lên rồi vụt tắt trên khắp các bức tường. Khi một khối đá lớn bị phá hủy, một vết nứt sâu hoắm xuất hiện, ngay lập tức một luồng năng lượng màu xám bạc cuồn cuộn trào ra, hàn gắn vết thương của thành trì với tốc độ kinh ngạc. Đây là sự kiên định của 'vật tính' của thành trì, là 'ý chí tồn tại' của nó, không chấp nhận bị phá hủy.
Tường thành bị hư hại, nhưng không sụp đổ. Các trận pháp phòng ngự do Thiết Giáp Thành Linh điều khiển liên tục kích hoạt, bắn ra những cột sáng chói lòa, những bức tường chắn linh lực vô hình, đẩy lùi các đợt tấn công của quân địch. Hàng vạn Hắc Thiết Vệ và tu sĩ cường giả đã cố gắng đột phá, nhưng đều bị vô số lớp phòng thủ ngăn chặn. Mùi đất đá bị phá hủy, mùi linh khí cạn kiệt hòa lẫn vào không khí, tạo nên một bầu không khí cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt.
"Ta là trụ cột. Ta sẽ không đổ sụp." Ý niệm trầm tĩnh, kiên định của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí của những người bảo vệ, nhưng đồng thời cũng là lời nhắc nhở cho chính nó. Nó cảm nhận được từng vết nứt trên thân thể mình, từng cú chấn động truyền vào tận cốt tủy. Sức mạnh của nó đang cạn kiệt, nhưng ý chí của nó vẫn không hề nao núng. Nó là Cổng Không Gian, là rào chắn cuối cùng, là nơi giao thoa giữa các thế giới, và nó phải bảo vệ nơi này.
Các tu sĩ cường giả của Thiên Diệu Tôn Giả, dẫn đầu bởi Huyết Đao Khách với cây huyết đao đỏ thẫm và Trưởng Lão Trần với pháp bảo hình lưỡi hái, không ngừng tấn công. Họ thi triển những pháp thuật mạnh nhất, những pháp bảo hủy diệt nhất, nhưng tất cả đều bị Thiết Giáp Thành Linh chặn đứng. Họ lộ rõ vẻ bối rối và tức giận trước sự phòng thủ kiên cường đến khó tin này. "Thành trì này... nó sống sao?" Huyết Đao Khách gầm lên, máu trên lưỡi đao nhỏ giọt xuống mặt đất, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. "Sức mạnh của nó cứ như vô tận vậy!"
Nhưng vô tận cũng có giới hạn. Thiết Giáp Thành Linh biết rõ điều đó. Nó cảm nhận được linh lực của mình đang cạn dần, như một dòng sông đang khô hạn. Những vết nứt xuất hiện ngày càng nhiều, tốc độ hàn gắn cũng chậm hơn. Nó đang chịu đựng áp lực khủng khiếp, vượt quá giới hạn của một thực thể vật chất. Nó đã chứng kiến Cổ Sơn Linh bị tha hóa, rồi lại đau đớn tự giải thoát. Nó không muốn bị tha hóa, nhưng nó cũng không thể từ bỏ 'ý chí tồn tại' của mình, không thể chấp nhận để Cổng Không Gian sụp đổ. Nó là bức tường, là pháo đài bất khuất, và nó sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Những lớp hào quang phòng ngự của nó bắt đầu mờ nhạt hơn, báo hiệu một sự kiệt quệ đang đến gần.
***
Chiều tà, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây mù dày đặc, chiếu rọi xuống Vô Tính Thành, tạo nên một bức tranh tương phản đến nao lòng. Trong khi Cổng Không Gian đang oằn mình trong lửa đạn, thì nơi đây lại tương đối yên bình, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những mái nhà gỗ, tiếng suối chảy róc rách từ xa. Tuy nhiên, sự yên bình đó đã bị phá vỡ bởi tiếng vọng mờ mịt của chiến trường từ Cổng Không Gian, mang theo mùi máu tanh và khói thuốc mịt mờ trong gió. Không khí hơi se lạnh, nhưng lại đè nặng bởi sự lo lắng và căng thẳng bao trùm.
Trên đài quan sát cao nhất của Vô Tính Thành, một thân ảnh gầy gò đứng lặng, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía Cổng Không Gian. Đó là Tần Mặc. Thân hình hắn không quá cao lớn, nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, làn da ngăm nắng do thường xuyên tiếp xúc với thiên nhiên. Trang phục của hắn vẫn đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không một chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Hắn đứng đó, như một phần của khung cảnh, nhưng tâm trí lại đang ở một nơi rất xa.
Tần Mặc cảm nhận được. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' kiên cường, bất khuất của Bạch Hổ Lão Tổ, của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự hung hãn, không ngừng nghỉ của binh đoàn Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn nghe thấy tiếng gầm rú của Bạch Hổ, tiếng vũ khí va chạm không ngừng, tiếng pháp thuật nổ vang trời, tiếng rên rỉ của Hắc Thiết Vệ khi ngã xuống, tiếng nứt vỡ của đá tường thành. Hắn cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc, mùi sắt, mùi khói thuốc súng, mùi linh khí hỗn loạn đang trôi nổi trong không khí.
Nhưng hơn cả, hắn cảm nhận được sự kiệt quệ đang dần xâm chiếm hai vị thủ hộ giả vĩ đại kia. Giống như Cổ Sơn Linh, Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh đang phải gồng mình chống đỡ, trả giá bằng chính 'vật tính' của mình. Từng đợt viện binh mới của Thiên Diệu Tôn Giả cứ thế ập đến, như một dòng sông không đáy, bất tận. Sự bền bỉ của chúng, dù có vẻ vô tri, lại là một mối đe dọa khủng khiếp. Tần Mặc biết, dù cho Bạch Hổ Lão Tổ c�� mạnh mẽ đến mấy, dù Thiết Giáp Thành Linh có kiên cố đến đâu, họ sẽ không thể trụ vững mãi nếu không có một sự thay đổi.
"Họ sẽ không thể trụ vững mãi..." Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy lo lắng, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, rồi mở ra, ánh nhìn kiên định hơn. Hắn nội tâm hóa mọi thông tin, mọi cảm nhận về chiến trường. Hắn đã thấy sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích 'thăng tiên' của mình, kể cả khi phải cưỡng ép, bẻ cong 'ý chí tồn tại' của vạn vật.
"Cần phải có một sự thay đổi... nhưng là gì đây?" Hắn tự hỏi. Chiến thuật phòng thủ, dù kiên cường, chỉ là cầm cự. Cuộc chiến này không thể thắng bằng cách đơn thuần giữ vững phòng tuyến. Nó đòi hỏi một điều gì đó khác, một điều gì đó sâu sắc hơn, một chiến lược không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào 'ý chí tồn tại', vào 'vật tính' của chính thế giới này.
Tần Mặc biết rằng, sự kiệt quệ của Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh là một lời cảnh báo. Họ không thể trụ vững lâu hơn nữa nếu không có sự hỗ trợ hoặc một chiến lược mới. Thiên Diệu Tôn Giả, với tính cách tàn bạo và quyết đoán, chắc chắn sẽ không chỉ dựa vào số lượng. Hắn có thể sẽ tung ra một đòn tấn công 'chủ lực' hoặc sử dụng một loại vũ khí hay pháp bảo đặc biệt nào đó để phá vỡ Cổng Không Gian. Sự kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, dù đáng ngưỡng mộ, cũng khiến nó suy yếu dần, đứng trước nguy cơ bị tha hóa hoặc tan biến nếu tiếp tục chịu đựng áp lực quá lớn.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất đai, của cây cỏ Vô Tính Thành. Hắn cần một giải pháp, một con đường để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", mà vẫn có thể chống lại sự hủy diệt. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi màn đêm đang dần buông xuống, mang theo những suy tư nặng trĩu và một quyết tâm sắt đá. Cuộc chiến cân bằng bản chất này, mới chỉ là khởi đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.