Vạn vật không lên tiên - Chương 1100: Ý Chí Nguyên Thủy: Cân Bằng Của Hư Vô
Vô Tính Thành oằn mình trong cơn hấp hối. Tiếng rên rỉ của những khối đá vỡ vụn hòa cùng tiếng thét của Suối Tinh Lộ đang bốc hơi, tạo nên một bản giao hưởng bi thương của sự hủy diệt. Không khí đặc quánh mùi bụi đất, mùi lưu huỳnh từ những đòn đánh của Pháp Tướng, và cả mùi máu tanh của những sinh linh vô tội đã ngã xuống. Gió rít gào, cuốn theo những mảnh vỡ của những mái nhà gỗ lim, những tấm ngói đất nung từng che chở bao thế hệ dân cư. Ánh sáng của ngày mới, vốn dĩ nên mang theo hy vọng, giờ đây bị che khuất bởi bóng đen khổng lồ của Thiên Diệu Pháp Tướng và những cột khói đen đặc bốc lên từ lòng đất.
Tần Mặc đứng bất động giữa cảnh tượng hỗn loạn, ��ôi mắt hắn khép hờ, dường như đã hoàn toàn tách rời khỏi thực tại đau thương đang diễn ra xung quanh. Thân hình hắn vẫn gầy gò, phủ đầy bụi bặm và những vết xước nhỏ do mảnh vỡ văng tới, nhưng một luồng năng lượng lạnh lẽo, vô hình lại bắt đầu lan tỏa từ sâu thẳm trong hắn. Nó không phải linh lực, cũng không phải là ý chí tồn tại mà người ta thường biết đến; nó giống như một khoảng trống, một sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa cơn bão tố. Hắn không cử động, không một chút rung chuyển, như một pho tượng được tạc từ ý chí kiên định nhất, bỏ qua sự đau đớn thể xác đang gặm nhấm, và cả nỗi thống khổ tinh thần khi chứng kiến mảnh đất mình yêu thương bị xé nát.
Tiếng gầm thét của Bạch Hổ Lão Tổ vang vọng, cố gắng đẩy lùi một đòn đánh chí mạng của Pháp Tướng đang nhắm vào khu vực Tần Mặc. Thân thể hắn, phủ đầy vảy bạc lấp lánh, giờ đã nhuốm màu máu tươi, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn bùng cháy ý chí chiến đấu. "Tần Mặc! Ngươi... ngươi đang làm gì? Mau tỉnh lại!" Hắn gầm lên, nhưng giọng nói đã kh��n đặc, mỗi từ đều như xé toạc cổ họng. Dù đã chứng kiến vô số trận chiến, chưa bao giờ Bạch Hổ Lão Tổ lại cảm thấy bất lực đến thế trước một đối thủ mà hắn không thể chạm tới, không thể hiểu được. Cái khối ý chí vô hình kia quá sức tưởng tượng, nó không có điểm yếu vật lý, không có sự sống để mà hủy diệt.
Tô Lam, với vết thương chằng chịt, đã cố gắng gượng dậy, thanh kiếm cổ của nàng được nhặt lại, nhưng đôi tay cầm kiếm đã run rẩy. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng tràn ngập sự lo lắng và bàng hoàng. "Tần Mặc! Ngươi có nghe thấy ta không? Chúng ta không thể cầm cự được nữa!" Nàng thét lên, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong tiếng đổ nát. Nàng đã dốc cạn sức lực, từng nhát kiếm đều mang theo sự tuyệt vọng và ý chí bảo vệ, nhưng mọi nỗ lực của nàng dường như chỉ là muối bỏ bể trước sức mạnh hủy diệt vô biên của Pháp Tướng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự yếu ớt của mình, sự bất lực của kiếm thuật trước một thứ không có hình dạng.
Lục Vô Trần, lưng còng gầy guộc, giờ đây càng thêm khom xuống dưới gánh nặng của sự tuyệt vọng. Ông dùng chút linh lực cuối cùng, tạo ra một lá chắn mờ nhạt để chặn những mảnh vỡ đang bay tứ tung. Máu từ khóe miệng ông chảy xuống cằm, thấm vào bộ râu bạc phơ. "Cầm cự! Bảo vệ Tần Mặc! Hắn... hắn đang làm gì đó!" Giọng ông yếu ớt, nhưng vẫn mang theo một chút hy vọng mong manh, một niềm tin khó hiểu vào thiếu niên đứng bất động kia. Ông đã thấy Tần Mặc làm nên những điều không tưởng, nhưng lần này, sự im lặng và bất động của hắn trong thời khắc sinh tử khiến ông không khỏi hoài nghi, liệu có phải Tần Mặc đã từ bỏ?
Hắc Phong gầm lên một tiếng tuyệt vọng khác, nó không còn là tiếng gầm uy dũng của một thần thú chiến đấu, mà là tiếng kêu thê lương của sự bất lực. Nó liều mạng xông vào giữa đám Hắc Thiết Vệ đang tràn vào từ các khe hở mà Pháp Tướng vừa tạo ra, thân thể lông đen tuyền lướt đi như một cơn gió, cố gắng ngăn cản chúng tiếp cận chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên sự hoảng loạn, nhưng cũng đầy lòng trung thành.
Thiết Gi��p Thành Linh, linh hồn của Vô Tính Thành, đang chịu đựng những vết nứt sâu hoắm trên thân thể mình. Mỗi đòn giáng của Pháp Tướng như một nhát dao xé toạc linh hồn nó. Những bức tường đá kiên cố, những con đường lát đá cuội, những ngôi nhà gỗ lim, tất cả đều đang tan rã, mục nát. Nó cố gắng phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, một ý niệm đau đớn truyền đến Tần Mặc, nhưng hắn dường như không nghe thấy. Cái ý chí kiên cường "bảo vệ Vô Tính Thành" của nó đang bị bào mòn từng chút một, như một ngọn nến đứng trước cuồng phong.
Lão Khang, với đôi mắt nhắm nghiền trong chương trước, giờ đây đã mở ra. Ánh mắt ông tràn ngập sự bất lực và đau khổ, nhưng không còn là sự thất thần tuyệt vọng. Ông nhìn Tần Mặc, nhìn bóng lưng gầy gò đứng thẳng tắp giữa sự hỗn loạn, và một tia hy vọng mong manh, yếu ớt lại lóe lên trong đôi mắt già nua. Ông đã chứng kiến Vô Tính Thành trải qua biết bao thăng trầm, nhưng chưa bao giờ thấy một ai có thể đối mặt với sự hủy diệt bằng một sự tĩnh lặng đến ghê người như Tần Mặc. Ông biết, Tần Mặc không bao giờ làm điều vô nghĩa.
Tần Mặc không hề nghe thấy những tiếng gọi, những tiếng gầm, những tiếng la hét xung quanh. Hắn đã hoàn toàn chìm sâu vào một trạng thái khác, một cõi giới mà thời gian và không gian dường như ngưng đọng. Trong không gian ý thức của hắn, không còn là những tàn tích đổ nát của Vô Tính Thành, mà là một khoảng không vô định, đen kịt như mực, nơi chỉ có hai luồng ý chí tồn tại.
Một luồng là Thiên Diệu Pháp Tướng. Nó hiện diện như một bức tường ý chí khổng lồ, không có hình dạng, không có màu sắc, chỉ là một khối năng lượng tinh khiết, lạnh lẽo, không ngừng mở rộng, không ngừng đè nén. Tần Mặc cố gắng cảm nhận nó, cố gắng tìm kiếm một "vật tính", một "bản chất" như hắn thường làm với vạn vật. Nhưng hắn thất bại. Nó không có cảm xúc, không có trí óc, không có linh hồn. Nó chỉ là một dòng chảy thuần túy của khát vọng "thăng tiên", một ý niệm được hình thành từ sự cưỡng ép, từ sự tuyệt đối hóa một mục tiêu duy nhất. Nó không phải là "có", nó là "không". Nó là sự "hư vô" được tạo nên từ khát vọng.
Tần Mặc trong tâm trí mình, chạm vào bức tường ý chí đó. Không có sự ấm áp, không có sự sống, chỉ có sự lạnh lẽo đến thấu xương, một áp lực vô biên muốn nghiền nát mọi thứ không tuân theo mục đích của nó. Hắn nhận ra, đây không phải là một "vật" để đồng cảm, không phải là một "sinh linh" để lắng nghe, mà là một "ý niệm" thuần túy đến mức gần như vô hình, không thể lay chuyển bằng lời nói hay sự thấu hiểu. Nó là một bức tường, một tuyên ngôn tuyệt đối của "thăng tiên".
"Ngươi không có 'vật tính', không có bản chất," Tần Mặc thì thầm trong cõi ý thức, giọng nói vang vọng như một tiếng chuông giữa không gian tĩnh mịch. "Ngươi chỉ là một khát vọng được hình thành từ sự cưỡng ép, từ sự tuyệt đối hóa. Ngươi là sự 'hư vô' được tạo ra từ sự trống rỗng của việc chỉ theo đuổi một mục đích duy nhất, bỏ qua mọi thứ khác." Hắn chạm sâu hơn, cảm nhận rõ hơn cái bản chất "không" của Pháp Tướng. Nó không sinh ra, không lớn lên, không có quá khứ, không có tương lai. Nó chỉ là một khoảnh khắc hiện tại của một khát vọng được phóng đại đến vô cùng.
Đồng thời, hắn cảm nhận được một luồng ý chí khác, yếu ớt hơn, nhưng lại kiên định hơn bao giờ hết. Đó là tiếng kêu gào của Vô Tính Thành, không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là ý chí kiên định "tồn tại là chính nó", "không thăng tiên". Hắn "nhìn thấy" những ngôi nhà gỗ lim, những con suối trong lành, những vườn cây ăn trái nhỏ, những con đường lát đá cuội. Hắn "nghe thấy" tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tiếng cười nói mộc mạc của người dân. Hắn "cảm nhận" được mùi gỗ ẩm sau mưa, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại, mùi thức ăn ấm cúng. Tất cả những điều đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường của "bản chất", của "sự tồn tại".
Ý chí của Vô Tính Thành rung động, như một tiếng thì thầm cổ xưa, lan tỏa trong tâm trí Tần Mặc. "Chúng ta... muốn... là... chính... mình..." Tiếng nói không có hình dạng, nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một sự khẳng định bản thân không thể lay chuyển. Nó là s�� chống đối tự nhiên, bản năng của một thế giới không chấp nhận bị cưỡng ép vào một khuôn mẫu duy nhất.
Tần Mặc nhìn thấy sự đối lập hoàn hảo. Một bên là "khát vọng thăng tiên" đến mức trở thành "hư vô", không có bản chất, không có sự sống. Một bên là "ý chí không thăng tiên", giữ gìn "bản chất", giữ gìn "sự sống". Nếu Thiên Diệu Pháp Tướng là sự trống rỗng của khát vọng, thì Vô Tính Thành là sự đầy đủ của tồn tại.
"Vậy thì... điểm yếu của ngươi chính là sự 'hư vô' đó," Tần Mặc nói thêm, một tia sáng lóe lên trong cõi ý thức. Nếu Pháp Tướng là "không", thì nó phải được đối chọi bằng một cái "không" khác. Không phải là sự "không" của hủy diệt, mà là sự "không" của "không cần phải thăng tiên", sự "không" của "tồn tại một cách bình dị". Hắn đã sai khi muốn biến cái "không" của Pháp Tướng thành "có" bằng lòng đồng cảm. Giờ đây, hắn phải dùng cái "có" của Vô Tính Thành để tạo ra một cái "không" khác, một cái "không" đối lập trực tiếp với cái "không" của Pháp Tướng. Một "hư vô" đối chọi một "h�� vô".
Tần Mặc bắt đầu tìm kiếm sự đối lập trong chính Vô Tính Thành. Không phải là sức mạnh của linh lực, mà là sức mạnh của sự không-muốn-thăng-tiên, sức mạnh của sự an nhiên tự tại, sức mạnh của sự chấp nhận bản chất hữu hạn. Đó là một triết lý sâu xa, được ấp ủ từ những người dân Vô Tính Thành, những người sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không tranh giành, không ham muốn vươn cao. Đó chính là "vật tính" nguyên thủy nhất của Vô Tính Thành, thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả và Pháp Tướng đã cố gắng xóa bỏ.
Tần Mặc nhận ra, để đối phó với một kẻ thù không có bản chất, hắn phải dùng chính bản chất của mình và của Vô Tính Thành để tạo ra một "phi bản chất" khác, một "phản ý chí". Hắn sẽ không đấu với nó bằng sức mạnh, mà bằng sự đối lập của triết lý. Hắn sẽ không dùng "có" để chống lại "không", mà sẽ dùng một "không" khác để triệt tiêu cái "không" của Pháp Tướng. Đây là một con đường cực đoan, một canh bạc lớn, nhưng là con đường duy nhất còn lại. Hắn phải trở thành một ph���n của Vô Tính Thành, cùng nó cất lên tiếng nói "không thăng tiên", không phải bằng sự yếu đuối, mà bằng sự kiên định.
Từ sâu thẳm trong cõi ý thức, Tần Mặc cảm nhận được một sự rung động mạnh mẽ. Đó là sự đồng điệu của tất cả những "ý chí không thăng tiên" trong Vô Tính Thành, từ cây cỏ, dòng suối, những hòn đá, cho đến những linh hồn của người dân đã ngã xuống. Tất cả đều hướng về hắn, một cách vô hình, trao cho hắn một sức mạnh mà không một tu sĩ nào có thể hiểu được. Sức mạnh của sự bình dị, của sự chấp nhận, của sự tồn tại một cách chân thật.
Tần Mặc mở bừng đôi mắt.
Cảnh tượng đổ nát của Vô Tính Thành vẫn hiện hữu, nhưng trong mắt hắn, nó đã khác. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, mà còn nhìn thấy từng hòn đá, từng cọng cỏ, từng giọt nước Suối Tinh Lộ đang cất lên tiếng nói "không thăng tiên" của riêng mình. Không còn vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt hắn giờ đây rực sáng một cách kỳ lạ, như chứa đựng toàn bộ sự kiên định của Vô Tính Thành, sự khẳng đ��nh bản thân của một thế giới bị lãng quên. Ánh sáng đó không phải là linh quang, cũng không phải là ánh sáng của sức mạnh bùng nổ, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự kiên định không thể lay chuyển.
Hắn vươn bàn tay phải ra, không phải để tấn công, không phải để lắng nghe, mà là để 'kết nối'. Bàn tay hắn không phát ra bất kỳ linh lực nào, nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sự ấm áp kỳ lạ, bắt đầu tuôn chảy từ hắn, lan tỏa ra khắp Vô Tính Thành. Đó không phải là linh khí, mà là "ý chí không thăng tiên" của từng hòn đá cuội dưới chân, từng phiến gỗ lim của những ngôi nhà đang đổ nát, từng giọt nước còn sót lại trong Suối Tinh Lộ, và cả từng sợi cỏ dại đang cố gắng vươn lên từ kẽ đá.
Tất cả những "ý chí không thăng tiên" đó, vốn dĩ yếu ớt và rời rạc, giờ đây được Tần Mặc tập hợp lại, kết nối với nhau, tạo thành một luồng sức mạnh vô hình nhưng mãnh liệt đến kinh ngạc. Nó không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để tồn tại, để khẳng định. Nó đối chọi trực diện với áp lực của Thiên Diệu Pháp Tướng, không phải bằng cách kháng cự, mà bằng cách tạo ra một "vùng hư vô" đối lập.
Thiên Diệu Pháp Tướng, cái khối ý chí khổng lồ và vô cảm, đang tiến gần, những đòn đánh của nó vẫn mang theo sức mạnh hủy diệt không thể ngăn cản. Nhưng khi luồng năng lượng "ý chí không thăng tiên" của Tần Mặc chạm vào nó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Pháp Tướng không bị đẩy lùi, không bị tổn thương vật lý, nhưng dường như nó bị làm chậm lại, bị "phân rã" ở cấp độ ý niệm. Cái "không" của nó, được hình thành từ khát vọng tuyệt đối, đang gặp phải cái "không" khác, được hình thành từ sự từ chối khát vọng.
"Ngươi là 'thăng tiên'... ta là 'không thăng tiên'," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp chiến trường, không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng sự cộng hưởng của ý chí. "Ngươi là 'hư vô'... ta sẽ dùng 'hư vô' để chống lại ngươi!" Mỗi lời nói của hắn đều mang theo sức nặng của triết lý, của sự lựa chọn, của sự khẳng định bản thân.
Pháp Tướng dường như "do dự" trong một khoảnh khắc. Nó không có cảm xúc, nhưng luồng ý chí của nó đột nhiên trở nên "bất ổn", như một dòng chảy bị chặn lại bởi một lực lượng vô hình. Các đòn đánh của nó không còn mạnh mẽ và dứt khoát như trước, mà trở nên hơi chậm chạp, có phần "mờ nhạt".
Từ xa, Thiên Diệu Tôn Giả đang quan sát trận chiến với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, khóe mắt hắn khẽ nhíu lại. "Cái quái gì thế này?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ mang theo một chút nghi ngờ và tò mò. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng có một sức mạnh nào có thể khiến Thiên Diệu Pháp Tướng "ngừng lại", dù chỉ là một khoảnh khắc. Pháp Tướng là hiện thân của ý chí "thăng tiên" thuần túy, không thể bị lung lay bởi bất kỳ "vật tính" nào. Vậy Tần Mặc đã làm gì?
Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ và Hắc Phong đều ngẩng đầu nhìn. Họ không hiểu Tần Mặc đang làm gì, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi. Áp lực từ Pháp Tướng đột nhiên giảm đi đáng kể, và một luồng không khí trong lành, tinh khiết như vừa trải qua một trận mưa rào, lan tỏa khắp Vô Tính Thành, xua tan mùi bụi đất và máu tanh. Đó là mùi của đất tươi xốp, của cỏ dại, của những dòng suối vẫn đang cố gắng chảy.
Thiết Giáp Thành Linh, đang hấp hối, đột nhiên cảm nhận được một luồng sinh khí mới, yếu ớt nhưng kiên định, truyền vào linh hồn nó. Những vết nứt trên thân thể nó dường như được làm chậm lại, không còn lan rộng. Nó không hiểu, nhưng nó biết rằng Tần Mặc đã tìm thấy một con đường.
Tần Mặc tiếp tục vươn tay, không phải để thu hút, mà để đẩy ra. Luồng "ý chí không thăng tiên" từ hắn và Vô Tính Thành càng lúc càng mạnh mẽ, tạo ra một "vùng hư vô" đối lập, một không gian nơi khát vọng "thăng tiên" của Pháp Tướng bị triệt tiêu. Hắn không muốn hủy diệt Pháp Tướng. Hắn muốn "cân bằng" nó, không phải bằng cách cảm hóa, mà bằng cách đối chọi trực tiếp với bản chất "hư vô" của nó bằng một "hư vô" khác. Một sự "không" chấp nhận, đối chọi một sự "không" cảm xúc.
T���n Mặc nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để chìm vào cõi ý thức, mà để cảm nhận sâu sắc hơn sự kết nối với Vô Tính Thành. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành nữa. Hắn đã trở thành Vô Tính Thành, và Vô Tính Thành đã trở thành hắn. Ý chí của hắn, của Vô Tính Thành, giờ đây là một. Một ý chí kiên định "không thăng tiên", một ý chí chấp nhận "tồn tại là chính nó", một ý chí tạo ra sự cân bằng của hư vô.
Thiên Diệu Pháp Tướng, cái khối ý chí khổng lồ, bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải vì đau đớn, mà vì sự bối rối của ý niệm. Nó không hiểu được sức mạnh này, không thể phân tích được sự đối kháng này. Nó là một ý chí tuyệt đối, nhưng lại đang đối mặt với một sự "tuyệt đối không".
Tần Mặc đưa tay lên cao, như đang nắm giữ toàn bộ linh hồn của Vô Tính Thành. "Ta sẽ không để ngươi phá hủy bản chất này," hắn thì thầm, không phải với Pháp Tướng, mà với chính triết lý của mình. "Ta sẽ cho ngươi thấy, sự 'tồn tại là chính nó' mạnh mẽ hơn bất kỳ khát vọng thăng tiên nào."
Vô Tính Thành vẫn đang đổ nát, nhưng một hy vọng mong manh, một tia sáng yếu ớt của sự phản kháng, đã lóe lên giữa đống tro tàn. Tần Mặc, với đôi mắt rực sáng, đã bắt đầu cuộc chiến của hai ý chí, không phải bằng linh lực, mà bằng sự đối lập của bản chất. Và đây, có lẽ, mới là khởi đầu thực sự cho một cuộc chiến cân bằng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.