Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1105: Bức Tường Vô Trần: Ý Chí Bất Diệt, Ngọn Lửa Phản Công Bùng Cháy

Bức tường Vô Trần vẫn sừng sững, chặn đứng mọi đòn tấn công của Thiên Diệu Pháp Tướng. Nó không chỉ là một lá chắn vật lý, mà là một lá chắn của ý chí, một lời tuyên ngôn đanh thép về "vật tính", về quyền được "là chính nó". Pháp Tướng gầm thét, tung ra vô số đòn đánh hủy diệt, nhưng tất cả đều trở nên vô hiệu trước sự kiên cố của một phàm nhân đã tìm thấy sự bình yên tối thượng.

Liên minh, dù đau đớn trước sự hy sinh vĩ đại, nhưng lại cảm nhận được một tia hy vọng mới, một sự đoàn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bức tường Vô Trần đã không chỉ chặn đứng kẻ thù, mà còn vực dậy tinh thần chiến đấu của họ. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và Thiên Diệu Pháp Tướng chắc chắn sẽ tìm cách khác để vượt qua lá chắn này, hoặc Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải ra tay trực tiếp bằng những phương pháp cấm kỵ hơn. Nhưng ít nhất, giờ đây, họ có thời gian. Thời gian quý giá được đánh đổi bằng sự hy sinh của Lục Vô Trần, để Tần Mặc có thể tìm ra con đường thật sự để cân bằng Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Tần Mặc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Pháp Tướng đang gầm thét trong vô vọng, và trong đôi mắt hắn, một kế hoạch mới đang dần hình thành. Con đường cân bằng cho Huyền Vực, dù đầy gian nan và máu lệ, vẫn sẽ tiếp diễn.

Chiến trường hoang tàn trải dài bất tận dưới ánh chiều tà u ám, gió mạnh rít lên thê lương, mang theo mùi khét lẹt của linh khí bị phá hủy, mùi đất cháy và kim loại nồng nặc. Từng mảng đất đá nứt nẻ, lởm chởm như những vết thương hằn sâu trên da thịt Huyền Vực, là minh chứng cho trận đại chiến khốc liệt vừa qua. Ngay giữa cảnh tượng hủy diệt ấy, Bức Tường Vô Trần sừng sững như một ngọn núi cổ xưa, màu xám tro của nó phát ra một thứ ánh sáng tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh. Thiên Diệu Pháp Tướng, thân hình hư ảo khổng lồ, vẫn đang điên cuồng gầm thét, mỗi tiếng gầm đều xé toạc không gian, rung chuyển cả mặt đất. Những đòn tấn công hủy diệt từ Pháp Tướng liên tục giáng xuống bức tường, tạo nên những tiếng va đập long trời lở đất, những luồng năng lượng bùng nổ chói lòa, nhưng tất cả đều bị Bức Tường Vô Trần nuốt chửng như thể nó là một hố đen không đáy. Không một vết nứt, không một dấu hiệu suy suyển, bức tường vẫn đứng vững, kiên cố và trầm mặc.

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt xanh ngọc sâu thẳm của hắn giờ đây đã ngấn lệ, nhưng không một giọt nào rơi xuống. Hắn cắn chặt răng, nắm chặt tay đến mức móng tay gần như xuyên thủng lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau vật lý lẫn nỗi đau mất mát đang cuộn trào trong huyết quản. Nỗi đau ấy, như một luồng điện xẹt qua, lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không khi���n hắn gục ngã, trái lại, nó càng hun đúc thêm một ý chí kiên định sắt đá. Hắn nhắm mắt lại, không phải để tránh né cảnh tượng bi thương, mà để tập trung toàn bộ tâm trí, kết nối với "ý chí tồn tại" của Bức Tường Vô Trần. Hắn cảm nhận được sự bình yên vô bờ, sự chấp nhận bản chất, sự kiên định không lay chuyển của Lục Vô Trần đã hòa quyện vào từng thớ đá, từng hạt bụi của bức tường. Đó không chỉ là một lá chắn vật lý, mà là một tiếng vọng trầm hùng của "ý chí phản phệ" – ý chí từ chối thăng hoa cực đoan, chọn vẹn nguyên bản chất. Hắn "nghe" thấy Lục Vô Trần không còn là một cá thể, mà là một phần của thế giới, một ý chí vĩ đại bảo vệ sự cân bằng.

“Lục Vô Trần...” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng. Nàng dùng Vô Danh Kiếm chống đỡ cơ thể, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây đong đầy nước mắt. Nàng là người gần gũi với Tần Mặc nhất, cũng là người hiểu rõ Lục Vô Trần đã phải trải qua những gì. Sự hy sinh này, nó quá lớn, quá bi tráng, đến nỗi khiến nàng cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. "Anh ấy thật sự... đã dùng tất cả..." Nàng không thể nói hết câu, những lời còn lại tan biến trong tiếng gió rít. Bàn tay nàng siết chặt chuôi kiếm đến mức trắng bệch, nỗi đau và sự phẫn nộ đan xen.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ phủ đầy lông trắng như tuyết, đôi mắt hổ vàng rực giờ đây cũng ánh lên vẻ u buồn sâu sắc. Y gầm gừ một tiếng trầm đục, âm thanh vang vọng khắp chiến trường, nhưng không còn mang theo sự hung hãn, mà là một sự tiếc nuối vô hạn. "Cái giá phải trả... quá lớn!" Giọng y thô ráp, vang dội. Y đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số sinh linh hy sinh vì con đường thăng tiên, nhưng chưa từng thấy một sự hy sinh nào lại vĩ đại và ý nghĩa như thế này – một phàm nhân, dùng chính "ý chí không thăng tiên" để chống lại sự "thăng tiên" cuồng loạn. Y cảm nhận được một luồng sức mạnh thuần túy, không hề tạp chất, không hề ham muốn, chỉ là ý chí thuần túy của sự tồn tại.

Hắc Phong, linh thú trung thành của Tần Mặc, cũng rên rỉ một tiếng trầm thấp. B��� lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bức tường, rồi lại quay sang nhìn Tần Mặc, như muốn chia sẻ nỗi đau và bảo vệ chủ nhân. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, một cử chỉ an ủi đầy bản năng, nhưng lại chứa đựng một tình cảm sâu sắc. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Hắc Phong: bảo vệ, phẫn nộ, và nỗi đau chung.

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc, đôi mắt xanh biếc giờ đây đong đầy nước mắt. Y quỳ sụp xuống mặt đất khô cằn, bàn tay nhăn nheo run rẩy chạm vào từng thớ đất. "Ý chí của ngươi... sẽ sống mãi, Lục Vô Trần. Sức sống này... sẽ không bao giờ tàn phai." Giọng y nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một nỗi bi thương vô hạn. Y là hiện thân của sự sống, của thiên nhiên, và y cảm nhận sâu sắc sự hy sinh của Lục Vô Trần không phải là kết thúc, mà là sự chuyển hóa, một sự hòa nhập vĩ đại vào bản chất của Huyền Vực. Nhưng sau nỗi đau, trong đôi mắt y lại bùng lên một ngọn lửa kiên định mạnh mẽ hơn. Nếu một phàm nhân có thể làm được điều này, thì tất cả bọn họ cũng có thể, và phải làm được.

Cổ Kiếm Hồn, ban đầu còn tức giận vì không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của Pháp Tướng, giờ đây trầm mặc nhìn bức tường. Thanh kiếm cổ gỉ sét của y rung lên khe khẽ, như thể đang hòa theo một khúc ca bi tráng vô hình. Một sự tôn kính vô hình dâng lên trong lòng y, một kiếm linh đã trải qua vô số trận chiến và chứng kiến vô số cường giả. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," y lẩm bẩm, giọng nói vang vọng như tiếng kim loại va chạm, nhưng lại chứa đựng sự xúc động hiếm có. "Ngươi đã chứng minh điều đó, Lục Vô Trần." Ý chí của Lục Vô Trần đã tạo nên một lá chắn vững chắc hơn bất kỳ thanh kiếm nào, một sức mạnh mà ngay cả Cổ Kiếm Hồn cũng chưa từng tưởng tượng ra.

Tần Mặc đứng đó, không nói một lời, nhưng bên trong hắn, một trận bão tố cảm xúc đang lắng dịu, nhường chỗ cho sự thanh tịnh và quyết đoán. Hắn mở mắt, đôi mắt xanh ngọc giờ đây không còn sự hoang mang hay nỗi đau thuần túy, mà là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng ban nãy, tất cả đều biến thành một ngọn lửa không thể dập tắt, một quyết tâm sắt đá. Hắn cảm nhận được sự bình yên cuối cùng mà Lục Vô Trần đã trao gửi, và cả gánh nặng của niềm tin ấy, gánh nặng của một sứ mệnh vĩ đại. Hắn biết, Lục Vô Trần đã dùng chính sinh mệnh mình để mua cho họ thời gian, để Tần Mặc có thể tìm ra con đường. Hắn sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô ích. Hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Thiên Diệu Pháp Tướng đang gầm thét trong vô vọng, và trong đôi mắt hắn, một kế hoạch mới đang dần hình thành, một con đường cân bằng cho Huyền Vực, dù đầy gian nan và máu lệ, vẫn sẽ tiếp diễn.

***

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt xanh ngọc của hắn đã thay đổi hoàn toàn, không còn chỉ là nỗi đau hay sự trầm tư, mà là một sự kiên định tột cùng, sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Hắn quay sang các đồng minh, những người vẫn đang chìm đắm trong nỗi buồn và sự kinh ngạc trước Bức Tường Vô Trần. Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng một sự chắc chắn và trấn an kỳ lạ, như một luồng gió mát lành xua tan đi những đám mây u ám đang bao phủ tâm trí họ.

“Lục Vô Trần đã dùng tất cả để mua cho chúng ta thời gian,” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở Tô Lam đang đau khổ. Hắn không nói nhiều về nỗi đau, mà tập trung vào ý nghĩa của sự hy sinh. "Anh ấy không chỉ tạo ra một bức tường, mà còn để lại một lời nhắn nhủ, một con đường. Anh ấy đã chứng minh rằng 'vật tính' không cần phải thăng hoa để trở nên vĩ đại, rằng 'bình thường' cũng có thể tạo nên kỳ tích." Hắn cảm nhận được sự vững chãi của bức tường đang truyền sang mình, không phải là sức mạnh để chống đỡ, mà là sức mạnh của ý chí, của sự chấp nhận bản thân. Mỗi thớ đá, mỗi hạt cát trong bức tường đều đang hát lên một bài ca về sự kiên định, về sự từ chối thay đổi bản chất để đạt tới thứ gọi là "Thăng Tiên".

Tô Lam, người vẫn còn chìm trong bi thương, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc. Nàng thấy trong mắt hắn không chỉ là sự đau đớn mà còn là một tia sáng hy vọng, một sự quyết tâm mạnh mẽ đến khó tin. Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm, nuốt nước mắt vào trong. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang theo một chút kiên cường. Nàng biết, Tần Mặc sẽ không để sự hy sinh của Lục Vô Trần trở nên vô nghĩa. Nàng tin vào hắn, tin vào con đường mà hắn đang cố gắng mở ra. Nàng là cánh tay phải của hắn, là người luôn sát cánh bên hắn dù khó khăn đến mấy.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm nhẹ, đôi mắt vàng rực của y nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Nói đi, Tần Mặc. Ngươi muốn chúng ta làm gì?" Giọng y trầm thấp, nhưng không còn mang theo sự tiếc nuối thuần túy, mà thay vào đó là sự sẵn sàng chiến đấu, một lòng tin tuyệt đối vào Tần Mặc. Y đã chứng kiến nhiều nhà lãnh đạo, nhưng chưa từng thấy ai có khả năng kết nối và truyền cảm hứng như thiếu niên trước mặt. Sức mạnh của Tần Mặc không đến từ linh lực, mà đến từ sự đồng cảm, từ khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực tràn đầy ý chí bảo vệ và đồng hành. Nó dụi đầu vào Tần Mặc một lần nữa, nhưng lần này không phải để an ủi, mà như một lời tuyên thệ im lặng, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi hiểm nguy. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó, cảm nhận sự trung thành và sức mạnh bản năng đang chảy qua từng sợi lông. Hắn hiểu ý chí của Hắc Phong: đi theo hắn, chiến đấu bên hắn, bảo vệ hắn bằng mọi giá.

Mộc Lâm Chủ đứng dậy, những chiếc lá và hoa rừng trên tóc y rung động theo cơn gió. "Ý chí sinh tồn của ta... sẽ hòa cùng ý chí của Lục Vô Trần. Để giữ cho sự sống này không bị bóp méo." Y nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, ánh mắt xanh biếc nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối. Y là linh hồn của rừng xanh, và y cảm nhận được sự đúng đắn trong lời nói của Tần Mặc.

Cổ Kiếm Hồn gật đầu, thanh kiếm của y vẫn rung nhẹ. "Ý chí kiên định... là nền tảng cho mọi đòn tấn công." Y đã sẵn sàng tuân theo mọi chỉ thị của Tần Mặc.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí mới đang dâng trào trong liên minh. "Chúng ta có thời gian, nhưng không nhiều. Pháp Tướng sẽ không đứng yên. Nó sẽ tìm cách vượt qua bức tường, hoặc Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trực tiếp ra tay. Chúng ta phải chuẩn bị." Hắn đưa ra những chỉ dẫn đầu tiên, giọng nói bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, khắc sâu vào tâm trí mọi người. "Tô Lam, ngươi và Cổ Kiếm Hồn hãy củng cố hàng phòng thủ thứ hai, đặc biệt tập trung vào các pháp trận phong tỏa linh lực, đề phòng Pháp Tướng tìm cách biến chất bức tường. Bạch Hổ Lão Tổ, ngươi hãy trấn giữ tiền tuyến, dùng uy áp của thần thú để ngăn chặn bất kỳ sự đột phá nào. Hắc Phong, ngươi hãy cảnh giới xung quanh, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng phải báo ngay cho ta. Mộc Lâm Chủ, ngươi hãy dùng khả năng của mình để tạo ra những chướng ngại vật tự nhiên, củng cố thêm cho bức tường, và cũng để chữa trị cho các chiến binh bị thương. Thiết Giáp Thành Linh, ta biết ngươi đang lắng nghe, hãy tăng cường sức mạnh cho các cấu trúc phòng thủ xung quanh, kết nối với Bức Tường Vô Trần để tạo thành một hệ thống phòng ngự thống nhất."

Các đồng minh lắng nghe, gật đầu. Nỗi bi thương vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho sự tập trung và quyết tâm chiến đấu. Họ không còn chỉ là những cá thể đơn lẻ, mà là một khối thống nhất, một bức tường sống, được dẫn dắt bởi Tần Mặc. Từng ánh mắt, từng cử chỉ đều thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên trước mặt. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một trận chiến của ý chí, của triết lý sống. Họ sẽ không để sự hy sinh của Lục Vô Trần trở nên vô nghĩa, họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ con đường mà Lục Vô Trần đã mở ra, con đường cân bằng cho Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được sự đồng điệu trong ý chí của mọi người, như một bản giao hưởng hùng tráng đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn của Huyền Vực.

***

Trong làn gió mạnh rít lên thê lương, mang theo mùi khét của linh khí bị phá hủy và mùi đất cháy, toàn bộ liên minh bắt đầu chuyển động. Từ những chiến binh tiên phong đầy kinh nghiệm đến c��c linh thú nhỏ bé, tất cả đều cảm nhận được ngọn lửa ý chí mới từ Tần Mặc, ngọn lửa được hun đúc từ sự hy sinh bi tráng của Lục Vô Trần. Không một lời than vãn, không một phút giây chần chừ, họ nhanh chóng vào vị trí, thực hiện những chỉ dẫn của Tần Mặc.

Các tu sĩ trẻ, những người vừa được chữa trị hoặc vừa thoát khỏi vòng vây hiểm nguy, giờ đây cũng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Một tu sĩ trẻ, khuôn mặt còn lấm lem bụi đất và máu khô, ngẩng đầu nhìn Bức Tường Vô Trần sừng sững, rồi quay sang nhìn các đồng đội. "Không thể gục ngã... vì Lục Vô Trần!" Hắn nói, giọng còn yếu ớt nhưng đầy kiên cường, thề rằng sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô ích. Những người khác gật đầu, siết chặt binh khí, bắt đầu dựng lại các chướng ngại vật, chuẩn bị các pháp trận phòng ngự và tấn công. Tiếng binh khí va chạm nhẹ nhàng, tiếng pháp trận khởi động rì rầm vang vọng khắp chiến trường, không phải là tiếng động hỗn loạn của sự hoảng loạn, mà là âm thanh có trật tự của sự chuẩn bị.

Tô Lam cùng Cổ Kiếm Hồn nhanh chóng di chuyển đến các vị trí trọng yếu phía sau Bức Tường Vô Trần. Nàng ra lệnh dứt khoát, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực, chỉ đạo các tu sĩ xây dựng pháp trận phong tỏa linh lực, gia cố từng tuyến phòng thủ. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ ngân vang, như thể cũng đang hòa mình vào ý chí chiến đấu của chủ nhân. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ, bay lượn quanh, phát ra những tia kiếm khí sắc bén, trực tiếp chỉ dẫn cách bố trí pháp trận sao cho hiệu quả nhất. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Hãy dùng ý chí của các ngươi để tạo nên những pháp trận không thể phá vỡ!" Y truyền đạt qua thần thức, giọng nói vang vọng như tiếng chuông cổ.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, sải bước uy dũng ra tiền tuyến, đứng trấn giữ ngay phía sau Bức Tường Vô Trần. Bộ lông trắng như tuyết của y phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, tạo thành một lá chắn vô hình, uy áp kinh người của thần thú lan tỏa, khiến không gian xung quanh như đông đặc lại. Dù Pháp Tướng ở xa v���n đang gầm thét, nhưng uy áp của Bạch Hổ đã phần nào trấn áp được sự cuồng bạo của nó, tạo ra một vùng đệm an toàn cho liên minh chuẩn bị.

Mộc Lâm Chủ, với cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, bắt đầu thi triển pháp thuật. Những hạt giống nhỏ bé, những mầm cây non yếu ớt từ mặt đất khô cằn trỗi dậy, lớn nhanh như thổi, quấn lấy nhau tạo thành những hàng rào gai góc, những bức tường rễ cây kiên cố, chồng chất lên nhau, củng cố thêm cho Bức Tường Vô Trần. Mùi thảo dược từ các linh dược sư và mùi linh khí dồi dào từ các thành viên bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất đá, tạo nên một không khí vừa căng thẳng vừa đầy sức sống. Y còn triệu tập các linh thực vật nhỏ bé, giao cho chúng nhiệm vụ chữa trị cho những chiến binh bị thương, giúp họ nhanh chóng hồi phục và trở lại vị trí.

Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực và sự nhanh nhẹn vốn có của linh thú sói, lẩn khuất trong làn khói bụi và đá vụn, tuần tra khắp các khu vực xung quanh, thỉnh thoảng lại gầm gừ báo hiệu những động tĩnh nhỏ nhất từ phía kẻ đ��ch. Ý chí bảo vệ của nó mãnh liệt đến nỗi ngay cả những linh thú nhỏ bé khác cũng cảm nhận được và tuân theo chỉ dẫn của nó.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý niệm của nó vang vọng khắp các cấu trúc phòng thủ còn lại của Thiết Giáp Thành, những bức tường đá, những tháp canh đổ nát. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ lòng đất dâng lên, kết nối với Bức Tường Vô Trần, tạo thành một hệ thống phòng ngự thống nhất, kiên cố. "Kiên cố. Bảo vệ. Ý chí bất diệt," ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mạnh mẽ và không chút dao động. Các bức tường đá, những mảnh giáp vụn của thành trì dường như sống lại, phát ra ánh sáng vàng nhạt, củng cố thêm lớp phòng thủ, sẵn sàng chịu đựng mọi đòn đánh.

Tần Mặc đứng giữa không gian hỗn loạn ấy, ánh mắt sắc bén lướt qua từng vị trí, liên tục kết nối với "ý chí tồn tại" của từng thành phần, điều chỉnh và củng cố tinh thần. Hắn cảm nhận được sự đồng điệu của vạn vật: một thanh kiếm muốn chém, một cái cây muốn vươn lên, một bức tường muốn bảo vệ, tất cả đều hòa vào một ý chí chung – ý chí bảo vệ sự cân bằng, ý chí từ chối sự thăng thiên điên cuồng. Hắn không chỉ ra lệnh, hắn còn lắng nghe, đồng cảm, và truyền đi nguồn sức mạnh từ chính ý chí của mình, nguồn sức mạnh của sự thấu hiểu.

Trong khi liên minh đang gấp rút củng cố phòng tuyến, thì ở phía xa, Thiên Diệu Pháp Tướng vẫn gầm thét, những đòn đánh vào Bức Tường Vô Trần vẫn không ngừng nghỉ. Nhưng dần dần, có một sự thay đổi đáng sợ. Pháp Tướng không còn chỉ tung ra những đòn tấn công hủy diệt thuần túy, mà xung quanh thân hình hư ảo của nó, một luồng năng lượng đỏ sẫm, quỷ dị bắt đầu ngưng tụ. Luồng năng lượng này không hề có dấu hiệu của linh lực thông thường, mà mang theo một cảm giác mục nát, hủy diệt, như thể nó đang rút cạn sinh khí của cả vùng đất. Nó không chỉ là năng lượng, mà là một sự bóp méo của bản chất, một thứ sức mạnh cấm kỵ và đáng sợ hơn nhiều so với những gì họ từng đối mặt.

Tần Mặc cảm nhận được sự nguy hiểm đang tăng lên gấp bội từ luồng năng lượng đỏ sẫm ấy. Hắn biết, Thiên Diệu Pháp Tướng đang chuẩn bị cho một động thái mới, một đòn cuối cùng, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc một sức mạnh hủy diệt không tưởng mà Thiên Diệu Tôn Giả đã ban tặng. Nỗi đau của sự mất mát vẫn còn đó, nhưng đã được chuyển hóa hoàn toàn thành sức mạnh và ý chí. Ngọn lửa đoàn kết bùng cháy trong liên minh, mỗi người đều đã sẵn sàng. Tần Mặc ngẩng đầu, nhìn thẳng vào luồng năng lượng đỏ sẫm đang lớn dần trong không trung, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng quyết liệt. Con đường cân bằng cho Huyền Vực, dù đầy gian nan và máu lệ, vẫn sẽ tiếp diễn. Và hắn, Tần Mặc, sẽ dẫn dắt nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free