Vạn vật không lên tiên - Chương 1118: Tâm Hạch Đối Mặt: Gánh Nặng Niềm Tin
Tần Mặc bước qua ngưỡng cửa cuối cùng, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của những mảnh giáp ý niệm khi chúng tan biến hoàn toàn vào hư vô. Con đường phía sau lưng hắn thực sự sụp đổ, không còn một dấu vết nào tồn tại, cắt đứt mọi lối lui, mọi khả năng rút lui. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất – tiến thẳng về phía trước, nơi định mệnh đang chờ đợi.
Hắn đứng trong một không gian rộng lớn đến choáng ngợp, tựa như một thánh đường vĩ đại được kiến tạo từ tinh hoa của trời đất. Đại sảnh này không chỉ rộng lớn, mà còn mang một vẻ đẹp siêu phàm, thuần khiết đến lạ lùng, khác hẳn với sự hỗn loạn và tàn phá mà hắn đã trải qua trên hành trình. Những tinh thể linh khí trong suốt, cao vút chạm đến vô định, bao bọc lấy không gian, phản chiếu hàng vạn tia sáng vàng kim và xanh biếc từ trung tâm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như cõi tiên. Không khí nơi đây tinh khiết đến mức lạ thường, mang theo một mùi hương khoáng vật cổ xưa, hòa quyện với chút hương băng giá từ những sự hy sinh vừa rồi, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, linh thiêng đến nghẹt thở.
Giữa đại sảnh, Huyền Vực Tâm Châu lơ lửng, tựa như một trái tim vĩ đại của thế giới, đập một nhịp điệu chậm rãi, tràn đầy sự sống nguyên thủy nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau trầm kha. Ánh sáng của nó rực rỡ, nhưng không chói chang, mà dịu dàng như một lời mời gọi, một lời than thở. Những vết nứt trên bề mặt, từng được miêu t��� như những vết sẹo không thể xóa nhòa, giờ đây hiện rõ mồn một, như những vết thương hằn sâu trên da thịt một sinh linh vĩ đại. Chúng không hề giảm bớt vẻ đẹp của nó, mà ngược lại, còn tăng thêm chiều sâu, thêm câu chuyện cho sự tồn tại của nó.
Mỗi bước chân Tần Mặc đặt xuống nền đất pha lê này đều nặng trĩu, không phải vì áp lực vật lý, mà vì sức nặng của những niềm tin và hy vọng đã được trao gửi. Giọng nói yếu ớt của Tô Lam vẫn văng vẳng bên tai hắn, lời rên rỉ cuối cùng của Thiết Giáp Thành Linh vẫn còn rung động trong thâm tâm hắn, như một lời nhắc nhở về cái giá đã phải trả. Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của niềm tin, của hy sinh, của sinh linh và vạn vật đè lên đôi vai mình. "Tô Lam, Thiết Giáp Thành Linh... ta sẽ không phụ lòng các người," hắn tự nhủ trong tâm khảm, một lời thề không cần phải nói ra thành tiếng.
Sự im lặng bao trùm không gian, nhưng Tần Mặc lại nghe thấy hàng vạn âm thanh không lời. Đó là tiếng reo ca của linh khí nguyên thủy đang tự do luân chuyển, tiếng thở dài của thời gian trôi qua, và quan trọng hơn cả, là 'ý chí cổ xưa' yếu ớt nhưng kiên định từ Huyền Vực Tâm Châu. "Ý chí cổ xưa... tiếng gọi này..." hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc, một luồng ý niệm tinh khiết chảy thẳng vào tâm hồn. Nó không phải một lời van xin, mà là một lời cầu khẩn thầm lặng, một khát vọng được giải thoát, được là chính nó, không bị bóp méo, không bị ép buộc phải trở thành thứ gì khác ngoài bản chất vốn có. Tiếng gọi ấy yếu ớt, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói hùng hồn nào, chạm đến tận sâu thẳm trái tim hắn.
Và đối diện hắn, ngay giữa đại sảnh, Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó. Hắn không hề di chuyển, không hề phản ứng khi Tần Mặc xuyên qua màn chắn. Hắn đứng đó, tựa một pho tượng thần thánh, không chút xao động, như thể đã chờ đợi Tần Mặc từ hàng ngàn năm trước. Dáng người thanh lịch, cao ráo, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến phất phơ trong luồng linh khí vô hình, tạo nên một vẻ uy nghi khó tả, một bức tượng sống động của quyền năng và sự thuần khiết. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ siêu phàm, thoát tục của hắn. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, hoàn hảo đến mức lạnh lẽo, như được tạc từ băng ngọc. Nhưng chính đôi mắt xanh thẳm của hắn, sắc lạnh như băng tuyết, lại là thứ thu hút mọi sự chú ý. Ánh mắt ấy không hề có vẻ ngạc nhiên hay tức giận, chỉ là một sự chờ đợi tĩnh lặng, một sự thấu hiểu sâu sắc về mọi điều sẽ diễn ra, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Tần Mặc cảm nhận được áp lực vô hình từ Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là uy áp của sức mạnh đơn thuần, mà là uy áp của một niềm tin sắt đá, một ý chí không thể lay chuyển, một tầm nhìn về thế giới mà hắn tin là chân lý tuyệt đối. Hắn biết, đối thủ này không chỉ là một cường giả, mà còn là một triết gia, một người mang trong mình một con đường, một lý tưởng đối lập hoàn toàn với hắn, và cuộc chiến sắp tới sẽ là cuộc chiến của những tư tưởng.
***
Sự tĩnh lặng bao trùm không gian đột nhiên bị phá vỡ. Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, không quá lớn, nhưng lại mang theo một s��c mạnh khó cưỡng, xuyên thẳng vào tâm trí, vào tận cốt tủy của Tần Mặc, như một lưỡi kiếm sắc bén cắt đôi không khí, khuấy động cả linh khí nguyên thủy đang cuộn trào quanh Huyền Vực Tâm Châu.
"Ngươi cuối cùng cũng đến được đây, Tần Mặc." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng, mang theo một vẻ thấu hiểu như đã dự liệu được tất cả, nhưng ẩn chứa sâu xa là một sự mỉa mai khó tả. Ánh mắt xanh thẳm ấy vẫn cố định vào Tần Mặc, không hề lay chuyển, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi gánh nặng trong lòng hắn. "Nhưng cái giá ngươi phải trả... có đáng không? Một người bỏ mạng, một thành trì tan nát. Để đổi lấy điều gì? Một ảo tưởng về sự 'cân bằng' yếu ớt?"
Từng lời của Thiên Diệu Tôn Giả như những mũi kim châm vào vết thương lòng Tần Mặc. Hắn không thể phủ nhận sự thật về Tô Lam và Thiết Giáp Thành Linh. Nỗi đau ấy, gánh nặng ấy vẫn còn nguyên vẹn, như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Nhưng hắn cũng không chấp nhận cách Thiên Diệu Tôn Giả định nghĩa sự hy sinh đó. Đó không phải là một 'cái giá' vô nghĩa, không phải là một 'ảo tưởng' yếu ớt. Đó là một lời chứng minh, một sự khẳng định cho con đường mà họ đã chọn, cho niềm tin mà họ đã đặt vào hắn. Tô Lam đã chọn dùng Cổ Kiếm Hồn để khai mở con đường, không phải vì cô yếu đuối, mà vì cô tin vào giá trị của sự "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đại diện. Thiết Giáp Thành Linh đã hy sinh cấu trúc vật tính của mình, không phải vì nó vô tri, mà vì nó hiểu rằng sự tồn tại của nó, dù là một thành trì, cũng có thể cống hiến cho một mục đích lớn lao hơn là chỉ bảo vệ sự "thăng tiên" vô nghĩa. Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, sự cân bằng mà Tần Mặc theo đuổi chẳng qua là một sự trì trệ, một cái cớ để vạn vật không tiến hóa, không vươn tới đỉnh cao nhất của sinh mệnh. Hắn tin rằng, để tránh khỏi sự mục nát, sự suy vong, con đường duy nhất là 'thăng tiên', là siêu việt lên trên bản chất hữu hạn của mình, trở thành một thể bất tử, vĩnh hằng.
Thiên Diệu Tôn Giả khoanh tay, dáng người thanh lịch không hề dịch chuyển, nhưng uy áp của hắn lại càng thêm nặng nề, như một ngọn núi thiêng sừng sững, không thể bị lay chuyển. Hắn nhìn Tần Mặc, đôi mắt xanh thẳm ánh lên vẻ khinh miệt rõ ràng. "Vạn vật đều muốn thăng hoa. Ngươi lại muốn chúng vĩnh viễn trầm luân trong sự tầm thường. Ngươi cho rằng đó là lòng đồng cảm? Hay chỉ là sự ích kỷ, muốn giam cầm thế giới trong sự tù túng của mình?" Hắn nâng cao giọng một chút, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản, như thể đang giảng giải một chân lý hiển nhiên cho một đứa trẻ ngu muội, cho một kẻ khờ dại không thấu hiểu được Đạo lớn. Đối với hắn, khao khát thăng tiên là bản năng nguyên thủy nhất của mọi sinh linh, là đỉnh cao của sự tồn tại, là mục đích tối thượng mà mọi vật tính đều hướng tới. Mọi sự cản trở khao khát đó đều là một tội lỗi, một hành động ích kỷ, một sự phản bội lại ý chí của vạn vật và quy luật của trời đất.
Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt đen láy sâu thẳm không hề chớp. Hắn không cảm thấy tức giận trước những lời lẽ đầy tính công kích đó, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sự khác biệt không thể dung hòa giữa hai người. Hắn biết, đây không phải là một cuộc đối thoại bằng lời lẽ thông thường, mà là một cuộc chiến của những niềm tin, của những chân lý đối lập, một cuộc đấu tranh không chỉ giữa hai cá thể mà giữa hai con đường dẫn lối cho toàn bộ Huyền Vực. Cái gọi là 'thăng hoa' trong mắt Thiên Diệu Tôn Giả lại là sự 'thoát ly bản chất' trong mắt Tần Mặc, là sự từ bỏ cái gốc rễ để chạy theo một hình thái tồn tại khác, mà không phải lúc nào cũng phù hợp với 'ý chí tồn tại' của chính bản thân vật thể. Việc ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' chính là bóp méo 'vật tính' của chúng, dẫn đến sự bất cân bằng, sự hỗn loạn, và cuối cùng là sự hủy diệt. Hắn nhớ lại những bi kịch mà mình đã chứng kiến, những sinh linh đã biến chất, những binh khí đã hóa cuồng, tất cả chỉ vì bị ép buộc phải truy cầu một con đường không thuộc về chúng.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu dường như cũng đang 'rung động' nhẹ nhàng, một sự cộng hưởng tinh tế với suy nghĩ của hắn, hay phản đối lời của Thiên Diệu Tôn Giả. 'Ý chí cổ xưa' yếu ớt nhưng kiên định ấy không muốn 'thăng hoa' theo cách của Thiên Diệu, nó chỉ muốn được 'là chính nó', được chữa lành, được trở về trạng thái cân bằng nguyên thủy, là nguồn sống thuần khiết, không bị những khao khát vô độ của sinh linh làm cho biến chất. Thiên Diệu Tôn Giả dường như đang chờ đợi một phản ứng từ Tần Mặc, một sự nao núng, một lời biện hộ. Hắn muốn nhìn thấy sự lung lay trong ý chí của đối thủ, để khẳng định sự đúng đắn tuyệt đối của con đường hắn đã chọn, để chứng minh rằng mọi sự kháng cự đều vô nghĩa.
***
Tần Mặc vẫn lặng thinh. Hắn không lập tức phản bác, không tìm cách biện minh cho những gì Thiên Diệu Tôn Giả vừa nói. Bởi vì hắn biết, những lời lẽ ấy, xuất phát từ một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của đối phương, một niềm tin được xây dựng trên hàng ngàn năm của sự truy cầu và quyền lực, không thể bị lung lay bởi vài câu nói suông. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, không một chút dao động, không một chút sợ hãi. Sự tĩnh lặng của hắn không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên định đến cùng cực, là một bức tường vô hình nhưng vững chắc trước mọi công kích bằng lời lẽ, một sự khẳng định không lời về con đường của mình.
Trong thâm tâm Tần Mặc, một tiếng nói vang vọng, rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là lời biện hộ cho bản thân, mà là một lời tuyên ngôn cho triết lý mà hắn đang theo đuổi: "Sự cân bằng không phải là tù túng, mà là sự lựa chọn... và sự hy sinh của họ, là vì lựa chọn đó." Mỗi sinh linh, mỗi vật thể, đều có quyền được là chính nó, được chọn con đường của riêng mình, dù đó là con đường thăng hoa theo cách giữ gìn bản chất, hay con đường giữ gìn sự nguyên bản. Tô Lam và Thiết Giáp Thành Linh đã lựa chọn tin tưởng vào con đường đó, và sự hy sinh của họ là một minh chứng hùng hồn, không cần bất kỳ lời lẽ nào để biện hộ. Đó là sự lựa chọn của một trái tim nhân ái, của một ý chí kiên cường, và đó là điều mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể hiểu được. Cái giá họ phải trả không phải là vô nghĩa, mà là hạt giống cho một tương lai khác, một tương lai nơi vạn vật có thể được là chính mình.
Ánh mắt Tần Mặc khẽ chuyển, rơi vào Huyền Vực Tâm Châu đang lơ lửng giữa không gian tinh thể. Hắn cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của nó, sự mỏi mệt của một 'ý chí cổ xưa' đã bị kìm nén quá lâu, đã bị bóp méo và tổn thương bởi sự truy cầu vô độ của thế nhân. Nhưng cùng với nỗi đau ấy, hắn cũng cảm nhận được một khát vọng mãnh liệt, một tiếng gọi thầm thì từ sâu thẳm. "Ý chí cổ xưa này không muốn thăng tiên... nó muốn được là chính nó... được chữa lành..." Nó không khao khát siêu việt, không ham muốn thoát ly khỏi trần thế, không muốn trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn bản chất của mình. Nó chỉ muốn được cân bằng, được toàn vẹn, được là nguồn sống thuần khiết, không bị những khao khát vô độ của sinh linh làm cho biến chất. Những vết nứt trên bề mặt nó không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là những vết thương mà thế giới đã gây ra cho nó, những vết sẹo của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc vạn vật phải 'lên tiên', dẫn đến sự mất cân bằng.
Chậm rãi, Tần Mặc bước một bước nhỏ về phía trước. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đất pha lê, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân của ý chí. Đó không phải là một bước tiến của sức mạnh, mà là một bước tiến của niềm tin, một tuyên ngôn không lời trước Thiên Diệu Tôn Giả, một hành động khẳng định sự tồn tại và đúng đắn của con đường mà hắn đại diện. Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng, hướng về phía Huyền Vực Tâm Châu, không phải là một cử chỉ muốn nắm bắt hay kiểm soát, mà là một cử chỉ của sự kết nối, của lòng đồng cảm, của sự sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu. Hắn không muốn chiếm hữu, không muốn thay đổi, hắn chỉ muốn lắng nghe, muốn thấu hiểu, muốn chữa lành những vết thương đã hằn sâu trên trái tim của Huyền Vực.
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng yên, đôi mắt xanh thẳm của hắn dõi theo từng cử động của Tần Mặc, đặc biệt là bàn tay đang vươn ra. Một tia sáng cực kỳ nhỏ, một sự dao động thoáng qua, xuất hiện trong ánh mắt hắn, gần như không thể nhận ra nhưng lại không thoát khỏi giác quan nhạy bén của Tần Mặc. Hắn dường như không ngờ Tần Mặc lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến vậy, và hành động đưa tay ra, một hành động đầy tính biểu tượng, lại càng khiến hắn phải suy ngẫm. Thiên Diệu Tôn Giả đã chuẩn bị cho một cuộc tranh luận, một cuộc đối đầu bằng lời lẽ sắc bén, nhưng Tần Mặc lại chọn sự im lặng và hành động. Điều này khiến Thiên Diệu Tôn Giả nhận ra, đối thủ của hắn không chỉ đơn thuần là một người tu sĩ có năng lực dị thường, mà là một kẻ thách thức tận gốc rễ niềm tin của hắn, một kẻ không thể bị lung lay bởi lời nói suông, một kẻ dám đối đầu với con đường 'thăng tiên' mà hắn đã dành cả đời để xây dựng.
Sự kết nối giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu dường như sâu sắc hơn bao giờ hết, tạo ra một luồng khí tức vô hình lan tỏa khắp đại sảnh, một sự cộng hưởng tinh tế giữa ý chí của con người và ý chí của thế giới. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, vẻ mặt không đổi, nhưng Tần Mặc biết, hắn đã cảm nhận được điều gì đó. Cuộc đối đầu triết lý thực sự, cuộc chiến không bằng sức mạnh mà bằng ý chí, giờ đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả chưa bộc lộ hết sức mạnh hay kế ho���ch cuối cùng của hắn, chỉ mới thăm dò và chế giễu. Tần Mặc cảm nhận được một 'chiêu bài' lớn hơn đang chờ đợi, một đòn quyết định có thể liên quan đến chính Huyền Vực Tâm Châu hoặc một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn đang nắm giữ. Và hắn, Tần Mặc, với gánh nặng của những hy sinh và niềm tin của vạn vật trên vai, đã sẵn sàng đối mặt.
Không gian lại chìm vào im lặng, nhưng sự im lặng lần này còn nặng nề hơn trước, báo hiệu cho một trận giao tranh định mệnh sắp sửa bùng nổ, không phải giữa những linh lực hùng mạnh, mà giữa hai con đường, hai niềm tin đối lập, quyết định vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.