Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1124: Bản Chất Tan Vỡ: Lời Tố Cáo Của Tần Mặc

Thiên Diệu Tôn Giả, lúc đầu còn cười cợt và tự mãn, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt khinh miệt. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn đột ngột xảy ra, nụ cười trên môi hắn cứng đờ lại. Hắn không thể tin vào mắt mình. Những "tác phẩm" của hắn, những linh thể mà hắn đã cưỡng ép 'khai linh' bằng sức mạnh tối thượng của mình, lại đang mất kiểm soát. Chúng không chỉ không tấn công Tần Mặc, mà còn tự va chạm vào nhau, thậm chí còn phản lại hắn!

Vẻ mặt Thiên Diệu Tôn Giả từ tự mãn chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng biến thành phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói tràn ngập sự khó tin và uất hận: “Không thể nào! Đây là sự tiến hóa! Là con đường tối thượng!”

Hắn vung tay, những luồng sáng xanh đen lại bùng lên, cố gắng áp chế và điều khiển các linh thể. Nhưng lần này, mệnh lệnh của hắn dường như không còn hiệu nghiệm nữa. Các linh thể vẫn tiếp tục hỗn loạn, giằng xé nội tại, như thể chúng đang ở giữa hai làn sóng năng lượng đối lập. Một bên là mệnh lệnh cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả, một bên là tiếng gọi của bản chất nguyên thủy, được khơi gợi bởi Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu.

Sự thiếu kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả đối với những 'sáng tạo' của mình là một đòn giáng mạnh vào ni���m kiêu hãnh và triết lý của hắn. Hắn đã tự nhận mình là người dẫn dắt vạn vật đến "thăng hoa", là người hiểu rõ "chân lý" hơn ai hết. Nhưng giờ đây, chính những thứ hắn tạo ra lại quay lưng lại với hắn, chứng minh rằng sự cưỡng ép không thể tạo ra sự sống đích thực, mà chỉ là những chiếc vỏ rỗng tuếch, những con rối vô hồn.

Thiên Diệu Tôn Giả nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn không còn chỉ là sự phẫn nộ, mà còn là một sự sỉ nhục đến tận cùng. Hắn cảm thấy bị thách thức không chỉ về sức mạnh, mà còn về cốt lõi niềm tin. Sự thật phũ phàng mà Tần Mặc vừa chỉ ra, bằng chính hành động của những linh thể đó, đã làm lung lay tận gốc rễ những gì Thiên Diệu Tôn Giả hằng theo đuổi. Hắn không thể chấp nhận rằng mình đã sai, rằng con đường của hắn là vô nghĩa. Sự phẫn nộ trong lòng hắn bùng lên thành một ngọn lửa hủy diệt, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn phải tìm một cách khác, một cách tàn bạo và cá nhân hơn để đối phó với Tần Mặc. Cuộc chiến này đã không còn chỉ là vì Huyền Vực, mà đã trở thành một trận chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự tồn tại của chính Thiên Diệu Tôn Giả.

Tần Mặc trầm mặc nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, cảm nhận được làn sóng phẫn nộ và tà khí đang bùng phát mạnh mẽ hơn từ đối phương. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm một cách khác, có thể còn tàn bạo hơn để chứng minh cái gọi là "chân lý" của mình. Và những linh thể bị tha hóa này, chúng cần được giải thoát, được xoa dịu. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn tỏa sáng, như một lời hứa, một niềm hy vọng cho một con đường cân bằng, nơi vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc, không bị hành hạ. Cuộc đối đầu này, có lẽ, mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều.

***

Cơn phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả không ngừng dâng trào, biến thành một luồng hắc khí cuồng bạo, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của Tâm Hạch Huyền Vực. Không gian vốn đã u tối giờ đây càng trở nên méo mó, vặn vẹo như một tấm vải bị xé rách bởi móng vuốt vô hình. Từng khối đá, từng dòng linh lưu trong Tâm Hạch, tất cả đều bị nhuộm một màu đen kịt, không còn chút sinh khí. Đó không phải là sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự tha hóa đến tận cùng, biến mọi thứ thành những bản thể quái dị, mang theo nỗi đau đớn và sự mục rữa.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa trung tâm của cơn bão hắc ám ấy, thân hình thanh lịch giờ đây lại toát lên vẻ tà mị đến rợn người. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay lượn trong luồng năng lượng hỗn loạn, đôi mắt xanh thẳm ánh lên một thứ ánh sáng điên cuồng, đầy thù hận. Hắn giơ cao đôi tay, như muốn bóp nát cả không gian và thời gian. Một sức mạnh cấm kỵ cổ xưa, bị phong ấn từ những kỷ nguyên đã lãng quên, giờ đây được hắn triệu hồi, bùng nổ như một ngôi sao chết. Đó là thứ quyền năng mà ngay cả chính Thiên Diệu cũng phải trả giá đắt để sử dụng, một con dao hai lưỡi có thể nuốt chửng cả người thi triển.

Cơn cuồng nộ của hắn không còn chỉ hướng về Tần Mặc, mà là một sự phản kháng tuyệt vọng trước cái gọi là "sự thật" mà Tần Mặc đã phơi bày. Đối với hắn, Tần Mặc không chỉ là kẻ địch, mà còn là hiện thân của sự báng bổ, kẻ dám thách thức "Thiên Đạo" mà hắn tin tưởng tuyệt đối.

“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng khi dám thách thức Thiên Đạo của ta!” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, không còn là tiếng gầm thét đơn thuần mà là một tiếng rít đầy âm u, mang theo uy áp của cả một thế giới sụp đổ. Hắn tung ra những đòn hủy diệt, không phải là những chiêu thức hoa mỹ, mà là những luồng hắc khí vật chất hóa, mang theo sức nặng của sự tuyệt vọng và ý chí muốn nghiền nát tất cả. Chúng lao thẳng vào Tần Mặc, không chỉ nhắm vào thể xác mà còn xuyên phá vào tâm thần, muốn phá tan mọi ý chí phản kháng. “Đây là sức mạnh tối thượng, là Tiên Lộ không thể chối cãi!”

Những luồng hắc khí ấy không ngừng biến ảo, khi thành những lưỡi dao sắc lạnh xé toạc không khí, khi lại hóa thành những bàn tay khổng lồ bằng năng lượng, chộp lấy không gian, muốn nghiền nát Tần Mặc. Cả Tâm Hạch Huyền Vực rung chuyển dữ dội, như một con thú khổng lồ đang quằn quại trong cơn hấp hối. Mùi mục rữa và tà khí nồng nặc lan tỏa, khiến hô hấp trở nên khó khăn, như thể từng thớ thịt, từng thớ xương đang bị ăn mòn từ bên trong.

Tần Mặc đứng vững giữa cơn bão táp ấy, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản lạ thường, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu sự hỗn loạn của thế giới xung quanh, nhưng vẫn giữ được vẻ trầm tư, không chút dao động. Hắn không né tránh, không chống trả bằng sức mạnh đối chọi. Trong tay hắn, Huyền Vực Tâm Châu tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam trong suốt, như một viên ngọc ẩn chứa linh khí nguyên thủy và ý chí cân bằng của toàn bộ Huyền Vực. Ánh sáng ấy không chói lóa, không hùng vĩ, nhưng lại mang một sức mạnh trấn định kỳ lạ, đối chọi lại tà khí đang hoành hành.

Tần Mặc khẽ giơ Huyền Vực Tâm Châu lên, không phải với ý định tấn công, mà như một hành động che chở, một sự đón nhận. Ánh sáng từ Châu Bảo bùng lên, không tạo thành một kết giới cứng rắn, mà là một màn chắn vô hình, mềm mại nhưng kiên cố. Mỗi khi luồng hắc khí của Thiên Diệu Tôn Giả chạm vào, chúng không bị bật ngược lại, mà như tan chảy, bị hòa tan vào trong luồng sáng ấy, biến mất không dấu vết. Huyền Vực Tâm Châu không phản kháng bằng sức mạnh, mà bằng sự cân bằng, bằng khả năng dung hòa và chuyển hóa.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Trong tâm trí hắn, một lời thì thầm không tiếng vọng vang lên, chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại mang một trọng lượng ngàn cân: ‘Sức mạnh này... chỉ mang lại hủy diệt.’ Hắn cảm nhận được nỗi đau trong từng tia hắc khí, sự tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, và cả sự cuồng loạn của những linh thể bị hắn cưỡng ép. Hắn hiểu rằng, sức mạnh cấm kỵ này không chỉ là công cụ hủy diệt bên ngoài, mà còn là lưỡi dao tự cứa vào chính linh hồn Thiên Diệu, ăn mòn hắn từ bên trong. Sự giằng co giữa hai luồng năng lượng – một bên là sự phẫn nộ và hủy diệt, một bên là sự bình tĩnh và cân bằng – khiến không gian Tâm Hạch Huyền Vực biến dạng liên tục, nhưng Tần Mặc vẫn đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố.

***

Khi sức mạnh cấm kỵ của Thiên Diệu Tôn Giả va chạm với Huyền Vực Tâm Châu, một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra. Thay vì một vụ nổ long trời lở đất, hay một cuộc đối đầu sức mạnh thuần túy, Tần Mặc đã chọn một con đường khác. Hắn không phản công bằng lực, mà dùng sự thấu cảm. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào Huyền Vực Tâm Châu đang tỏa sáng dịu nhẹ trong lòng bàn tay. Ánh sáng từ Châu Bảo không còn là tấm khiên phòng ngự đơn thuần, mà trở thành một làn sóng vô hình, lan tỏa khắp Tâm Hạch Huyền Vực, nhẹ nhàng chạm vào từng linh thể bị khai linh cưỡng bức mà Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra.

Tần Mặc truyền ý chí của mình vào Huyền Vực Tâm Châu, không phải ý chí chiến đấu, mà là ý chí thấu hiểu và kết nối. Hắn muốn khuếch đại "ý chí tồn tại" của những linh thể bị đau khổ kia, để chúng có thể cất lên tiếng nói của mình, dù chỉ là tiếng nói không lời, để Thiên Diệu Tôn Giả phải đối mặt với sự thật tàn khốc.

Và rồi, một bức tranh sống động, chân thực đến mức tàn nhẫn, hiện ra trong không gian Tâm Hạch Huyền Vực. Không còn là sự hỗn loạn vô định, mà là những hình ảnh rõ ràng, những cảm xúc mãnh liệt được Huyền Vực Tâm Châu phóng đại, chiếu rọi vào tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả.

Một khối đá, vốn dĩ là một tảng cự thạch vững chãi, giờ đây bị ép uốn cong đến biến dạng, tạo thành một hình hài kỳ dị, gân guốc. Linh hồn nó, không còn là sự cứng cáp và tĩnh lặng của đá, mà là một tiếng gào thét không ngừng về sự vỡ vụn, về nỗi đau khi từng thớ thịt, từng tinh thể bị kéo căng, bị bẻ cong ngược lại bản chất. Nó khao khát được trở về làm một khối đá vô tri, được nằm yên bình dưới lòng đất, không phải chịu đựng sự đau đớn của một sự "sống" giả tạo, bị ép buộc. Những vết nứt không ngừng xuất hiện trên bề mặt nó, không phải là nứt vỡ vật lý, mà là sự rạn nứt của chính "vật tính", của bản chất tồn tại cốt lõi.

Một dòng suối, vốn là dòng chảy mềm mại, trong vắt, giờ đây bị ép ngưng đọng thành một khối băng tinh thể khổng lồ, cứng nhắc và lạnh lẽo. Linh tính của nó, dòng chảy tự do của nước, đã bị kìm hãm, bị đóng băng trong nỗi tuyệt vọng. Dòng chảy của nó khô cạn, không còn tiếng róc rách vui tai, không còn sự luân chuyển sinh động. Nó cầu xin được tự do tuôn chảy, được trở về với bản ngã của mình, được hòa mình vào dòng sông, biển cả. Nó không muốn "thăng hoa" thành một thực thể tinh thể bất động, không muốn bị cầm tù trong một hình hài không thuộc về nó. Những tiếng "lạch cạch" yếu ớt vang vọng, đó là tiếng nước mắt của dòng suối, bị đông cứng lại, không thể tuôn rơi.

Và linh khí, vốn là những luồng năng lượng thuần khiết, vô hình, giờ đây bị ép tụ tập, biến thành những hình hài méo mó, quái dị, mục rữa từ bên trong. Chúng không còn sự thuần khiết, không còn sự nhẹ nhàng bay bổng. Chúng là những khối năng lượng đen tối, thối rữa, phát ra mùi tanh hôi, mang theo nỗi đau của sự phân rã. Chúng không phải là "linh thể", mà là những vết thương rỉ máu của chính Huyền Vực, bị cưỡng ép vào một vòng xoáy sinh mệnh không thuộc về chúng. Mỗi cử động của chúng đều mang theo sự giằng xé nội tại, như những bóng ma đang cố gắng thoát khỏi thân xác bị giam cầm.

Tất cả những bi kịch ấy, không chỉ là những hình ảnh, mà là những cảm xúc, nh���ng tiếng kêu than không lời được Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu khuếch đại, truyền thẳng vào tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả. Đó là một sự tấn công vào niềm tin, vào triết lý sống của hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ đòn đánh vật lý nào.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn ngập tràn sự thương xót nhưng cũng đầy kiên định. Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng khắp không gian Tâm Hạch Huyền Vực, như một lời phán quyết từ chính ý chí của vạn vật:

“Ngươi nói đây là thăng tiên? Đây là tiến hóa? Nhìn xem!” Tần Mặc giơ tay chỉ vào những linh thể đang quằn quại trong đau đớn. “Nhìn vào sự mục rữa từ bên trong, sự vặn vẹo của bản chất, sự trống rỗng trong từng linh hồn bị ngươi cưỡng ép! Chúng không thăng hoa, chúng đang chết dần, từ bỏ chính mình để trở thành một thứ vô nghĩa!”

Mỗi lời Tần Mặc nói ra đều mang theo sức nặng của chân lý, không phải là sự hùng biện, mà là sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của vạn vật. Hắn không hề nổi giận, chỉ có sự xót xa và một niềm tin không lay chuyển vào quyền được là chính mình của mọi thực thể. Hắn không cần dùng sức mạnh để phản bác Thiên Diệu, hắn dùng chính sự thật, sự thật trần trụi về những gì Thiên Diệu đã làm. Không khí trở nên nặng nề, buồn bã, thấm đẫm mùi mục rữa và nỗi tuyệt vọng của những linh thể bị tha hóa. Tần Mặc đã phơi bày một vết thương nhức nhối, một bi kịch sâu thẳm mà Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng che đậy bằng cái mác "thăng tiên" và "tiến hóa".

***

Thiên Diệu Tôn Giả đứng sững, đôi mắt xanh thẳm của hắn thất thần, khuôn mặt tuấn tú giờ đây trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Hắn không thể cử động, không thể cất lời. Những hình ảnh bi kịch, những cảm xúc đau đớn tột cùng của vạn vật mà Tần Mặc đã phơi bày đã nhấn chìm hắn. Đó không phải là một đòn đánh vật lý, mà là một sự vỡ vụn từ sâu thẳm linh hồn. Hắn bị bao vây bởi tiếng gào thét không lời của khối đá bị vặn vẹo, tiếng nức nở của dòng suối bị đóng băng, và sự mục rữa thối nát của linh khí bị cưỡng ép. Những khao khát được là chính mình, được trở về với bản chất nguyên thủy của chúng, đập vào tâm trí hắn như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén.

Sức mạnh cấm kỵ mà hắn vừa triệu hồi, thứ hắc khí cuồng bạo đang hoành hành khắp Tâm Hạch Huyền Vực, dần dần tan biến. Những luồng sáng đen thui co rút lại, không còn hung hãn như trước. Bàn tay của hắn, vốn đang giơ cao để thi triển quyền năng hủy diệt, giờ đây run rẩy rụt lại, như thể không còn dám chạm vào những linh thể đã bị hắn hủy hoại. Hắn cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm những "sáng tạo" mà hắn từng tự hào.

Thiên Diệu Tôn Giả không nói một lời, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hắn, hơn vạn lời nói, hơn vạn tiếng gào thét. Đó là sự im lặng của một niềm tin sụp đổ, của một lý tưởng tan vỡ, của một tâm hồn đang chết dần. Hắn đứng đó, giữa Tâm Hạch Huyền Vực đang dần trở lại trạng thái tĩnh lặng một cách đau đớn, như một pho tượng đá không hồn, ánh mắt trống rỗng nhìn xuyên qua không gian, không còn thấy Tần Mặc, không còn thấy Huyền Vực, mà chỉ thấy sự hư vô.

Tần Mặc nhìn hắn, ánh mắt hắn vừa thương xót vừa kiên định. Hắn thấu hiểu nỗi đau của Thiên Diệu Tôn Giả, nỗi đau khi cả một thế giới niềm tin bị phá vỡ. Nhưng hắn cũng biết, đây là cái giá phải trả cho sự cưỡng ép, cho việc bẻ cong ý chí tồn tại của vạn vật.

“Đây không phải là tiên lộ, Thiên Diệu Tôn Giả.” Giọng Tần Mặc vang lên, kiên định nhưng đầy tiếc nuối, như tiếng chuông ngân vọng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn không lên án, không phán xét, mà chỉ vạch trần một sự thật đau lòng. “Đây là con đường hủy diệt, cả với vạn vật và với chính ngươi. Ngươi đã ép buộc chúng từ bỏ bản chất, nhưng liệu ngươi có còn giữ được bản chất của chính mình khi đi trên con đường này?”

Lời nói của Tần Mặc như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không trả lời, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề, cơ thể run rẩy một cách yếu ớt, như một chiếc lá khô đang chao đảo trước cơn gió cuối cùng. Ánh mắt hắn vẫn trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm, một tia lửa điên cuồng lóe lên rồi vụt tắt, như một vì sao băng qua bầu trời đêm.

Thiên Diệu Tôn Giả gục xuống một chút, đầu hắn cúi thấp. Sức mạnh cấm kỵ hoàn toàn rút đi, để lại một khoảng không lạnh lẽo và trống rỗng. Hắn không còn là vị tôn giả uy nghi, mà là một kẻ bại trận, một người đã mất tất cả, không chỉ quyền lực mà còn là niềm tin cốt lõi đã định hình nên sự tồn tại của hắn. Tần Mặc không tấn công. Hắn chỉ đứng đó, bình tĩnh quan sát, để sự thật tự nó gặm nhấm tâm hồn Thiên Diệu, để sự im lặng ghê rợn ấy làm công việc của nó.

Không khí trong Tâm Hạch Huyền Vực trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc yếu ớt của Thiên Diệu Tôn Giả và ánh sáng dịu nhẹ của Huyền Vực Tâm Châu. Sự im lặng này không phải là sự chấp nhận thất bại, mà là dấu hiệu của một điều gì đó còn khủng khiếp hơn, một quyết định tuyệt vọng và cực đoan hơn sắp sửa được thực hiện. Trong sâu thẳm tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả, hạt giống của sự điên loạn và hủy diệt đã bắt đầu nảy mầm, không còn là vì "Tiên Lộ", mà là vì sự tồn tại của chính hắn. Cuộc chiến triết lý đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến mới, mang tính hủy diệt hơn, có lẽ mới chỉ đang bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free