Vạn vật không lên tiên - Chương 1141: Hồi Sinh Ý Chí: Mạch Sống Của Huyền Vực
Ánh trăng mờ nhạt như tấm lụa bạc phủ lên những mái ngói lưu ly của Thanh Vân Tông, khiến chúng càng thêm u tịch và lạnh lẽo. Mộ Dung Tĩnh đứng bên ngoài cổng tông môn, nơi từng là mái nhà của nàng, cảm nhận gió lạnh luồn qua kẽ tóc. Nàng nhìn lại cành cây khô trong tay, chồi non xanh biếc vẫn kiên cường vươn mình, một lời khẳng định thầm lặng giữa sự cố chấp và ngờ vực. Nàng biết, hành trình thuyết phục thiên hạ còn dài, nhưng ngọn lửa hy vọng trong nàng, và cả trong chồi non kia, sẽ không bao giờ tắt. Lục Vô Trần khẽ thở dài bên cạnh, ánh mắt ông lão cũng chất chứa muôn vàn suy tư. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay lưng, hòa mình vào màn đêm, mang theo những hạt mầm của sự thay đổi đến những vùng đất đang chờ đợi được hồi sinh.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, rắc lên những tàn tích đổ nát của Cổ Thành Phế Tích. Từ trên một ngọn đồi nhỏ, Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, ánh mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh hoang tàn bên dưới. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, cùng chia sẻ nỗi nặng trĩu trong không khí. Phía xa, một nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông, những kẻ đã đi theo Mộ Dung Tĩnh và Lục Vô Trần đến đây, đang âm thầm quan sát. Trang phục lam nhạt của họ nổi bật giữa sắc xám của phế tích, nhưng ánh mắt họ lại đầy vẻ nghi hoặc và bối rối, như những cánh chim lạc loài giữa sa mạc tri thức.
Cổ Thành Phế Tích, một thời là biểu tượng của sự phồn vinh và sức mạnh phòng thủ, giờ đây chỉ còn là một bức tranh tang thương của những khối đá vụn và tường thành nứt nẻ. Những con đường lát đá xanh xưa kia tấp nập giờ bị cỏ dại và rêu phong che phủ, gồ ghề và hoang tàn. Không khí nơi đây mang nặng mùi tro tàn, kim loại gỉ sét, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mục ruỗng. Từng cơn gió rít lên, mang theo tiếng than khóc vô hình của những linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự hủy diệt. Sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió và đôi khi là tiếng đá lở nhỏ từ những bức tường đổ nát. Những tu sĩ Thanh Vân Tông khẽ thì thầm với nhau, giọng nói đầy vẻ hoài nghi:
“Hắn định làm gì ở đây? Phế tích này còn gì đáng để tái thiết?” Một tu sĩ trẻ tuổi rụt rè hỏi, ánh mắt hắn dán chặt vào Tần Mặc, người trông không giống một tu sĩ hùng mạnh mà giống một người phàm trần bình thường.
“Chẳng phải hắn ta đã gây ra quá nhiều hỗn loạn rồi sao? Giờ lại muốn biến nơi này thành cái gì nữa đây?” Một tu sĩ khác, vẻ mặt khắc khổ hơn, buông lời càu nhàu, giọng điệu đầy vẻ khinh thường và khó chịu. Niềm tin vào con đường thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy của họ, và sự tồn tại của Tần Mặc, một kẻ thách thức tín ngưỡng đó, là một sự xúc phạm không thể chấp nhận.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng thông minh, nhìn sang Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu từ hắn, và niềm tin trong nàng đã vượt xa những hoài nghi ban đầu. Tuy nhiên, nhiệm vụ trước mắt vẫn là một thách thức khổng lồ. Nàng khẽ hỏi, giọng trầm và đầy suy tư: “Người định bắt đầu từ đâu, Tần Mặc? Nơi đây đã bị phá hủy quá nặng nề, linh khí cũng tan rã đến mức khó mà hồi phục.”
Tần Mặc không đáp lại ngay. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, để những âm thanh của gió, của đá, của sự tàn lụi thấm vào tâm hồn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự đau đớn, và cả sự tuyệt vọng vô hình đang lan tỏa khắp không gian này. Hắn không nhìn bằng mắt, mà "nghe" bằng trái tim, cảm nhận "ý chí tồn tại" đang yếu ớt rên rỉ của vạn vật nơi đây. Sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi mở mắt, ánh nhìn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định lạ thường. Hắn hướng ánh mắt về phía trung tâm thành trì, nơi có một khối đá lớn nhất, tàn tích của tòa tháp trung tâm xưa kia, và nhẹ nhàng đáp:
“Từ ý chí của nó. Từ nơi mà sự sống đã bị cưỡng ép đến tan rã.” Giọng hắn không cao, không hùng hồn, nhưng mỗi từ thốt ra đều có trọng lượng, như những viên đá được đặt xuống một cách cẩn trọng. “Nơi đây không chỉ là phế tích vật chất, mà ý chí tồn tại của vạn vật cũng đã bị bóp méo, bị cưỡng ép phải phục vụ cho một mục đích không thuộc về chúng. Giờ đây, chúng ta sẽ giúp chúng tìm lại bản chất nguyên thủy, giúp chúng được là chính mình.”
Lục Vô Trần gật đầu đồng tình, gương mặt khắc khổ của ông lão giờ đã không còn vẻ mệt mỏi và hoài nghi như xưa, mà thay vào đó là một sự thanh thản và tin tưởng sâu sắc. “Tần Mặc không dùng sức mạnh để xây dựng lại, mà dùng sự thấu hiểu để chữa lành. Đó là con đường khác biệt hoàn toàn với những gì chúng ta từng biết.” Ông khẽ liếc nhìn những tu sĩ Thanh Vân Tông đang đứng từ xa, những ánh mắt vẫn còn đầy vẻ dò xét và ngờ vực. Ông biết, để thay đổi được niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm, cần nhiều hơn là chỉ lời nói. Cần phải có những minh chứng sống động, không thể chối cãi.
Tần Mặc không nói thêm. Hắn xoay người, bước xuống dốc, hướng về phía trung tâm phế tích. Tô Lam và Lục Vô Trần lặng lẽ đi theo sau. Những tu sĩ Thanh Vân Tông cũng do dự một chút, rồi tò mò đi theo, giữ một khoảng cách nhất định, như những con thú hoang đang thăm dò một kẻ lạ mặt đầy bí ẩn. Ánh nắng giữa trưa đã chiếu rọi thẳng xuống, làm lộ rõ hơn sự đổ nát của Cổ Thành, nhưng cũng mang theo một chút hy vọng mong manh cho những ai dám nhìn thấy. Tần Mặc hít sâu một hơi nữa, năng lực "nghe" ý chí vạn vật của hắn bắt đầu lan tỏa khắp vùng đất hoang tàn, như những sợi tơ vô hình chạm vào từng viên đá, từng cọng cỏ, từng hạt bụi, đánh thức những ký ức và khát vọng đã ngủ quên.
***
Khi Tần Mặc cùng đoàn người đến trung tâm Cổ Thành Phế Tích, ánh mặt trời đã đứng bóng, rọi thẳng xuống khối đá lớn nhất, tàn tích của tòa tháp trung tâm. Khối đá này, từng là trụ cột của một công trình v�� đại, giờ đây nứt nẻ chằng chịt, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo, hằn sâu những vết sẹo của thời gian và chiến tranh. Mùi đá cổ, đất ẩm và một chút mùi rêu phong bám vào không khí. Tần Mặc không chút do dự, hắn bước đến, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của khối đá.
Ngay lập tức, một dòng ý niệm hỗn loạn và đau đớn tràn vào tâm trí hắn. Đó là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì này. Nó yếu ớt, tổn thương sâu sắc, mang nặng ký ức về những trận chiến khốc liệt, về sự tàn phá, về mục đích bị ép buộc phải bảo vệ và chiến đấu. Nó không còn muốn bảo vệ, không còn muốn tồn tại như một pháo đài chiến tranh. Tất cả những gì nó cảm nhận được là sự hủy diệt, sự vô nghĩa, và một khao khát duy nhất: được tan rã hoàn toàn, để chấm dứt mọi đau khổ và gánh nặng. Nó chỉ còn là một phế tích ý chí, một tiếng vọng của sự tuyệt vọng.
“Hủy diệt... đau đớn... vô nghĩa... chỉ là phế tích...” Giọng nói vô hình của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, yếu ớt và đầy hỗn loạn, như tiếng than khóc của một sinh linh đang hấp hối. Nó run rẩy, như muốn từ chối mọi sự giúp đỡ, muốn chìm sâu hơn vào giấc ngủ vĩnh hằng của sự tan rã.
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc đó, nhưng hắn không lùi bước. Hắn dùng ý niệm của mình để trấn an nó, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một dòng suối mát lành xoa dịu vết thương tâm hồn. “Ngươi không cần phải mạnh mẽ để chiến đấu. Ngươi không cần phải là một cỗ máy chiến tranh bất khả xâm phạm. Ngươi có quyền là chính ngươi, là một nơi an bình, một mái nhà che chở. Ý chí của ngươi không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sự tồn tại bền vững, sự kiên cường của một nơi chốn, nơi con người có thể nương tựa, nơi cuộc sống có thể nảy mầm.”
Hắn truyền linh lực thuần khiết của mình vào khối đá, không phải để cưỡng ép nó mạnh lên, mà để giúp nó gột rửa những ký ức đau khổ, để nó nhớ lại bản chất nguyên thủy của mình. Bản chất của một thành trì không phải là chiến đấu, mà là bao bọc, là chở che, là ch��ng kiến sự luân chuyển của vạn vật. Dưới lòng bàn tay Tần Mặc, khối đá khẽ rung động. Những vết nứt trên bề mặt dường như cũng run rẩy theo, nhưng không phải vì đau đớn, mà như một sự phản ứng tinh tế. Một luồng sáng yếu ớt, màu vàng nhạt, bắt đầu len lỏi từ bên trong khối đá, như một đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên trong bóng đêm. Luồng sáng đó lan tỏa nhẹ nhàng, khiến những viên đá vụn xung quanh cũng khẽ reo vang, như những tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh, chăm chú theo dõi. Tô Lam vẫn còn kinh ngạc trước khả năng của Tần Mặc, nhưng cũng bắt đầu hiểu sâu hơn về triết lý "ý chí tồn tại". Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng bình yên đang lan tỏa từ khối đá, khác hẳn với bất kỳ linh lực tu luyện nào mà nàng từng biết. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm từng trải của mình, mỉm cười nhẹ. Ông quay sang Tô Lam, nhưng cũng đủ lớn để những tu sĩ Thanh Vân Tông đang đứng từ xa nghe thấy, giọng nói trầm ấm và đầy triết lý:
“Tần Mặc đang giúp nó tìm lại bản chất, không phải ép buộc nó mạnh lên, mà là giúp nó nhớ lại nó là ai trước khi bị cưỡng ép biến thành công cụ. Trước khi bị biến thành một Thiết Giáp Thành, nó đã từng là một Cổ Thành, một nơi chốn yên bình. Ý chí của nó bị bóp méo bởi sự truy cầu sức mạnh, bởi khát vọng thăng tiên của con người. Giờ đây, Tần Mặc đang trả lại cho nó quyền được là chính nó, quyền được tồn tại một cách tự nhiên và cân bằng.”
Những tu sĩ Thanh Vân Tông kia vẫn đứng từ xa, ánh mắt đầy vẻ tò mò và hoài nghi. Họ đã quen với việc tu luyện linh lực để cường hóa vạn vật, để ép buộc chúng phục vụ mục đích của mình. Những gì Tần Mặc đang làm hoàn toàn đi ngược lại với mọi giáo điều mà họ từng được học. Tuy nhiên, luồng sáng yếu ớt từ khối đá, sự rung động tinh tế của phế tích, và sự bình yên kỳ lạ đang lan tỏa đã gieo vào lòng họ những hạt mầm nghi ngờ về những gì họ đã tin tưởng bấy lâu. Một vài người khẽ nhíu mày, cố gắng lý giải hiện tượng này bằng những kiến thức cũ của mình, nhưng vô vọng. Cảnh tượng trước mắt quá đỗi phi thường, quá đỗi khác biệt.
Tần Mặc vẫn giữ bàn tay mình trên khối đá, và luồng sáng yếu ớt từ bên trong nó dần trở nên ổn định hơn, như một nhịp tim đang đập lại sau một giấc ngủ dài. Sự tuyệt vọng trong ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dần tan biến, thay vào đó là một sự bình yên mong manh, một tiếng vọng của khát khao được sống, được tồn tại theo cách mà nó vốn dĩ phải thế. Hắn biết, quá trình hồi phục của Thiết Giáp Thành Linh sẽ còn rất dài, nhưng hạt giống của sự tái sinh đã được gieo.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, đổ bóng dài lên những tàn tích đổ nát. Tần Mặc đã rời khỏi khối đá trung tâm, nhưng luồng sáng yếu ớt từ đó vẫn còn vương vấn, như một ngọn đèn nhỏ trong đêm tối. Sau khi giúp Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu quá trình hồi phục ý chí, hắn chuyển sự chú ý đến dòng sông chảy qua phế tích. Dòng sông này, từng là huyết mạch của Cổ Thành, giờ đây đục ngầu, cạn kiệt, bốc lên mùi bùn lầy khó chịu. Nước sông chảy rất chậm, mang theo những rác rưởi và cặn bã của chiến tranh.
Tần Mặc bước đến bờ sông, quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay xuống dòng nước ô nhiễm. Hắn cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của Bích Thủy Tinh Linh, linh hồn của dòng sông. Nó yếu ớt, rên rỉ, khát khao được chảy trôi tự do, được trong lành và thuần khiết, nhưng lại bị xiềng xích bởi sự ô nhiễm và sự tàn phá. Nước chảy là tự do, nó thì thầm trong ý niệm của Tần Mặc, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại.
Cùng lúc đó, hắn cũng vươn tay còn lại, đặt lên Thạch Trụ Phân Thân – một khối đá lớn bị nứt vỡ gần đó, nằm trên một gò đất cao. Khối đá này từng là một phần của dãy núi tự nhiên, mang theo ý chí kiên định và trầm mặc của đất đá. Nhưng chiến tranh đã khiến nó tổn thương, ý chí kiên định của nó bị lung lay, trở nên mệt mỏi và chán nản.
Dưới sự tác động của Tần Mặc, một luồng linh lực thuần khiết, dịu mát lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, thẩm thấu vào dòng sông. Nước sông bắt đầu chuyển màu một cách thần kỳ. Từ màu nâu đục ngầu, nó dần tr��� nên trong xanh, rồi trong suốt như pha lê. Từng dòng nước bắt đầu chảy xiết hơn, mang theo một sinh khí mới. Mùi bùn lầy tan biến, thay vào đó là mùi đất tươi, cây cỏ non và sự trong lành của nước. Tiếng nước chảy róc rách, nghe thật êm tai, như một khúc ca hồi sinh.
“Nước... nó thực sự đang trong lại! Linh khí của nó đang hồi sinh!” Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin vào mắt mình. Nàng đã chứng kiến sự khô cằn và ô nhiễm của dòng sông này, và sự thay đổi trước mắt nàng là một phép màu.
Tần Mặc không đáp lời, ánh mắt hắn bình thản, tập trung vào việc hồi phục ý chí của vạn vật. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt thô ráp của Thạch Trụ Phân Thân. “Dù bị tổn thương, ý chí kiên định của nó vẫn còn đó, chỉ cần được nhắc nhở,” hắn thầm nói trong ý niệm của mình với Thạch Trụ.
Và rồi, một cảnh tượng còn kinh ngạc hơn diễn ra. Trên bề mặt nứt nẻ của Thạch Trụ Phân Thân, những vết nứt bắt đầu khép lại một cách chậm rãi nhưng rõ ràng. Dưới lớp rêu phong và bụi bặm, nh��ng mầm cỏ xanh non bắt đầu vươn lên, rồi những bông hoa dại nhỏ bé, màu trắng và tím, nở rộ một cách tươi tắn, như thể chúng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ ngàn năm qua. Không khí xung quanh Thạch Trụ bỗng trở nên sống động, tràn đầy năng lượng của sự sinh trưởng. Mùi đất tươi và cỏ cây non tản mát trong gió.
“Cỏ... cỏ đang mọc trên đá kìa! Làm sao có thể?!” Một tu sĩ Thanh Vân Tông thốt lên, giọng hắn run rẩy, chỉ tay vào khối đá. Vẻ mặt kiêu ngạo ban đầu của họ giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và bối rối đến tột cùng. Họ xì xào bàn tán, nhưng lần này không còn là sự nghi ngờ, mà là sự hoảng loạn và tìm kiếm một lời giải thích cho những gì họ đang chứng kiến.
Lục Vô Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc đầy vẻ ngưỡng mộ và thấu hiểu. Ông quay sang nhóm tu sĩ đang sững sờ, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng mang theo một sự kiên định mới mẻ: “Đó là ý chí của vạn vật. Khi được là chính nó, khi được trả lại bản chất nguyên thủy, sự sống sẽ tự tìm đường. Các vị từng ép buộc chúng thăng tiên, ép buộc chúng biến thành công cụ, nhưng Tần Mặc chỉ đơn thuần là lắng nghe và giúp chúng tìm lại tiếng nói nội tâm của mình. Đây không phải là phép màu, mà là sự cân bằng bản chất, là sự hồi sinh của Huyền Vực.”
Những lời nói của Lục Vô Trần như một tiếng sét đánh vào tâm trí những tu sĩ Thanh Vân Tông. Họ nhìn dòng sông trong xanh, nhìn những mầm cỏ vươn lên từ đá, nhìn luồng sáng yếu ớt từ tàn tích thành trì, và cuối cùng, ánh mắt họ dừng lại ở Tần Mặc – một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại đang làm những điều mà các tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng không thể làm được. Niềm tin sắt đá của họ vào con đường thăng tiên, vào việc cưỡng ép vạn vật, bắt đầu lung lay dữ dội. Một lỗ hổng lớn đã xuất hiện trong hệ tư tưởng mà họ đã xây dựng cả đời.
Tần Mặc đứng dậy, ngắm nhìn dòng sông trong trẻo chảy xiết và Thạch Trụ Phân Thân đang dần hồi phục. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Huyền Vực còn quá nhiều vết thương cần được chữa lành, quá nhiều "ý chí tồn tại" đang cần được đánh thức. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên khi thấy những gì hắn đang làm. Kẻ đó vẫn còn sống, và sự hồi sinh của vạn vật có thể sẽ kích động hắn hành động một cách cực đoan hơn nữa. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn nhìn vào những ánh mắt dao động của các tu sĩ Thanh Vân Tông, thấy được hạt mầm của sự thay đổi đã được gieo. Sự hồi sinh của ý chí vạn vật không chỉ là của đất đá, sông núi, mà còn là của chính những con người từng lạc lối.
Ánh trăng đã lên, soi rọi dòng sông đang chảy róc rách và những mầm cỏ non trên Thạch Trụ. Cổ Thành Phế Tích, dưới ánh trăng, không còn là một nơi chết chóc, mà là một nơi đang cựa mình thức tỉnh, nơi mà hy vọng và sự sống đang len lỏi trở lại, một mạch sống mới của Huyền Vực đang được hồi sinh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.