Vạn vật không lên tiên - Chương 1145: Lời Thì Thầm Của Ý Chí: Dẫn Lối Mục Đích Thật
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rặng cây phía xa, nhưng luồng tà khí mà Tần Mặc vừa cảm nhận được lại không hề tan biến theo ánh chiều tà. Nó như một sợi chỉ đen mảnh, dai dẳng vương vấn trong không khí, một lời nhắc nhở lạnh lẽo rằng dù những ngọn lửa nhỏ đã được dập tắt, kẻ chủ mưu vẫn còn ẩn mình, và mối đe dọa lớn nhất vẫn chưa qua đi. Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng nặng trĩu. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng buông tha, và những kẻ bị ám ảnh bởi con đường thăng tiên cực đoan sẽ không bao giờ chấp nhận một Huyền Vực nơi vạn vật có quyền là chính nó.
Tuy nhiên, trước mắt hắn, những gương mặt của đồng minh, từ Tô Lam kiên định, Lục Vô Trần trầm ổn, đến Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân với ánh mắt đã bớt đi phần nào sự khắc nghiệt của quá khứ, tất cả đều toát lên một niềm tin mới mẻ. Sự đoàn kết này, sự thấu hiểu dần dần này, chính là vũ khí mạnh mẽ nhất của họ. Tần Mặc không dùng lời nói để bày tỏ gánh nặng trong lòng, hắn chỉ khẽ gật đầu, như một lời khẳng định cho con đường họ đang đi. Ánh trăng dần lên, soi sáng thôn làng nhỏ, nơi bình yên đã trở lại sau cơn bão. Hắn cảm nhận được sự rung động của đất, của cây cỏ, của những vật nhỏ bé nhất đang dần tìm lại nhịp điệu vốn có của mình. Đây chính là mục đích của hắn, là tất cả những gì hắn muốn bảo vệ.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng chiều dịu vợi của Vô Tính Thành, Tần Mặc ngồi bên ao cá tĩnh lặng trong Quán Trà Vọng Nguyệt. Kiến trúc nhà gỗ đơn giản, mộc mạc, mái hiên rộng mở đón gió, mang theo hương trà thoang thoảng và mùi hoa nhài dịu ngọt từ góc sân. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá xuống ao cá, tiếng chim hót nhẹ trên cành cây cổ thụ, tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên, thư thái hiếm có. Tô Lam ngồi đối diện hắn, nhẹ nhàng nâng tách trà sen lên môi, ánh mắt nàng dõi theo những đàn cá nhỏ bơi lội dưới đáy ao, nhưng tâm trí lại không ngừng suy tư về những gì Tần Mặc đã làm và những gì họ đang phải đối mặt.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của thế giới xung quanh. Hắn không cần nhìn, không cần chạm, chỉ cần lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" của chính mình. Những âm thanh của sự sống, những khát khao thầm kín nhất của vạn vật đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự bình yên của cây cỏ dại mọc ven đường, sự kiên nhẫn của phiến đá lát sân, và cả nỗi buồn sâu thẳm từ một linh thể đặc biệt.
Một mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến nhỏ, cũ kỹ, đã rỉ sét theo thời gian, từ từ trôi dạt đến gần Tần Mặc. Nó không tự di chuyển bằng năng lượng, mà như bị một lực hút vô hình dẫn lối, một sự khao khát được thấu hiểu. Nó nằm yên trên mặt bàn gỗ bóng loáng, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Khi hiện hình, đó là một cô gái nhỏ bé, khuôn mặt buồn bã, mặc áo giáp vỡ nát, ánh mắt trống rỗng. Mùi kim loại lạnh lẽo phảng phất trong không khí, mang theo ký ức của những trận chiến khốc liệt, của máu và lửa, của sự hủy diệt không thể xóa nhòa. Nó là tàn dư của một binh khí đã từng hùng vĩ, từng là một phần của sự vĩ đại mà phe Thăng Tiên Cưỡng Chế tôn thờ.
Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn mảnh giáp. Hắn không nói gì, chỉ đặt lòng bàn tay lên mặt giáp lạnh buốt. Ngay lập tức, một luồng ý chí ấm áp, trấn an từ Tần Mặc truyền thẳng vào linh thể của mảnh giáp. Nỗi buồn bã và sợ hãi của nó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn. Nó không sợ cái chết, nó sợ sự vô nghĩa. Nó sợ hãi rằng sau tất cả những gì đã trải qua, nó chỉ còn là một mảnh vỡ vô dụng, không còn mục đích.
“Ngươi sợ hãi... không phải vì cái chết, mà vì sự vô nghĩa, phải không?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, như làn gió nhẹ xoa dịu vết thương lòng.
Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến rung nhẹ, một luồng ý chí yếu ớt nhưng đầy đau khổ truyền đến. “Ta đã từng là một phần của sự vĩ đại... Ta đã từng bảo vệ những chiến binh dũng mãnh, đã từng chứng kiến những trận chiến định mệnh. Giờ đây, những gì còn lại chỉ là ký ức về sự hủy diệt, về những người đã ngã xuống. Ta chỉ còn là một mảnh vỡ vô dụng. Ta phải làm gì để trở lại? Ta phải làm gì để tìm lại giá trị của mình?” Ý chí của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, chất chứa nỗi niềm tuyệt vọng. Nó khao khát được công nhận, khao khát được là một phần của điều gì đó lớn lao, nhưng lại không muốn quay lại con đường cũ của sự cưỡng ép và chiến tranh. Nó đã quá mệt mỏi với sự vĩ đại nhuốm máu.
Tần Mặc khẽ xoa nhẹ lên mảnh giáp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong lại là một trái tim linh hồn đang run rẩy. “Ngươi không cần trở lại là thứ ngươi đã từng, mảnh giáp nhỏ bé ạ. Ngươi là ngươi. Ý chí bảo vệ của ngươi vẫn còn đó, không hề mất đi. Nhưng nó không còn phải gắn vào một thứ đã vỡ nát, vào một quá khứ đã qua. Nó có thể là hạt giống cho một sự khởi đầu mới, một sự bảo vệ khác... nhỏ bé hơn, nhưng chân thật hơn.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào linh hồn mảnh giáp. “Ngươi đã từng bảo vệ chiến binh. Nhưng bảo vệ không chỉ là che chắn thân thể. Bảo vệ còn là bảo vệ một ý niệm, một sự sống mong manh. Ngươi có thể bảo vệ một nhành cây non khỏi gió bão, bảo vệ một giọt sương mai khỏi sự tan biến dưới ánh nắng gay gắt. Ngươi có thể nằm yên dưới lòng đất, hóa thành khoáng chất nuôi dưỡng một mầm sống mới. Ngươi có thể là một phần của Học Viện Cân Bằng, nơi bảo vệ những ý chí tồn tại thuần khiết nhất. Đó không phải là vô dụng, đó là sự tái sinh, là một mục đích cao cả hơn, không bị ràng buộc bởi sự vĩ đại giả dối.”
Mảnh giáp rung động mạnh hơn, ánh sáng mờ nhạt lóe lên rồi dịu đi, như một linh hồn đang dần tìm thấy lối thoát. Nó không còn cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, mà thay vào đó là một sự ấm áp nhỏ nhoi. Ý chí của nó dần trở nên bình yên hơn, không còn sự hoang mang tột cùng. Nó không hiểu hết tất cả những lời Tần Mặc nói, nhưng nó cảm nhận được sự chân thành, sự thấu hiểu, và một con đường mới đang mở ra.
Tô Lam, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ thở ra một hơi. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, sự bình yên mà Tần Mặc mang lại cho linh thể nhỏ bé kia. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm điều này không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần đều khiến nàng phải suy ngẫm. “Vạn vật đều có quyền được là chính nó... Đó là một gánh nặng không hề nhỏ, Tần Mặc,” nàng nói khẽ, giọng điệu trầm tư. “Để vạn vật không bị ép buộc, nhưng vẫn tìm thấy mục đích chân thật của mình, đó là điều khó khăn hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần khai linh và ép buộc chúng thăng tiên.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không bao la. “Đúng vậy, Tô Lam. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một trách nhiệm. Khi Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ khác muốn biến vạn vật thành những công cụ phục vụ cho tham vọng thăng tiên của họ, thì chúng ta phải là những người hướng dẫn vạn vật tìm lại bản chất. Mỗi linh thể được chữa lành, mỗi ý chí được cân bằng, là một sợi dây vững chắc hơn cho tấm lưới bảo vệ Huyền Vực này.” Hắn khẽ nắm chặt bàn tay, như thể đang ôm lấy toàn bộ gánh nặng và hy vọng của thế giới. Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến lúc này đã hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn lại sự bình yên, như một viên ngọc nhỏ vừa tìm thấy giá trị đích thực của mình.
***
Ngày hôm sau, Tần Mặc và Tô Lam tiến sâu vào Rừng Linh Chi, nơi linh khí dồi dào và cây cối rậm rạp, tạo nên một thế giới xanh tươi, huyền ảo. Ánh nắng ban ngày xuyên qua tán lá dày, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên thảm thực vật phong phú. Mùi đất ẩm, nấm rừng và thảo dược thơm ngát quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh của tự nhiên. Ngay cả vào buổi sáng, sương mù vẫn còn lãng đãng, giăng mắc trên những cành cây và những phiến lá, khiến không gian càng thêm phần bí ẩn.
Họ đi qua những gốc cổ thụ sừng sững, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo. Linh khí ở đây dường như đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như những hạt bụi vàng trong không khí. Đây là một nơi mà vạn vật dễ dàng khai linh, nhưng cũng là nơi dễ bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng sai lệch.
Tần Mặc dừng lại bên một khoảng rừng nhỏ, nơi có một bãi cỏ xanh mướt. Ở đó, một Linh Thú Trẻ, trông giống một con hươu con với đôi mắt to tròn ngây thơ, đang cố gắng thực hiện một công pháp tu luyện kỳ lạ. Nó uốn mình theo những tư thế khó hiểu, đôi khi lại cố gắng hấp thu linh khí một cách thô bạo, khiến cơ thể non nớt của nó run rẩy. Khuôn mặt nó không hề biểu lộ sự vui vẻ hay hạnh phúc, mà thay vào đó là sự hoang mang, bối rối và cả một chút đau khổ. Có vẻ như nó đang bắt chước những gì nó đã thấy, những công pháp thăng tiên mà các tu sĩ đã bỏ lại hoặc đã từng thực hiện trong khu rừng này, nhưng nó hoàn toàn không hiểu ý nghĩa thực sự của chúng.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Linh Thú Trẻ. Một sự khao khát ngây thơ muốn trở nên mạnh mẽ, để không bị bắt nạt, ��ể được công nhận. Nhưng sâu thẳm bên trong, lại là một sự bối rối không nhỏ. Nó muốn bay nhảy, muốn vui đùa, muốn tận hưởng tự do của rừng xanh, nhưng lại bị ám ảnh bởi ý niệm "thăng tiên", trở thành "linh thú thượng cổ" mà nó đã nghe được.
“Ngươi muốn mạnh mẽ... như những gì họ nói. Ngươi muốn trở thành linh thú thượng cổ, thoát ly khỏi sự yếu ớt này. Nhưng tại sao... ngươi lại không vui?” Tần Mặc khẽ hỏi, giọng nói của hắn như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn của Linh Thú Trẻ.
Con hươu con ngừng lại, đôi mắt to tròn nhìn Tần Mặc đầy vẻ tò mò và sợ hãi. Ý chí của nó truyền đến Tần Mặc một cách rõ ràng: “Ta... ta thấy những linh thú lớn mạnh hơn, họ đều cố gắng tu luyện như vậy. Họ nói chỉ có thăng tiên mới là con đường duy nhất để thoát khỏi khổ đau, để trở thành vĩ đại. Ta... ta không muốn bị bỏ lại, không muốn yếu ớt. Nhưng... ta không hiểu. Ta chỉ thấy đau, và ta không biết tại sao ta lại không thấy vui khi làm điều đó.”
Tần Mặc nhẹ nhàng tiến lại gần, quỳ xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt ngây thơ của Linh Thú Trẻ. “Mạnh mẽ không phải là trở thành một thứ khác, linh thú nhỏ bé ạ. Mạnh mẽ là chấp nhận bản thân mình, và phát triển từ đó. Ngươi là một linh thú. Sự tự do của rừng xanh, tiếng suối reo, ánh nắng mặt trời, hương đất ẩm... đó mới là con đường của ngươi. Ngươi có muốn bay nhảy, có muốn cảm nhận gió lùa qua bộ lông non tơ của mình, có muốn vui đùa với đồng loại không? Ngươi có muốn khám phá những con đường bí ẩn trong rừng, hay ngủ say dưới bóng cây cổ thụ không? Đó là bản chất của ngươi, là 'vật tính' thuần khiết nhất của ngươi.”
Linh Thú Trẻ lắng nghe, đôi tai nhỏ vểnh lên. Ý chí của nó dần trở nên sáng tỏ hơn, như một đám mây mù đang tan đi. “Ta... ta muốn được tự do... ta muốn chạy. Ta muốn chơi đùa với những linh thú khác. Ta không muốn cứ mãi ngồi đây, hấp thu linh khí một cách cưỡng ép như thế này nữa.” Giọng nói ý chí của nó, dù vẫn non nớt, đã chứa đựng một sự quyết tâm mới mẻ.
Tần Mặc mỉm c��ời. Hắn đặt tay lên đầu Linh Thú Trẻ, truyền một luồng ý chí ấm áp, khuyến khích. “Hãy chạy đi, hãy vui đùa. Hãy cảm nhận gió, cảm nhận đất dưới chân. Hãy là chính mình, là một linh thú hồn nhiên của rừng xanh này. Ngươi không cần phải trở thành một linh thú thượng cổ nếu điều đó không khiến ngươi hạnh phúc. Sức mạnh thật sự đến từ việc hiểu rõ bản thân và sống đúng với bản chất của mình.”
Ngay lập tức, Linh Thú Trẻ như được giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình. Nó không còn cố gắng hấp thu linh khí một cách gượng ép nữa. Thay vào đó, nó nhảy cẫng lên, rồi bắt đầu chạy vòng quanh Tần Mặc và Tô Lam với sự vui vẻ và hồn nhiên. Tiếng kêu non nớt của nó không còn mang vẻ hoang mang, mà tràn đầy sự hân hoan. Nó húc nhẹ đầu vào Tần Mặc, rồi lại chạy vụt đi, biến mất giữa những lùm cây, mang theo niềm vui tự do vừa tìm thấy.
Tô Lam chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng đã từng thấy nhiều linh thú bị ép buộc tu luyện, chúng trở nên mạnh mẽ nhưng lại mất đi vẻ h���n nhiên vốn có, ánh mắt chúng thường trống rỗng hoặc đầy vẻ hung dữ. Nhưng Linh Thú Trẻ này, sau khi được Tần Mặc hướng dẫn, lại tràn đầy sức sống và niềm vui. “Mỗi lần chứng kiến huynh làm điều này, ta lại càng thấu hiểu hơn về ‘ý chí tồn tại’ và ‘cân bằng bản chất’,” nàng nói, giọng điệu có chút cảm thán. “Đó không chỉ là triết lý, đó là một cách để vạn vật tìm lại chính mình.”
Tần Mặc gật đầu. “Và đó cũng là cách để Huyền Vực này tìm lại sự cân bằng vốn có của nó, Tô Lam. Mỗi linh thể được chữa lành, mỗi ý chí được giải thoát khỏi xiềng xích của định kiến, là một bước tiến gần hơn đến một thế giới nơi thăng tiên chỉ là một lựa chọn, không còn là một sự cưỡng ép.” Hắn nhìn về phía Linh Thú Trẻ vừa chạy đi, cảm nhận được luồng sinh khí thuần khiết của nó đang hòa mình vào tự nhiên.
***
Chiều tà, khi ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt, Tần Mặc và Tô Lam có mặt tại công trường Học Viện Cân Bằng. Nơi đây, dù mới khởi công, đã mang một vẻ đẹp riêng biệt. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ đang dần thành hình, mùi gỗ mới và đất tươi hòa quyện với hương cỏ dại mọc ven đường. Tiếng xây dựng nhẹ nhàng, không ồn ào hay xô bồ, mà như một bản giao hưởng của sự tái thiết. Tiếng chim hót vẫn vang vọng từ những lùm cây xung quanh, và tiếng nước chảy róc rách từ con suối gần đó vẫn không ngừng nghỉ, tạo nên một không gian làm việc vừa bận rộn nhưng cũng thật bình yên. Bầu không khí tràn đầy hy vọng, một sự năng động tích cực đang lan tỏa khắp nơi.
Tần Mặc và Tô Lam đi thị sát, lắng nghe báo cáo từ Lục Vô Trần về tiến độ xây dựng và những kế hoạch giảng dạy ban đầu. Lục Vô Trần, với sự tỉ mỉ và tận tâm của mình, đã phác thảo những chương trình học tập trung vào việc cảm nhận “vật tính” và tu dưỡng “ý chí tồn tại”, hoàn toàn khác biệt so với các học viện tu luyện truyền thống.
Trong lúc đó, Tần Mặc cảm nhận được một linh thể quen thuộc đang hiện diện rất rõ ràng tại đây. Đó là Cổ Kiếm Hồn, vốn là một phần của Vô Danh Kiếm, thanh kiếm đã cùng Tần Mặc trải qua bao trận chiến. Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình, mang dáng dấp của một người đàn ông trung niên uy nghi, mái tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén nhưng lại ẩn chứa một chút trầm tư. Y không trực tiếp tham gia vào việc xây dựng, nhưng ý chí của y lại đang lan tỏa, như một nguồn năng lượng vô hình, “nói chuyện” với những “vật” khác đang góp sức vào Học Viện – những phiến đá, những khúc gỗ, những công cụ xây dựng. Y đang cố gắng giúp chúng hiểu về vai trò mới của mình, về sự tự do khi không còn bị ép buộc phải trở thành một binh khí chiến tranh. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một chút bối rối trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn, một sự giằng xé giữa bản năng “chém” đã ăn sâu vào linh hồn y, và mục đích cao cả hơn mà Tần Mặc đã gợi mở.
Cổ Kiếm Hồn quay sang Tần Mặc, ánh mắt y mang theo sự sắc bén vốn có của một thanh kiếm, nhưng lời nói ý chí lại chất chứa sự trầm tư. “Ta là kiếm. Định mệnh của ta là chém. Ta đã từng là lưỡi kiếm sắc bén nhất, đã từng xuyên thủng mọi phòng ngự, đã từng định ��oạt số phận của bao trận chiến. Nhưng ở đây... không có gì để chém. Không có kẻ thù rõ ràng. Ta nên làm gì? Liệu ý chí sắc bén của ta có trở nên vô dụng khi không còn chiến tranh?”
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi của Vô Danh Kiếm, thanh kiếm mà Cổ Kiếm Hồn vẫn luôn đeo bên mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự rung động từ linh hồn bên trong. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, Cổ Kiếm Hồn, mà là ý chí kiên định. Ngươi có thể chém tan xiềng xích của định kiến. Ngươi có thể bảo vệ những ‘vật’ yếu ớt khỏi sự cưỡng bức, khỏi sự khai linh tàn bạo, khỏi những tư tưởng sai lệch. Ý chí của ngươi... là một ngọn đuốc, không phải một thanh đao chỉ biết chém giết.”
Hắn ngừng lại, nhìn sâu vào ánh mắt Cổ Kiếm Hồn. “Ngươi đã từng là biểu tượng của sự hủy diệt trong chiến tranh, nhưng giờ đây, ngươi có thể trở thành biểu tượng của sự bảo vệ, của sự cân bằng. Hãy dùng sự sắc bén của ý chí ngươi để soi sáng con đường cho vạn vật, để chúng không lạc lối trong sự mê muội của vi��c ‘thăng tiên’ một cách mù quáng. Ngươi không cần phải chiến đấu bằng máu và lửa, ngươi có thể chiến đấu bằng niềm tin và sự định hướng. Đây là mục đích cao cả hơn, Cổ Kiếm Hồn, một mục đích mà chỉ một linh thể mạnh mẽ và kiên định như ngươi mới có thể gánh vác.”
Cổ Kiếm Hồn im lặng, ý chí của y như đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Bản năng của một binh khí, của một kẻ chiến đấu, đang dần nhường chỗ cho một ý niệm mới, một con đường mới. Cuối cùng, một luồng khí tức sắc bén nhưng không hề hung hãn, mà tràn đầy sự kiên định và chính trực, phát ra từ y, lan tỏa khắp công trường. Đó là một lời khẳng định, một sự chấp nhận về vai trò mới của y trong việc bảo vệ và định hình ý chí cho các ‘vật’ khác trong Học Viện Cân Bằng. Y không còn chỉ là một thanh kiếm, y là một ngọn hải đăng cho những ý chí đang bối rối.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt cô đầy suy tư và thấu hiểu. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Cổ Kiếm Hồn, và nàng biết rằng, mỗi linh thể được T��n Mặc khai sáng, là một bước tiến vững chắc hơn cho Học Viện, cho triết lý của họ. Nàng nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên sự kính trọng sâu sắc. Hắn không chỉ là một người lãnh đạo, hắn là một người hướng dẫn, một người chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất trong linh hồn vạn vật.
“Con đường này, Tần Mặc, sẽ thay đổi toàn bộ Huyền Vực,” Tô Lam khẽ nói, giọng điệu đầy tin tưởng.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất và cây cỏ. Hắn vẫn cảm nhận được luồng tà khí yếu ớt, dai dẳng từ xa, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang ẩn mình. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó, và hắn chắc chắn đang chuẩn bị một đòn phản công cuối cùng, tuyệt vọng, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn vẫn giữ kín. Sự bình yên mà Tần Mặc đang tạo ra cho các linh thể chỉ là tạm thời, một cuộc thử thách lớn hơn đang chờ đợi.
Tuy nhiên, hắn tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Hắn tin vào khả năng của mình trong việc chữa lành và định hướng ý chí của vạn vật, bởi lẽ đó chính là chìa khóa để đối phó với bất kỳ đòn cuối cùng nào từ kẻ thù. Và hắn cũng tin vào Tô Lam, người đang ngày càng thấu hiểu sâu sắc triết lý của hắn, người sẽ trở thành một trụ cột vững chắc hơn nữa trong liên minh và trong việc lan tỏa triết lý mới này. Huyền Vực có thể sẽ phải đối mặt với một trận chiến cuối cùng, nhưng giờ đây, vạn vật đã có một lựa chọn, một ý chí kiên định để là chính mình, không còn bị cuốn vào cơn lốc của sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Đó là hy vọng, là sức mạnh của sự cân bằng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.