Vạn vật không lên tiên - Chương 1154: Tiếng Vọng Từ Vạn Vật: Tần Mặc Du Hành Lắng Nghe
Tiếng gió đêm vẫn gào thét trên Vọng Nguyệt Đài, mang theo chút lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, nhưng không thể làm lay chuyển được thân hình kiên nghị của Tần Mặc. Hắn đứng đó, cô độc dưới ánh trăng bạc, bản thảo Hiệp Ước Cân Bằng vẫn siết chặt trong tay. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả, ban nãy còn là một mũi tên độc nhắm thẳng vào một mục tiêu cụ thể, giờ đây dường như đã lùi lại một bước, trở nên mơ hồ hơn, nhưng không vì thế mà giảm đi sự uy hiếp. Nó giống như một con thú săn mồi đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ, khiến không khí xung quanh Tần Mặc trở nên đặc quánh bởi một sự căng thẳng vô hình.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ánh trăng, sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại sáng rực một tia sáng kiên định. Hắn biết, bản Hiệp Ước này, dù đã được các thế lực lớn đồng thuận, dù đã có những điều khoản bảo vệ linh thể yếu kém, nhưng vẫn còn thiếu một điều gì đó cốt yếu. Nó được viết ra bởi những tu sĩ, những linh vật hùng mạnh, những kẻ đã quen với việc định đoạt thế giới. Nhưng những linh hồn nhỏ bé nhất, những cọng cỏ, viên đá, dòng suối vô danh, những kẻ không c�� tiếng nói trong các cuộc hội nghị, nguyện vọng của chúng liệu có được thấu hiểu trọn vẹn? Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ lợi dụng bất kỳ khe hở nào, bất kỳ sự thiếu sót nào trong triết lý của hắn để chứng minh rằng con đường cân bằng là một ảo vọng.
"Hiệp Ước này cần phải là tiếng nói của vạn vật," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gió lướt qua lá khô. Hắn không thể ngồi yên trong Hoàng Thành, chờ đợi những cuộc đàm phán kéo dài, trong khi thế giới bên ngoài vẫn đang chực chờ bão tố. Hắn cần phải đi, phải lắng nghe, phải cảm nhận trực tiếp những rung động từ sâu thẳm của từng linh hồn nhỏ bé nhất. Chỉ khi đó, Hiệp Ước mới thực sự có nền tảng vững chắc, mới thực sự là "Cân Bằng Bản Chất" theo đúng nghĩa.
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm đến mái ngói của Hoàng Thành Thiên Long, Tần Mặc đã rời đi. Hắn không mang theo tùy tùng, không thông báo cho bất kỳ ai, ngoại trừ một lời nhắn ngắn gọn gửi Tô Lam. Bên cạnh hắn chỉ có Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa than, lẳng lặng đi theo. Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của loài dã thú và mối liên kết sâu sắc với Tần Mặc, dường như cũng cảm nhận được sự cấp bách trong tâm trí chủ nhân. Nó bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một bóng ma trong màn sương sớm, dẫn lối cho Tần Mặc rời khỏi sự ồn ào, xa hoa của Hoàng Thành, hướng về những vùng đất hoang sơ, nơi vạn vật vẫn còn giữ được nét nguyên bản nhất.
***
Hành trình của Tần Mặc và Hắc Phong kéo dài qua nhiều ngày đêm, xuyên qua những đồng cỏ xanh mướt, những ngọn đồi thoai thoải, và cuối cùng, họ dừng chân tại rìa Rừng Linh Chi. Sáng sớm, khi những tia nắng còn e ấp, chưa kịp xua tan màn sương mờ ảo, Rừng Linh Chi đã hiện ra trước mắt Tần Mặc với một vẻ đẹp huyền ảo đến nao lòng. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong xanh biếc, vươn tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời, tạo thành một vòm xanh khổng lồ. Sương sớm còn vương trên từng chiếc lá, đọng thành những giọt ngọc long lanh, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, khiến cả khu rừng như được dát bạc.
Không khí trong rừng thanh tịnh đến mức Tần Mặc có thể cảm nhận từng hạt bụi li ti trôi nổi trong không gian. Mùi đất ẩm sau đêm mưa, mùi nấm hương thoang thoảng, và mùi thảo dược thơm ngát quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng, dễ chịu, đánh thức mọi giác quan. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như một bản giao hưởng không lời của thiên nhiên, xen lẫn tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó xa xa. Linh khí trong rừng vô cùng dồi dào, tràn ngập sự sống, khiến Tần Mặc cảm thấy toàn thân thư thái, mọi ưu phiền dường như đều tan biến.
Tần Mặc dừng bước bên một khóm Tiểu Thảo nhỏ bé, những cọng cỏ xanh non mơn mởn, thân mảnh mai, yếu ớt như có thể đổ gục bất cứ lúc nào. Hắc Phong lẳng lặng nằm phục xuống bên cạnh, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng cũng toát lên sự yên bình hiếm thấy trong một nơi tràn đầy linh khí như thế này. Tần Mặc khẽ ngồi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mặt đất ẩm ướt, nhắm mắt lại. Hắn không dùng linh lực mạnh mẽ, mà chỉ thả lỏng tâm hồn, hòa mình vào nhịp thở của khu rừng.
Ngay l��p tức, một luồng ý niệm yếu ớt, mỏng manh nhưng đầy kiên cường truyền vào tâm trí hắn. Đó là tiếng nói của Tiểu Thảo, của hàng ngàn hàng vạn cọng cỏ nhỏ bé đang vươn mình đón nắng.
"Ngươi sợ hãi điều gì, hỡi linh hồn nhỏ bé?" Tần Mặc truyền ý niệm của mình, giọng nói trầm lắng, đầy sự đồng cảm. "Nguyện vọng của ngươi là gì?"
Ý niệm đáp lại yếu ớt, như một làn gió thoảng qua: *“Sự yên bình... không bị ép buộc... được sống là chính mình... Không phải vươn cao, không phải tranh giành. Chỉ muốn xanh tươi, chỉ muốn nương theo gió, chỉ muốn cảm nhận hạt mưa. Chỉ muốn được là cỏ...”*
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự sợ hãi sâu thẳm ẩn chứa trong ý niệm đó – nỗi sợ hãi bị giẫm đạp, bị nhổ bỏ, bị ép buộc phải trở thành một loại linh dược quý hiếm, hoặc tệ hơn, bị "khai linh" để trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn, nhưng không còn là chính nó. Nỗi sợ hãi mất đi sự đơn thuần, sự tự do của một cọng cỏ.
Rồi một ý niệm khác, trầm tĩnh hơn, sâu sắc hơn, từ một Mộc Linh ẩn mình trong thân cây cổ thụ gần đó, truyền đến: *“Chúng ta đã thấy nhiều thay đổi, nhiều kẻ muốn chiếm đoạt. Những kẻ tự xưng là ‘thăng tiên’, vì sức mạnh mà chặt phá, mà thiêu rụi. Chúng ta chỉ mong sự ổn định, không bị chặt phá, không bị quấy rầy. Được đứng vững nơi đây, nhìn mặt trời mọc lặn, cảm nhận sự tuần hoàn của vạn vật. Được là cây...”*
Tần Mặc mở mắt, đặt bàn tay mình nhẹ nhàng lên mặt đất, truyền một dòng linh lực trấn an ấm áp, như một lời hứa thầm lặng. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng từ Tiểu Thảo và Mộc Linh, một sự tin tưởng mong manh nhưng chân thành. Hắn mỉm cười. Những nguyện vọng này, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, lại chính là điều cốt lõi nhất mà Hiệp Ước Cân Bằng cần phải bảo vệ. Sức mạnh không phải là ép buộc mọi thứ phải vươn cao, mà là cho phép chúng được là chính mình, được an yên trong bản chất vốn có.
Hắc Phong, dường như cũng cảm nhận được sự giao tiếp im lặng này, khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, một tiếng gừ gừ trầm thấp vang lên trong cổ họng, như một lời khẳng định về sự đồng lòng. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, tràn đầy sự thấu hiểu.
***
Rời khỏi Rừng Linh Chi, Tần Mặc và Hắc Phong tiếp tục hành trình, men theo những con đường mòn nhỏ bé, xuyên qua những khu rừng thưa và những thung lũng đá. Họ tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất hoang dã, hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, chiếu rọi những tia nắng vàng óng xuống vạn vật, Tần Mặc dừng chân bên một Vô Tên Suối Nhỏ.
Con suối này chảy róc rách qua những viên đá cuội đủ hình dạng, màu sắc, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy. Những cây cỏ dại xanh tốt mọc ven bờ, lấm tấm những bông hoa rừng đủ màu sắc, tỏa hương thơm ngát trong không khí. Tiếng suối chảy như một khúc nhạc êm dịu, xen lẫn tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản hòa tấu hoang dã, nguyên thủy và đầy sức sống. Không khí nơi đây vô cùng trong lành, ẩm ướt, mang theo hơi đất và hương hoa cỏ, khiến Tần Mặc cảm thấy tâm hồn mình cũng được gột rửa.
Hắn cúi người, đưa bàn tay trần chạm vào dòng nước mát lạnh đang chảy xiết. Làn nước luồn qua kẽ tay, mang theo một cảm giác tinh khiết đến lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh hồn của dòng chảy, của Bích Thủy Tinh Linh đang ẩn mình trong đó.
"Ngươi khao khát điều gì, hỡi dòng suối?" Tần Mặc gửi gắm ý niệm của mình, trầm lắng và kiên nhẫn.
Một luồng ý niệm hồn nhiên, trong trẻo như tiếng suối reo, như tiếng cười trẻ thơ, vang vọng trong tâm trí hắn. Đó là tiếng nói của Bích Thủy Tinh Linh, một linh hồn nước với thân hình trong suốt như pha lê, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, đôi mắt long lanh như giọt sương.
*“Được tự do chảy trôi... không bị ngăn cản... không bị vẩn đục... không bị ép buộc phải thành thác lớn hay biển cả. Chỉ muốn là suối. Muốn được luồn lách qua những hòn đá, tưới mát những cọng cỏ khô, hòa vào cơn mưa, tan vào sương sớm. Không phải trở thành một con sông cuồn cuộn, không phải trở thành một đại dương mênh mông. Chỉ là một con suối nhỏ, tự do và trong lành.”* Ý niệm ấy mang theo một sự hồn nhiên đến nao lòng, một khát khao đơn thuần nhưng mạnh mẽ về quyền được là chính mình, không cần phải vươn tới những đỉnh cao giả tạo.
Tần Mặc nhẹ nhàng vốc một vốc nước mát lành lên uống, để dòng nước tinh khiết thấm vào từng tế bào, mang theo sự sảng khoái và một niềm tin mãnh liệt. "Hiệp Ước sẽ bảo vệ quyền được là chính ngươi, dòng suối nhỏ bé," hắn thầm hứa, không chỉ với Bích Thủy Tinh Linh mà còn với chính bản thân mình. Hắn nhận ra, khát vọng "thăng tiên" đã biến thành một thứ áp đặt, khiến ngay cả những linh hồn thuần khiết nhất cũng phải lo sợ bị biến chất.
Hắc Phong, vẫn nằm phục bên bờ suối, ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ thấu hiểu. Nó khẽ vẩy tai, dường như đang lắng nghe những âm thanh vô hình mà chỉ Tần Mặc mới cảm nhận được. Sự cảnh giác của nó chưa bao giờ giảm sút, ngay cả trong khung cảnh yên bình đến vậy. Tần Mặc biết, mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó, lẩn khuất trong từng kẽ lá, từng ngọn gió. Nhưng những tiếng vọng từ vạn vật này, dù yếu ớt, lại đang thắp lên trong lòng hắn một ngọn lửa kiên định.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tần Mặc và Hắc Phong đã leo lên một ngọn núi cao, nơi có một Vách Đá Cô Độc sừng sững giữa đất trời. Vách đá cao ngất, hùng vĩ, bề mặt thô ráp, gồ ghề, hằn sâu những vết tích của thời gian và phong hóa. Gió mạnh rít qua những khe đá, tạo ra những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của vách núi cổ xưa, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong những bụi cây khô cằn bám víu vào vách đá. Mùi đất ẩm sau cơn mưa hiếm hoi, mùi cỏ dại và mùi đá cổ đã phong hóa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hoang dã, tĩnh mịch và có chút khắc nghiệt.
Tần Mặc bước đến gần vách đá, đặt bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp. Hắn nhắm mắt lại, truyền ý niệm vào sâu trong lòng đất, tìm kiếm Thổ Linh đã ngủ yên trong khối đá này qua hàng ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự vững chãi, kiên định của vách đá, như một chứng nhân vĩnh cửu của thời gian.
"Ngươi đã tồn tại bao lâu rồi, hỡi Thổ Linh?" Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói trầm lắng, đầy sự tôn kính.
Ý niệm đáp lại chậm chạp, nặng nề, như thể đã trải qua vô số kỷ nguyên. Đó là tiếng nói của Thổ Linh, một linh hồn đất đá với hình hài nhỏ bé, thân hình màu nâu sẫm, đôi mắt xanh lục sâu thẳm, ẩn chứa sự minh triết cổ xưa.
*“Vĩnh cửu... Cân bằng... Ta đã đứng đây từ thuở hồng hoang, chứng kiến vạn vật sinh diệt, luân hồi. Ta là nền tảng, là sự ổn định. Ta chỉ muốn đứng vững, không muốn thay đổi, không muốn bị đục khoét, không muốn bị biến chất để trở thành một ngọn tháp chọc trời hay một ngọn núi vàng. Ta chỉ muốn là đất, là đá, là nền tảng cho sự sống, cho sự tồn tại của vạn vật.”* Ý niệm ấy không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có một sự kiên định sắt đá, một mong muốn được giữ vững bản chất nguyên thủy của mình.
Tần Mặc đứng lặng trước vách đá, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh từ Thổ Linh. Hắn nhận ra, đây chính là nền tảng thực sự của 'cân bằng', không phải là sự ép buộc phải vươn lên, mà là quyền được giữ vững bản chất, được là chính mình, dù là một cọng cỏ, một dòng suối hay một tảng đá. Những nguyện vọng này, dù đơn giản, lại là những viên gạch vững chắc nhất để xây dựng một Hiệp Ước chân chính.
Tuy nhiên, ngay cả trong sự tĩnh mịch và hùng vĩ của vách đá, một cảm giác khó chịu vẫn len lỏi trong tâm trí Tần Mặc. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đã lùi lại, giờ đây lại xuất hiện trở lại, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự dai dẳng đến rợn người. Nó không còn tập trung vào một điểm, mà như một tấm lưới vô hình, bao trùm lên khắp Huyền Vực, lặng lẽ quan sát, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang theo dõi, và cuộc đối đầu cuối cùng, định mệnh, vẫn không thể tránh khỏi.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Nó cảm nhận được mối nguy hiểm vô hình đó, và bản năng của nó mách bảo rằng, mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
Tần Mặc siết chặt bàn tay, khắc ghi những nguyện vọng này vào tâm trí. Từ những tiếng vọng yếu ớt của Tiểu Thảo, sự hồn nhiên của Bích Thủy Tinh Linh, đến sự kiên định của Thổ Linh, tất cả đều là kim chỉ nam cho hắn. Hiệp Ước Cân Bằng không chỉ là một văn bản, nó là lời hứa với vạn vật, là nền tảng cho một Huyền Vực thực sự cân bằng, nơi thăng tiên là một lựa chọn, nhưng không phải là một sự ép buộc. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng với những tiếng vọng này, hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Những hiểu biết sâu sắc mà hắn thu thập được từ các linh hồn nhỏ bé này sẽ là nền tảng vững chắc cho các điều khoản cuối cùng của Hiệp Ước Cân Bằng, giúp nó chống lại sự công kích từ phe bảo thủ hoặc Thiên Diệu Tôn Giả. Và việc Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn lẩn khuất, như một bóng ma đe dọa, càng khiến Tần Mặc nhận ra rằng, cuộc chiến thật sự, cuộc chiến bảo vệ bản chất và sự cân bằng của vạn vật, chỉ mới bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.