Vạn vật không lên tiên - Chương 1162: Dư Âm Đại Chiến: Vết Sẹo Và Lời Thuyết Phục
Bình minh hé rạng sau màn đêm hỗn loạn, nhưng ánh nắng vàng ươm không còn mang theo sự trong trẻo như mọi ngày. Một làn khói bụi mỏng vẫn còn vương vấn trên bầu trời Vô Tính Thành, nhuốm màu cam đỏ u buồn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và khét lẹt của sự hủy diệt đã bị xua tan phần nào bởi linh khí thanh khiết dâng cao từ Chân Lý Thạch Bi, nhưng không gian vẫn còn phảng phất hơi lạnh của tà khí. Khắp khu Phố Chợ Sáng, những gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải bạt nay đã đổ nát, gạch đá từ những bức tường vỡ vụn nằm ngổn ngang trên đường phố lát đá cuội. Dù vậy, không một ai tỏ vẻ tuyệt vọng. Từng người dân Vô Tính Thành, cùng những vật thể đã được khai linh, đều đang bắt tay vào công việc dọn dẹp, hỗ trợ lẫn nhau với một sự kiên cường đến lạ lùng. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói thường ngày đã được thay thế bằng tiếng xì xào bàn tán về trận chiến vừa qua, tiếng cọ xát của đá sỏi khi được dọn dẹp, và đâu đó vẫn còn văng vẳng tiếng gà kêu lạc lõng giữa đống đổ nát, như một dấu hiệu của sự sống vẫn tiếp diễn. Mùi thức ăn, hoa quả quen thuộc giờ đây hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi gỗ cháy dở và một chút hương thảo mộc từ những vết thương đang được chữa lành. Bầu không khí vẫn sôi động, dân dã, ấm áp và thân thiện, một sự tương phản rõ rệt với những gì vừa xảy ra.
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, đang cùng Tô Lam và Hạ Nguyệt đi vòng quanh khu phố. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, lắng nghe ý chí của từng viên gạch vỡ, từng mảnh gỗ gãy. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của chúng, nhưng sâu thẳm hơn là ý chí muốn được dựng lại, muốn được trở về hình hài vốn có. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống, dùng linh lực thuần khiết nâng những mảnh vỡ lớn, đặt chúng gọn gàng sang một bên, động tác dứt khoát nhưng đầy sự tôn trọng.
“Chúng ta đã đứng vững,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm. Hắn đưa mắt nhìn những gương mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh lên niềm hy vọng. “Vết sẹo này sẽ nhắc nhở chúng ta về cái giá của sự cân bằng, nhưng cũng là minh chứng cho ý chí của vạn vật.”
Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, tiến đến bên một nhóm thôn nữ đang băng bó cho một người đàn ông bị xây xát nhẹ. Nàng cúi xuống, kiểm tra vết thương, cử chỉ dịu dàng nhưng đầy ân cần. “Mọi người đều an toàn là điều quan trọng nhất. Chúng ta sẽ xây dựng lại.” Nàng nói, giọng nói thanh thoát như tiếng suối reo, mang theo một năng lượng xoa dịu. Các thôn nữ gật đầu đồng tình, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng vào người con gái này, người luôn là chỗ dựa tinh thần cho họ.
Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, tay vẫn đặt nhẹ lên chuôi thanh kiếm cổ bên hông, đang kiểm tra các trận pháp phòng hộ còn sót lại trên những bức tường thành phía rìa Phố Chợ Sáng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt sắc bén lướt qua từng khe nứt, từng dấu vết ma khí còn sót lại, đánh giá mức độ thiệt hại và khả năng phòng thủ của Vô Tính Thành. Nàng biết, dù Thiên Diệu Tôn Giả đã rút lui, nhưng mối hiểm họa vẫn còn lơ lửng, và sự cảnh giác không bao giờ là thừa.
Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ bị gãy cành, thở dài một tiếng mãn nguyện. Ông nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn hòa mình vào công việc của người dân, không hề tỏ ra là một lãnh đạo quyền uy, mà như một phần của chính họ. “Cái cây bị gãy cành vẫn sẽ vươn lên, Tần Mặc,” Lão Khang nói, giọng khàn khàn nhưng ch��a đầy trí tuệ. “Chỉ cần gốc rễ còn vững chắc.” Tần Mặc quay lại, khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt tin tưởng của Lão Khang. Hắn hiểu, cái gốc rễ mà Lão Khang nhắc đến không chỉ là Vô Tính Thành này, mà là ý chí kiên định của vạn vật, là niềm tin vào sự cân bằng mà hắn đã dày công vun đắp.
Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi lan truyền khắp cơ thể, một sự mệt mỏi không chỉ đến từ trận chiến cam go, mà còn từ gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng trên vai. Hắn đã phải vận dụng toàn bộ linh lực, toàn bộ khả năng lắng nghe ý chí tồn tại của mình để kích hoạt Huyền Vực Tâm Châu và Chân Lý Thạch Bi, biến ý chí của vạn vật thành một lá chắn kiên cố. Trận chiến vừa qua là một chiến thắng, nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh. Thiên Diệu Tôn Giả không hề yếu kém, và sự cuồng nộ của hắn là một mối đe dọa thực sự. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn rất dài và chông gai. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và sự sống đang trỗi dậy từ đống đổ nát. Vô Tính Thành đã đứng v��ng, và đó là minh chứng rõ ràng nhất cho con đường mà hắn đang đi. Hắn cần phải kiên định hơn nữa, phải thấu hiểu hơn nữa, để dẫn dắt vạn vật vượt qua mọi sóng gió. Ánh nắng ban mai xuyên qua làn khói bụi, chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của Tần Mặc, vẽ nên một bức tranh về sự kiên cường và hy vọng giữa hoang tàn.
***
Đến trưa cùng ngày, ánh nắng đã dịu hơn, những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc. Tần Mặc triệu tập một cuộc họp khẩn tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi đã được dọn dẹp tươm tất nhất có thể. Dù vẫn còn những vết nứt trên tường và vài mái ngói vỡ, nhưng không gian bên trong đã trở lại vẻ ấm cúng quen thuộc, với hương trà thoang thoảng xua đi mùi khói bụi còn sót lại. Tại đây, những đồng minh cốt cán của hắn đã tề tựu: Tô Lam thanh tú mà kiên định, Lục Vô Trần với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tin tưởng, Mộ Dung Tĩnh tuấn tú và đầy suy tư, Lão Khang bình thản nhưng trí tuệ, và cả ý chí tập thể của Thiết Giáp Thành Linh đang liên kết với không gian, tạo thành một sự hiện diện vô hình nhưng mạnh mẽ.
Lão Khang chậm rãi châm trà, tiếng nước chảy nhẹ nhàng vào chén sứ trắng, tạo nên một âm thanh bình yên hiếm hoi giữa không khí căng thẳng. Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, ghi nhận sự lo lắng nhưng cũng nhận thấy sự kiên định trong họ. “Thiên Diệu Tôn Giả đã rút lui,” Tần Mặc mở lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. “Nhưng hắn sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta cần chuẩn bị cho đòn cuối cùng.”
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài, thở dài một tiếng. “Đúng vậy. Dù lá chắn ý chí của chúng ta đã đẩy lùi hắn, nhưng mối lo ngại lớn hơn là những kẻ vẫn còn tin vào con đường cũ, hoặc những vật thể bị tổn thương sâu sắc mà chưa thể chấp nhận Hiệp Ước.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng sự trầm tư. “Trận chiến vật chất có thể thắng, nhưng trận chiến tư tưởng mới là khó khăn nhất.”
Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú với khí chất cao ngạo thường thấy, nhưng nay ánh mắt đã có thêm phần suy tư và băn khoăn, tay cầm chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy, dù không phải để xua đi cái nóng mà như một thói quen. “Ta đồng ý với Lục tiền bối. Một số tu sĩ bị bắt giữ vẫn ngoan cố. Họ coi Hiệp Ước này là sự suy yếu, không phải cân bằng. Họ vẫn bám víu vào khát vọng thăng tiên, cho rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại.” Hắn ngừng lại, ánh mắt thoáng qua một chút tự phê phán. Hắn từng là một trong số đó, một tu sĩ kiêu hãnh tin vào sức mạnh và sự thăng cấp không ngừng. “Họ đang gieo rắc sự bất mãn, đặc biệt là với những vật thể bị khai linh quá mức, khiến chúng càng thêm hỗn loạn.”
Từ không gian xung quanh, một ý chí vang vọng, mạnh mẽ và lạnh lùng như tiếng kim loại va chạm, truyền thẳng vào tâm trí mọi người. Đó là Thiết Giáp Thành Linh. “Vẫn còn nhiều mảnh vỡ của những vật thể bị khai linh quá mức đang phát ra tín hiệu hỗn loạn. Chúng bị tác động mạnh bởi ý chí cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, nay lại bị kích động bởi những tư tưởng cũ rích từ các tu sĩ tàn dư. N��ng lượng của chúng không ổn định, có thể gây ra những phản ứng khó lường.” Ý chí của Thành Linh không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một báo cáo chi tiết về tình trạng của những vật thể bị ảnh hưởng.
Tần Mặc lắng nghe từng lời, ánh mắt lướt qua từng người, ghi nhận sự lo lắng nhưng cũng cảm nhận được sự kiên định trong họ. Hắn biết, những lời nói của Lục Vô Trần và Mộ Dung Tĩnh là hoàn toàn chính xác. Trận chiến với Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một phần của cuộc chiến lớn hơn – cuộc chiến giành lấy trái tim và ý chí của vạn vật. “Chúng ta không thể để những vết nứt tư tưởng này lan rộng,” Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Sức mạnh của Hiệp Ước Cân Bằng không nằm ở sự ép buộc, mà ở sự thấu hiểu và lựa chọn. Chúng ta phải cho họ thấy con đường mới, không phải bằng quyền uy, mà bằng sự chân thành.”
Tô Lam bổ sung, giọng nói rõ ràng, mạch lạc: “Phòng thủ của Vô Tính Thành đã được củng cố, nhưng vẫn còn một số điểm yếu cần được khắc phục. Chúng ta cần tăng cường tuần tra và giám sát các khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi ma khí. Đồng thời, cần phải có biện pháp xoa dịu những vật thể bị tổn thương, tránh để chúng trở thành công cụ cho Thiên Diệu Tôn Giả lợi dụng.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy tin tưởng. Nàng biết, hắn là người duy nhất có thể làm được điều đó.
Lão Khang đặt chén trà trước mặt Tần Mặc, hương trà thoảng nhẹ làm dịu đi không khí căng thẳng. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Chúng ta cần kiên nhẫn, Tần Mặc. Gieo hạt giống cân bằng không phải là một sớm một chiều.”
Tần Mặc uống một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm đầu óc tỉnh táo hơn. Hắn gật đầu. “Ta hiểu. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Trước tiên, ta muốn gặp những tu sĩ tàn dư bị bắt giữ và những vật thể bị ảnh hưởng nặng nề nhất.” Hắn đứng dậy, ánh mắt cương nghị. “Chúng ta phải đối mặt với những vết sẹo này, không phải để che giấu, mà để chữa lành.” Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những đồng minh kiên định, và sâu thẳm trong hắn là niềm tin vào ý chí tự do của vạn vật.
***
Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng non mờ ảo chỉ đủ để soi rọi con đường đến Nhà Kho Cũ Kỹ, nơi tạm giam giữ một nhóm tu sĩ tàn dư đã bị bắt sau trận chiến. Không gian bên trong nhà kho ẩm thấp, tối tăm, chỉ có vài ngọn đèn dầu lay lắt, hắt những cái bóng dài và méo mó lên tường. Mùi ẩm mốc, mùi sắt gỉ và một thứ mùi tanh nồng lạ lùng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt. Những tu sĩ tàn dư, quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi và cố chấp, đang bị giam trong một khu vực được phong tỏa tạm thời. Họ vẫn không ngừng kích động, truyền bá tư tưởng cũ về sự thăng tiên, tiếng thì thầm bất mãn của họ như những lưỡi dao găm vào tâm trí.
Giữa nhà kho, một Thiết Giáp Tàn Phiến – một mảnh giáp vỡ từ một binh sĩ của phe Thiên Diệu, lấm lem bùn đất và máu khô – đang rung lên dữ dội. Nó tỏa ra những luồng ý chí hỗn loạn, một sự giằng xé nội tại giữa bản năng chiến đấu cuồng nhiệt và khao khát được công nhận, được là chính nó. Mảnh giáp này, từng được khai linh theo cách cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây như một con thú bị thương, không biết nên chiến đấu hay đầu hàng.
Tần Mặc bước vào, theo sau là Tô Lam và Lục Vô Trần. Tô Lam cảnh giác quan sát nhóm tu sĩ tàn dư, tay đã đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ sự xáo trộn nào. Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, khuôn mặt khắc khổ càng thêm trầm tư trong ánh sáng mờ.
“Ngươi chỉ là một phàm nhân, dám chống lại Thiên Đạo!” một tu sĩ tàn dư gầm gừ, giọng nói khàn đặc, ánh mắt căm ghét nhìn Tần Mặc. “Con đường thăng tiên là chân lý, Hiệp Ước của ngươi chỉ là sự yếu đuối! Ngươi đang kéo lùi cả Huyền Vực này vào sự tầm thường!” Những tiếng hùa theo, những lời lẽ công kích khác vang lên, mang theo sự cuồng tín và cố chấp.
Tần Mặc không đáp lời họ ngay lập tức. Hắn tiến đến gần Thiết Giáp Tàn Phiến, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào mảnh giáp đang run rẩy. Hắn lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng kêu gào của sự mệt mỏi, của khao khát sức mạnh, của nỗi sợ hãi bị mục nát, bị quên lãng. Nhưng sâu thẳm hơn, hắn cũng nghe thấy một tiếng vọng yếu ớt của sự bình yên, của khao khát được thuộc về, được chấp nhận.
“Ta không chống lại Thiên Đạo,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng lại có sức nặng kỳ lạ, đủ để át đi tiếng ồn ào của đám tu sĩ tàn dư. Hắn đặt tay lên Thiết Giáp Tàn Phiến, cảm nhận sự rung động dữ dội của nó. “Ta chỉ muốn vạn vật được là chính nó. Con đường thăng tiên là một lựa chọn, không phải là sự ép buộc.”
Thiết Giáp Tàn Phiến phản ứng dữ dội trước sự tiếp xúc của Tần Mặc. Nó rung lên bần bật, những luồng ý chí hỗn loạn bùng phát mạnh mẽ hơn, như thể đang cố gắng đẩy Tần Mặc ra xa. “Sức mạnh… chiến đấu��� thành tiên… phải mạnh hơn! Không muốn mục nát… không muốn yếu đuối!” Ý chí của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự hoảng loạn và giằng xé. Nó là một vật thể được sinh ra để chiến đấu, để bảo vệ, để trở nên mạnh mẽ hơn. Con đường thăng tiên đã được gieo vào nó như một hạt giống độc hại, khiến nó tin rằng chỉ có sức mạnh và sự thăng cấp mới có thể mang lại giá trị.
Tần Mặc nhắm mắt lại, truyền đi một luồng ý chí cân bằng và sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn không cố gắng áp đặt ý chí của mình lên mảnh giáp, mà chỉ lắng nghe, và phản hồi bằng sự đồng cảm. “Ngươi đã chiến đấu dũng cảm,” Tần Mặc thì thầm, lời nói không chỉ vang vọng trong không gian mà còn chạm đến tận sâu thẳm ý chí của Thiết Giáp Tàn Phiến. “Ngươi đã bảo vệ chủ nhân của mình. Đó là bản chất của ngươi, không cần phải trở thành thứ khác để có giá trị.”
Hắn tiếp tục. “Ngươi không cần phải thăng tiên để trở nên vĩ đại. Ngươi đã vĩ đại ngay từ khi ngươi được rèn ra, ngay từ khi ngươi chọn bảo vệ chủ nhân của mình. Sức mạnh của ngươi không nằm ở việc ngươi trở thành cái gì, mà ở việc ngươi *là* gì.” Hắn cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi của nó, nỗi sợ hãi bị mục nát, bị quên lãng. “Ngươi có thể tiếp tục chiến đấu, có thể tiếp tục bảo vệ, nhưng hãy làm điều đó vì bản chất của ngươi, vì ý chí của ngươi, chứ không phải vì một khát vọng hư ảo nào đó.”
Dần dần, sự rung động của Thiết Giáp Tàn Phiến yếu đi. Những luồng ý chí hỗn loạn vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn cuồng loạn như trước. Nó như một đứa trẻ bị lạc, cuối cùng cũng tìm thấy một giọng nói xoa dịu. Các tu sĩ tàn dư chứng kiến cảnh tượng này, ánh mắt từ căm ghét chuyển sang kinh ngạc, rồi có chút hoài nghi. Họ không thể hiểu được sức mạnh của Tần Mặc, sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và đồng cảm, chứ không phải từ linh lực hay pháp thuật.
“Ngươi muốn chúng ta từ bỏ con đường đã theo đuổi cả đời sao? Từ bỏ sự vĩ đại để chấp nhận sự tầm thường ư?” một tu sĩ khác lên tiếng, giọng nói đầy sự bất mãn.
Tần Mặc quay lại nhìn họ, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn năm suy tư. “Ta không bắt các ngươi từ bỏ bất cứ điều gì. Ta chỉ muốn các ngươi lựa chọn con đường của mình một cách tự do, không bị ép buộc bởi những định kiến cũ. Sự vĩ đại không nằm ở việc các ngươi đạt đến cảnh giới nào, mà ở cách các ngươi sống, cách các ngươi tồn tại, và cách các ngươi tôn trọng bản chất của chính mình và của vạn vật xung quanh.” Hắn dừng lại một chút, lời nói không hùng hồn nhưng lại có sức lay động lòng người. “Thiên Diệu Tôn Giả, hắn cũng đã từng có khát vọng thăng tiên. Nhưng hắn đã lạc lối, đã biến khát vọng đó thành sự hủy diệt, bởi vì hắn đã ép buộc vạn vật phải đi theo con đường của hắn, chứ không phải con đường của chính chúng.”
Lời nói của Tần Mặc không lập tức thay đổi được lòng người. Nhưng nó đã gieo một hạt giống, một hạt giống của sự nghi ngờ vào những niềm tin sắt đá đã ăn sâu bám rễ. Thiết Giáp Tàn Phiến cuối cùng cũng ngừng rung động. Nó không còn tỏa ra ý chí hỗn loạn nữa, mà thay vào đó là một sự bình lặng kỳ lạ, như thể nó đã tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn của mình. Tần Mặc biết, đây chỉ là bước đầu. Việc chữa lành những vết sẹo tư tưởng còn khó khăn hơn nhiều so với việc chữa lành những vết thương vật chất. Nhưng hắn không nản lòng. Hắn tin vào sức mạnh của sự lựa chọn, vào quyền được là chính nó của vạn vật.
***
Đêm khuya, ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời, phản chiếu một vầng sáng mờ ảo xuống mặt hồ yên ả tại Bến Tàu Hải Nguyệt. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh và tiếng sóng vỗ bờ khe khẽ, như một khúc hát ru êm đềm xoa dịu những căng thẳng của một ngày dài. Tần Mặc đứng một mình trên bến tàu, ngắm nhìn mặt hồ đen thẳm, nơi ánh trăng tạo nên một con đường bạc lấp lánh. Hắn cảm nhận sự bình yên tạm thời, một khoảng lặng quý giá sau cơn bão, nhưng cũng biết rằng đây chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn giông lớn hơn.
Một bóng người thanh thoát lặng lẽ đến bên cạnh hắn. Hạ Nguyệt, với bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, bước đi không tiếng động, trên tay nàng là một tách trà nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí lạnh. Nàng đặt tách trà vào tay Tần Mặc, lòng bàn tay hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa.
“Anh mệt rồi, Tần Mặc,” Hạ Nguyệt nói, giọng nói dịu dàng như tiếng gió thoảng qua, ẩn chứa sự lo lắng. Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay hắn, sự ấm áp và mềm mại của nàng như xoa dịu đi nỗi mệt mỏi đang gặm nhấm hắn.
Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt vẫn hướng về phía đường chân trời mờ mịt. “Mệt chứ, nhưng ta không thể dừng lại.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự an ủi từ nàng. “Con đường này không chỉ là của ta, mà là của tất cả vạn vật. Ta đã thấy những vết sẹo, những nỗi đau, nhưng ta cũng thấy sự kiên cường và ý chí muốn được sống, được là chính nó.” Hắn nhớ lại khuôn mặt hốc hác của những tu sĩ tàn dư, sự giằng xé của Thiết Giáp Tàn Phiến. Sự thay đổi không đến ngay lập tức, nhưng nó đã bắt đầu.
Hạ Nguyệt tựa đầu vào vai hắn, nhẹ nhàng. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.” Lời nói của nàng đơn giản, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. Nó là lời nhắc nhở rằng dù cho Huyền Vực có thay đổi thế nào, dù cho tương lai có ra sao, thì sự gắn kết và tình yêu thương vẫn là nền tảng vững chắc nhất.
Tần Mặc nhắm mắt lại, kết nối sâu sắc với Huyền Vực Tâm Châu đang rung động mạnh mẽ trong lồng ngực hắn. Hắn cảm nhận được sự hồi phục của nó, một sự hồi phục chậm rãi nhưng đều đặn, như một trái tim đang dần đập lại sau cơn bạo bệnh. Nhưng cùng với sự hồi phục đó, hắn cũng cảm nhận được một luồng năng lượng ẩn chứa sự cảnh báo, một sự chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở lại, và lần này, hắn sẽ không còn dè dặt nữa. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn, mọi sức mạnh cấm kỵ mà hắn có để đạt được mục đích của mình, để nghiền nát niềm tin vào sự cân bằng mà Tần Mặc đã dày công xây dựng.
“Thiên Diệu Tôn Giả…” Tần M���c thầm nhủ trong tâm trí, lời nói không phát ra thành tiếng nhưng lại vang vọng mạnh mẽ trong lòng. “…hắn sẽ trở lại, và lần này sẽ không có chỗ cho sự nhân nhượng. Huyền Vực Tâm Châu, ta cần ngươi mạnh mẽ hơn bao giờ hết.” Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Huyền Vực Tâm Châu, như một lời đáp lại, một lời hứa sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và trận chiến cuối cùng sẽ là một cuộc thử thách khắc nghiệt nhất. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có niềm tin vào ý chí tự do của vạn vật, vào sức mạnh của sự cân bằng, và vào những người đồng hành kiên định bên cạnh mình. Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng, và tự nhủ, dù cho Thiên Diệu Tôn Giả có trở lại với bất kỳ thủ đoạn tàn bạo nào, hắn cũng sẽ đứng vững, để bảo vệ Huyền Vực này, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Ánh trăng non vẫn chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước, một con đường tuy mờ m��t nhưng chứa đầy hy vọng và quyết tâm.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.