Vạn vật không lên tiên - Chương 1178: Tâm Châu Thực Tướng: Cấm Kỵ Thâm Căn
Tần Mặc nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ bàn tay nàng. Lời nói của nàng, dù đơn giản, lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn hắn hơn bất kỳ linh dược nào. Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, nhìn vào sự bình yên mà nàng đại diện, và một niềm tin mãnh liệt dâng lên trong lòng hắn. Hắn không chiến đấu chỉ vì Huyền Vực, vì vạn vật, mà còn vì những người hắn yêu thương, vì sự bình yên mà Vô Tính Thành đã dạy hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của Suối Tinh Lộ, âm thanh róc rách của dòng nước như một lời nhắc nhở về bản chất không ngừng chảy trôi, không ngừng biến đổi mà vẫn giữ được sự thuần khiết. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua tan màn sương sớm. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới nhuộm hồng bầu trời, xua đi bóng đêm u ám.
"Ta sẽ không để hắn hủy hoại bản chất của Huyền Vực." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn giờ đây đã lấy lại sự trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Hắn có thể muốn biến mọi thứ thành một bản sao méo mó, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể bóp méo 'ý chí tồn tại' chân thật, không bao giờ có thể dập tắt ngọn lửa lựa chọn trong mỗi sinh linh. Chúng ta sẽ tìm ra nguồn sức mạnh cấm kỵ đó. Chúng ta sẽ phá vỡ 'Hòa Dung Định Hình'. Và chúng ta sẽ cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn', mà là được 'sống' đúng với bản chất của mình."
Cổ Kiếm Hồn trong tâm trí Tần Mặc khẽ rung lên, một sự đồng tình vang vọng. *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.*
Tần Mặc biết, để làm được điều đó, hắn phải đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu tận cùng về "ý chí tồn tại", bằng lòng đồng cảm vô hạn. Và điều đó bắt đầu từ việc tìm kiếm sâu hơn, tìm ra nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thi triển cấm thuật khủng khiếp ấy, tìm ra nguồn gốc thực sự của sức mạnh cấm kỵ đang ăn mòn Huyền Vực. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, một cuộc chiến không khoan nhượng để bảo vệ bản chất của vạn vật, để giữ cho Huyền Vực vẫn là Huyền Vực.
***
Sáng hôm sau, Tàng Thư Các của Thanh Vân Tông chìm trong một bầu không khí trang nghiêm và tĩnh mịch, khác hẳn với sự ồn ào thường thấy ở những nơi tu hành khác. Nơi đây, ánh sáng ban ngày xuyên qua những ô cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống hàng vạn thư tịch cổ kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên lớp bụi thời gian. Không khí trong lành, mát mẻ, dường như được điều hòa bởi những trận pháp cổ xưa ẩn sâu trong kết cấu của tòa kiến trúc, mang theo mùi hương thoang thoảng của giấy cũ, mực tàu và hương trầm dịu nhẹ, một mùi hương gợi lên sự uyên bác và bí ẩn của tri thức.
Tại một chiếc bàn lớn làm từ gỗ trầm hương đã ngả màu thời gian, trải đầy những bản đồ cổ loang lổ, thư tịch viết tay bằng những loại văn tự đã thất truyền và các ghi chép rời rạc, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đang vây quanh. Ánh mắt mọi người đều dán chặt vào từng chi tiết, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh tổng thể kinh hoàng. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt Cổ Kiếm Hồn lên chính giữa một bản đồ được vẽ tay tỉ mỉ, nơi có một biểu tượng rực rỡ, tượng trưng cho Huyền Vực Tâm Châu. Thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng dưới bàn tay hắn, nó như sống dậy, phát ra một luồng linh khí mờ nhạt, hòa quyện với những ký ức cổ xưa đang ẩn chứa trong đống thư tịch.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt đeo kính, run rẩy chỉ vào một đoạn văn tự cổ trên tấm da thú đã mục nát. Giọng ông khàn đặc vì tuổi tác và sự lo lắng, nhưng vẫn tràn đầy sự uyên bác. "Những ký hiệu này… chúng không chỉ nói về sự thăng cấp, sự tiến hóa của vật tính, mà còn về sự 'hòa tan', sự 'đồng hóa'… Một sự đồng hóa cưỡng bức, ép vạn vật phải từ bỏ bản chất để hòa nhập vào một thể thống nhất, một 'tiên giới' do ai đó định hình." Ông ngừng lại, thở dài thườn thượt, ánh mắt mệt mỏi ẩn chứa một nỗi đau sâu sắc. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Ta đã đọc qua những ghi chép cổ về Huyền Vực Tâm Châu, nhưng chưa từng nghĩ nó có thể bị thao túng đến mức này."
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khẽ nhíu mày. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào biểu tượng Tâm Châu. "Vậy ra, Huyền Vực Tâm Châu không phải chỉ là nguồn năng lượng khổng lồ cung cấp linh lực cho toàn bộ thế giới, mà còn là một 'bộ xử lý' ý chí, một trung tâm điều phối và định hình 'vật tính' của vạn vật sao? Thiên Diệu Tôn Giả… hắn muốn biến nó thành công cụ để 'viết lại' bản chất của thế giới? Biến chúng ta, biến mọi thứ thành những con rối vô hồn, chỉ biết chạy theo khát vọng 'thăng tiên' mù quáng của hắn?" Giọng y trầm thấp, mang theo sự phẫn nộ và ghê tởm. Ý nghĩ về một thế giới bị tước đoạt đi bản chất riêng, nơi mọi linh hồn đều bị đồng hóa thành một ý chí duy nhất, khiến y cảm thấy rợn người.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ánh lên vẻ kiên định, xen lẫn một chút kinh hoàng. Nàng nắm chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông, dường như để tự trấn an bản thân trước sự thật tàn khốc đang dần hé lộ. "Nhưng hắn lấy sức mạnh ở đâu để có thể thao túng một thực thể vĩ đại và nguyên thủy như Huyền Vực Tâm Châu? Nguồn linh lực của Tâm Châu là vô tận, nhưng nó là một thực thể tự nhiên, không thể bị một cá nhân kiểm soát hoàn toàn. Phải có một nguồn cấm kỵ nào đó, một loại năng lượng đủ mạnh, đủ tà ác để bóp méo cả ý chí của thế giới, để cưỡng ép một thực thể thiêng liêng như Tâm Châu phải tuân theo ý muốn của hắn." Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, như tìm kiếm câu trả lời từ hắn, người duy nhất có thể thấu hiểu tiếng lòng của vạn vật.
Tần Mặc không nói gì. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đặt tay lên Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm rung động kịch liệt hơn, như một cầu nối vô hình giữa hắn và những bí mật sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm, tập trung toàn bộ năng lực 'lắng nghe ý chí' của mình. Hắn không chỉ lắng nghe Cổ Kiếm Hồn, không chỉ lắng nghe những rung động yếu ớt còn sót lại của Huyền Vực Tâm Châu bị thao túng, mà còn lắng nghe cả những lời thì thầm từ những thư tịch cổ, từ những bản đồ cất giữ ký ức của thế giới. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa những dòng chữ, những biểu tượng, những hình vẽ, và ý chí tồn tại của chính Huyền Vực.
Một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không phải dưới dạng hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà là những cảm giác, những rung động, những tầng ý nghĩa chồng chất lên nhau. Hắn cảm nhận được một nỗi đau, một sự vặn vẹo, một tiếng kêu gào thầm lặng đang bị chôn vùi sâu dưới lớp vỏ của sự "thăng tiên" giả tạo. "Có một tiếng vọng… một tiếng vọng cũ kỹ và đầy đau đớn, nằm sâu dưới lớp vỏ của Thiên Diệu… một cái gì đó nguyên thủy hơn…" Hắn thì thầm, giọng hắn chìm trong sự tập trung cao độ, như đang nói chuyện với chính mình. Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn phát ra ánh sáng mờ nhạt, rung động mạnh mẽ, như đang cộng hưởng với những gì Tần Mặc đang cảm nhận.
Thiên Sách Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác của mình, dường như nắm bắt được điều gì đó từ lời nói của Tần Mặc. Ông dùng ngón tay run rẩy, lần theo một biểu đồ cổ, nơi có một ký hiệu mơ hồ mà ông chưa từng giải mã được, một ký hiệu mà ông từng cho là một sai sót trong bản vẽ cổ. Đó là một hình vẽ phức tạp, giống như một vết nứt, một vết sẹo trên bề mặt của bản đồ thế giới, nằm ở một khu vực xa xôi và tối tăm, nơi mà ít ai dám đặt chân tới. "Đây… đây là gì?" Ông thì thầm, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã mở to hết cỡ. "Ta từng cho rằng đây là một vết bẩn, một sự hư hại c��a bản đồ. Nhưng giờ đây, khi Tần Mặc nói về 'tiếng vọng cũ kỹ', ta dường như cảm nhận được… một sự liên kết."
Tần Mặc vẫn nhắm mắt, toàn thân hắn căng cứng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn đã đẩy năng lực của mình đến cực hạn, cố gắng xuyên qua những lớp màn che phủ, tìm kiếm nguồn gốc sâu xa nhất của sự tha hóa. Hắn cảm thấy một luồng ý chí cấm kỵ, lạnh lẽo và tàn bạo, đang dần dần lộ diện. Nó không phải là một sức mạnh đơn lẻ, mà là một mạng lưới phức tạp, ăn sâu vào từng ngóc ngách của Huyền Vực, giống như rễ của một cây cổ thụ độc. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa ký hiệu trên bản đồ và tiếng vọng đau đớn mà hắn đang nghe thấy từ sâu thẳm Huyền Vực. Có một cái gì đó, không phải là một vật thể hữu hình, mà là một sự bóp méo, một vết thương, một sự sai lệch đã tồn tại từ rất lâu, đang bị Thiên Diệu Tôn Giả khai thác và khuếch đại. Hắn đã đến gần hơn bao giờ hết, đến gần với bản chất hủy diệt của Huyền Vực Tâm Châu khi nó bị ép buộc khai thác, đến gần với cội nguồn của mọi bi kịch.
***
Trong tâm thức của Tần Mặc, thế giới bên ngoài dần tan biến, nhường chỗ cho một cảnh tượng kinh hoàng, một hình ảnh mờ ảo nhưng đầy chân thực hiện ra. Hắn không còn ở trong Tàng Thư Các ấm cúng nữa, mà đang đứng giữa một không gian tối tăm vô tận, nơi gió rít gào như tiếng oan hồn, mang theo sương mù độc hại và khí độc nồng nặc, ăn mòn cả linh hồn. Đây không phải là một pháp bảo, không phải một thánh vật, mà là một vết nứt sâu thẳm, một vết thương rách toạc trong chính linh hồn của Huyền Vực. Một "Vực Sâu Vô Định" đúng như tên gọi của nó, không chỉ là một địa danh vật lý, mà là một "điểm yếu" hay "lỗi" nguyên thủy đã bị Thiên Diệu Tôn Giả khai thác và biến thành "nguồn cấm kỵ".
Cái vực sâu ấy không phải là một thực thể riêng biệt, mà là một phần của chính thế giới, nhưng nó đã bị nhiễm độc và tha hóa, giống như một căn bệnh ung thư đã ăn sâu vào cơ thể sống của Huyền Vực. Nơi đây, mọi thứ đều bị vặn vẹo, méo mó. Những linh khí vốn dĩ thuần khiết giờ đây xoắn xuýt vào nhau thành những luồng năng lượng đen tối, gào thét và giằng xé lẫn nhau. Những ý chí tồn tại, thay vì hòa hợp, lại va chạm, nghiền nát, tạo ra một bản giao hưởng của sự đau đớn và hủy diệt.
Tần Mặc cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tâm trí và linh hồn hắn, như thể chính thế giới đang oằn mình dưới một gánh nặng không thể chịu đựng nổi. Hắn nhìn thấy rõ ràng cái "ý chí" đó, cái "cấm kỵ" đó. Nó không phải là một nguồn sức mạnh ngoại lai hoàn toàn, mà là sự biến chất của một điều gì đó vốn dĩ thuộc về Huyền Vực, một sự lệch lạc từ chính bản chất nguyên thủy của nó. Thiên Diệu Tôn Giả đã không tạo ra nó, mà hắn đã tìm thấy nó, đào sâu vào nó, và bóp méo nó đến mức không thể nhận ra.
"Không phải là một vật... mà là một sự bóp méo... một ý chí đã bị vặn vẹo đến tận cùng... một phần của chính Huyền Vực đã bị hắn tha hóa..." Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, mồ hôi đầm đìa trên trán. Toàn thân hắn run rẩy kịch liệt, như đang chịu đựng một cơn đau thể xác và tinh thần tột cùng. Hắn cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra rằng cái nguồn cấm kỵ này không thể bị phá hủy đơn thuần. Nó đã trở thành một phần của Huyền Vực, một vết sẹo sâu sắc, một khối u ác tính.
"Nó đang 'nuốt chửng' mọi thứ, không phải để thăng hoa, mà để tồn tại một cách méo mó..." Hắn tiếp tục, giọng hắn yếu ớt, nhưng mỗi từ đều mang theo một sức nặng khủng khiếp. Hắn cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu, cái trung tâm "hòa dung" và "định hình" ý chí của thế giới, đang bị buộc phải kết nối với cái "vết nứt" cấm kỵ này. Năng lượng từ "vết nứt" đổ vào Tâm Châu, không phải để nuôi dưỡng, mà để ép buộc nó phải thực hiện một chức năng sai trái: "hút cạn" ý chí tồn tại của vạn vật, rồi dùng năng lượng đó để "tái tạo" chúng theo một khuôn mẫu duy nhất – cái khuôn mẫu "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả đã đặt ra. Đây không phải là sự thăng tiên tự nhiên, mà là một sự "tự thực", một sự hủy diệt chính mình của Huyền Vực.
Bên ngoài tâm thức Tần Mặc, Tô Lam thấy hắn đột ngột tái mặt, toàn thân run rẩy không ngừng, mồ hôi vã ra như tắm. Thanh Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn cũng rung lên bần bật, ánh sáng mờ nhạt ban đầu giờ đây trở nên chập chờn, như đang chống chịu một sức ép vô hình. Nàng lo lắng cực độ, không thể đứng yên. "Tần Mặc, huynh có sao không? Ý chí của nó quá mạnh, đừng cố gắng quá sức!" Nàng vội vàng đưa tay chạm vào vai hắn, muốn truyền cho hắn một luồng linh lực để ổn định, nhưng lại sợ làm gián đoạn quá trình khám phá quan trọng của hắn.
Lục Vô Trần chứng kiến cảnh tượng đó, vẻ mặt y trắng bệch. Y đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, chứng kiến vô số điều kinh hoàng, nhưng chưa bao giờ thấy một nguồn cấm kỵ nào lại có bản chất ghê rợn đến vậy. Y hiểu rằng Tần Mặc đang đối mặt với một thứ gì đó vượt xa mọi khái niệm về sức mạnh hay pháp thuật mà họ từng biết. "Vậy ra hắn không chỉ dùng Huyền Vực Tâm Châu, mà còn dùng chính 'bản chất' của thế giới để chống lại thế giới... Một kế hoạch điên rồ! Một sự phản bội tận gốc rễ!" Giọng y thốt ra như một tiếng rên rỉ, chứa đựng sự tuyệt vọng. Khát vọng thăng tiên đã biến thành sự tự hủy diệt.
Thiên Sách Lão Nhân, dù đã lường trước được sự tàn khốc, nhưng cũng không khỏi chấn động. Ông nhắm chặt mắt, dường như không muốn nhìn thấy cảnh Tần Mặc đang phải chịu đựng. "Cái vực sâu ấy... ta từng đọc về nó trong những ghi chép cổ xưa nhất, nhưng chúng ta luôn cho rằng đó chỉ là một truyền thuyết, một lời cảnh báo về sự mất cân bằng cực đoan. Không ai nghĩ rằng nó lại có thể bị khai thác, bị biến thành công cụ để hủy hoại chính Huyền Vực." Ông thì thầm, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới... Nó đã được cảnh báo, nhưng chúng ta đã quá mù quáng bởi khát vọng."
Tần Mặc rên lên một tiếng nhỏ, cả người hắn chấn động mạnh. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa cái "vết nứt" cấm kỵ này và Huyền Vực Tâm Châu. Sự "khai thác cưỡng chế" này chính là hành động "tự thực" của cả thế giới, một hành động mà Thiên Diệu Tôn Giả đang ép buộc Huyền Vực phải thực hiện, chỉ để thỏa mãn khát vọng thăng tiên mù quáng của hắn. Hắn mở choàng mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng, sự phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng ánh lên một tia sáng kiên định. Hắn đã nhìn thấy sự thật trần trụi nhất, và hắn sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
***
Đêm buông xuống Vô Tính Thành, mang theo sự tĩnh lặng và trong lành đặc trưng của vùng đất bình yên này. Trăng sáng vằng vặc trên cao, rải ánh bạc xuống khắp các mái nhà ngói cổ kính và những con đường đá cuội. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi thường ngày nhộn nhịp bởi tiếng cười nói và những câu chuyện bình dị, giờ đây chìm trong một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Hạ Nguyệt ngồi quanh một bàn trà nhỏ làm từ gỗ lim đã bóng loáng. Hương trà xanh thoang thoảng cùng mùi hoa nhài dịu nhẹ từ khu vườn bên cạnh lẽ ra phải xoa dịu tâm hồn, nhưng không ai trong số họ cảm thấy bình yên. Khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi, kinh hoàng và một nỗi tuyệt vọng ẩn sâu. Tần Mặc kể lại toàn bộ những gì hắn đã "lắng nghe" và "cảm nhận" được về nguồn cấm kỵ, về bản chất thực sự của kế hoạch "thăng tiên cưỡng chế" của Thiên Diệu Tôn Giả. Giọng hắn trầm thấp, đều đều, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao cứa vào trái tim của những người lắng nghe.
"Hắn không chỉ muốn 'thăng tiên' cho Huyền Vực, mà là muốn 'ép buộc' nó 'chết đi' v�� 'tái sinh' theo ý hắn." Tần Mặc bắt đầu, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như vẫn còn đang chìm trong cảnh tượng kinh hoàng mà hắn vừa chứng kiến trong tâm thức. "Huyền Vực Tâm Châu đang bị biến thành một cỗ máy 'hút cạn' sinh mệnh và ý chí của mọi vật. Nó không còn là nguồn nuôi dưỡng, mà là một kẻ ăn thịt. Năng lượng cấm kỵ từ 'Vực Sâu Vô Định' đã biến Tâm Châu thành một công cụ để 'định hình' lại tất cả vạn vật thành một 'phiên bản' mà hắn cho là 'tiên giới'." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự ghê tởm đang trào dâng. "Sự đa dạng của vạn vật sẽ bị xóa sổ. Mỗi dòng suối, mỗi ngọn cây, mỗi tảng đá, mỗi sinh linh… tất cả sẽ mất đi 'vật tính' nguyên bản của mình, bị ép buộc phải truy cầu 'thăng tiên' theo một hình thái duy nhất, đã được hắn định hình. Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực nữa, mà là một cỗ máy khổng lồ, một bản sao méo mó, vô hồn, chỉ tồn tại để thỏa mãn ảo tưởng của một kẻ điên rồ."
Hạ Nguyệt, người vốn luôn giữ vẻ bình thản và dịu dàng, giờ đây đôi mắt trong veo của nàng đã đỏ hoe, bàn tay nhỏ bé run rẩy khẽ nắm lấy tay Tần Mặc. Nàng thì thầm, giọng nàng run run vì sợ hãi. "Vậy là… tất cả chúng ta, tất cả vạn vật… sẽ bị hắn biến thành những thứ không còn là chính mình? Không còn được là một ngọn cỏ tự do vươn mình đón nắng, không còn là một dòng suối trong lành chảy qua những khe đá? Chúng ta sẽ mất đi quyền được 'sống' theo bản chất của mình sao?" Nỗi lo lắng cho sự mất mát bản chất, cho sự hủy diệt của sự "bình thường" mà Vô Tính Thành trân trọng, bóp nghẹt trái tim nàng.
Thiên Sách Lão Nhân cúi đầu, mái tóc bạc trắng rũ xuống che đi khuôn mặt già nua. Ông thở dài, một tiếng thở dài não nề chất chứa sự hối tiếc và bi thương. "Chân lý thất lạc đã cảnh báo… nhưng chúng ta đã không lắng nghe. Từ ngàn xưa, những người tiền bối đã nhận ra mối nguy hiểm của sự truy cầu 'thăng tiên' vô độ, đã tiên đoán rằng nó sẽ dẫn đến tai họa khôn lường. Nhưng khát vọng, sự tham lam, và ảo tưởng về quyền năng đã che mờ lý trí của chúng sinh. Sự đói khát 'thăng tiên' đã biến thành sự hủy diệt tận gốc rễ. Huyền Vực Tâm Châu, vốn là trái tim của thế giới, nay lại bị biến thành công cụ để rút cạn sinh mệnh của chính nó."
Lục Vô Trần siết chặt nắm đấm, đôi mắt sâu trũng của y ánh lên một tia lửa giận dữ. "Thật không thể chấp nhận được. Hắn không chỉ muốn thống trị, mà còn muốn định đoạt bản chất của sự tồn tại. Một sự ngạo mạn tột cùng!" Y ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tần Mặc, giọng y giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên quyết lạnh lùng. "Chúng ta không thể để hắn làm vậy. Dù cái giá phải trả có là gì, chúng ta phải ngăn chặn hắn. Không còn đường lùi nữa rồi, Tần Mặc. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến để bảo vệ quyền được 'là chính mình' của vạn vật."
Tô Lam gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định của nàng rực sáng trong đêm tối. Nàng đặt tay lên chuôi kiếm, một hành động quen thuộc mỗi khi nàng đối mặt với hiểm nguy. "Huynh ấy nói đúng. Nếu để hắn thành công, Huyền Vực sẽ biến thành một nơi không còn ý nghĩa gì để tồn tại. Thà chết trong chiến đấu còn hơn sống trong một 'tiên giới' giả tạo, nơi chúng ta không còn là chính mình."
Tần Mặc nhìn từng gương mặt, thấy rõ nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn, nhưng trên tất cả, là một sự kiên cường không lay chuyển. Hắn nhìn vào Hạ Nguyệt, nàng vẫn nắm chặt tay hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và ủng hộ. Nàng là biểu tượng của sự bình yên mà hắn muốn bảo vệ, là hiện thân cho bản chất thuần khiết của Vô Tính Thành. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức mạnh từ những người đồng hành.
Hắn khẽ gật đầu, một tia sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. "Đúng vậy. Không còn đường lùi nữa rồi." Giọng hắn trầm ổn, nhưng mang theo một sự quyết tâm sắt đá. "Chúng ta đã hiểu rõ kế hoạch của hắn, đã nhìn thấu bản chất của nguồn cấm kỵ. Nó là một vết thương trong linh hồn Huyền Vực, không thể đơn thuần bị phá hủy. Chúng ta không thể giết chết Huyền Vực để cứu Huyền Vực. Giải pháp không phải là hủy diệt, mà là 'thanh tẩy', là 'chữa lành' ở một cấp độ sâu sắc hơn." Hắn tin rằng, với năng lực thấu hiểu ý chí tồn tại, hắn có thể tìm ra cách để chữa lành vết thương ấy, để giúp Huyền Vực tự thanh tẩy, tự cân bằng lại bản chất của chính mình.
Cổ Kiếm Hồn trong tâm trí Tần Mặc lại khẽ rung lên, như một lời khẳng định cho quyết tâm của hắn. *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.*
Hắn siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, rồi nhìn sang những người đồng hành, những người đã cùng hắn trải qua bao gian khổ. "Vậy thì, chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ để đối phó với sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn để đối phó với chính sự tha hóa đã ăn sâu vào Huyền Vực. Chúng ta phải tìm cách tiếp cận 'Vực Sâu Vô Định' và Huyền Vực Tâm Châu, ngăn chặn quá trình 'hòa dung định hình' cưỡng chế, và sau đó… chữa lành nó."
Cả nhóm cùng nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình, biết rằng trận chiến cuối cùng đã cận kề. Một trận chiến không chỉ vì sinh tử, mà còn vì bản chất của sự tồn tại, vì quyền được là chính mình của vạn vật. Cuộc chiến để giữ cho Huyền Vực vẫn là Huyền Vực, để khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.