Vạn vật không lên tiên - Chương 1194: Màn Đêm Đỏ Máu: Ý Chí Vạn Vật Biến Dạng
Huyền Vực rung chuyển, gầm thét. Các cột sáng đỏ máu từ nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả phản hồi dữ dội, tạo ra thêm những cơn sóng xung kích tàn phá mọi thứ xung quanh. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu. Cái giá để cứu Huyền Vực, có lẽ, sẽ là chính bản thân hắn.
Thế nhưng, ý chí kiên cường đến tận cùng của thiếu niên cũng có giới hạn. Những vết nứt trên làn da Tần Mặc, vốn dĩ chỉ li ti, giờ đây đã xé toạc lớp biểu bì, để lộ ra những đường gân xanh tím, rồi dần hóa đỏ rực như màu máu. Ánh sáng xanh tím nhạt bao phủ hắn từ lúc nào đã bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng đỏ rực hắt vào từ khe núi, biến hắn thành một khối pha lê bị nhiễm độc, từng chút một tan chảy. Máu tươi không còn rỉ ra từng giọt mà như một dòng suối nhỏ, tuôn ra từ những vết rạn sâu hoắm, thấm đẫm vạt áo vải thô. Hắn co giật dữ dội, một tiếng rên đau đớn bị nuốt ngược vào trong cổ họng, chỉ còn lại những hơi thở khò khè, đứt quãng. Thiên Châm Cổ Ấn trong lòng bàn tay hắn bỗng nhiên phát ra một tia sáng chói lọi cuối cùng, như một lời từ biệt, rồi vụt tắt, trở nên lạnh lẽo và nặng trịch.
Và rồi, một tiếng "rắc" lớn vang lên, không phải từ cơ thể Tần Mặc, mà từ sâu thẳm trong hang động, từ chính không gian, như thể một tấm gương vô hình, một bức tường linh hồn vừa bị xé toạc. Đó là tiếng vỡ vụn của "lá chắn ý chí" mà Tần Mặc đã dồn toàn bộ sinh mệnh để tạo ra. Nguồn năng lượng kết nối hắn với Huyền Vực Tâm Châu đột ngột bị cắt đứt, một cơn phản phệ kịch liệt đánh thẳng vào linh hồn. Tần Mặc ngửa cổ ra sau, m���t dòng máu đen đặc trào ra từ khóe môi, nhuộm đỏ khuôn mặt vốn đã trắng bệch. Đôi mắt hắn mất đi tiêu cự, ánh sáng trí tuệ và trầm tư thường ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khoảng tối mịt mờ mịt, chìm sâu vào bóng đêm vô tận của Vực Sâu Vô Định. Hắn gục ngã, đổ sụp trong vòng tay Tô Lam, thân thể mềm nhũn như một con rối đứt dây.
"Tần Mặc! Anh không sao chứ?!" Tô Lam hoảng loạn tột độ. Nàng ôm chặt lấy thân hình lạnh ngắt của Tần Mặc, cảm nhận từng vết nứt trên da hắn, từng dòng máu ấm nóng đang tuôn ra. Linh lực của nàng đã truyền đi không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây, nó như những giọt nước nhỏ nhoi rơi vào vực sâu không đáy, không tài nào níu giữ được sinh khí đang trôi tuột khỏi Tần Mặc. Nàng gào lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và tuyệt vọng, "Tần Mặc! Anh... anh tỉnh lại đi! Đừng bỏ cuộc! Làm ơn... đừng bỏ cuộc!" Nước mắt nàng tuôn như suối, hòa lẫn với máu của Tần Mặc, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên gò má nàng. Nàng có thể cảm nhận được ý thức của Tần Mặc đang trôi dạt vào một nơi xa xăm, nơi mà ngay cả năng lực "thấu hiểu ý chí" của hắn cũng không thể chạm tới.
Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, gầm gừ đau đớn. Đôi mắt đỏ rực của nó tràn ngập sự phẫn nộ và bất lực. Nó đưa cái mõm to lớn của mình dụi vào mặt Tần Mặc, cố gắng đánh thức chủ nhân, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ. Một tiếng hú dài, bi ai và thống thiết vang lên, xé toạc không gian hỗn loạn của Vực Sâu Vô Định. Tiếng hú ấy không chỉ là nỗi đau của một con thần thú mất đi chủ nhân, mà còn là tiếng gào thét trước sự sụp đổ của một thế giới. Nó dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc và Tô Lam, đôi mắt cảnh giác quét qua những vách đá đang đổ sụp, những cơn sóng xung kích vô hình vẫn không ngừng dội vào hang động. Hắc Phong biết, nguy hiểm thực sự vẫn còn ở phía trước, và giờ đây, chúng đã mất đi lá chắn cuối cùng.
Trong đầu Tần Mặc, một giọng nói yếu ớt vọng lại, "Không... không thể dừng lại... ý chí... vạn vật..." Đó là lời thều thào cuối cùng của hắn trước khi ý thức chìm hẳn vào bóng t���i. Hắn cảm thấy mình đang rơi, rơi mãi không điểm dừng, xuyên qua vô số tầng không gian, xuyên qua những dòng chảy ý chí hỗn loạn của Huyền Vực. Những khát vọng bóp méo, những tiếng gào thét của sự tha hóa, tất cả đều xé nát linh hồn hắn. Nhưng ngay cả trong cơn tuyệt vọng cùng cực, một tia sáng mờ nhạt vẫn cố gắng bám víu trong sâu thẳm tâm hồn hắn. Đó là ý chí kiên định, là niềm tin vào "cân bằng bản chất", là lời thề không bao giờ để Huyền Vực mất đi chính nó. Hắn phải tìm cách trở lại. Hắn phải tìm một con đường. Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh nhất, hắn cũng sẽ bám lấy.
***
Trong khi sự sống của Tần Mặc đang lơ lửng giữa ranh giới sinh tử, trên đỉnh Thiên Cung, nơi mây trắng ngàn năm vẫn lững lờ trôi, Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng sừng sững, thân ảnh cao ngạo đối diện với bầu trời đêm nhuốm màu máu. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh và thần thánh, giờ đây bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng đỏ rực kỳ dị, tựa như máu tươi đang chảy trên từng mái ngói, từng c��t trụ. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây đã biến mất, thay vào đó là những tia sét đỏ máu xé ngang bầu trời, tạo nên một khung cảnh tận thế. Gió mạnh gào thét, không còn là những cơn gió nhẹ lướt qua mây mà là những luồng khí xoáy điên cuồng, mang theo hơi thở của hủy diệt. Không khí trong lành tinh khiết giờ đây đặc quánh mùi lưu huỳnh và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như thể chính linh khí của Thiên Cung đang bị mục rữa.
Thiên Diệu Tôn Giả, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, đôi mắt xanh thẳm thường ngày đã chuyển sang một màu đỏ máu dữ tợn, ánh lên sự điên cuồng và cuồng vọng không thể kiềm chế. Hắn giơ hai tay lên cao, bàn tay thon dài như ngọc giờ đây lại phảng phất một luồng năng lượng đen tối, tựa như đang nắm giữ vận mệnh của toàn bộ thế giới. Hắn gầm lên một tiếng, không phải tiếng người phàm, mà là tiếng gào thét của một thực thể đã vượt qua ranh giới, một tuyên ngôn vĩ đại về sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một "thời khắc thăng tiên cưỡng chế" mà hắn đã dày công sắp đặt.
"Kẻ nào dám cản trở ta?! Kẻ nào dám chống lại ý chí vĩ đại của Tiên Đạo?! Giờ đây, Huyền Vực sẽ thăng hoa! Thăng hoa trong lửa và máu! Ý chí của các ngươi sẽ hòa làm một với ta, vĩnh viễn trường tồn!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp Thiên Cung, xuyên qua những tầng mây đang cuộn xoáy, mang theo uy áp kinh hoàng, đủ sức khiến vạn vật phải quỳ phục. Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo sự tự mãn cực độ, sự điên cuồng của một kẻ tin rằng mình đang thực hiện ý chỉ của thiên đạo, rằng hắn là người được chọn để dẫn dắt Huyền Vực bước vào một kỷ nguyên vĩnh hằng.
Hắn vung tay xuống, một luồng sức mạnh vô hình, đen tối nhưng lại mang theo ánh đỏ rực từ Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn, bắn ra. Nguồn năng lượng ấy không ngừng khuếch đại, kết nối với tất cả các cột sáng xanh tím đang bùng nổ trên khắp Huyền Vực, biến chúng thành những tia sáng đỏ rực như máu, nhấn chìm toàn bộ thế giới trong một màu tang tóc, một màu sắc của sự hủy diệt và tái sinh méo mó. Các cột sáng, như những mạch máu khổng lồ của Huyền Vực, giờ đây không còn mang sự sống mà là nguồn cơn của sự chết chóc, của sự tha hóa.
Thiên Diệu Tôn Giả cười điên dại, tiếng cười của hắn vang vọng giữa không trung, mang theo sự cuồng loạn và thỏa mãn tột độ. "Ha ha ha! Cảm nhận đi! Cảm nhận sức mạnh của sự thống nhất! Không còn những ý chí yếu đuối, chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến vĩnh hằng!" Hắn tuyên bố, như thể đang nói chuyện với chính Huyền Vực, với từng sinh linh đang phải chịu đựng sự đau đớn kia. Trong ánh mắt đỏ ngầu của hắn, không có một chút thương xót hay hối tiếc. Hắn tin rằng, sự đau đớn này chỉ là cái giá nhỏ bé để đạt được một mục tiêu vĩ đại hơn, một Huyền Vực "thăng tiên" theo đúng ý chí của hắn. Hắn đã dùng một cấm thuật cổ xưa, cưỡng ép Huyền Vực Tâm Châu "tái định hình" ý chí của vạn vật, ép buộc chúng từ bỏ bản chất riêng, hòa nhập vào một ý chí duy nhất – ý chí "thăng tiên" do hắn định đoạt. Cả thế giới, từ những ngọn núi cao nhất đến những dòng sông sâu nhất, từ những sinh vật bé nhỏ nhất đến những thần thú hùng mạnh nhất, đều phải chịu đựng sự biến đổi cưỡng bức này, sự tha hóa đến tận cùng của bản chất.
***
Cùng lúc đó, tại Vạn Kiếm Thành và Linh Thú Sơn Mạch, thảm họa đang diễn ra một cách tàn khốc.
Tại Vạn Kiếm Thành, không khí vốn dĩ luôn tràn ngập tiếng búa rèn vang vọng và tiếng kiếm va chạm, giờ đây bị thay thế hoàn toàn bởi những âm thanh chói tai của kim loại xé toạc kim loại, của những tiếng la hét điên cuồng của những người bị tha hóa. Mùi sắt nồng nặc và than cháy giờ đây xen lẫn mùi máu tanh nồng và khói lửa, bao trùm cả một thành phố từng là biểu tượng của ý chí sắc bén. Ánh sáng đỏ máu từ bầu trời chiếu xuống, biến Vạn Kiếm Thành thành một lò luyện ngục.
Các binh khí, từ những thanh trường kiếm được cất giữ trong bảo khố cho đến những dao găm nhỏ bé của người phàm, đều rung lên bần bật. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ là "bảo vệ", "sắc bén", "kiên cường", giờ đây bị bóp méo một cách tàn nhẫn. Lưỡi kiếm của chúng đỏ rực như máu, như thể đã uống no máu tươi của chính đồng loại. Chúng tự động thoát khỏi vỏ bọc, bay lượn trên không trung, chém loạn xạ vào bất cứ thứ gì chúng "cảm nhận" được là yếu kém, là không xứng đáng "thăng tiên". Ý chí "bảo vệ" đã bị biến thành "thanh trừng", một khát vọng hung bạo muốn loại bỏ mọi thứ không đạt đến ngưỡng "hoàn mỹ" mà nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả áp đặt. Những tu sĩ, những thợ rèn, những người dân bình thường đều bị cuốn vào vòng xoáy tàn sát điên cuồng. Họ không thể kiểm soát được binh khí của mình, thậm chí còn bị chính binh khí của mình tấn công.
Cổ Kiếm Hồn, trong hình dáng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng lại phát ra ánh sáng mờ nhạt, đang vật lộn trong cơn bão ý chí cuồng loạn. Y cố gắng chống lại làn sóng ý chí hung bạo từ hàng ngàn, hàng vạn binh khí khác. "Không... đây không phải là bảo vệ... đây là hủy diệt!" Ý niệm của y vang lên yếu ớt trong tâm thức, một tiếng gào thét của sự bất lực và tuyệt vọng. Y nhìn thấy những kiếm hồn khác, những linh hồn từng là bạn bè, từng cùng y trải qua vô số trận chiến, giờ đây đôi mắt chúng đỏ ngầu, ý chí của chúng bị biến dạng thành những con quỷ khát máu. Y dùng ánh sáng yếu ớt của mình để trấn áp một số binh khí đang tấn công những người vô tội, nhưng sự chống cự của y chỉ như một con đom đóm nhỏ bé giữa đêm tối, quá mong manh và tạm thời. Y cảm nhận được sự tuyệt vọng của những kiếm hồn bị tha hóa, chúng không muốn giết chóc, nhưng ý chí của chúng đã bị cưỡng ép, bị trói buộc vào một khát vọng tàn bạo, không lối thoát.
Cùng lúc đó, tại Linh Thú Sơn Mạch, khung cảnh còn thảm khốc hơn. Bầu trời đỏ máu bao trùm cả một vùng núi non hùng vĩ, những cơn giông bão nổi lên dữ dội, gió gào thét như tiếng oan hồn. Âm thanh của núi rừng, vốn dĩ là tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng gầm gừ của linh thú săn mồi, giờ đây biến thành một bản giao hưởng của sự đau đớn và hung bạo. Mùi đất ẩm và hoa rừng bị lấn át bởi mùi tanh nồng của máu và mùi sợ hãi.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết giờ đây nhuốm màu đỏ máu phản chiếu, gầm lên đau đớn và phẫn nộ. Hắn chứng kiến các loài linh thú xung quanh, từ con sóc nhỏ bé nhất đến những con Cự Hùng mạnh mẽ nhất, đều bị ánh sáng đỏ máu bao phủ. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, mất đi sự tinh khôn, chỉ còn lại sự điên dại và khát vọng "thăng cấp" bằng mọi giá. Chúng tấn công lẫn nhau không thương tiếc, những con linh thú yếu hơn bị xé xác, bị nuốt chửng bởi những con mạnh hơn, không phải vì bản năng sinh tồn, mà vì một khát khao méo mó muốn hấp thụ sức mạnh, muốn "tiến hóa" lên một cảnh giới cao hơn theo lời thì thầm của nghi thức. Bản năng tự nhiên của chúng bị tha hóa hoàn toàn, tình thân, sự đoàn kết, mọi thứ đều bị phá vỡ.
"Dừng lại! Dừng lại đi lũ ngu muội! Các ngươi đang hủy hoại bản thân!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên, tiếng gầm của hắn mang theo uy áp của một thần thú thượng cổ, nhưng lại bị nhấn chìm bởi tiếng gào thét, tiếng gầm gừ điên loạn của hàng vạn linh thú khác. Hắn cố gắng chống trả những con linh thú đang lao vào tấn công mình, nhưng số lượng quá đông và sự tha hóa quá sâu sắc. Hắn nhìn thấy những con linh thú mà hắn từng bảo vệ, từng dạy dỗ, giờ đây lại dùng ánh mắt thù địch nhìn hắn, coi hắn là chướng ngại vật trên con đường "thăng tiên" mù quáng. Cả Huyền Vực chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ điên loạn của vạn vật bị tha hóa vang vọng khắp nơi, như một lời ai oán cho một thế giới đang bị xé nát.
Tình trạng cận tử của Tần Mặc, sự sụp đổ của "lá chắn ý chí", và sự tha hóa ý chí vạn vật đã đẩy Huyền Vực vào một vực thẳm chưa từng có. Màn đêm đỏ máu đã bao trùm toàn bộ thế giới, báo hiệu một thời khắc đen tối nhất trong lịch sử Huyền Vực, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa ý chí và sự điên loạn, trở nên mờ nhạt.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.