Vạn vật không lên tiên - Chương 1204: Ranh Giới Sụp Đổ: Hy Sinh Giữa Bão Thăng Tiên
Sóng năng lượng đỏ máu từ Vực Sâu Vô Định cuồn cuộn như một cơn hồng thủy không ngừng nghỉ, gào thét và đập phá vào vòng tròn phòng thủ mong manh của Tần Mặc cùng các đồng minh. Vô số Thiên Diệu Ảnh, những thực thể mờ ảo mang theo khí tức áp bức của Thiên Diệu Tôn Giả, với đôi mắt rực lửa vô cảm, liên tục lao vào, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt của ý chí thăng tiên cực đoan. Chúng không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh tối thượng, như những mũi tên độc xuyên thủng mọi hàng rào bảo vệ.
Tần Mặc ngồi giữa vòng tròn, ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu trên tay hắn yếu ớt đến thảm thương, như một đốm lửa leo lét giữa đêm giông bão. Toàn thân hắn run rẩy, những dòng ý chí hỗn loạn, nỗi đau đớn tột cùng của vạn vật bị cưỡng ép thăng tiên vẫn không ngừng xé nát tâm hồn hắn. Hắn cắn chặt môi, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn mở to, quằn quại trong thống khổ song vẫn tập trung cao độ, cố gắng thấu hiểu và xử lý luồng thông tin mới mẻ mà hắn vừa cảm nhận được từ sâu thẳm bản chất của sự trấn áp. Hắn biết, mọi hy vọng của Huyền Vực đang đặt trên vai hắn, và hắn không thể gục ngã.
“Không thể… để chúng… chạm tới Tần Mặc!”
Giọng Tô Lam vang lên khản đặc, mỗi lời nói đều như bị xé toạc từ tận đáy lồng ngực. Nàng ho ra một ngụm máu tươi, sắc đỏ rực rỡ nổi bật trên nền xanh lam nhạt của chiến bào. Thanh kiếm cổ trên tay nàng run rẩy bần bật, nhưng ý chí kiên cường vẫn giữ chặt lấy nó, không cho phép nó rơi xuống. Nàng vung kiếm, một vệt kiếm quang xanh lam chói lòa xé tan bóng tối, chém thẳng vào một Thiên Diệu Ảnh đang lao tới. Lưỡi kiếm sắc bén cắt xuyên qua hư ảnh, nhưng không thể xóa nhòa nó hoàn toàn, chỉ làm nó chậm lại giây lát trước khi lại lao đến với tốc độ kinh hoàng. Nàng biết rõ sự nguy hiểm của những thực thể này, chúng không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ có mệnh lệnh và sức mạnh tuyệt đối. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự quyết tâm sắt đá, nhưng nàng cảm thấy như đang chém vào hư vô, sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh dường như vô tận, không tài nào ngăn chặn triệt để.
Bỗng một luồng năng lượng thăng tiên cực lớn đột ngột bùng nổ, đánh bật Tô Lam và Cổ Kiếm Hồn ra xa. Nàng cảm thấy như bị một ngọn núi đâm thẳng vào ngực, lồng ngực đau nhói, xương cốt như muốn vỡ vụn. Tô Lam ngã phịch xuống đất, cánh tay cầm kiếm rũ xuống vô lực, kiếm cổ văng ra xa mấy thước. Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân tê dại, một cơn đau buốt chạy dọc cánh tay khiến nàng không thể nhấc nổi. Mắt nàng nhòe đi, nhìn về phía Tần Mặc đang ngồi bất động, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo len lỏi trong tim.
“Sắc bén nhất không phải là lưỡi ki��m, mà là ý chí kiên định!”
Cổ Kiếm Hồn gầm lên một tiếng vang vọng, âm thanh như kim loại va chạm vào nhau, mang theo sự phẫn nộ và bất khuất. Hắn lao thẳng vào Thiên Diệu Ảnh vừa đánh bật Tô Lam, thanh kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo ra hàng loạt kiếm ảnh sắc bén, chém phá vào cái bóng mờ ảo. Áo giáp cổ của hắn lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của vực sâu, từng thớ cơ bắp căng phồng, gân xanh nổi lên dưới lớp da cổ kính. Hắn không sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn chiến đấu dâng trào, như một chiến thần bất diệt. Nhưng sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh quá lớn, nó lướt qua những nhát kiếm của Cổ Kiếm Hồn, để lại một vết xước sâu trên áo giáp của hắn, một vết xước không chỉ trên vật chất mà còn trên cả linh hồn. Linh khí của Cổ Kiếm Hồn bắt đầu dao động mạnh, những vết rạn nhỏ xuất hiện trên thân kiếm, báo hiệu sự kiệt quệ đang đến gần.
Thạch Trụ, không nói một lời, dùng toàn bộ sức lực để dựng lên một bức tường đá khổng lồ, cao vút, cố gắng đỡ lấy những đòn tấn công mạnh nhất từ làn sóng năng lượng và một Thiên Diệu Ảnh đang lao tới. Từ thân cột đá, những rung chuyển trầm lắng vang vọng, như tiếng gầm gừ đau đớn của một vị thần đang gánh chịu sức nặng của cả thế giới. Bức tường đá rung bần bật, những vết nứt bắt đầu xuất hiện, ban đầu chỉ là những đường chỉ mảnh, nhưng rồi chúng nhanh chóng lan rộng, hằn sâu vào thân đá, đỏ máu như những mạch máu đang rỉ ra. Linh khí của Thạch Trụ dao động dữ dội, nó cảm thấy ý chí của mình bắt đầu lung lay, đau đớn tột cùng như bị xé toạc. Nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, thân đá sừng sững như một ngọn núi, bảo vệ Tần Mặc và các đồng minh khỏi cơn bão hủy diệt. Nó biết, nhiệm vụ của nó là trở thành lá chắn, là bức tường thành cuối cùng, dù phải tan nát.
Mộc Lâm Chủ, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ, ra sức điều khiển những sợi dây leo và rễ cây khổng lồ từ những vách đá xung quanh. Chúng vươn ra như những cánh tay khổng lồ, quấn chặt lấy một Thiên Diệu Ảnh khác, cố gắng trói buộc và làm chậm bước tiến của nó. Nhưng năng lượng thăng tiên quá mạnh, những chiếc lá xanh tươi nhanh chóng khô héo, chuyển sang màu đen rồi cháy xém dưới sức mạnh tha hóa của Thiên Diệu Ảnh. Không chỉ vậy, những sợi dây leo, thay vì mục nát, lại bắt đầu biến dạng một cách quái dị, những chồi cây nhọn hoắt, xương xẩu mọc tua tủa trên cơ thể Mộc Lâm Chủ, cắm sâu vào da thịt hắn, khiến hắn đau đớn gầm lên. Hắn cảm thấy mình đang bị chính năng lượng mình triệu hồi phản phệ, bị tha hóa từ bên trong, nhưng hắn không nao núng. Hắn biết, đây là cuộc chiến bảo vệ sự sống, bảo vệ bản chất của vạn vật. Hắn thà hy sinh mọi thứ còn hơn để Huyền Vực chìm vào sự hủy diệt.
Vô Danh Khách đứng lùi một bước, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư. Bàn tay hắn không ngừng vẽ ra những ký hiệu cổ xưa trong không trung, tạo thành một vùng không gian tạm thời xung quanh Tần Mặc, làm suy yếu năng lượng trấn áp. Hắn biết, Tần Mặc đang đối mặt với một trận chiến ý chí không thể tưởng tượng nổi, và mọi sự hỗ trợ từ bên ngoài đều vô cùng quý giá. Hắn lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa, ánh sáng mờ ảo từ những ký hiệu bao bọc lấy Tần Mặc, như một lớp màng bảo vệ mong manh. Một luồng khí đen từ tay Vô Danh Khách bay ra, cố gắng hóa giải năng lượng hỗn loạn, nhưng nhanh chóng bị phản phệ. Ông ta ho sù sụ, một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân hình loạng choạng ngã khụy. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả là vô biên, nhưng ý chí của một cá nhân, nếu đủ kiên cường, có thể tạo nên kỳ tích. Nỗi lo lắng hiện rõ trong ánh mắt hắn, bởi Vô Danh Khách cảm nhận được sự kiệt quệ của chính mình, và sự yếu ớt của lớp bảo vệ đang dần tan biến.
Tần Mặc cảm thấy rõ ràng nỗi đau thể xác và ý chí kiệt quệ của từng đồng minh thông qua kết nối tâm linh sâu sắc. Tiếng lòng của họ, dù không thành lời, vẫn vang vọng trong tâm trí hắn – nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề, sự kiệt sức đến tận cùng, nhưng trên hết là ý chí kiên cường bảo vệ hắn, bảo vệ niềm hy vọng cuối cùng. Mỗi vết nứt trên Thạch Trụ, mỗi giọt máu của Tô Lam, mỗi tiếng gầm đau đớn của Mộc Lâm Chủ, mỗi cơn ho của Vô Danh Khách đều như những nhát dao đâm vào trái tim hắn. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương của Vực Sâu Vô Định, mùi lưu huỳnh nồng nặc và khí độc quẩn quanh, tất cả hòa quyện với mùi máu tanh và đất chết, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Ánh mắt hắn hướng về Huyền Vực Tâm Châu đang yếu ớt trên tay, những ký ức về 'chân lý thăng tiên tự nguyện' và 'sự cân bằng bản chất' bùng cháy dữ dội trong tâm trí hắn, thúc đẩy hắn phải hành động ngay lập tức. Hắn không thể để những người đồng đội của mình phải hy sinh vô ích. Hắn đã hiểu rõ bản chất của sự trấn áp này không chỉ là sức mạnh thuần túy, mà là sự 'bẻ cong' ý chí, một sự tha hóa sâu sắc. Đối kháng bằng sức mạnh chỉ là lao đầu vào chỗ chết, vì sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả dường như vô hạn. Phải tìm ra một cách khác.
Tần Mặc (nội tâm, dồn dập): "Không phải đối kháng... mà là dẫn dắt... cân bằng... phải tìm ra cách..."
Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm sắt đá, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt đen sâu thẳm. Hắn đã từng nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Hắn đã nhìn thấy sự đau khổ của những linh hồn bị ép buộc thăng tiên, nhưng cũng nhận ra những tia sáng ý chí phản kháng mong manh vẫn còn tồn tại. Giờ đây, hắn phải làm điều gì đó vượt ra ngoài sức mạnh vật lý.
Cổ Kiếm Hồn, dù kiệt sức, áo giáp đã rách nát, thân kiếm đã xuất hiện những vết rạn lớn, vẫn gầm thét, kiếm khí dường như yếu hơn nhưng vẫn mang theo sự kiên cường đến tận cùng. “Chiến! Đến hơi thở cuối cùng!” Hắn lại vung kiếm, lưỡi kiếm rực rỡ ánh sáng cuối cùng, chém vào một Thiên Diệu Ảnh đang chuẩn bị tấn công Tần Mặc. Đó là một đòn đánh tuyệt vọng, nhưng đầy khí phách.
Tần Mặc đặt cả hai tay lên Huyền Vực Tâm Châu, nhắm mắt lại, cố gắng hòa nhập ý chí của mình vào dòng chảy năng lượng thăng tiên hỗn loạn. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi hay chống đỡ, mà thay vào đó, hắn cố gắng 'lắng nghe' bản chất sâu thẳm của nó, tìm kiếm 'ý chí cân bằng' nguyên thủy đã bị bóp méo, bị che lấp bởi sự cưỡng ép và khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng sự đồng cảm sâu sắc với mọi vật tính.
Dưới sự hy sinh và kiên cường đến cùng cực của đồng minh, Tần Mặc cuối cùng cũng tìm ra một điểm tựa trong mớ hỗn loạn của năng lượng thăng tiên. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi nó, mà dùng ý chí của mình và Huyền Vực Tâm Châu để 'lắng nghe' và 'dẫn dắt' nó, cố gắng khôi phục lại 'ý chí cân bằng' nguyên thủy đã bị bóp méo. Hắn không phải là kẻ ra lệnh, mà là người dẫn đường, một người thì thầm vào sâu thẳm linh hồn của vạn vật, khơi gợi lại bản chất đã bị lãng quên.
Tần Mặc (thì thầm, qua ý niệm, giọng yếu ớt nhưng đầy quyền năng, vang vọng trong tâm trí của những linh hồn bị tha hóa): "Trở về... bản chất... Cân bằng..."
Lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh hùng hồn, mà là một lời hiệu triệu sâu thẳm, một lời khẩn cầu từ tận đáy lòng, tác động trực tiếp đến những hạt ý niệm còn sót lại trong dòng năng lượng hỗn loạn. Năng lượng thăng tiên ban đầu vẫn cuồng loạn, gào thét như một con thú bị thương, nhưng một phần nhỏ, rất nhỏ, bắt đầu có dấu hiệu chậm lại, như thể đang 'nghe' Tần Mặc thì thầm, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo nó trở về với điểm cân bằng ban đầu.
Tô Lam, dù đang quằn quại trong đau đớn, vẫn cố gắng ngước nhìn Tần Mặc. Nàng cảm thấy một sự thay đổi tinh vi trong luồng áp lực đang đè nặng lên cơ thể mình. Nó vẫn mạnh mẽ, vẫn hủy diệt, nhưng dường như có một sự dịu đi nhỏ nhoi, một sự chững lại thoáng qua trong cơn bão. Ánh mắt nàng ngấn lệ, vừa hy vọng vừa lo lắng tột cùng.
“Hắn... đang làm gì...? Cảm giác... áp lực giảm...” Nàng thều thào, cố gắng đứng vững, nhận thấy sự thay đổi nhỏ trong luồng năng lượng.
Tần Mặc tập trung toàn bộ tinh thần, ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu bắt đầu mạnh hơn một chút, không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một vầng sáng dịu nhẹ, lan tỏa ra xung quanh, tạo ra một vùng tĩnh lặng nhỏ trong biển năng lượng hỗn loạn. Những Thiên Diệu Ảnh ��ang lao vào, khi tiến vào vùng ánh sáng này, tốc độ của chúng bất ngờ chậm lại, như thể bị mắc kẹt trong một dòng chảy đặc quánh, hoặc như thể có một lực vô hình đang giữ chân chúng.
Các đồng minh, dù kiệt quệ đến tận cùng, vẫn cố gắng giữ vững tuyến phòng thủ cuối cùng. Họ cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong áp lực, một tia hy vọng mong manh bùng lên trong lòng họ. Đó là một sự khác biệt nhỏ bé, nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, nó lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Họ biết Tần Mặc đang làm điều gì đó, một điều mà họ không thể hiểu, nhưng họ tin tưởng vào hắn.
Bỗng, một tiếng gầm vang vọng, rung chuyển cả Vực Sâu Vô Định, âm thanh uy dũng và hùng tráng, như tiếng sấm rền từ trời cao, xé tan màn sương độc và áp lực của năng lượng thăng tiên. Tiếng gầm đó không phải của bất kỳ Thiên Diệu Ảnh hay Thiên Diệu Tôn Giả nào, mà là một tiếng gầm đầy bản năng, một tiếng gọi từ sâu thẳm của Huyền Vực. Nó mang theo sức mạnh của đất trời, của sự hoang dã nguyên thủy, và nó hướng thẳng vào Vực Sâu V�� Định, nơi Tần Mặc và đồng minh đang chiến đấu.
Đó là tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ, một tiếng gọi thức tỉnh, một lời tuyên chiến. Tiếng gầm đó không chỉ xé tan không gian, mà còn đánh thẳng vào tâm trí của tất cả những ai đang có mặt, bao gồm cả Tần Mặc. Nó mang theo một nguồn sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy, tràn đầy ý chí bảo vệ, ý chí phản kháng lại mọi sự cưỡng ép. Tiếng gầm này, như một ngọn lửa mới bùng lên trong đêm tối, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao cho cục diện trận chiến, cho vận mệnh của cả Huyền Vực.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.