Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1206: Ý Chí Lung Lay: Bi Kịch Lặp Lại và Khe Hở Mong Manh

Tần Mặc từ từ đứng dậy, thân hình hắn vẫn gầy gò, mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Nỗi kinh hoàng và ghê tởm trước cảnh tượng Thánh Sơn Hạo Nguyệt đã tôi luyện ý chí hắn thành một khối sắt thép. Sự phẫn nộ không còn là một ngọn lửa bùng phát, mà đã hóa thành một dòng chảy cuộn xiết, tập trung vào một mục tiêu duy nhất. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận được sự "phản kháng" mãnh liệt từ nó, và "ý chí" đau khổ của Thánh Sơn Hạo Nguyệt truyền thẳng vào tâm trí hắn, nhưng giờ đây, hắn không còn bị nó áp đảo. Thay vào đó, hắn biến nỗi đau ấy thành sức mạnh, thành động lực.

Tô Lam, nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa hoảng loạn vừa tràn đầy một niềm tin mới lạ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, không chỉ là sức mạnh, mà là một sự chuyển biến sâu sắc trong bản chất, trong ý chí. Dù kiệt sức, nàng vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để hỏi:

“Tần Mặc… huynh định làm gì?” Giọng nàng yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị tanh của máu và mùi thối rữa đang ám ảnh khứu giác. Đôi mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Cung của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, nơi khởi nguồn của mọi tai ương. Ánh mắt ấy không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà là một sự kiên định đến đáng sợ, một lời tuyên chiến không cần nói ra.

“Đây… không phải là thăng tiên. Đây là sự hủy diệt có chủ đích.” Giọng Tần Mặc trầm thấp, nhưng rõ ràng và vang vọng, xuyên qua tiếng gió rít và năng lượng hỗn loạn, đến tai từng đồng minh đang mệt mỏi. Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo sức nặng ngàn cân, một tuyên bố không thể chối cãi.

Lời nói của Tần Mặc không ch�� là một nhận định, mà là một sự thay đổi trong chiến lược, trong mục tiêu. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn, mà còn muốn "thanh tẩy", muốn "hồi sinh" những gì đã bị bóp méo. Con đường phía trước sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu bản chất.

Tần Mặc đưa Huyền Vực Tâm Châu lên ngang tầm mắt. Viên châu lung linh ấy, vốn chỉ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây bùng lên một vầng sáng mạnh mẽ, thuần khiết hơn bao giờ hết. Ánh sáng xanh lam không chói chang, nhưng đủ để xua tan màn sương độc và áp lực hỗn loạn xung quanh, tạo thành một rào chắn năng lượng trong suốt, như một vùng đất an toàn giữa biển cả giông tố. Rào chắn này không phải để chống đỡ đơn thuần, mà nó như đang "thanh lọc" không khí, "hồi phục" năng lượng, và "trấn áp" sự biến chất.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, như một lời đồng tình, và nó đứng chắn trước Tần Mặc, cơ thể khổng lồ của nó tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo, sẵn sàng nghênh đón mọi kẻ thù. Các Thiên Diệu Ảnh, giờ đây bị rào chắn năng lượng thuần khiết đẩy lùi, không thể tiến vào được. Chúng gào thét trong vô vọng, như những linh hồn bị mắc kẹt giữa ranh giới sống và chết.

Tần Mặc cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu đang rung động mãnh liệt trong tay hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì một ý chí mãnh liệt muốn "phản kháng", muốn "bảo vệ" bản chất nguyên thủy của thế giới. Hắn biết rằng, Huyền Vực Tâm Châu không chỉ là một công cụ để "dẫn dắt", mà nó còn là một phần của chính Huyền Vực, một phần của ý chí tồn tại nguyên thủy, và nó sẽ cùng hắn chiến đấu.

Cảnh tượng Thánh Sơn Hạo Nguyệt biến chất vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự tàn phá đang diễn ra. Hắn biết rằng, Thánh Sơn Hạo Nguyệt chỉ là khởi đầu. Sẽ có vô số "vật tính" khác bị biến dạng, bị hủy hoại theo cách tương tự, nếu hắn không ngăn chặn được Thiên Diệu Tôn Giả. Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của một sự biến đổi kinh hoàng, và Tần Mặc, với sự phẫn nộ và quyết tâm mới, đã sẵn sàng đối mặt với nó. H���n sẽ tìm ra con đường để "thanh tẩy" sự ô uế, để "hồi sinh" những linh hồn đã bị bóp méo, và để đưa Huyền Vực trở về với sự cân bằng bản chất nguyên thủy của nó, dù phải trả giá đắt đến đâu.

***

Trong lòng Vực Sâu Vô Định, nơi mà ánh sáng bị nuốt chửng và sự sống bị chối bỏ, Bạch Hổ Lão Tổ sừng sững như một ngọn núi tuyết vĩnh cửu. Thân hình khổng lồ của nó, với bộ lông trắng như tuyết được bao phủ bởi ánh sáng bạc huyền ảo, tỏa ra một khí thế bất phàm, đối chọi hoàn toàn với sự hỗn loạn và mục rữa đang bao trùm. Tiếng gầm của nó không chỉ là một âm thanh, mà là một làn sóng năng lượng tinh thuần, một tiếng thét phẫn nộ xé toạc không gian, đẩy lùi những Thiên Diệu Ảnh đang gào thét và dòng năng lượng "thăng tiên" cuồng bạo.

Vực Sâu Vô Định vốn đã là một nơi đáng sợ. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc qua hàng ngàn vạn năm, giờ đây càng thêm phần ghê rợn dưới ánh sáng mờ ảo của năng lượng thăng tiên. Tiếng gió rít qua khe đá như ti��ng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm vực thẳm, và tiếng đá vụn không ngừng rơi xuống, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và một thứ mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến tạo thành một sự kết hợp ghê tởm, khiến ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng phải buồn nôn và chóng mặt. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề, mang theo cảm giác của sự hủy diệt và hỗn mang, khiến mỗi hơi thở đều như một sự dày vò.

Thế nhưng, giữa khung cảnh tận thế ấy, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng vững, không một chút lung lay. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, sâu thẳm như những vực xoáy cổ xưa, nhìn thẳng vào làn sóng năng lượng đang cuộn trào, không hề nao núng. Nó không chỉ là một lá chắn vật lý, mà còn là một ý chí bất khuất, một lời thề bảo vệ những gì còn sót lại của bản chất nguyên thủy. Tần Mặc, đứng trong vòng tròn ánh sáng xanh lam dịu mát của Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng ý chí từ Bạch Hổ Lão Tổ truyền đến. Đó là sự phẫn nộ tột cùng trước sự bóp méo, là quyết tâm sắt đá không cho phép bất kỳ sự hủy hoại nào tiến xa hơn. Hắn cảm thấy mình không đơn độc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng vọng của Bạch Hổ Lão Tổ không phải bằng tai, mà bằng tâm hồn. Một ý niệm cổ xưa, mạnh mẽ và rõ ràng vang vọng trong tâm trí hắn: *“Đây là sự bảo vệ, không phải thăng tiến. Ngươi, hãy tìm lối thoát!”*

Tiếng gầm thét của Bạch Hổ Lão Tổ lại vang lên, lần này mang theo một lực lượng cuồng bạo hơn, như muốn xé toạc cả không gian. Lông trắng của nó dựng đứng, mỗi sợi lông đều phát ra một tia sáng bạc, hòa quyện tạo thành một màn ánh sáng huyền ảo, đẩy lùi Thiên Diệu Ảnh và năng lượng "thăng tiên" thêm xa. Các Thiên Diệu Ảnh, vốn vô tri vô giác, giờ đây dường như cũng cảm nhận được sự uy hiếp, chúng gào thét những âm thanh chói tai, cố gắng tìm cách xuyên thủng lá chắn bạc, nhưng vô vọng. Mỗi lần chúng chạm vào màn chắn, chúng lại tan biến như khói sương, rồi lại hình thành lại, nhưng không thể tiến thêm một bước nào.

Tô Lam, Thạch Trụ, Mộc Lâm Chủ, Vô Danh Khách, cùng Cổ Kiếm Hồn, tất cả đều đang kiệt sức, nằm hoặc tựa vào nhau trong vòng bảo vệ của Tần Mặc. Họ ngước nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, trong mắt dấy lên một tia hy vọng mới. Thạch Trụ, dù thân thể đã nứt nẻ, ánh sáng mờ ảo từ các vết rạn như đang rỉ máu, vẫn cảm nhận được ý chí kiên định của Bạch Hổ Lão Tổ, và nó cố gắng truyền thêm một chút lực lượng từ sâu trong lòng đất, gia cố thêm vòng bảo vệ. Mộc Lâm Chủ, dù thân thể quằn quại với những chồi cây quái dị mọc lên, vẫn cố gắng vươn một cành tay về phía Bạch Hổ, như muốn kết nối, muốn hòa mình vào ý chí của nó. Vô Danh Khách ho ra một ngụm máu đen, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Bạch Hổ Lão Tổ, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa kinh ngạc vừa kính phục. Hắn đã từng chứng kiến sức mạnh của thần thú, nhưng chưa bao giờ thấy một ý chí nào mãnh liệt và thuần khiết đến thế.

Tần Mặc hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ đang dùng toàn bộ sức lực c���a mình để bảo vệ họ, để cho hắn có thời gian tìm ra con đường. "Tìm lối thoát!" – lời của Bạch Hổ Lão Tổ vang vọng trong tâm trí hắn. Lối thoát không phải là chạy trốn, mà là một phương cách để chấm dứt sự hủy diệt này, một khe hở trong sự kiểm soát tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự rung động mãnh liệt từ nó, như một lời nhắc nhở rằng Huyền Vực vẫn đang tồn tại, vẫn đang đấu tranh, và vẫn đang chờ đợi sự cứu rỗi.

Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu và ánh sáng bạc của Bạch Hổ Lão Tổ hòa quyện, tạo thành một vùng an toàn nhỏ bé nhưng kiên cố giữa biển cả hỗn loạn của Vực Sâu Vô Định. Bên ngoài rào chắn, năng lượng "thăng tiên" cuồng bạo và Thiên Diệu Ảnh vẫn không ngừng tấn công, nhưng chúng không thể xuyên phá. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất, một cuộc chiến mà mỗi hơi thở, mỗi giây phút đều là vô cùng quý giá. Tần Mặc biết hắn không thể phí hoài dù chỉ một khoảnh khắc.

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Cung, nơi mây trắng bồng bềnh, nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa cỏ thần tiên, Thiên Diệu Tôn Giả đứng lặng lẽ, ánh mắt xanh thẳm dõi xuống Vực Sâu Vô Định. Dáng người hắn thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không gì sánh bằng. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, mang vẻ hoàn mỹ đến lạnh lẽo. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thuần khiết, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lùng khó gần. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn khẽ lay động trong gió, biểu tượng của quyền năng tối thượng, của một vị 'tiên' đang kiến tạo lại thế giới theo ý mình.

Hắn đã dự liệu được mọi sự phản kháng, nhưng sự xuất hiện của Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú tưởng chừng đã ngủ say vạn năm, vẫn nằm ngoài tính toán. Một tia khó chịu thoáng qua trong đôi mắt xanh thẳm của hắn, như một vết gợn nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng. Hắn không ngờ một con thú hoang dã, dù là thần thú, lại có thể can thiệp mạnh mẽ đến vậy, tạo ra một lá chắn kiên cố chống lại làn sóng "thăng tiên" của hắn. Hắn đã dùng Thiên Diệu Ảnh để thăm dò, nhưng sức mạnh nguyên thủy của Bạch Hổ Lão Tổ lại vượt quá dự kiến.

"Một con thú hoang dã cũng dám cản đường Tiên Đạo? Quá ngu xuẩn." Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm thấp, vang lên như tiếng chuông ngân trong không gian tĩnh lặng của Thiên Cung, nhưng ngữ điệu lại lạnh lùng và ẩn chứa sự khinh miệt sâu sắc. Đối với hắn, Bạch Hổ Lão Tổ chỉ là một vật cản nhỏ bé, một tồn tại lạc hậu không hiểu được ý nghĩa vĩ đại của sự 'thăng tiên'.

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng phất một cái. Trên đỉnh Thiên Cung, hàng vạn phù văn cổ xưa bỗng chốc bừng sáng, kết nối với nhau, tạo thành những vòng tròn pháp trận khổng lồ, huyền ảo. Những vòng tròn này nhanh chóng lan tỏa ra khắp Huyền Vực, ẩn mình trong từng đám mây, từng ngọn núi, từng dòng sông, thậm chí là trong từng ngọn cỏ. Đó là những tầng trận pháp "thăng tiên" sâu hơn, phức tạp hơn, mà hắn đã chuẩn bị từ rất lâu.

Mục tiêu của hắn không chỉ là áp đảo mọi sự phản kháng của Tần Mặc và đồng minh, mà là đẩy nhanh quá trình biến đổi toàn bộ Huyền Vực, biến nó thành một "Tiên Giới" theo ý chí của hắn. Hắn muốn cho Tần Mặc thấy rằng, sự phản kháng của một vài cá thể nhỏ bé là vô nghĩa trước đại thế của "Tiên Đạo".

Dưới chân hắn, toàn bộ Thiên Cung rung lên nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sức mạnh cuồn cuộn đang được kích hoạt. Những luồng sáng ngũ sắc bốc lên từ các cột đá khổng lồ, tạo thành một trụ sáng khổng lồ vươn thẳng lên bầu trời, đâm xuyên qua tầng mây, như một cây cầu nối liền phàm trần và tiên giới. Nhưng cây cầu này không phải để dẫn dắt sinh linh đi lên, mà là để hút cạn bản chất của phàm trần, ép buộc nó phải biến đổi theo ý chí của kẻ kiến tạo.

"Sự ngu dốt của các ngươi sẽ bị rửa sạch bởi ánh sáng của Tiên Đạo." Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt hoàn mỹ. Hắn hoàn toàn tin tưởng vào con đường mình đã chọn, vào sự vĩ đại của việc "thăng tiên" cho vạn vật, dù phải trả giá bằng sự biến dạng và hủy diại của những "vật tính" không chịu khuất phục. Hắn coi đó là sự "thanh lọc", là bước tiến hóa tất yếu.

Sức mạnh từ Thiên Cung cuồn cuộn đổ xuống, như một cơn thủy triều không ngừng nghỉ, nhấn chìm toàn bộ Huyền Vực. Các Thiên Diệu Ảnh, vốn bị đẩy lùi bởi Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh, chúng lại gào thét, số lượng tăng lên gấp bội, áp lực lên lá chắn bạc của Bạch Hổ Lão Tổ cũng tăng lên gấp nhiều lần. Tiếng rên rỉ của không gian vang vọng khắp nơi, như chính Huyền Vực đang bị xé nát. Thiên Diệu Tôn Giả muốn cho Tần Mặc thấy, hắn có thể tạo ra vô số Thiên Diệu Ảnh, có thể liên tục tăng cường áp lực, cho đến khi mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa. Hắn muốn nghiền nát ý chí của Tần Mặc, và buộc hắn phải chứng kiến cảnh Huyền Vực bị biến chất hoàn toàn.

Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả lại nhìn xuống, xuyên qua hàng ngàn dặm không gian, thẳng đến Tần Mặc. Hắn nhìn thấy ánh sáng xanh lam từ Huyền Vực Tâm Châu, nhìn thấy sự bảo vệ của Bạch Hổ Lão Tổ, và nhìn thấy cả những ánh mắt kiên định còn sót lại trong nhóm người của Tần Mặc. Nụ cười trên môi hắn càng thêm lạnh lẽo. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại ý chí của "Tiên Đạo", ý chí của kẻ kiến tạo. Hắn là người điều khiển, là người định đoạt. Và không ai có thể thay đổi điều đó.

***

Dù có lá chắn kiên cố của Bạch Hổ Lão Tổ và ánh sáng thuần khiết từ Huyền Vực Tâm Châu bảo vệ, Tần Mặc, với sự kết nối sâu sắc của mình với Huyền Vực, vẫn cảm nhận được bi kịch đang lặp lại khắp nơi, với một cường độ kinh hoàng hơn. Cảm giác đau đớn và tuyệt vọng, xen lẫn mùi tanh nồng và ghê tởm, xuyên thẳng vào tâm trí hắn thông qua Châu.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh khủng khiếp vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí. Hắn "thấy" những dòng sông linh thiêng, từng uốn lượn hiền hòa, giờ đây đã biến thành những mạch máu đen kịt, sưng phồng, rỉ ra chất lỏng nhớp nháp, mang theo mùi tanh tưởi của tử khí. Dòng chảy linh khí đã bị thay thế bằng một thứ chất dịch sền sệt, đậm đặc sự biến chất và mục nát. Những khu rừng cổ thụ, từng là nơi sinh sống của vạn vật, giờ đây vặn vẹo thành những khối thịt khổng lồ, biết thở, với vô số mắt và miệng mọc lởm chởm trên thân cây, phát ra những âm thanh rên rỉ kinh hoàng. Lá cây rụng xuống không phải khô h��o, mà là những mảnh thịt vụn rơi lả tả, rỉ máu xanh đen.

Những ngọn núi linh thiêng khác, vốn sừng sững uy nghi, biểu tượng của sự vĩnh cửu, giờ đây tan chảy thành chất lỏng ghê tởm, cuồn cuộn chảy xuống thung lũng, nhấn chìm mọi thứ trên đường đi. Những hồ nước trong vắt biến thành vũng máu thịt, nơi những sinh vật biến dạng đang quằn quại, giãy giụa trong đau đớn. Những thành trì cổ kính, từng là biểu tượng của nền văn minh, giờ đây cũng biến thành những đống thịt nhão nhoét, với gạch đá bị bóp méo, cong vênh như xương cốt bị nghiền nát. Tiếng thét câm lặng của "vật tính" bị cưỡng ép thăng tiên vang vọng khắp Huyền Vực, mỗi tiếng thét đều như một nhát dao đâm vào tim Tần Mặc.

Ý chí của Tần Mặc lung lay dữ dội. Hắn cảm thấy gánh nặng của toàn bộ Huyền Vực đè lên vai, nặng hơn cả vạn ngọn núi. Nỗi đau của vạn vật xé nát tâm can hắn, khiến hắn hoài nghi về khả năng cứu vãn. Quy mô hủy diệt này quá lớn, quá tàn khốc, vượt xa mọi dự đoán của hắn. Hắn đã từng nghĩ đến việc ngăn chặn, việc dẫn d���t, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, hắn cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá bất lực.

"Liệu có thể cứu vãn tất cả? Hay đây đã là kết cục không thể tránh khỏi của sự truy cầu cực đoan?" Tần Mặc thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm run rẩy. Hắn đã từng tin tưởng vào con đường cân bằng, vào việc tôn trọng bản chất của vạn vật. Nhưng khi mọi thứ bị bóp méo đến mức không thể nhận ra, khi sự hủy diệt lan rộng như một bệnh dịch, niềm tin của hắn bắt đầu rạn nứt.

Tô Lam, nằm cách đó không xa, nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm Tần Mặc. Dù thân thể kiệt sức, nàng vẫn cố gắng vươn tay, chạm nhẹ vào vạt áo hắn. Giọng nàng yếu ớt, nhưng vẫn đầy sự kiên định cuối cùng: “Tần Mặc... Đừng để hắn thắng...”

Chỉ vài từ đó thôi, nhưng chúng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tần Mặc, xua tan một phần màn sương tuyệt vọng. Hắn mở mắt, nhìn Tô Lam, thấy ánh mắt nàng tuy mờ đi vì kiệt sức, nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh, một niềm tin không lay chuyển vào hắn. Rồi hắn nhìn sang Thạch Trụ đang rên rỉ, Mộc Lâm Chủ đang quằn quại, Vô Danh Khách đang ho ra máu, và cả Bạch Hổ Lão Tổ đang dốc toàn lực chống đỡ. Tất cả họ đều đang chiến đấu, đang hy vọng. Hắn không thể bỏ cuộc. Hắn không có quyền tuyệt vọng.

Tần Mặc nghiến răng chịu đựng nỗi đau tinh thần tột cùng. Hắn biết rằng Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng phá vỡ ý chí của hắn, muốn hắn chứng kiến sự thất bại và buông xuôi. Nhưng chính điều đó lại càng củng cố quyết tâm của hắn. Tuyệt vọng không phải là một lựa chọn. Hắn phải tìm ra một con đường, dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé trong biển tuyệt vọng này. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị đắng của sự bất lực, và tập trung toàn bộ ý chí vào Huyền Vực Tâm Châu.

***

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, một tia sáng bỗng chốc lóe lên trong tâm trí Tần Mặc. Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn cũng chợt bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như hưởng ứng với ý chí vừa được củng cố của hắn. Hắn nhớ lại lời của Vô Danh Khách đã từng nói, giọng nói tr��m tư và ẩn ý: *“Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình.”* Và cả lời của Thạch Trụ, khi nó truyền đạt ý niệm về sự kiên định, về bản chất không thể bị lay chuyển của vạn vật. Hắn cũng nhớ lại vô số những "ý chí tồn tại" đã từng lắng nghe, những khát khao đơn giản nhưng chân thật của một cành cây muốn vươn lên, một hòn đá muốn nằm yên, một dòng sông muốn chảy.

*Bản chất không thể bị xóa bỏ hoàn toàn. Hắn chỉ có thể bóp méo... vậy đâu là khe hở?* Tần Mặc tự hỏi mình. Thiên Diệu Tôn Giả đã cưỡng ép "thăng tiên", đã bóp méo vạn vật thành những hình thái ghê tởm, nhưng liệu hắn có thực sự xóa bỏ được "vật tính" nguyên thủy của chúng? Hay hắn chỉ đang che đậy, giam cầm bản chất đó dưới lớp vỏ biến dạng?

Tần Mặc không tìm cách chống lại sức mạnh cuồng bạo đang lan tràn, vì đó là một cuộc chiến không cân sức. Thay vào đó, hắn tìm một "lỗ hổng", một "điểm yếu" trong chính sự cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả. Nếu bản chất không thể bị hủy diệt hoàn toàn, thì nó vẫn phải tồn tại đâu đó, dù chỉ là một sợi tơ mong manh nhất. Hắn tập trung ý chí, cố gắng "lắng nghe" sâu hơn vào bản chất của năng lượng "thăng tiên" đang hỗn loạn, và đặc biệt là lắng nghe những "vật tính" đã bị biến đổi.

Trong sâu thẳm của sự biến chất, Tần Mặc nhận ra một điều kinh ngạc: dù bị bóp méo đến đâu, dù bị bao phủ bởi lớp thịt nhão nhoét hay hóa chất độc hại, vẫn có một sợi tơ mong manh, một chút "ký ức" hay "ý niệm" còn sót lại, nối chúng với bản chất gốc. Giống như một khúc gỗ mục nát vẫn giữ được hình dáng của một cây cổ thụ, dù đã không còn sự sống. Chính sự cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả, bằng cách không hoàn toàn hủy diệt mà chỉ "biến dạng", đã vô tình để lại một khe hở.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một tia sáng của trí tuệ và quyết tâm. Hắn đưa Huyền Vực Tâm Châu về phía một "khối thịt" gần đó. Khối thịt này từng là một ngọn đồi nhỏ, giờ đây nó rỉ ra chất lỏng màu tím, với những gân máu nổi lên và một "miệng" khổng lồ đang há hốc, phun ra thứ khí độc kinh tởm. Mùi tanh hôi từ nó sực nức, khiến không khí trong vòng bảo vệ cũng trở nên nặng nề hơn.

“Bản chất không thể bị xóa bỏ hoàn toàn. Hắn chỉ có thể bóp méo... vậy đâu là khe hở?” Hắn thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, như một lời khẳng định, một lời tuyên thệ.

Cùng lúc đó, một ý niệm yếu ớt, nhưng đầy khích lệ, truyền đến từ Vô Danh Khách đang kiệt sức: *“Mọi thứ đều có một gốc rễ...”*

Tần Mặc gật đầu. Hắn hướng Huyền Vực Tâm Châu thẳng vào khối thịt ghê tởm kia. Ánh sáng xanh lam từ Châu đột nhiên trở nên cực kỳ tập trung, như một mũi kim sắc bén, không phải để tấn công, mà là để "chạm" vào, để "đánh thức". Hắn truyền ý chí của mình vào Huyền Vực Tâm Châu, một ý chí thuần khiết muốn "hồi sinh", muốn "trả lại" bản chất nguyên thủy. Hắn muốn thử, dù chỉ là một lần. Nếu hắn có thể "đánh thức" một "vật tính", dù nhỏ bé đến đâu, thì có nghĩa là con đường hắn tìm kiếm là đúng.

Ngay khi ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu chạm vào khối thịt, một phản ứng dữ dội bùng nổ. Khối thịt rung chuyển mãnh liệt, những gân máu nổi lên càng rõ, và cái "miệng" khổng lồ gầm lên một tiếng rống man rợ, như một linh hồn đang bị tra tấn. Cùng lúc đó, trên Thiên Cung, Thiên Diệu Tôn Giả dường như cảm nhận được điều gì đó. Ánh mắt hắn chợt lóe lên tia lửa giận dữ, và hắn lập tức tăng cường lực lượng, tập trung áp lực "thăng tiên" mạnh hơn gấp bội vào chính khối thịt mà Tần Mặc đang cố gắng "đánh thức", như muốn nghiền nát mọi nỗ lực phản kháng, mọi tia hy vọng vừa nhen nhóm. Hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai can thiệp vào quá trình "kiến tạo" của mình.

Tần Mặc cảm nhận được áp lực tăng gấp bội, không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ chính khối thịt đang cố gắng "đánh thức". Đây là một cuộc đối đầu trực tiếp, không chỉ giữa sức mạnh, mà còn giữa hai ý chí, hai con đường hoàn toàn đối lập. Một bên là sự cưỡng ép, bóp méo, một bên là sự thấu hiểu, hồi sinh. Và Tần Mặc, với Huyền Vực Tâm Châu trong tay, đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free