Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1209: Hỗn Loạn Thức Tỉnh: Phản Ứng Bất Ngờ Từ Cội Nguồn

Luồng huyết khí nồng nặc, tanh nồng của thịt rữa và lưu huỳnh bốc lên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi gỉ sét và đất đá vỡ vụn đang bao trùm lấy Thánh Sơn Hạo Nguyệt, nơi Tần Mặc và liên minh đang chiến đấu. Từng cơn gió thét gào, mang theo những hạt mưa axit li ti và sương mù độc, như những lưỡi dao vô hình rạch nát không gian, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, chỉ còn lại màu xám xịt của tuyệt vọng. Nhiệt độ hạ xuống cực điểm, cái lạnh thấu xương không chỉ xâm nhập da thịt mà còn đóng băng cả ý chí. Dưới chân, mặt đất không ngừng rung chuyển, những tiếng nứt vỡ lớn nhỏ vang vọng, như tiếng gầm gừ của một quái vật khổng lồ đang giãy giụa trong đau đớn.

Tần Mặc, thân hình gầy gò nhưng kiên cường, vẫn đứng vững giữa tâm điểm của cơn bão loạn. Hắn dồn toàn bộ tâm lực vào Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng xanh biếc từ viên ngọc bùng lên mãnh liệt, như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển cả cuồng nộ. Máu từ khóe miệng hắn không ngừng trào ra, nhỏ từng giọt xuống Huyền Vực Tâm Châu, thấm đẫm vào lớp ngọc xanh biếc, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định, ánh lên một sự tập trung đến đáng sợ. Hắn cố gắng duy trì cái “khoảng trống” mong manh đã tạo ra, nơi “ý chí tồn tại” nguyên thủy của Thánh Sơn đang bùng ch��y yếu ớt. Tuy nhiên, thay vì sự thanh tịnh hay ý niệm hướng về cân bằng mà hắn chờ đợi, ngọn núi lại rung chuyển dữ dội hơn, những vết nứt khổng lồ lan rộng như những mạch máu vỡ toác trên thân thể một sinh vật khổng lồ.

Từ sâu thẳm bên trong, không phải linh khí thuần khiết, mà là những luồng năng lượng hỗn loạn, sắc bén như lưỡi dao cạo, mang theo hơi thở của sự hủy diệt, bắn ra tứ phía, tấn công không phân biệt. Chúng cắt xé không khí, tạo ra những tiếng rít ghê rợn, xé toạc mọi thứ trên đường đi.

“Không thể nào... đây không phải là thứ ta mong đợi!” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khàn đặc, lẫn trong tiếng gió gào rú. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tại của Thánh Sơn, một sự thức tỉnh không phải là giải thoát, mà là một cơn hấp hối. Ý chí của ngọn núi, sau hàng ngàn năm bị đè nén và bóp méo bởi nghi thức thăng tiên cưỡng ép, khi được "đánh thức" lại bùng phát thành một cơn điên loạn, một sự phản kháng mù quáng, muốn hủy diệt cả chính nó và những kẻ đang cố gắng can thiệp.

Một luồng năng lượng hình thành từ các vết nứt, sắc bén như hàng vạn lưỡi kiếm, xé gió lao thẳng về phía Tần Mặc. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ trắng muốt, không chút do dự gầm lên một tiếng giận dữ, thân ảnh vọt tới, dùng toàn bộ cơ thể vững chãi của mình che chắn cho Tần Mặc. Lông trắng của nó dựng ngược, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nhưng ngay lập tức bị luồng năng lượng hỗn loạn kia xé toạc, để lộ ra những mảng thịt đỏ tươi. Tiếng gầm của Bạch Hổ không còn vẻ uy nghiêm như thường lệ, mà nhuốm màu đau đớn và phẫn nộ. “Nó đang tự hủy diệt! Một cách mù quáng!” Lão Tổ gầm lên, từng sợi lông trên người nó như đang bị đốt cháy, bốc lên mùi khét lẹt.

Bên cạnh, Tô Lam vung thanh kiếm cổ trong tay, tạo ra vô số lá chắn kiếm khí xanh lam. Kiếm chiêu của nàng nhanh nhẹn, tinh tế, nhưng sức mạnh của những lá chắn này lại trở nên vô cùng yếu ớt trước sự cuồng bạo của năng lượng hỗn loạn. Từng lá chắn bị xé toạc, vỡ vụn như thủy tinh, những mảnh năng lượng sắc lạnh bay tán loạn, khiến nàng phải lùi lại liên tục. Nàng lảo đảo trên không trung, mái tóc đen dài bay tán loạn, đôi mắt phượng đẹp đẽ hiện lên vẻ kinh ngạc và một chút hoảng hốt. Nàng đã đánh giá thấp sự điên cuồng của Huyền Vực khi nó được giải phóng. “Năng lượng quá hỗn loạn! Chúng ta không thể kiểm soát nó!” Nàng hét lên, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng. Những vết cắt nhỏ đã xuất hiện trên làn da trắng nõn của nàng, từ những mảnh năng lượng bay lạc.

Thạch Trụ, bức tường thành kiên cố nhất, cũng không khá hơn. Thân hình khổng lồ của nó rung chuyển dữ dội, những tiếng “rắc... rắc” lớn vang lên liên tục, như thể cả ngọn núi đang bị xé làm đôi. Những vết nứt không chỉ xuất hiện trên Thánh Sơn mà còn lan cả sang thân mình của Thạch Trụ, những mảnh đá vụn đổ xuống như mưa, mang theo tiếng than vãn trầm thấp của một ý chí cổ xưa đang chịu đựng đau đớn tột cùng. Nó cố gắng dùng bản thể vững chãi của mình để ổn định nền đất, để ngăn chặn sự sụp đổ dây chuyền, nhưng bản thân nó cũng đang bị chấn động đến tận gốc rễ, gần như không thể tự giữ vững.

Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang đâm xuyên qua tâm trí hắn. Không phải chỉ là áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả, mà là sự phản kháng tột độ của chính Huyền Vực. Cái “khoảng trống” mà hắn cố gắng duy trì, giờ đây không phải là cánh cửa dẫn đến sự cân bằng, mà là một vết thương hở đang tuôn trào máu mủ. Hắn cắn chặt răng, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Hắn đã nghĩ rằng “đánh thức” sẽ dẫn đến sự thanh tịnh, dẫn đến việc vạn vật tìm lại bản chất. Nhưng hắn đã quên mất rằng, một khi bản chất đã bị bóp méo đến cực hạn, khi sự đè nén kéo dài hàng ngàn năm, sự giải phóng không phải lúc nào cũng mang lại bình yên, mà có thể là một cơn giãy giụa cuối cùng, một sự hủy diệt để thoát khỏi xiềng xích.

Những "mắt" đỏ ngầu trên bề mặt Thánh Sơn Hạo Nguyệt bỗng bùng lên mãnh liệt, không còn vẻ suy yếu mà tràn đầy sự hung hãn, điên loạn. Những "miệng" há hốc gào thét những âm thanh chói tai, không phải là tiếng gào thét của đau đớn mà là của sự tức giận tột cùng, cố gắng đóng lại cái "khoảng trống" mà Tần Mặc và các đồng minh vừa tạo ra. Chúng không muốn được "cứu rỗi", chúng chỉ muốn được giải thoát khỏi sự kiểm soát, dù cái giá phải trả là sự tự hủy diệt. Áp lực nặng nề đến nỗi Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, từng thớ thịt, từng sợi gân đều như muốn đứt lìa. Máu từ khóe miệng hắn trào ra, nhỏ xuống Huyền Vực Tâm Châu, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhìn chằm chằm vào "khoảng trống" đang lung lay trước mắt. Hắn biết, nếu hắn buông tay dù chỉ một giây, tất cả sẽ sụp đổ, và cơn điên loạn này sẽ nuốt chửng tất cả.

Hắn đã chạm đúng vào điểm yếu của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng cũng vô tình chạm vào một vết thương đã mưng mủ quá lâu của Huyền Vực. Cái 'sợi dây phản kháng' mà hắn muốn kích hoạt, không phải là một sợi dây dẫn đường, mà là một ngòi nổ. Hắn phải làm gì đây? Làm sao để xoa dịu một cơn thịnh nộ đã tích tụ hàng thiên niên kỷ? Làm sao để hướng dẫn một ý chí đã trở nên mù quáng bởi đau khổ? Tần Mặc không có câu trả lời, chỉ có sự tuyệt vọng và một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai hắn, áp lực của số phận cả một thế giới đang giằng co giữa sự hủy diệt và một sự thức tỉnh điên loạn.

***

Dù đang căng mình đối phó với cơn thịnh nộ cuồng loạn từ Thánh Sơn Hạo Nguyệt, Tần Mặc vẫn cảm nhận được những luồng ý chí hỗn loạn và kinh hoàng từ khắp Huyền Vực thông qua Huyền Vực Tâm Châu. Viên ngọc trong tay hắn không còn phát ra ánh sáng thanh tịnh, mà rung lên bần bật, như đang cố gắng chống lại một bản giao hưởng của sự đau đớn, giận dữ và hủy diệt. Hắn nhắm mắt, cố gắng kết nối sâu hơn, nhưng chỉ cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang lan tỏa, một sự phản kháng không có mục đích, chỉ có sự tàn phá.

Từ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, những tín hiệu gián đoạn của Mộc Lâm Chủ truyền đến tâm trí Tần Mặc, đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng. Tần Mặc cảm nhận được một cơn mưa tầm tã đang trút xuống khu rừng, không phải là mưa sinh sôi mà là mưa xối xả, giận dữ, như muốn nhấn chìm tất cả. Tiếng gầm rú của linh thú không còn là tiếng gọi bầy hay cảnh báo lãnh thổ, mà là những tiếng gào thét của sự hoảng loạn và điên cuồng. Cây cối cổ thụ, những sinh th��� đã tồn tại hàng ngàn năm, giờ đây không còn vững chãi. Chúng vùng vẫy dữ dội, những cành cây to lớn quật đổ mọi thứ xung quanh, rễ cây trồi lên khỏi mặt đất, xé toạc lớp đất ẩm ướt, tạo nên những khe nứt sâu hoắm. Lá cây xào xạc dữ dội, không phải do gió mà do sự co giật của chính thân cây. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục giờ đây hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu, của thú vật bị thương đang tấn công lẫn nhau trong một cơn điên loạn không kiểm soát.

"Rừng đang nổi điên! Nó không nhận ra ta! Nó... nó muốn phá hủy tất cả!" Tiếng của Mộc Lâm Chủ vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là lời nói, mà là một luồng ý niệm đau đớn, gần như tan vỡ. Mộc Lâm Chủ, người đã sống hòa mình với rừng, người hiểu rõ ý chí của từng chiếc lá, từng thân cây, giờ đây lại bị chính bản thể mà ông yêu quý nhất từ chối và tấn công. Các loài linh thú, dưới sự ảnh hưởng của sự "thức tỉnh" hỗn loạn này, đã mất đi lý trí, trở thành những cỗ máy hủy diệt, không ngừng gầm thét và tấn công bất cứ thứ gì trong tầm mắt. Những tín hiệu từ Mộc Lâm Chủ đột ngột yếu dần, Tần Mặc cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Đồng minh của hắn đang đơn độc chiến đấu với sự hỗn loạn mà chính kế hoạch của hắn đã vô tình kích hoạt.

Cùng lúc đó, một làn sóng kinh hoàng khác ập đến từ các thành phố lớn. Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn bùng phát ở Hoàng Thành Thiên Long, nơi từng là biểu tượng của sự phồn thịnh và trật tự. Nắng ấm ban ngày bỗng chốc chuyển sang u ám, bầu trời bị bao phủ bởi khói bụi và tro tàn. Tiếng la hét hoảng loạn của người dân thay thế cho tiếng rao hàng, tiếng cười nói. Công trình kiến trúc, những bức tường đá vững chắc, những tháp ngà voi cao vút, bỗng chốc "thức tỉnh" một cách ghê rợn. Chúng không chỉ sụp đổ, mà còn biến thành những khối vật chất kỳ dị, những chi tiết kiến trúc bỗng chốc có hình dạng quái dị, như những xúc tu đá, những lưỡi dao sắt nhọn, tấn công người dân vô tội. Tiếng đổ vỡ không ngừng, tiếng ngựa xe lộc cộc trong hỗn loạn, tiếng kêu cứu thảm thiết, tất cả hòa quyện thành một cơn ác mộng kinh hoàng.

Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng từ Vô Danh Khách, một ý chí trầm tĩnh thường ngày giờ đây cũng đang bị thử thách đến cực hạn. Vô Danh Khách không trực tiếp giao tiếp, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được nỗi đau và sự kinh hoàng khi chứng kiến những gì đang xảy ra. Các vật thể, từ những con đường lát đá, những cây cầu, đến những bức tượng, những vật dụng sinh hoạt hàng ngày, tất cả đều bùng phát một ý chí riêng, một "vật tính" đã bị đè nén quá lâu, giờ đây trở nên hung hãn, mù quáng, tấn công chính những người đã tạo ra và sử dụng chúng. Sự phối hợp đã tan vỡ, mỗi đồng minh đang phải tự mình đối phó với một cơn ác mộng riêng, không còn ai có thể hỗ trợ hắn tại Thánh Sơn Hạo Nguyệt.

"Không... đây không phải là sự giải thoát... đây là cơn hấp hối!" Tần Mặc thốt lên, giọng hắn yếu ớt, đầy sự hoảng loạn ẩn giấu. Hắn đã nghĩ rằng "đánh thức sợi dây phản kháng" sẽ giúp vạn vật trở về trạng thái cân bằng. Nhưng hắn đã lầm. Sự đè nén quá lâu đã biến "ý chí tồn tại" thành một ngọn lửa cuồng nộ. Khi được giải phóng, nó không tìm kiếm sự cân bằng mà tìm kiếm sự hủy diệt, như một con thú bị giam cầm quá lâu, khi được thả ra lại tấn công chính ân nhân của mình.

Tần Mặc cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Kế hoạch của hắn không chỉ thất bại, mà còn đẩy Huyền Vực vào một tình trạng tồi tệ hơn. Chính hắn, người muốn cứu vãn thế giới, lại vô tình trở thành kẻ đã châm ngòi cho một cơn đại họa. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức của Bạch Hổ Lão Tổ, sự tuyệt vọng của Tô Lam, sự đau đớn của Thạch Trụ, sự kinh hoàng của Mộc Lâm Chủ và Vô Danh Khách. Tất cả đều là hậu quả từ hành động của hắn. Áp lực của một người lãnh đạo khi kế hoạch thất bại thảm hại, khi những người tin tưởng vào mình phải gánh chịu hậu quả, đè nặng lên vai Tần Mặc, khiến hắn gần như không thể thở được. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng giữ vững Huyền Vực Tâm Châu, nhưng trong tâm trí hắn, một câu hỏi khắc nghiệt vang vọng: Liệu hắn có đang đẩy thế giới này đến bờ vực của sự hủy diệt hoàn toàn, chỉ vì một niềm tin sai lầm?

***

Trong khi đó, trên đỉnh Thiên Cung, nơi mây trắng bồng bềnh và ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, Thiên Diệu Tôn Giả đứng lặng lẽ. Gió nhẹ thổi qua những mái vòm dát vàng, tạo ra những âm thanh du dương, hòa cùng mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát. Không gian nơi đây vẫn giữ vẻ hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm, hoàn toàn đối lập với cơn ác m���ng đang diễn ra bên dưới.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, khoác trên mình trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Hắn ngước nhìn xuống Huyền Vực, nơi những luồng năng lượng hỗn loạn đang bùng nổ, nơi từng khoảnh khắc lại có thêm một vùng đất rơi vào hỗn mang. Một nụ cười lạnh lùng, mang theo vẻ đắc ý khôn cùng, nở trên môi hắn.

“Kẻ ngu dốt.” Giọng nói trầm ấm của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, nhưng không phải là lời nói, mà là một ý niệm lạnh lẽo, vô cảm, lan tỏa trong không gian tĩnh lặng của Thiên Cung. Hắn không hề cố gắng trấn áp sự điên loạn này. Ngược lại, hắn còn nâng tay lên, một luồng năng lượng trắng bạc tinh khiết, nhưng mang theo sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, từ Huyền Vực Tâm Châu mà hắn đang kiểm soát một phần, chảy ngược xuống Huyền Vực. Luồng năng lượng này không phải để cứu rỗi, mà để rót thêm dầu vào lửa, khiến các thực thể bị biến đổi càng trở nên cuồng bạo hơn, đẩy nhanh tốc độ hủy diệt của chúng.

“Ngươi nghĩ ta không biết thế giới này mục nát đến mức nào sao?” Hắn thầm thì, ánh mắt quét qua những vùng đất đang chìm trong hỗn loạn. “Sự 'thăng hoa' duy nhất còn lại là tái tạo từ tro tàn!” Thiên Diệu Tôn Giả chưa bao giờ tin vào sự “cân bằng bản chất” của Tần Mặc. Đối với hắn, Huyền Vực đã mục nát từ gốc rễ, đã bị vẩn đục bởi những “vật tính” tầm thường, vô vị. “Thăng tiên” không chỉ là mục tiêu, mà còn là một quá trình thanh tẩy, một sự tái tạo cưỡng bức để đạt đến một cảnh giới cao hơn, thuần khiết hơn. Hắn coi những gì Tần Mặc đang làm, việc cố gắng đánh thức “ý chí tồn tại” nguyên thủy, là một hành động ngu xuẩn, một sự níu kéo vô ích vào một thế giới đã không còn giá trị.

Trong tâm trí của Thiên Diệu Tôn Giả, hắn đã lường trước được điều này. Hắn biết rằng sự đè nén lâu dài sẽ tạo ra một “sợi dây phản kháng”. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự phản kháng đó, một khi không được dẫn dắt bởi một ý chí đủ mạnh và đúng đắn, sẽ biến thành một cơn điên loạn, một sự tự hủy diệt. Và đó chính là điều hắn muốn. Sự hỗn loạn này, đối với hắn, không phải là một trở ngại, mà là một bước đệm cần thiết. Nó sẽ quét sạch những gì đã mục nát, dọn đường cho một Huyền Vực mới, một thế giới được tái sinh từ tro tàn, hoàn toàn dưới sự kiểm soát của hắn, nơi vạn vật sẽ “thăng tiên” theo ý chí của hắn, không còn bất kỳ sự “cân bằng bản chất” vô nghĩa nào.

“Ngươi muốn đánh thức? Tốt thôi. Hãy xem bản chất thật sự của thế giới khi bị giam cầm quá lâu là gì... một sự hủy diệt.” Hắn nhếch mép, đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ kết ấn. Một cổ ngữ xa xưa, mang theo năng lượng của sự chi phối và cưỡng ép, được hắn thầm thì. Luồng năng lượng trắng bạc từ Huyền Vực Tâm Châu dưới sự điều khiển của hắn càng lúc càng mạnh, lan tỏa xuống khắp Huyền Vực, không ngừng kích động những ý chí tồn tại đang điên loạn, biến sự “thức tỉnh” của Tần Mặc thành một cơn ác mộng khủng khiếp. Hắn muốn Tần Mặc chứng kiến tận mắt, rằng con đường của hắn là sai lầm, rằng thế giới này không thể được cứu vãn bằng cách “đánh thức” mà chỉ có thể được tái tạo bằng sự hủy diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ đối địch mạnh mẽ, hắn còn là một triết gia của sự hủy diệt, tin tưởng vào một sự “thăng hoa” được xây dựng trên đống đổ nát. Hắn nhìn xuống Huyền Vực đang gào thét trong đau đớn, trong mắt hắn không có lấy một chút thương xót, chỉ có sự lạnh lùng của một vị thần đang thực hiện ý chí tối cao của mình. Hắn biết rằng Tần Mặc sẽ phải đối mặt với một sự lựa chọn khắc nghiệt: tiếp tục cố gắng cứu vãn một thế giới đang tự hủy hoại, hay chấp nhận sự thật tàn khốc rằng đôi khi, sự chấm dứt là cần thiết để bắt đầu một điều gì đó mới. Và Tần Mặc, với sự yếu đuối của lòng trắc ẩn, sẽ không bao giờ có thể đưa ra sự lựa chọn đúng đắn, theo quan điểm của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đang chờ đợi, chờ đợi Tần Mặc sụp đổ, chờ đợi Huyền Vực hoàn toàn tan rã, để rồi hắn sẽ là người duy nhất đứng vững trên đống tro tàn, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.

***

Tần Mặc phun ra một ngụm máu nữa, máu hòa lẫn với sương độc, tạo nên một vệt đỏ sẫm đáng sợ trên mặt đất. Cơ thể hắn run rẩy, không chỉ vì kiệt sức mà còn vì sự kinh hoàng đang xâm chiếm tâm trí. Cái "khoảng trống" trên Thánh Sơn Hạo Nguyệt đang dần bị nuốt chửng bởi cơn hỗn loạn, và các tín hiệu từ đồng minh cũng ngày càng yếu ớt, fragmented. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một dòng lũ dữ, cố gắng níu giữ một sợi chỉ mỏng manh. Kế hoạch của hắn đã không chỉ gặp trở ngại, mà đã bị phá vỡ một cách thảm hại. Sự "thức tỉnh" mà hắn hằng mong đợi đã biến thành một cơn cuồng nộ, một sự tự hủy diệt không kiểm soát.

Tất cả những gì hắn cảm nhận được là tiếng gầm rú của vạn vật, tiếng la hét hoảng loạn của sinh linh, tiếng đổ vỡ của những công trình, tiếng gió rít như quỷ dữ. Mùi lưu huỳnh, khí độc, mùi máu tanh, khói bụi, mùi sợ hãi. Cảnh tượng các thực thể biến đổi trở nên hoang dại, cây cối quật đổ, kiến trúc sụp đổ, ánh sáng đỏ rực hoặc xanh xám từ năng lượng hỗn loạn. Cảm giác áp lực nặng nề, không khí khó thở, lạnh lẽo thấu xương. Đây không phải là sự giải thoát, đây là sự trừng phạt.

Tần Mặc biết, hắn không thể tiếp tục chỉ "đánh thức" một cách mù quáng. "Sợi dây phản kháng" này, sau ngàn năm bị đè nén, đã trở thành một vết thương nhiễm trùng, cần được chữa lành một cách tinh tế hơn, không chỉ là kích hoạt mà còn phải xoa dịu và dẫn dắt. Thiên Diệu Tôn Giả đã lường trước điều này, thậm chí còn muốn nó xảy ra, biến kế hoạch của Tần Mặc thành công cụ hủy diệt của chính hắn. Điều đó chứng tỏ hắn có một kế hoạch sâu xa hơn, một sự tính toán tàn nhẫn mà Tần Mặc chưa thể nắm bắt.

Sự kiệt sức và thất bại ban đầu này sẽ thử thách lòng tin và sự kiên định của các đồng minh, có thể dẫn đến những nghi ngờ hoặc sự từ bỏ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong liên minh của mình, và một nỗi sợ hãi đang dấy lên trong hắn: liệu họ có còn tin tưởng vào con đường của hắn sau thảm họa này? Kế hoạch tiếp theo của Tần Mặc sẽ cần phải tập trung vào việc hiểu sâu hơn về 'ý chí tồn tại' đã b��� tổn thương của Huyền Vực, thay vì chỉ đơn thuần kích hoạt nó. Hắn không chỉ phải chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn phải tìm cách kiểm soát và xoa dịu sự đau đớn của chính thế giới. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không phải là "thăng tiên", mà là một hành trình gian nan hơn nhiều: tái thiết và xây dựng lại Huyền Vực, đối mặt với những thách thức trong việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào vạn vật, và tìm lại một con đường cân bằng cho một thế giới đang đứng bên bờ vực thẳm.

Trong cơn hỗn loạn tột cùng, Tần Mặc gục đầu xuống, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng duy trì một chút kết nối mong manh. Hắn biết, dù có đau đớn đến đâu, dù có tuyệt vọng đến đâu, hắn cũng không thể từ bỏ. Số phận của Huyền Vực, và cả những linh hồn đang gào thét trong đau khổ, vẫn đang nằm trong tay hắn. Và lần này, hắn phải tìm ra một con đường khác, một con đường không chỉ để "đánh thức", mà còn để chữa lành.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free