Vạn vật không lên tiên - Chương 1217: Tâm Bão Hủy Diệt: Phương Thức Hữu Hạn
Tần Mặc giơ Huyền Vực Tâm Châu lên cao, ánh sáng xanh lam từ nó chiếu thẳng vào vết nứt không gian khổng lồ đang há rộng như một vết thương kinh hoàng trên nền trời Huyền Vực. Vết nứt ấy, giờ đây dưới ánh nhìn của hắn, không còn thuần túy là cổng địa ngục, mà là một tiếng gào thét câm lặng, một lời kháng cự yếu ớt nhưng kiên cường của chính thế giới. Lời tuyên bố của hắn vang vọng giữa cuồng phong năng lượng, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển: "Chúng ta sẽ đi vào đó... Chúng ta sẽ không chỉ ngăn chặn, mà sẽ chuyển hóa."
Tô Lam, thân hình mảnh mai nhưng ý chí kiên định, tiến lại gần Tần Mặc. Nàng nhìn vết nứt không gian đang phun trào những luồng năng lượng đen đỏ, rồi nhìn sang đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, nơi ánh lên thứ ánh sáng vừa quyết liệt vừa trầm tư. Mái tóc đen dài của nàng bay phấp phới trong cơn gió dữ, phô bày khuôn mặt thanh tú nhưng giờ đây hằn lên vẻ mỏi mệt. Nàng hiểu rằng quyết định này không phải là liều lĩnh, mà là con đường duy nhất Tần Mặc nhìn thấy, con đường của sự thấu hiểu và điều hòa, chứ không phải đối kháng.
"Dù nguy hiểm, đây là con đường duy nhất để ta có thể hiểu rõ hơn... và tìm cách chấm dứt điều này," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân trách nhiệm. Hắn biết rõ hiểm nguy đang chờ đợi, nhưng trực giác của hắn, thứ năng lực bẩm sinh có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, đang thúc giục hắn tiến sâu vào tâm điểm của sự biến đổi này. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn khẽ rung lên, như một nhịp cầu liên kết hắn với trái tim đang rên xiết của thế giới.
Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo l���ng nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. "Cẩn thận! Năng lượng bên trong đang trở nên dữ dội hơn rất nhiều." Nàng không hề nghi ngờ quyết tâm của Tần Mặc, chỉ lo sợ cho sự an nguy của hắn. Nàng biết, nếu Tần Mặc gục ngã, hy vọng cuối cùng của Huyền Vực cũng sẽ tan biến. Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, ánh kiếm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ như một ngọn núi tuyết, gầm gừ một tiếng trầm đục, âm thanh vang vọng khắp Vực Sâu Vô Định, át đi cả tiếng gió rít. Lông trắng của y phát sáng rực rỡ, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhìn thẳng vào vết nứt. "Cứ để lão phu và bọn họ giữ vững nơi này! Ngươi cứ đi đi!" Giọng nói của y mang theo uy áp kinh người, nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào thiếu niên gầy gò trước mặt. Bạch Hổ Lão Tổ biết nhiệm vụ của mình là tạo ra một tấm lá chắn vững chắc, cho dù phải trả giá bằng sinh mệnh, để Tần Mặc có thể hoàn thành sứ mệnh.
Cổ Kiếm Hồn, linh thể uy nghiêm của một chiến binh cổ xưa, hiện hữu bên cạnh Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn nắm chặt thanh kiếm gỉ sét, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào vết nứt. Khát vọng chiến đấu bùng cháy trong hắn, nhưng hắn cũng cảm nhận được sự vô vọng đang lan tỏa. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy quyết đoán, như một lời nhắc nhở cho cả Tần Mặc và chính bản thân hắn. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ con đường mà Tần Mặc đã chọn.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, đứng tựa vào cây trượng cổ thụ, làn da nhăn nheo của lão toát lên vẻ hiền từ, nhưng đôi mắt xanh biếc lại ánh lên sự mệt mỏi cùng cực. Lão đã cố gắng kìm hãm sự biến dị của thực vật xung quanh, nhưng quy mô hủy diệt quá lớn đã vượt ngoài sức tưởng tượng. "Tần Mặc... cẩn trọng từng bước. Nơi đó không chỉ có năng lượng hỗn loạn, mà còn là nỗi thống khổ của vạn vật bị bóp méo." Giọng lão nhẹ nhàng, chậm rãi, như tiếng lá rơi, nhưng lại thấm đẫm sự cảnh báo và lo lắng. Lão không thể đi cùng Tần Mặc, nhưng tâm trí lão sẽ luôn dõi theo hắn.
Vực Sâu Vô Định là một nơi tận cùng của sự khắc nghiệt. Các vách đá dựng đứng, lởm chởm như những hàm răng của tử thần, cao vút chạm tới tầng mây đen kịt, bị bào mòn bởi thời gian và những luồng khí độc cuồn cuộn. Những cầu đá cổ xưa, nay đã đổ nát, vắt vẻo qua các khe vực sâu thăm thẳm, minh chứng cho một thời từng có những kẻ liều lĩnh dám đặt chân đến đây, nhưng giờ chỉ còn là những mảnh vụn vô vọng.
Tiếng gió rít lên như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm vực thẳm, tiếng đá vụn không ngừng rơi xuống đáy sâu hun hút, và tiếng của những sinh vật không rõ hình dạng, hình hài đang di chuyển trong bóng tối mịt mùng. Đó là một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc, một âm thanh khiến tim người ta thắt lại.
Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu xộc thẳng vào mũi, cùng với mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật dị biến vừa xuất hiện, tạo nên một s�� kết hợp của các mùi hương ghê tởm, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy buồn nôn và chóng mặt. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề bao trùm lấy không gian. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị, lập lòe như mắt quỷ phát ra từ sâu trong vực thẳm, và những tia điện xẹt ngang qua vết nứt không gian khổng lồ. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo cảm giác của sự hủy diệt và hỗn mang, sự tĩnh lặng hiếm hoi bị phá vỡ bởi những âm thanh rợn người. Dù là ban ngày, nhưng nơi đây tối tăm như đêm sâu, với gió mạnh, sương mù độc và nhiệt độ cực thấp, cái lạnh thấm vào tận xương tủy.
Các đồng minh căng mình tạo ra một tấm lá chắn bằng linh lực, bảo vệ Tần Mặc khỏi những dòng năng lượng hỗn loạn tuôn trào từ vết nứt. Ánh sáng từ lá chắn chập chờn, yếu ớt dưới sự công kích không ngừng của bão năng lượng. Những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt Tô Lam, mái tóc nàng dính bết vào trán, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. Bạch Hổ Lão Tổ gồng mình, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông trắng, mỗi tiếng gầm gừ của y đều khiến không gian rung chuyển. Cổ Kiếm Hồn vung kiếm, tạo ra những luồng kiếm khí sắc bén xé tan một phần năng lượng biến dị đang lao tới. Mộc Lâm Chủ dựa vào trượng, đôi tay run rẩy liên tục truyền linh lực vào lá chắn, đôi môi lão mấp máy những câu chú cổ xưa, cố gắng làm dịu đi sự biến dị của những sinh vật thực vật xung quanh. Tất cả họ đều mệt mỏi cùng cực, nhưng không ai từ bỏ.
Tần Mặc nhìn họ một lần cuối, ánh mắt hắn chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mùi khí độc và sự lạnh lẽo thấu xương. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn phát ra một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn bước về phía vết nứt, từng bước chân vững vàng, dù cơ thể hắn không hề cường tráng. Khi hắn đến gần, năng lượng hỗn loạn càng trở nên dữ dội, như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Với một quyết tâm sắt đá, Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận 'ý chí tồn tại' của chính bản thân mình, rồi mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực một thứ ánh sáng khác lạ, như có thể nhìn xuyên thấu mọi bản chất. Hắn bước chân vào vết nứt không gian, được bao bọc bởi luồng ánh sáng yếu ớt từ Huyền Vực Tâm Châu, như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa cơn sóng thần. Ngay lập tức, luồng năng lượng hỗn loạn bên trong vết nứt bao trùm lấy hắn, như hàng vạn sợi xích vô hình siết chặt lấy cơ thể và linh hồn.
***
Bên trong vết nứt không gian, thời gian và không gian dường như mất hết ý nghĩa. Tần Mặc bị cuốn vào một dòng chảy năng lượng hỗn loạn vô tận, một xoáy nước khổng lồ nơi 'khát vọng thăng hoa' và 'bản chất hủy diệt' đan xen, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động. Không còn định hình vật chất, chỉ có những luồng sáng chói lòa và những bóng tối u ám, không ngừng va đập, xé toạc lẫn nhau.
Thị giác của Tần Mặc bị choáng ngợp bởi những ánh sáng chớp tắt điên cuồng, những hình ảnh chập chờn về Huyền Vực đang bị tàn phá, các vùng đất biến dị hóa thành tinh thể băng giá hoặc dung nham nóng chảy, những sinh linh méo mó không còn nhận ra bản thể nguyên thủy của mình. Thính giác hắn bị tra tấn bởi tiếng năng lượng hỗn loạn gào thét, tiếng rên rỉ yếu ớt của Huyền Vực Tâm Châu trong tay, và những âm thanh đổ vỡ từ xa vọng lại, như tiếng vỡ tan của cả một thế giới. Khứu giác hắn cảm nhận rõ hơn bao giờ hết mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi khí độc khó chịu, mùi tanh của sự sống bị biến dạng, và mùi kim loại nóng chảy từ những vật chất bị biến đổi. Xúc giác hắn cảm thấy áp lực kinh hoàng từ dòng năng lượng, như hàng ngàn bàn tay vô hình đang cố gắng xé toạc hắn ra.
Tần Mặc không cố gắng chống cự bằng sức mạnh, mà bằng ý chí. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của nó, và cố gắng "lắng nghe" sâu hơn vào bản chất của dòng chảy hỗn loạn này. Hắn đã tìm thấy một "cấu trúc nghịch lý" bên trong nó, một điểm giao thoa giữa "bản chất" và "khát vọng" bị bóp méo. Hắn cố gắng sử dụng năng lực "ý chí tồn tại" của mình để "điều hòa" hoặc "phong bế" những nút thắt đó.
Từng chút một, hắn cảm thấy những điểm năng lượng nhỏ bé, chớp nhoáng tạm thời ổn định dưới sự tác động của ý chí hắn. Một tia hy vọng le lói bùng lên trong lòng hắn. "Ta hiểu rồi... Đây không phải là một điểm yếu để phá vỡ, mà là một mạng lưới sống... một căn bệnh ăn sâu vào tận cốt lõi." Hắn thầm nghĩ, tâm trí hắn như một tấm lưới khổng lồ đang cố gắng nắm bắt từng sợi tơ nhỏ nhất của sự hỗn loạn.
Nhưng cùng lúc đó, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn lại rung lên dữ dội hơn, những vết rạn nứt trên bề mặt nó sâu hơn, như những mạch máu đang rỉ máu. Từ sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu, một ý niệm đau đớn, tuyệt vọng truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: "Đau đớn... lan tỏa... không ngừng..."
Tần Mặc cảm nhận được vô số hình ảnh kinh hoàng: những ngọn núi hùng vĩ bỗng hóa thành tinh thể trong suốt rồi tan rã, những dòng sông cuộn chảy biến thành dung nham sôi sục, những cánh rừng xanh tươi khô héo chỉ trong chớp mắt rồi biến thành bụi tro. Vạn vật, từ những hạt cát nhỏ bé đến những sinh linh khổng lồ, đều bị cuốn v��o vòng xoáy "thăng hoa" cưỡng ép này, mất đi bản chất, trở thành những thực thể vô tri, hoặc tan biến hoàn toàn.
Hắn cố gắng tập trung vào việc "điều hòa" một khu vực nhỏ, một dòng chảy năng lượng riêng biệt, nhưng rồi hắn nhận ra, ngay cả khi hắn thành công, ngay cả khi hắn tạm thời ổn định được một phần nhỏ bé của sự hỗn loạn, thì hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn dòng chảy khác vẫn đang bùng nổ, lan rộng ra khắp Huyền Vực. Giống như việc cố gắng dùng tay không chặn đứng một con đê đang vỡ, nước lũ vẫn sẽ nhấn chìm tất cả.
Tần Mặc cảm nhận được sự phản kháng từ chính Huyền Vực, không phải chống lại hắn, mà là chống lại sự bóp méo của chính nó. Đó là một tiếng gào thét của bản chất nguyên thủy đang bị cưỡng ép, bị tha hóa. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sự "chấp nhận" đau đớn, một sự buông xuôi bất lực của một quá trình đã ăn quá sâu, quá rộng. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ kích hoạt một nghi thức, hắn đã tạo ra một phản ứng dây chuyền tự duy trì, một căn bệnh ung thư đang g���m nhấm chính sự sống của Huyền Vực.
Nỗ lực của hắn, dù thấu hiểu và đúng đắn về mặt lý thuyết, nhưng lại hoàn toàn không đủ để đối phó với quy mô và tốc độ hủy diệt toàn cầu. Hắn chỉ như một giọt nước giữa đại dương lửa, một hạt cát giữa sa mạc vô tận. Sự bất lực dâng lên trong lòng Tần Mặc, một cảm giác nặng nề hơn cả núi non. Hắn đã lầm tưởng rằng "điểm giao thoa" này là một công tắc để tắt nghi thức, nhưng nó lại là một phần của một cơ chế khổng lồ, một hệ thống sống đang tự hủy diệt.
Năng lượng hỗn loạn bên trong vết nứt dường như cảm nhận được sự suy yếu của Tần Mặc, hoặc có thể là sự gia tăng áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả, chúng bùng nổ dữ dội hơn. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn rên rỉ, ánh sáng xanh lam vụt tắt, rồi lại bùng lên yếu ớt, như hơi thở cuối cùng. Tần Mặc cảm thấy toàn bộ cơ thể bị hất văng, hắn bị đẩy lùi ra khỏi trung tâm vết nứt, như một vật thể vô tri bị dòng chảy cuồng nộ tống ra ngoài. Cơn đau thể xác và tinh thần cùng lúc ập đến, khiến h���n gần như mất đi tri giác.
***
Bên ngoài vết nứt không gian, Vực Sâu Vô Định vẫn chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn. Cơn bão năng lượng từ vết nứt ngày càng dữ dội, xé toạc không gian và liên tục công kích tấm lá chắn của các đồng minh.
Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ đang chiến đấu kiên cường, nhưng họ rõ ràng đã đến giới hạn của mình. Lá chắn linh lực mà họ tạo ra đã lung lay dữ dội, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt trong suốt của nó. Mỗi lần một luồng năng lượng biến dị va vào, nó lại rung lên bần bật, và một phần nhỏ của lá chắn tan biến.
Họ chứng kiến những "bản thể thăng hoa" vô tri ngày càng nhiều. Những tảng đá khổng lồ dưới chân họ bỗng chốc hóa thành những khối tinh thể lấp lánh rồi tan vụn thành bụi. Những thân cây cổ thụ, dù đã mục nát, bỗng chốc bốc cháy dữ dội với ngọn lửa xanh lam kỳ dị, rồi biến thành tro bụi trong gió độc. Các sinh vật dị biến, không rõ hình hài, trườn bò trong bóng tối, phát ra những tiếng gào thét ghê rợn, ý chí đã hoàn toàn bị tha hóa.
Huyền Vực đang run rẩy, tan rã từng chút một. Tiếng rên rỉ của thế giới không còn là một ý niệm mơ hồ, mà là một cảm giác chân thực đến ghê người, như tiếng xương cốt đang vỡ vụn. Các đồng minh cảm nhận được sự kiệt quệ của Huyền Vực, và nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Dù đã dốc hết sức bình sinh, họ vẫn chỉ như những người đang cố gắng giữ lại một lâu đài cát trước cơn sóng thần.
Tô Lam, mái tóc rối bời, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, vẫn kiên cường đứng vững. Nàng vung kiếm chém tan những luồng năng lượng đen tối đang xộc thẳng vào lá chắn. Giọng nàng khàn đặc, nhưng vẫn cố gắng hét lớn, đầy kiên định: "Chúng ta phải trụ vững! Tần Mặc cần thời gian!" Nàng không ngừng nhìn về phía vết nứt, ánh mắt đầy hy vọng, dù trái tim nàng đang đau đáu một nỗi lo sợ khôn tả. Nàng biết, nếu Tần Mặc không thể thành công, tất cả những nỗ lực của họ đều trở nên vô nghĩa.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, tung ra một lu���ng khí thế hùng vĩ, đẩy lùi một làn sóng năng lượng biến dị. Lông trắng của y đã lấm lem những đốm đen của khí độc, đôi mắt rực lửa giờ đây cũng lộ vẻ mệt mỏi. Cổ Kiếm Hồn thở dốc, từng nhát kiếm của hắn giờ đây nặng nề hơn, nhưng vẫn không mất đi sự sắc bén. Mộc Lâm Chủ thì thầm những lời chú, cơ thể lão run rẩy không ngừng, nhưng vẫn cố gắng duy trì dòng chảy linh lực.
Đúng lúc đó, một luồng sáng xanh lam yếu ớt đột nhiên vụt ra khỏi vết nứt không gian, mang theo một thân ảnh gầy gò. Tần Mặc bị hất văng ra ngoài, cơ thể hắn va đập mạnh vào vách đá, rồi ngã quỵ xuống đất. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn đã rạn nứt sâu hơn, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, ánh sáng của nó chỉ còn lập lòe như ngọn nến trước gió.
Tô Lam lập tức lao tới đỡ lấy Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy lo lắng. Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc giờ đây tái nhợt, đôi môi khô khốc, cơ thể run rẩy. Hắn thở dốc từng hồi, như thể vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt nhất.
Nhưng điều đáng s��� nhất không phải là sự suy yếu thể xác của Tần Mặc. Ánh mắt hắn, vốn luôn ánh lên sự trầm tư và hy vọng, giờ đây đã mất đi vẻ kiên định ban đầu. Thay vào đó, đó là sự nhận thức nặng nề về một thất bại, một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận được sự bất lực của mình trước quy mô hủy diệt. Phương pháp của hắn, dù đúng về lý thuyết, nhưng chỉ như một giọt nước giữa biển cả bão tố, không thể đối phó với cơn hồng thủy "thăng hoa" đang nhấn chìm toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra một cơn ác mộng vượt xa mọi khả năng ngăn chặn cục bộ. Tần Mặc đã thâm nhập, đã thấu hiểu, nhưng hắn cũng đã nhận ra rằng mình chỉ là một con người nhỏ bé, và những gì hắn có thể làm, trong khoảnh khắc này, là không đủ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.