Vạn vật không lên tiên - Chương 1221: Tiếng Thét Từ Tận Cùng Ý Chí: Sự Bóp Méo Huyền Vực
Tần Mặc thở ra một hơi dài, tiếng thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sự kiên định, rồi hắn đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt, nhưng dáng người hắn lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ lùng. Hắn không còn là thiếu niên trầm tư, mà là một người gánh vác sứ mệnh, một người đã nhìn thấy sự thật trần trụi nhất của thế giới. Ánh mắt hắn rực lửa, không phải lửa của giận dữ, mà là lửa của ý chí sắt đá, của một quyết tâm không thể lay chuyển. Lời nói của hắn vang vọng, khắc sâu vào tâm khảm của những người đồng hành, mở ra một con đường mới, một cuộc chiến mới không chỉ đòi hỏi sức mạnh mà còn là sự chuyển hóa thấu triệt.
Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, tạo nên một bức màn mờ ảo cho Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những vạt rêu phong bám trên thân cây sần sùi, cao vút như những cột trụ chống trời. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong và hương hoa dại thanh khiết, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng và tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, như thể cả khu rừng đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa.
Dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất, Tần Mặc tĩnh tọa. Huyền Vực Tâm Châu rạn nứt lơ lửng trước ngực hắn, phát ra ánh sáng mờ nhạt nhưng đầy đau đớn, như một trái tim đang thổn thức. Tô Lam, Hạ Nguyệt, Vô Danh Khách và Thạch Trụ đứng xung quanh, vẻ mặt đầy lo lắng, dõi theo từng biểu cảm của Tần Mặc. Không khí căng thẳng, nặng nề bởi sự im lặng và nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra, về những gì Tần Mặc sắp phải đối mặt.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt chất chứa nỗi lo. Nàng khẽ nói, giọng run run: “Tần Mặc, ngươi có ổn không? Đừng cố quá sức.” Nàng biết, sau những gì hắn đã trải qua, cơ thể hắn kiệt quệ, nhưng ý chí của hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự kết nối với Huyền Vực Tâm Châu trong trạng thái rạn nứt này, chắc chắn sẽ là một cực hình.
Hạ Nguyệt, thanh tú với mái tóc đen dài, nhẹ nhàng bước tới, khẽ chạm vào vai Tần Mặc, bàn tay nàng mát lạnh nhưng truyền đi sự an ủi vô hình. “Cảm nhận của ngươi có gì thay đổi không?” Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, và sự cô đơn trong hành trình mà chỉ một mình hắn có thể đi.
Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, trầm tư nói: “Huyền Vực Tâm Châu bị rạn nứt, nhưng nó vẫn là nguồn cội của thế giới. Sự kết nối này sẽ rất khắc nghiệt.” Y khẽ lắc đầu, trong giọng nói ẩn chứa sự bi quan, nhưng vẫn không rời mắt khỏi Tần Mặc, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Tần Mặc không đáp lời. Hắn nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ ý chí để kết nối sâu hơn với Huyền Vực Tâm Châu. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận từng dòng năng lượng hỗn loạn từ Châu dội ngược vào tâm trí mình. Cơ thể hắn run lên bần bật. Hắn biết, đây không phải là một sự kết nối an toàn, mà là một sự xâm nhập vào vết thương hở của cả một thế giới. Mỗi vết nứt trên Huyền Vực Tâm Châu như một cánh cửa mở ra những hố sâu của sự đau khổ và biến dạng.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Vô Tính Thành hiện lên, bình yên và tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về bản chất chân thật của vạn vật trước khi sự cưỡng ép thăng tiên xảy ra. Nhưng rồi, hình ảnh đó nhanh chóng bị xé toạc bởi những làn sóng cảm xúc hỗn loạn, những tiếng thét câm lặng dội vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một ngọn núi cổ xưa, hàng ngàn năm đứng vững, giờ đây đang bị bẻ cong, bị kéo giãn, vật tính của nó bị ép buộc phải biến đổi thành một thứ không phải đá, không phải đất, mà là một khối vật chất vô định hình, đang gào thét trong câm lặng.
Tần Mặc cắn chặt răng, mồ hôi vã ra như tắm, chảy dài trên khuôn mặt thanh tú đã gầy gò đi nhiều. Hắn cố gắng giữ vững tâm trí, không để mình bị cuốn vào cơn lũ cảm xúc tiêu cực đang dâng trào. Hắn đã quyết định đối mặt với sự thật, dù nó có kinh hoàng đến đâu. Hắn phải hiểu rõ nguồn gốc của sự biến chất này, phải cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của vạn vật để tìm ra con đường cứu rỗi. Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu lóe lên rồi vụt tắt, theo sau là một luồng năng lượng hỗn loạn, lạnh lẽo và đầy tính hủy diệt tràn thẳng vào Tần Mặc, như một dòng thác băng giá cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, chao đảo không ngừng, nhưng vẫn kiên cường bám trụ, không buông bỏ.
Tần Mặc không còn thấy Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, không còn nghe tiếng chim hót hay tiếng suối chảy. Tâm trí hắn giờ đây như một tấm gương khổng lồ phản chiếu sự hủy hoại ghê gớm của toàn bộ Huyền Vực. Hắn lún sâu vào một không gian hỗn loạn, nơi tràn ngập những tiếng thét câm lặng, những cảm giác xé rách, mùi mục nát và năng lượng dị biến đang cuộn xoáy. Đó là một bầu không khí của sự tra tấn cực độ và bóp méo, một cơn ác mộng sống động hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng.
Hắn nhìn thấy những dòng sông giờ đây không còn cuộn chảy hiền hòa, mà hóa thành những dải lụa máu đỏ tươi hoặc xanh biếc độc hại, cuộn xoáy ngược dòng, mang theo những mảnh vụn của sự sống đã chết. Nước sông sôi sục không phải vì linh khí dồi dào, mà vì sự biến chất, sự cưỡng ép biến đổi đang diễn ra trong từng phân tử. Những ngọn núi vĩnh cửu, sừng sững như Thạch Trụ, giờ đây không còn vững chãi mà vặn vẹo, gào thét như những sinh vật bị tra tấn, đá thịt nứt toác, lộ ra những mạch máu đen kịt của linh khí biến dị. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn đến tận cùng của chúng, những khối đá vô tri nay mang trong mình nỗi thống khổ của sự cưỡng ép thay đổi bản chất.
Những cánh rừng xanh tươi, nơi từng là biểu tượng của sự sống và sinh sôi, giờ hóa thành những khu rừng kim loại sắc lạnh, cành cây khô cứng như xương, hoặc những cấu trúc xương khổng lồ trơ trụi, mọc tua tủa lên trời. Lá cây không còn xanh biếc mà hóa thành những mảnh vụn thủy tinh vỡ, phản chiếu ánh sáng u ám của một thế giới đang hấp hối. Mỗi cây cối, mỗi hòn đá, mỗi dòng nước đều mang một vết thương, một sự bóp méo không thể vãn hồi.
Linh thú, từng là những sinh vật cao quý mang trong mình vật tính thuần khiết, giờ đây biến thành những quái vật với ánh mắt điên dại, thân thể dị dạng. Ý chí của chúng bị bóp méo thành khát vọng hủy diệt, chúng lao vào nhau, xé xác đồng loại trong cơn cuồng loạn của linh khí biến chất. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng từ sâu thẳm linh hồn chúng, khát vọng được chết đi để thoát khỏi gông cùm của sự cưỡng ép "tiến hóa". Một linh thú khổng lồ, từng là chúa tể của sơn lâm, giờ chỉ còn là một khối thịt nhão nhoét, xương cốt vặn vẹo, nhưng vẫn còn đó một tia ý chí mong manh, thét lên trong câm lặng: “Trả lại ta bản chất! Trả lại ta sự đơn thuần!”
Trong không gian hỗn loạn đó, Tần Mặc cảm nhận được vô số tiếng thét câm lặng, tiếng kêu gào của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng ép, bị bẻ cong thành một thứ không phải là chính nó. Đó là một sự lạm dụng tàn bạo, một sự tra tấn không ngừng đối với ý chí tồn tại của mỗi thực thể. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí duy nhất, lạnh lẽo và kiên cố như thép, đang điều khiển Huyền Vực Tâm Châu, bóp méo mọi thứ theo ý muốn của kẻ đó. Đó chính là Thiên Diệu Tôn Giả.
Hắn nhìn thấy những linh hồn, những ký ức, những cảm xúc bị kéo lê, bị giằng xé, bị nhào nặn thành những hình thù méo mó, không còn mang ý nghĩa ban đầu. Một ký ức về tình yêu, giờ chỉ còn là sự chiếm hữu điên cuồng. Một cảm xúc về hy vọng, giờ chỉ là sự tuyệt vọng không đáy. Vật tính của vạn vật, vốn là bản chất cốt lõi của chúng, giờ đây bị bóp méo để phù hợp với một khuôn mẫu cưỡng ép của "thăng tiên", nhưng thực chất lại là sự hủy diệt chính nó.
Tần Mặc rên rỉ trong vô thức, tiếng rên bị bóp nghẹt trong cổ họng, đau đớn tột cùng. “Không… không phải thăng tiên… đây là hủy diệt… đau đớn quá!” Hắn thốt lên, cảm giác như tâm trí mình đang bị xé nát cùng v��i toàn bộ Huyền Vực. Sự quá tải của nỗi đau, của sự tuyệt vọng, của sự biến chất khiến hắn suýt ngất đi. Mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt hắn vặn vẹo trong nỗi thống khổ không thể diễn tả. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo xuống vực sâu của sự điên loạn, bị nhấn chìm trong biển cả của sự biến dạng. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn rung lên bần bật, ánh sáng của nó nhấp nháy liên tục, như một trái tim đang vật vã trong cơn hấp hối. Mỗi nhịp đập của Châu là một làn sóng đau đớn dội vào Tần Mặc, khẳng định sự thật tàn khốc: Huyền Vực đang chết dần từ bên trong, bị bóp méo đến tận cùng ý chí, vì một khát vọng thăng tiên điên rồ và mù quáng.
Cơn bão trong tâm trí Tần Mặc dần lắng xuống, như một vùng biển động dữ dội cuối cùng cũng tìm được sự tĩnh lặng sau khi nuốt chửng mọi thứ. Hắn từ từ mở mắt, ánh mắt ban đầu còn đỏ ngầu vì sự quá tải cảm xúc, nhưng giờ đây đã tĩnh lặng đến đáng sợ, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển. Nỗi đau vẫn còn đó, nh��ng nó không còn là sự hỗn loạn mà đã biến thành một sức mạnh nội tại, một ngọn lửa ý chí bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tô Lam và Hạ Nguyệt vội vã đỡ lấy hắn, đôi tay họ run rẩy vì lo lắng nhưng cũng đầy sự nhẹ nhõm khi thấy hắn tỉnh lại. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, cảm nhận không khí trong lành của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận tràn vào lồng ngực, xua đi mùi mục nát và năng lượng dị biến còn vương vấn trong tâm trí. Sương mù đã tan bớt, những tia nắng sáng muộn yếu ớt xuyên qua tán lá, mang theo chút hơi ấm và hy vọng.
Hắn bắt đầu nói, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng. Từng lời của hắn như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí của những người đồng hành, tiết lộ sự thật kinh hoàng mà hắn vừa chứng kiến.
“Hắn… Thiên Diệu Tôn Giả… không phải chỉ muốn thăng tiên,” Tần Mặc nói, đôi mắt hắn quét qua từng người, như muốn khắc sâu những hình ảnh tàn khốc vào tâm trí họ. “Hắn đang dùng Huyền Vực Tâm Châu để bóp méo vật tính của cả thế giới… Cưỡng ép ‘tiến hóa’ thành một thứ mà hắn muốn, không phải là bản chất tự nhiên của chúng.”
Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, vết rạn nứt trên Châu như hòa vào vết nứt trong tim hắn, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sự thất bại, mà là nguồn cảm hứng cho con đường sắp tới. “Đó không phải là thăng tiên. Đó là hủy diệt. Huyền Vực đang chết dần từ bên trong, bị bóp méo đến tận cùng ý chí, không thể đảo ngược nếu cứ tiếp tục.”
Vô Danh Khách gật đầu trầm trọng, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. “Ta đã từng nghe về những cổ thư nói về sự lạm dụng quyền năng của Tâm Châu. Chúng ta đã đánh giá thấp sự cố chấp và tàn bạo của hắn.” Giọng y trầm đục, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ, nhưng ẩn chứa sự cay đắng về một chân lý đã bị lãng quên từ lâu. Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy suy tư. “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Hắn đã quên đi điều đó, hoặc cố tình phớt lờ.”
Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự giận dữ và lo lắng tột độ. Nàng không thể tưởng tượng được nỗi đau mà Tần Mặc vừa gánh chịu, nhưng những lời hắn nói đã đủ để nàng cảm nhận được sự tàn khốc của tình hình. “Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn cản hắn là không đủ, nhưng đối đầu trực diện… chúng ta đã thấy hậu quả rồi.”
Hạ Nguyệt, với ánh mắt trong veo nhưng đầy kiên định, khẽ siết chặt tay Tần Mặc, truyền cho hắn sự ấm áp và ủng hộ. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.” Lời nói của nàng đơn giản, mộc mạc, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu và củng cố tinh thần một cách kỳ lạ.
Tần Mặc nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương, xa hơn nữa là Thiên Cung, nơi Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị. Ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. “Chúng ta không thể chỉ ngăn cản. Chúng ta phải giải phóng Huyền Vực Tâm Châu khỏi hắn. Và chuyển hóa ý chí của hắn… hoặc vô hiệu hóa nó. Chỉ có thế, Huyền Vực mới có cơ hội tái sinh.”
Thạch Trụ, dù không có hình hài, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự rung chuyển nhẹ nhàng từ lòng đất, như thể cả mặt đất cũng đang lắng nghe và đồng tình với quyết định của hắn. Một tiếng vọng trầm mặc, sâu thẳm như từ hàng ngàn năm trước, truyền vào tâm trí Tần Mặc: *“Giải phóng… là giải phóng bản chất. Tái sinh… là tái sinh vật tính.”*
Tần Mặc đứng thẳng người, dù thân hình vẫn hơi gầy, nhưng lại toát lên một khí thế kiên định, không gì có thể lay chuyển. Hắn nhìn các đồng minh của mình, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng một lời mời gọi thầm lặng, một lời kêu gọi cho một cuộc hành trình mới, khó khăn hơn gấp bội, nhưng cũng triệt để hơn. Đây không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về triết lý, về ý chí tồn tại, về bản chất của sự sống và cái chết. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, và hắn có thể phải trả giá rất đắt, thậm chí là sinh mạng của mình, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Ý chí kiên định ngầm ẩn sâu bên trong hắn, dù bị che mờ bởi nỗi đau, giờ đây đang bùng cháy trở lại, mạnh mẽ và không thể dập tắt, dẫn lối cho một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự hỗn loạn và biến chất, tiến vào một kỷ nguyên tái thiết và xây dựng lại, thay đổi tư tưởng đã ăn sâu về con đường thăng tiên, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất.
Hắn phải tìm ra cách để vạn vật có thể lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một cách điên rồ, để Huyền Vực có thể được "tái sinh" từ chính tro tàn của sự hủy diệt này. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là cứu lấy thế giới, mà còn là phục hồi bản chất của vạn vật, trả lại cho chúng quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một định nghĩa sai lầm. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng trong tim Tần Mặc, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm, rực cháy giữa bóng tối của sự tuyệt vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.