Vạn vật không lên tiên - Chương 1224: Huyền Vực Hủy Diệt: Tiếng Gào Thét Của Vạn Linh
Nụ cười yếu ớt trên môi Tần Mặc còn chưa kịp tắt, tia hy vọng nhỏ nhoi từ chiếc lá xanh non kia còn chưa kịp sưởi ấm trọn vẹn trái tim hắn, thì một luồng chấn động kinh thiên động địa đã xé toạc không gian, nuốt chửng mọi sự tĩnh lặng. Đài Quan Sát Tinh Tượng, nơi các đồng minh đang tề tựu, bỗng rung chuyển dữ dội như một con thuyền nhỏ giữa đại dương nổi sóng. Các cột đá cổ kính nứt toác, những pháp trận hiển thị hình ảnh Huyền Vực trên không trung chập chờn, méo mó, tựa như bức tranh thủy mặc bị bàn tay vô hình vò nát. Tiếng đá vỡ lạo xạo, tiếng kim loại gỉ sét ken két va đập vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt.
“Tần Mặc! Ngươi không sao chứ? Áp lực này... nó mạnh gấp bội lần trước!” Tô Lam thốt lên, giọng nàng tràn đầy sự lo lắng tột độ. Nàng cố gắng giữ vững thân thể mảnh mai của mình, đôi mắt phượng sáng ngời quét nhanh qua Tần Mặc, chứng kiến vẻ mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, từng thớ thịt trên cơ thể hắn run rẩy không ngừng. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ reo lên những tiếng vang trầm đục, như một lời cảnh báo về tai họa sắp giáng xuống. Nàng biết, áp lực này không chỉ đơn thuần là sức mạnh vật lý, mà còn là một làn sóng ý chí cuồng bạo, điên loạn, có thể xé toạc linh hồn bất cứ ai.
Tần Mặc không đáp lời. Hắn vẫn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, nhưng giờ đây, vật phẩm linh thiêng ấy không còn phát ra ánh sáng dịu nhẹ của sự cộng hưởng, mà là một thứ ánh sáng tà dị, đỏ ngầu, như thể nó đang bị ngọn lửa địa ngục thiêu đốt từ bên trong. Một cơn đau xé từ tận linh hồn đột ngột ập đến, dữ dội hơn bất cứ nỗi đau nào hắn từng trải qua. Hàng tỷ ý chí, không còn là những tiếng kêu thầm thì hay những lời gào thét đơn lẻ, mà là một bản hợp xướng bi ai của sự tuyệt vọng và hỗn loạn, đồng loạt ập vào tâm trí hắn, cố gắng xé nát từng mảnh ý thức. Hắn cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một biển cả ý niệm điên cuồng, nơi mọi khát khao, mọi nỗi sợ hãi, mọi bản năng sinh tồn bị bóp méo đến cực hạn, tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: thăng tiên, bằng mọi giá, dù phải đạp lên mọi thứ, dù phải tự hủy hoại chính mình.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và thân hình còng xuống, cố gắng đứng thẳng dậy, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã mờ đi vì sự kinh hoàng. Ông run rẩy nhìn ra ngoài qua pháp trận hiển thị. Từng mảng lớn của Huyền Vực hiện lên một cách méo mó, những vệt sáng xanh lam của linh mạch đang dần chuyển sang màu đỏ sẫm, rồi hóa thành tro bụi.
“Trời ơi... Huyền Vực đang gào thét! Chưa từng có ghi chép nào về sự hỗn loạn đến mức này!” Giọng ông lão run rẩy, mỗi chữ như bị xé ra từ cổ họng. Những quyển sách cổ xưa ông ôm trên tay rơi xuống sàn đá lạnh lẽo, trang giấy vương vãi, tựa như tri thức ngàn năm cũng không thể chịu đựng nổi sự tàn phá khủng khiếp này. Ông đã đọc qua vô số điển tịch, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng thịnh rồi suy tàn, nhưng chưa bao giờ ông thấy một viễn cảnh tận thế thê lương đến vậy. Mùi giấy cũ, mùi mực thơm của tri thức giờ đây bị lu mờ bởi một mùi lưu huỳnh nồng nặc, tựa như một cánh cửa địa ngục vừa hé mở ngay trên cõi nhân gian.
Tần Mặc cố gắng ổn định tâm thần, truyền năng lượng vào Huyền Vực Tâm Châu, nỗ lực mở rộng phạm vi ‘Ý Chí Trấn An’ của mình. Hắn biết, hắn phải làm gì đó. Hắn không thể để mặc Huyền Vực chìm trong sự điên loạn này. Hắn cố gắng tập trung, tìm kiếm một tia sáng, một bản chất nguyên thủy nào đó trong cái biển cả ý chí hỗn độn kia. Nhưng càng cố gắng, hắn càng cảm thấy mình bị kéo sâu hơn vào vực thẳm của sự điên cuồng. Các vùng đất mà hắn từng cảm nhận được sự sống mãnh liệt, giờ đây chỉ còn là những tiếng gào thét của những sinh linh đang tan biến. Những dòng sông linh khí cuộn chảy, giờ đây khô cạn, nhường chỗ cho những vết nứt khổng lồ trên đại địa.
Hắn ngã quỵ, ôm đầu khi hàng tỷ ý chí hoảng loạn, đau đớn ập vào tâm trí. Xúc giác của hắn như bị đốt cháy bởi hàng vạn ngọn lửa, thính giác của hắn bị tra tấn bởi hàng tỷ tiếng gào thét, thị giác của hắn bị xé toạc bởi hàng tỷ hình ảnh kinh hoàng. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn trở nên lạnh lẽo như băng, nhưng lại rung động dữ dội như một trái tim đang hấp hối. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang bị xé nát, từng mạch máu như đang bị vặn xoắn. Đây không còn là sự mệt mỏi đơn thuần, mà là một nỗi thống khổ tột cùng, một sự hành hạ đến tận bản nguyên của sự sống.
***
Trong tầm nhìn và cảm nhận méo mó của Tần Mặc, một khung cảnh bình yên đến nao lòng hiện lên, như một giấc mộng giữa cơn ác mộng tàn khốc. Đó là Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nhỏ thanh bình ẩn mình trong thung lũng, nơi người dân sống cuộc đời đơn giản, hòa mình vào thiên nhiên. Những mái nhà gỗ, mái tranh đơn sơ, khói bếp lững lờ bay lên từ ống khói, mang theo mùi của sự ấm cúng và an lành. Tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ uốn lượn qua làng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ xanh tốt, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tiếng người mẹ d��u dàng gọi con ăn sáng. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mát, và mùi khói bếp ấm áp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, đầy sức sống.
Tần Mặc cảm nhận được sự hạnh phúc giản dị của những con người nơi đây. Hắn nghe thấy ý chí của một cụ già đang ngồi bên bếp lửa, khát khao được ngắm nhìn thêm những mùa lúa chín. Hắn nghe thấy ý chí của một chú chó con đang chạy nhảy, khát khao được chơi đùa dưới ánh nắng ban mai. Hắn cảm nhận được ý chí của những mái nhà gỗ, muốn che chở cho người dân khỏi mưa gió; ý chí của những thân cây cổ thụ, muốn vươn mình đón nắng, nuôi dưỡng sự sống. Tất cả đều là những ý chí tồn tại nguyên bản, thuần khiết, không hề vướng bận đến việc thăng tiên hay sức mạnh.
Bỗng nhiên, một luồng sóng năng lượng đen tối, lạnh lẽo và tàn bạo quét qua. Nó không gây ra tiếng động lớn, không có ánh sáng chói lòa, mà chỉ là một sự biến mất tĩnh lặng đến rợn người. Ngay lập tức, khung cảnh bình yên kia vỡ vụn như gương. Những mái nhà gỗ mục nát, những thân cây già nua, tất cả đều tan biến như sương khói, không để lại một dấu vết nào. Cụ già đang mỉm cười bên bếp lửa, chú chó con đang chạy nhảy, những đứa trẻ đang nô đùa... tất cả đều hóa thành hư vô. Không có máu, không có tiếng kêu la, chỉ có sự trống rỗng, một khoảng không đau lòng thay thế cho sự sống.
Dòng suối đang chảy róc rách bỗng cạn khô trong chớp mắt, đáy sông nứt nẻ, trơ trọi. Đất đai co rút, những vết nứt sâu hoắm xuất hiện trên mặt đất, như những vết thương hở miệng của đại địa. Mùi đất chết, mùi tro bụi, mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào tâm trí Tần Mặc, át đi mọi mùi hương tươi mát trước đó. Những tiếng gào thét của vạn vật, mà hắn đang cố gắng trấn an, giờ đây đã biến thành những tiếng nức nở không thành lời, rồi tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc, đáng sợ hơn bất cứ tiếng động nào.
“Không... không thể như vậy được!” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, nghẹn ngào trong cuống họng. Hắn cố gắng đưa tay ra, như muốn níu giữ những gì đang tan biến, như muốn chạm vào cụ già, vào chú chó con, vào những mái nhà đã biến mất. Nhưng chỉ có thể cảm nhận sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng của sự mất mát. Cái giá của sự cưỡng ép thăng tiên này không chỉ là sự bóp méo ý chí, mà còn là sự hủy diệt hoàn toàn, sự xóa sổ khỏi cõi tồn tại. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn phá, nhưng chưa bao giờ nó lại nhanh chóng, tàn nhẫn và im lặng đến vậy. Đây không phải là chiến tranh, đây là sự thanh trừng, sự phủ nhận bản chất tồn tại của vạn vật yếu ớt.
Mộc Lâm Chủ, người luôn giữ vẻ hiền từ, phúc hậu, giờ đây chỉ còn là một khối đau khổ run rẩy. Dáng người nhỏ bé, gầy guộc của y co rúm lại, đôi mắt xanh biếc ngấn lệ, nhìn về phía hư vô nơi Thôn Làng Sơn Cước từng tồn tại. Y không nói gì, nhưng từ sâu thẳm thân thể y, từ những chiếc lá, vỏ cây và hạt đính trên trang phục, một tiếng gầm nhẹ đau đớn phát ra, không phải tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng gầm của một bản nguyên đang bị tổn thương sâu sắc.
“Đau đớn quá... Cây cối của ta... con người của ta...” M��c Lâm Chủ thì thầm, giọng y run rẩy như tiếng lá khô rơi. Y cảm nhận được cái chết của từng cái cây, từng sinh linh, từng linh hồn yếu ớt bị xóa sổ khỏi Huyền Vực. Y là linh hồn của rừng, của sự sống, nên nỗi đau này tựa như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim y, xé toạc từng thớ thịt.
Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ, bỗng phát ra một tiếng ‘rung chuyển’ đau đớn, trầm đục, vang vọng khắp Đài Quan Sát Tinh Tượng. Tiếng rung chuyển ấy không chỉ là âm thanh vật lý, mà còn là một ý niệm truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc và các đồng minh: “Đau quá... Xé toạc bản thể... Hủy hoại cội nguồn...” Như thể chính bản thân nó, một phần của đại địa, cũng đang bị xé toạc, bị hủy hoại từ bên trong. Tần Mặc cảm nhận được sự lạnh lẽo của Huyền Vực Tâm Châu trong tay, nó càng lúc càng lạnh, như một khối băng đang đóng lại, đông cứng mọi hy vọng. Hắn hiểu rằng, sự ‘trấn an’ từng linh mộc hay một dòng suối nhỏ bé không còn ý nghĩa gì khi Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết tâm hủy diệt mọi thứ không phục tùng hắn.
***
Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí trong Đài Quan Sát Tinh Tượng giờ đây đặc quánh mùi lưu huỳnh và tro bụi, tựa như hơi thở của cái chết. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tránh khỏi những hình ảnh tàn khốc đang hiện lên trong tâm trí, nhưng thính giác của hắn vẫn bị tra tấn bởi tiếng gào thét của vạn vật, tiếng nứt vỡ của đất đá, và tiếng gió rít như gào thét của quỷ dữ từ những vực thẳm mới mở ra.
Hắn cảm nhận được những vết nứt khổng lồ đang mở rộng trên khắp Huyền Vực, không chỉ trên mặt đất, mà cả trên bầu trời, xé toạc tấm màn linh khí vốn bao bọc thế giới. Đặc biệt là tại Vực Sâu Vô Định, nơi vốn đã là một khu vực cấm địa, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng tận thế thật sự.
Vực Sâu Vô Định. Tên gọi của nó đã đủ để gợi lên sự kinh hoàng, và giờ đây, nó còn khủng khiếp hơn gấp bội. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc. Tần Mặc cảm nhận những vết nứt s��u hoắm, lớn đến mức có thể nuốt chửng cả một ngọn núi, đang ngày càng mở rộng, sâu hun hút, không thấy đáy. Các cầu hoặc đường mòn cổ xưa, từng là minh chứng cho những kẻ dám khám phá nơi đây, giờ đã hoàn toàn đổ nát, biến thành những mảnh vụn trôi nổi trong không gian hỗn loạn.
Tiếng gió rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, xuyên qua từng kẽ đá, vang vọng từ sâu thẳm vực thẳm. Tiếng vọng không rõ nguồn gốc, tiếng rơi của đá không ngừng, và tiếng của các sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến, tất cả hòa quyện vào nhau, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt chỉ qua cảm nhận ý chí. Bầu không khí nơi đây u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, như đôi mắt của những con quái vật đang ẩn mình. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo c��m giác của sự hủy diệt và hỗn mang. Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những âm thanh rợn người, những tiếng xé toạc không gian, những tiếng gầm rống của năng lượng bị bóp méo.
Tại Vực Sâu Vô Định, sự cưỡng ép thăng tiên không chỉ biến mất, mà còn tạo ra những lỗ hổng không gian khổng lồ, những vết nứt liên tục mở rộng, hút các mảnh vỡ của thế giới, những khối đất đá khổng lồ, và cả vô số sinh linh đang tuyệt vọng vào hư vô. Tiếng gào thét của những sinh vật bị nuốt chửng, tiếng đất đá vỡ vụn và tiếng gầm thét của năng lượng hỗn loạn vang vọng không ngừng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một cối xay thịt khổng lồ, nơi Huyền Vực đang bị nghiền nát từng chút một.
“Đây là sự... hủy diệt... của cả một thế giới! Thiên Diệu Tôn Giả... hắn muốn biến Huyền Vực thành một vùng đất chết!” Thiên Sách Lão Nhân run rẩy, đôi mắt ông lão nhìn chằm chằm vào những hình ảnh kinh hoàng trên pháp trận. Ông đã mất hết vẻ điềm tĩnh, tri thức ngàn năm giờ đây chỉ còn là gánh nặng của sự bất lực. Ông đã từng tin rằng mọi thứ đều có thể được giải thích bằng tri thức, bằng quy luật, nhưng giờ đây, ông đang chứng kiến sự hủy diệt vượt quá mọi quy luật, mọi sự hiểu biết.
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng. Phương pháp ‘Ý Chí Trấn An’ của hắn, dù đã có một chút thành công nhỏ nhoi với Linh Mộc, nhưng giờ đây nó trở nên quá yếu ớt, quá chậm chạp khi đối mặt với quy mô thảm họa toàn cầu này. Hắn không thể 'trấn an' hàng tỷ ý chí cùng một lúc, không thể 'gợi nhớ' bản chất của tất cả vạn vật khi chúng đang bị Thiên Diệu Tôn Giả bóp méo và hủy diệt với tốc độ kinh hoàng. Năng lượng của hắn không đủ, ý chí của hắn không đủ, và thời gian thì không còn.
Nỗi đau đớn khi phải chứng kiến sự tan biến của vô số sinh linh và vùng đất, cảm thấy gánh nặng của toàn bộ thế giới đè lên vai, khiến Tần Mặc gần như gục ngã. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy. Cái giá phải trả cho sự đối đầu này là không thể vãn hồi, và Huyền Vực sẽ cần một quá trình ‘chữa lành’ và tái thiết rất dài sau này, nếu còn có ‘sau này’. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hắn, hòa lẫn với mùi tro bụi và lưu huỳnh. Hắn không khóc vì nỗi đau của bản thân, mà khóc vì nỗi đau của Huyền Vực, vì sự mất mát của những sinh linh vô tội.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn giờ đây đã hoàn toàn ngừng rung động, trở nên lạnh lẽo như một khối băng chết. Ánh sáng tà dị từ nó cũng đã biến mất, chỉ còn lại sự u tối và tĩnh lặng đến rợn người. Tần Mặc biết, Huyền Vực Tâm Châu, trái tim của thế giới, đang chịu đựng nỗi đau tột cùng, và có lẽ, nó đã bắt đầu chết đi.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tắt, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Tần Mặc. Nếu không thể ‘trấn an’ từ bên ngoài, nếu không thể ‘gợi nhớ’ từ xa, vậy thì chỉ còn một con đường duy nhất: tiến thẳng vào trung tâm của cơn bão. Hắn phải đối diện trực tiếp với nguồn gốc của sự bóp méo, với chính Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc sâu hơn, với bản nguyên đã bị tha hóa của Huyền Vực Tâm Châu đang bị hắn khống chế. Điều này không còn là một cuộc chiến về ý chí, mà là một cuộc chiến sinh tử, một canh bạc cuối cùng mà hắn phải đặt cược tất cả. Nỗi đau đớn tột cùng mà Tần Mặc trải qua khi kết nối với vạn vật có thể là tiền đề để hắn đạt đến một cảnh giới thấu hiểu sâu sắc hơn, biến ‘thấu hiểu’ thành ‘can thiệp’ mạnh mẽ hơn, nhưng cái giá phải trả sẽ là gì, hắn không dám nghĩ tới. Hắn chỉ biết, hắn không thể dừng lại.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.