Vạn vật không lên tiên - Chương 1226: Vòng Vây Hủy Diệt: Kháng Cự Tuyệt Vọng
Khoảng khắc Huyền Vực Tâm Châu rung động yếu ớt trong tay Tần Mặc cũng là lúc một làn sóng chấn động vô hình lan tỏa khắp Đài Quan Sát Tinh Tượng. Không phải chấn động vật lý, mà là một sự rung chuyển trong không gian linh khí, một điềm báo về những gì sắp xảy đến. Tần Mặc, với năng lực cảm nhận ý chí tồn tại, là người đầu tiên thấu hiểu mức độ nghiêm trọng của sự kiện này. Hắn vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào bầu trời đang gầm thét, bàn tay siết chặt khối ngọc thạch lạnh lẽo nhưng ẩn chứa chút ấm áp mong manh.
Tại trung tâm Đài Quan Sát Tinh Tượng, Thiên Sách Lão Nhân đang còng lưng trước một bản đồ không gian ba chiều khổng lồ, nơi các điểm nút năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả đang phát sáng đỏ rực như những đốm lửa ma quái trên tấm áo choàng của Huyền Vực. Những sợi chỉ linh lực mảnh như tơ nhện kết nối chúng lại, tạo thành một mạng lưới tử vong đang siết chặt trái tim thế giới. Xung quanh ông, vài tu sĩ lão luyện khác đang điều khiển các pháp khí quan sát, những viên ngọc thạch phát ra ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi lên bản đồ, cập nhật từng diễn biến nhỏ nhất từ các chiến trường xa xôi.
Sự tĩnh lặng của đài quan sát, vốn thường chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ cổ kính và tiếng ghi chép khẽ khàng của các học giả, giờ đây bị phá vỡ bởi những tiếng báo động khẽ của pháp khí và những lời thì thầm căng thẳng. Mùi giấy cũ, mực nghiên và hương liệu nhẹ thường ngày vẫn vương vấn, nhưng giờ đây nó bị pha lẫn bởi một thứ mùi kim loại của sự lo âu, của linh khí hỗn loạn đang tràn ngập. Bầu không khí huyền bí, đầy tri thức của đài quan sát nay trở nên nặng nề, ngột ngạt như một cỗ quan tài chờ đợi định mệnh.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn sự kết nối với Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không chỉ nghe được tiếng gào thét của vạn linh bị cưỡng ép thăng tiên, mà giờ đây, khi các đội quân của liên minh bắt đầu hành động, hắn còn cảm nhận được sự kháng cự dữ dội, những ý chí bị bóp méo đang trở thành vũ khí chống lại chính những người muốn cứu rỗi chúng. Một làn sóng đau đớn chợt dội thẳng vào tâm trí hắn, như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc, khiến hắn phải khẽ rên lên.
Thiên Sách Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu, lập tức nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Tần Mặc. Ông quay đầu lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc: “Tần Mặc, có chuyện gì sao? Ngươi cảm nhận được điều gì?”
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn đăm chiêu, chứa đựng một nỗi bi thương khó tả. Hắn nhìn chằm chằm vào những đốm sáng đỏ trên bản đồ, như thể đang nhìn xuyên qua không gian và thời gian, chứng kiến tận mắt những gì đang diễn ra. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu hơn nữa, cảm nhận sự rung động yếu ớt từ nó, như một nhịp đập trái tim đang cố gắng chống lại sự tàn phá. "Ta cảm nhận được... những ý chí cổ xưa đang vùng vẫy trong đau đớn," hắn nói, gi���ng khàn đặc. "Hắn không chỉ lợi dụng sức mạnh, hắn còn bóp méo cả bản chất của chúng. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn biến những bảo vật, những linh thể thiêng liêng thành công cụ giết chóc, không còn chút nhận thức. Những ý chí ấy, chúng không muốn chiến đấu, không muốn tổn thương, nhưng chúng bị ép buộc, bị kiểm soát, đến mức phải tự hủy hoại bản thân."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu chậm rãi, bàn tay run rẩy điều chỉnh các phép thuật, cố gắng duy trì liên lạc và phân tích tình hình. Một luồng thông tin mới vừa truyền đến, hiển thị trên một tinh đồ nhỏ gần đó. Khuôn mặt nhăn nheo của ông càng thêm căng thẳng. "Bạch Hổ Lão Tổ vừa báo cáo... trận pháp cổ tại Di Tích Cổ Tiên đã được kích hoạt, biến thành những cơ quan bẫy chết người. Họ đang gặp khó khăn lớn. Những trận pháp đó, vốn dĩ dùng để bảo vệ, giờ đây lại trở thành những cạm bẫy tử thần, hút cạn linh khí của những kẻ xâm nhập. Thậm chí có vẻ như cả những tượng đá cổ xưa cũng sống dậy, tấn công họ không ngừng."
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng kết nối sâu hơn với Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận từng làn sóng đau đớn và kháng cự từ xa. Hắn thấy được những hình ảnh mờ ảo: những cỗ máy cổ xưa gầm gừ chuyển động, những mũi tên đá tẩm độc phóng ra như mưa, những bức tường dịch chuyển tạo thành mê cung bất tận. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Bạch Hổ Lão Tổ, sự kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, nhưng cũng là sự bất lực khi phải đối mặt với một kẻ thù vô tri, vô giác, nhưng lại sở hữu sức mạnh hủy diệt ghê gớm. "Hắn... hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy sao?" Tần Mặc thì thầm, không phải hỏi Thiên Sách Lão Nhân, mà là tự hỏi chính mình. Hắn đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn và sự chuẩn bị của Thiên Diệu Tôn Giả. Cái gọi là "khát vọng thăng tiên" của kẻ đó đã trở thành một nỗi ám ảnh, một sự điên loạn, biến cả Huyền Vực thành một chiến trường đẫm máu.
Một tiếng "đinh" khẽ vang lên từ một pháp khí quan sát khác, báo hiệu một tín hiệu khẩn cấp. Thiên Sách Lão Nhân vội vàng nhìn sang. "Tô Lam... đội của Tô Lam cũng đang gặp nguy hiểm," ông nói, giọng ông trầm xuống, nặng nề như chì. "Họ đã tiến vào Linh Thú Sơn Mạch, nhưng không phải linh thú hiền lành mà chúng ta biết. Chúng đã... bị biến đổi. Mất đi lý trí, chỉ còn bản năng hủy diệt."
Tần Mặc quay phắt lại, ánh mắt hắn lóe lên tia lo lắng. Hắn có thể cảm nhận được ý chí của Tô Lam, kiên định và mạnh mẽ, nhưng xen lẫn trong đó là sự mệt mỏi và chút hoang mang khi đối mặt với những sinh linh vốn dĩ là bạn, giờ lại trở thành kẻ thù. "Không chỉ vậy," Tần Mặc nói, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như thể xuyên thấu qua vách đá của đài quan sát, "ta cảm nhận được cả ý chí của cây cối, của dòng suối, của ngọn núi... Tất cả đều bị nhiễm hóa. Chúng đang gào thét, đang chống cự, nhưng đồng thời cũng bị cưỡng ép, bị điều khiển để tấn công. Cả Linh Thú Sơn Mạch... đang quay lưng lại với chúng ta."
Tần Mặc cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Không chỉ là bẫy rập hay trận pháp, mà là cả thế giới tự nhiên đang trở thành kẻ thù. Đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc tàn phá bản chất, một sự biến đổi kinh hoàng mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra. Mỗi bước tiến của liên minh đều phải trả giá bằng máu và nước mắt, không chỉ của đồng đội, mà còn là của chính những sinh linh vô tội bị biến chất. Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng thêm chồng chất, sự tuyệt vọng mà hắn vừa thoát ra lại có nguy cơ nhấn chìm hắn lần nữa. Nhưng hắn biết, hắn không thể gục ngã. Hắn là hy vọng cuối cùng.
***
Trong một khu rừng rậm rạp của Linh Thú Sơn Mạch, nơi những cây cổ thụ vươn mình sừng sững như những cột trụ xanh biếc, và những dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, một cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt. Tô Lam, với thân pháp linh hoạt như gió, vận kiếm liên hồi, mũi kiếm bạc xé toạc màn mưa nhẹ, tạo thành những đường cong sắc lẹm trong không trung. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nay đã lấm lem bùn đất và vài vết máu nhỏ, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn sáng ngời, kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông, vốn thường được cất giữ cẩn thận, giờ đây đã được rút ra, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chém tan những cành cây khổng lồ đang vươn ra như những cánh tay ma quái.
Bên cạnh nàng, Cổ Kiếm Hồn, không còn là thanh kiếm gỉ sét vô tri, mà đã hóa thành một luồng kiếm quang sắc lẹm, linh hoạt bay lượn, xé nát lớp phòng ngự dày đặc của những cây cổ thụ bị biến đổi. Khi có dịp, hắn lại hiện hình thành một người đàn ông trung niên uy nghi, mái tóc bạc phơ bay trong gió, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, vung kiếm liên hồi, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người, chặt đứt những thân cây mục nát nhưng dai như thép.
Những linh thú, vốn dĩ là những hộ vệ hiền lành của rừng xanh, giờ đây đã biến thành những quái vật mắt đỏ ngầu, thân hình gân guốc, móng vuốt sắc nhọn, gầm gừ điên loạn, tấn công không ngừng nghỉ. Một con Hắc Hổ to lớn, lông đen bóng nay đã chuyển sang màu xám xịt, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa địa ngục, lao thẳng vào Tô Lam với tốc độ kinh người. Nó gầm lên một tiếng, tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng, chứa đầy sự giận dữ và điên loạn, không còn chút nào của sự uy nghi vốn có.
"Cẩn thận! Con Hắc Hổ này đã mất đi lý trí, nó không còn là linh thú mà ta từng biết!" Tô Lam hét lên, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy vẻ cấp bách. Nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí mạnh mẽ xé gió, chém thẳng vào móng vuốt của Hắc Hổ. Tiếng kim loại va chạm vang lên, và con linh thú gầm lên đau đớn, nhưng không hề lùi bước. Nó tiếp tục lao tới, sự hung hãn tăng lên gấp bội.
Cổ Kiếm Hồn, sau khi chém đứt một thân cây đang cố gắng trói buộc một tu sĩ đồng hành, lập tức xoay người, hóa thành một luồng kiếm quang lao về phía Hắc Hổ, mũi kiếm chỉ thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của nó. "Bản chất đã bị bóp méo, nhưng ý chí hủy diệt lại càng mạnh hơn!" hắn gầm lên, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta không thể lùi bước! Nếu ý chí còn, kiếm sẽ không gãy! Nếu linh hồn còn, Huyền Vực sẽ không chết!" Lời của hắn không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một lời hiệu triệu, một lời nhắc nhở về bản chất cốt lõi mà họ đang chiến đấu để bảo vệ.
Một tu sĩ trẻ tu��i khác, đang cố gắng niệm chú để dựng lên một lá chắn linh lực, bất ngờ bị một con Rắn Xanh khổng lồ, thân hình phủ đầy nấm độc, lao tới quấn chặt. Tiếng xương rắc rắc vang lên, và một tiếng kêu đau đớn thảm thiết xé tan không gian. Cổ Kiếm Hồn muốn lao tới cứu viện, nhưng hàng chục cây dây leo khác, thân cây phủ đầy gai sắc nhọn, lại trỗi dậy từ lòng đất, quấn lấy chân hắn, kìm hãm hắn lại.
"Không!" Tô Lam hét lên, ánh mắt nàng ánh lên vẻ đau đớn và bất lực. Nàng chỉ có thể chứng kiến người đồng đội của mình bị siết chặt đến ngạt thở, đôi mắt dần lờ đờ. Mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt, hòa quyện với mùi đất mục và mùi độc nồng của những loại cây lạ. Dù nàng có muốn cứu vãn, nhưng bầy linh thú và thực vật biến đổi đông đảo đến mức nàng không thể phân thân. Mỗi bước chân của họ đều là một cuộc chiến sinh tử, mỗi nhát chém đều phải đổi bằng sức lực và linh lực cạn kiệt.
Linh Thú Sơn Mạch, vốn là một thiên đường xanh biếc, giờ đây đã trở thành một địa ngục trần gian. Tiếng gầm rú điên loạn của linh thú, tiếng kiếm khí xé gió, tiếng thân cây đổ rạp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ các đỉnh núi, nhưng không còn mang vẻ huyền ảo, mà chỉ khiến khung cảnh thêm phần u ám, lạnh lẽo. Ánh sáng xuyên qua tán cây giờ đây không còn tạo thành những vệt sáng lấp lánh, mà chỉ như những đốm lửa ma trơi, lập lòe giữa sự hỗn loạn. Một đồng đội khác, bị một con vượn khổng lồ với móng vuốt nhuốm độc tấn công bất ngờ, ngã gục xuống, hơi thở thoi thóp. Tô Lam cắn chặt môi, máu tanh tràn ra. Nàng biết, cái giá phải trả cho mỗi bước tiến đang bắt đầu trở nên quá đắt.
***
Cùng lúc đó, tại Di Tích Cổ Tiên, nơi cát vàng trải dài đến tận chân trời và những kiến trúc bằng đá cổ kính sừng sững như những bộ xương của một nền văn minh đã khuất, Bạch Hổ Lão Tổ đang gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Thân hình mãnh thú khổng lồ của y, lông trắng như tuyết nay đã lấm lem bụi bẩn và vài vết xước nhỏ, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nhưng cũng không thể hoàn toàn xuyên thủng lớp màn sương mù mờ ảo bao phủ khắp di tích. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y quét qua một mê cung đầy rẫy bẫy rập và cơ quan phòng ngự tự động đang gầm gừ hoạt động.
"Lão phu không ngờ hắn lại có thể điều khiển những thứ cổ xưa này! Khốn kiếp!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên, vung vuốt sắc nhọn như thép, phá nát một tượng đá cổ xưa vừa sống dậy, lao tới tấn công y. Tượng đá vỡ vụn thành trăm mảnh, nhưng ngay lập tức, từ các khe đá xung quanh, hàng chục tượng đá khác, hình thù quỷ dị, mắt phát ra ánh sáng đỏ, lại trỗi dậy, lấp đầy khoảng trống. Những trận pháp cổ xưa, vốn được khắc sâu vào lòng đất và các bức tường, giờ đây phát ra ánh sáng xanh lam u ám, tạo thành những bức tường vô hình, liên tục dịch chuyển, biến khu di tích thành một mê cung không lối thoát, liên tục thay đổi hình dạng.
Bên cạnh y, Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, đang biểu hiện qua một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, với áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn. Nàng đứng chắn chắn phía trước, tạo ra một lá chắn thép kiên cố, chặn đứng hàng loạt mũi tên đá tẩm độc phóng ra từ hư không. Tiếng kim loại va chạm, tiếng đá vụn vỡ, tiếng cát rít lên trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
"Những trận pháp này... không còn là phòng ngự," giọng nói của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng khắp không gian, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng. "Chúng đang hút cạn linh khí của cả di tích để duy trì sự tàn phá. Và... chúng còn đang thu hút ý chí của những linh hồn cổ xưa bị phong ấn tại đây, biến chúng thành những con rối vô tri."
Một luồng khí độc màu xanh lá cây đậm đặc bốc lên từ một khe nứt trên mặt đất, lan tỏa nhanh chóng. Một vài tu sĩ đi cùng đội của Bạch Hổ Lão Tổ, không kịp né tránh, lập tức co giật, khuôn mặt xanh lét, ngã quỵ xuống. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên phẫn nộ, nhưng y không thể làm gì hơn ngoài việc tiếp tục mở đường. Cái nóng bức của sa mạc ban trưa, cộng với sự oi bức của linh khí hỗn loạn và khí độc, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
"Lùi lại!" Thiết Giáp Thành Linh hét lên, một bức tường đá khổng lồ đột ngột trồi lên từ lòng đất, chắn ngang đường đi của một dòng dung nham linh lực đang cuồn cuộn chảy tới. Nàng cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên từng phần của cơ thể linh lực của mình, như thể cả một tòa thành đang bị nghiền nát. "Chúng ta không thể tiếp tục tiến sâu hơn vào đây nếu không tìm ra cách phá hủy nguồn năng lượng chính của những trận pháp này. Cứ tiếp tục thế này... chúng ta sẽ bị mắc kẹt và bị nghiền nát!"
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, đôi mắt hổ quét qua những gương mặt mệt mỏi, hoảng loạn của những tu sĩ còn lại. Y đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhưng chưa bao giờ y thấy một cuộc chiến nào mà kẻ thù lại vô tri, vô giác nhưng lại tàn bạo đến vậy. Những cái bẫy này, những bức tượng này, tất cả đều từng là một phần của Huyền Vực, từng mang trong mình ý chí tồn tại của riêng chúng. Giờ đây, chúng bị bóp méo, bị biến thành công cụ giết chóc, chống lại chính đồng loại của mình. Sự đau đớn không chỉ nằm ở những vết thương thể xác, mà còn là nỗi đau của ý chí bị tha hóa, của bản chất bị cưỡng bức.
"Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không chỉ là một kẻ điên, hắn là một kẻ tàn phá!" Bạch Hổ Lão Tổ rít lên, trong giọng nói uy nghiêm của y giờ đây pha lẫn sự phẫn nộ tột độ. Y hóa thành bản thể khổng lồ, dùng sức mạnh tuyệt đối, nhảy vọt lên một bức tường đá cao, dùng vuốt phá hủy một thạch trụ đang phát ra ánh sáng đỏ - một trong những nguồn cung cấp năng lượng cho trận pháp. Tiếng đổ vỡ vang dội khắp di tích, và ánh sáng đỏ của trận pháp có vẻ như yếu đi một chút. Nhưng ngay lập tức, từ một góc khác, một thạch trụ tương tự lại trồi lên, tiếp tục cung cấp năng lượng.
Thiết Giáp Thành Linh lắc đầu, hình ảnh nữ thần chiến binh của nàng mờ đi một chút, cho thấy sự hao tổn linh lực. "Hắn đã bố trí hàng ngàn điểm cung cấp năng lượng phụ trợ. Phá hủy một không có nghĩa l�� gì. Chúng ta cần tìm ra mạch hạch, hoặc... rút lui." Lời nói cuối cùng của nàng mang một vẻ nặng nề. Rút lui không phải là một lựa chọn. Nhưng tiếp tục tiến vào cái mê cung tử thần này, với những đồng đội đang dần gục ngã, lại là một sự tự sát.
Cả hai đội, của Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ, đều đang đối mặt với những thử thách vượt quá sức tưởng tượng. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đơn thuần là mạnh, hắn còn là một kẻ xảo quyệt và tàn độc, đã biến cả Huyền Vực thành một chiến trường tự hủy. Mùi máu tanh và khí độc vẫn vương vấn trong không khí, sự nóng bức của sa mạc và cảm giác nghẹt thở từ áp lực của trận pháp tiếp tục đè nặng. Ánh mắt đỏ ngầu của các thực thể bị biến đổi cứ ám ảnh, như một lời nhắc nhở về mức độ tha hóa sâu sắc mà nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra, cảnh báo về hậu quả lâu dài ngay cả khi thảm họa được ngăn chặn. Tổn thất ban đầu của liên minh báo hiệu rằng trận chiến sẽ còn khốc liệt hơn, và Tần Mặc, đang đứng trên Đài Quan Sát Tinh Tượng, cảm nhận đư��c từng nỗi đau, từng sự mất mát ấy qua Huyền Vực Tâm Châu, biết rằng mình sẽ phải đối mặt với những mất mát lớn hơn nữa.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc bỗng rung lên dữ dội, không còn là sự ấm áp mong manh, mà là một cơn co giật của nỗi đau tột cùng, như thể trái tim của thế giới đang rỉ máu. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng trấn giữ tâm trí, nhưng những tiếng gào thét của vạn vật bị cưỡng ép, những tiếng kêu cứu của đồng đội, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng, đẩy hắn đến bờ vực của sự tuyệt vọng. Liệu con đường này, con đường đầy máu và nước mắt, có thực sự dẫn đến sự cứu rỗi, hay chỉ là một ảo ảnh tàn nhẫn khác?
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.