Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1228: Áp Lực Hủy Diệt: Ý Chí Tan Rã

Tần Mặc vừa gục xuống, hơi thở còn chưa kịp ổn định sau cuộc giằng co ý chí kinh thiên động địa, thì một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và hủy diệt chợt ập đến, đẩy bật hắn dậy như một con rối đứt dây. Không phải là một cú đánh vật lý, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, mang theo sự phẫn nộ tột cùng và uy lực không thể kháng cự, xuyên thẳng vào tận linh hồn hắn. Đài Quan Sát Tinh Tượng rung chuyển dữ dội, những cột đá cổ xưa nứt toác, từng mảnh vỡ của các pháp khí tinh xảo bật tung khỏi vị trí, rơi xuống nền đá loảng xoảng. Kính thiên văn khổng lồ, vốn dùng để quan sát vận mệnh tinh tú, giờ đây cũng rên rỉ, thấu kính của nó như muốn vỡ vụn.

Trên tấm bản đồ Huyền Vực được khắc chạm trên mặt đá, nơi những điểm xanh hy vọng vừa mới le lói, giờ đây bỗng chốc bùng lên một màu đỏ rực. Không còn là những chấm đỏ nhấp nháy biểu trưng cho sự khống chế từng phần, mà là một mảng lớn đang rực cháy, cuộn trào như dung nham nóng chảy, như thể chính bản đồ đang "nổi giận", muốn nuốt chửng mọi sự sống. Linh khí trong không gian méo mó đến mức mắt thường có thể thấy được, những luồng sáng ma quái chớp giật liên hồi, tạo cảm giác như một cơn bão năng lượng kinh hoàng sắp ập đến.

"Ngươi nghĩ có thể báng bổ con đường của ta sao? Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng đó! Ta sẽ cho ngươi thấy, sự lựa chọn 'bản nguyên' yếu ớt của ngươi chỉ là ảo ảnh trước sức mạnh thực sự của 'thăng tiên'!" Một giọng nói vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm thuần túy, mang theo sự cuồng nộ và uy áp vô song của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màng chắn ý thức, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của hắn, khiến mỗi tế bào trong cơ thể Tần Mặc đều run rẩy, co rút. Hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đang đối mặt với ngọn núi lửa sắp phun trào, mọi nỗ lực phản kháng đều trở nên vô nghĩa.

Thiên Sách Lão Nhân, đang cố gắng giữ chặt lấy bàn làm việc, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi tay run rẩy đến không thể kiểm soát. Ông nhìn Tần Mặc đang vật vã, bị áp lực vô hình đè ép đến mức cơ thể như muốn biến dạng. "Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?" Giọng ông lạc đi trong sự kinh hoàng, mùi giấy cũ và mực bay ra từ những cuốn sách trên bàn, hòa cùng mùi ozone nồng nặc và mùi khét lẹt của linh khí bị đốt cháy.

Tần Mặc cố gắng đứng vững, nhưng áp lực từ Huyền Vực Tâm Châu như muốn nghiền nát hắn, không chỉ thân thể mà cả linh hồn. Hắn cảm thấy ý chí lắng nghe vạn vật của mình bị nhiễu loạn bởi hàng ngàn tiếng gào thét của sự hủy diệt, tiếng rên rỉ của những linh hồn đang bị xé toạc, tiếng vỡ vụn của những bản nguyên bị cưỡng ép thay đổi. Nó là một bản giao hưởng của sự đau đớn và tuyệt vọng, một cơn thủy triều của bi kịch ập thẳng vào tâm trí hắn, khiến hắn tưởng chừng như sắp phát điên.

"Không! Ngươi không thể! Ngươi đang hủy diệt tất cả!" Tần Mặc thét lên trong đau đớn, mỗi chữ như xé toạc cuống họng, bật ra từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cố gắng phản công bằng 'thấu hiểu ý chí', bằng cách gửi đi thông điệp về sự cân bằng bản chất, về quyền được là chính mình. Nhưng nó như một ngọn nến le lói trước cơn bão táp của Thiên Diệu Tôn Giả. Ngọn lửa nhỏ bé của hắn, vốn đã làm thức tỉnh biết bao sinh linh, giờ đây như sắp bị dập tắt bởi cơn thịnh nộ cuồng bạo kia. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc thành trăm ngàn mảnh, ý chí kiên định bắt đầu lung lay, xen lẫn sự bất lực và phẫn nộ trước sức mạnh hủy diệt không thể chống cự này. Nỗi sợ hãi về việc thất bại, về việc chứng kiến Huyền Vực bị hủy diệt hoàn toàn, đang nuốt chửng hắn.

***

Cùng lúc đó, tại Linh Thú Sơn Mạch, khung cảnh hoang dã và hùng vĩ giờ đây biến thành một địa ngục trần gian. Các linh thú và thực vật vừa được Tần Mặc 'thức tỉnh' bỗng chốc lại rơi vào trạng thái điên loạn gấp bội, nhưng lần này còn tàn khốc hơn. Một làn sóng năng lượng hủy diệt cuộn trào từ trung tâm Huyền Vực, quét qua từng ngọn núi, từng dòng sông, từng gốc cây cổ thụ. Các thân cây khổng lồ, vốn đã sống hàng ngàn năm, nay héo úa trong chớp mắt, vỏ cây nứt toác, lá rụng tả tơi rồi hóa thành tro bụi. Dòng suối trong vắt chảy róc rách giờ sủi bọt trắng xóa, hóa thành hơi độc bốc lên nghi ngút, ăn mòn cả đá núi. Mùi axit nồng nặc, mùi khét của linh khí bị thiêu đốt, mùi nhựa cây cháy xém và mùi máu tanh tưởi của linh thú hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương tử vong bao trùm khắp nơi.

Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ đang cố gắng củng cố lại đội hình, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Các linh thú bị biến đổi lần này không chỉ hung hãn mà còn mang theo một sự tàn phá tự thân kinh hoàng. Chúng gầm rú điên dại, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể méo mó dị dạng, tự va đập vào núi đá, tự cắn xé lẫn nhau, hoặc biến thành những quái vật với chi thể không cân đối, linh lực bạo phát một cách hỗn loạn. Âm thanh gầm gừ, tiếng gào thét tuyệt vọng của chúng vang vọng khắp núi rừng, xen lẫn tiếng cây đổ, đá lở, và tiếng gió rít qua những tán lá chết khô.

"Sức mạnh này... quá khủng khiếp! Chúng ta không thể chống lại!" Tô Lam thở hổn hển, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh. Nàng vung Cổ Kiếm Hồn, nhưng thanh kiếm cũng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, ánh sáng kiếm khí mờ đi, không còn sắc bén như trước. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị áp chế nặng nề, như có hàng ngàn gông xiềng vô hình đang siết chặt. Ý chí kiên cường của nàng, vốn là một kiếm khách không sợ hãi, cũng bắt đầu lung lay trước cảnh tượng hủy diệt này.

Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng linh thể mờ ảo, cảm thấy ý chí chém giết của mình bị bóp nghẹt, bị cưỡng ép phải 'thăng cấp' thành một thứ gì đó nó không muốn. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định... nhưng ý chí này... đang bị bẻ cong!" Giọng nói của Cổ Kiếm Hồn vang lên trong tâm trí Tô Lam, đầy sự thống khổ. Nó cảm nhận được bản thân đang bị kéo lên một cảnh giới cao hơn, nhưng lại là một cảnh giới không thuộc về 'vật tính' của nó, một sự thăng hoa cưỡng ép và đau đớn. Thân kiếm của nó run rẩy bần bật, như đang chống cự với một thế lực vô hình muốn biến nó thành một thứ binh khí khác, một thứ binh khí không còn là chính nó.

Mộc Lâm Chủ đau đớn gào thét, tiếng gào của y không phải của con người, mà là tiếng kêu của một khu rừng đang mục rữa. Thân thể y, vốn được tạo thành từ lá cây và vỏ cây khô, bắt đầu rạn nứt, những chiếc lá xanh biếc trên tóc bạc trắng của y úa vàng rồi rơi rụng. Làn da nhăn nheo của y khô héo, hóa thành tro bụi ngay trước mắt Tô Lam. Y cảm nhận rõ ràng sự tan rã của bản nguyên, sự mục ruỗng của vạn vật mà y bảo vệ. "Dừng lại! Dừng lại! Ngươi đang hủy diệt sự sống! Ngươi đang bóp méo bản nguyên!" Y cố gắng dùng sức mạnh của mình để chống lại sự mục rữa, nhưng sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả quá lớn, nó như một dòng lũ quét qua, cuốn phăng tất cả. Những tiếng gào thét cuối cùng của Mộc Lâm Chủ chìm vào sự hỗn loạn của núi rừng đang chết dần. Đây là bi kịch của việc 'thoát ly bản chất' bị cưỡng ép, bi kịch của một thế giới đang bị chính khát vọng 'th��ng tiên' nuốt chửng.

***

Xa xôi tại Di Tích Cổ Tiên, nơi những công trình kiến trúc bằng đá cổ kính và chạm khắc hoa văn phức tạp từng là minh chứng cho một nền văn minh huy hoàng, giờ đây cũng chìm trong cơn bão năng lượng hủy diệt. Không khí nóng bỏng đến mức cát bụi sa mạc bốc hơi, biến thành những hạt thủy tinh sắc nhọn bay lượn trong gió, cắt xé mọi thứ. Tiếng đá vỡ vụn, tiếng kim loại rên rỉ, tiếng các trận pháp cổ xưa gào thét trong đau đớn vang vọng khắp không gian khô cằn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi kim loại nung chảy, và mùi khét của linh khí bị thiêu đốt tạo thành một hỗn hợp khó chịu, ngột ngạt.

Những trận pháp cổ xưa và linh vật đá, kim loại mà Thiên Diệu Tôn Giả khống chế, vừa mới dao động dưới sự 'thức tỉnh' của Tần Mặc, giờ đây bỗng bùng nổ sức mạnh hủy diệt một cách điên cuồng. Chúng không còn chỉ suy yếu hay mất kiểm soát, mà bắt đầu tự phá hủy bản thân, tạo ra những cơn bão năng lượng xoáy lốc, những mảnh vỡ sắc nhọn bay tứ tung như đạn pháo. Các tượng đài khổng lồ nứt toác, cổng vòm đổ nát sụp đổ hoàn toàn, những bức tường thành cổ đại tan rã thành cát bụi trong chớp mắt. Toàn bộ di tích như đang bị nghiền nát bởi một bàn tay vô hình khổng lồ.

Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh bị kẹt giữa sự tàn phá. Thân thể khổng lồ của Bạch Hổ Lão Tổ, vốn uy nghiêm và bất khả xâm phạm, giờ đây đầy những vết nứt, lông trắng như tuyết của nó xơ xác, dính đầy bụi bẩn và máu. Từ khóe miệng nó rỉ ra những giọt máu tươi, mỗi tiếng gầm của nó yếu ớt và đầy sự tức giận, đau đớn. "Cái quái gì thế này! Hắn đang hủy diệt tất cả!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức và phẫn nộ. Nó cố gắng chống đỡ bằng móng vuốt sắc bén, nhưng những luồng năng lượng hủy diệt quá mạnh, chúng không chỉ tấn công vật lý mà còn chọc thẳng vào 'vật tính' của nó, muốn cưỡng ép nó 'thăng tiên' bằng cách phá hủy đi bản chất hoang dã. Bản năng hoang dã trỗi dậy nhưng lại bị áp chế bởi sức mạnh vô hình, khiến nó vô cùng thống khổ.

Thiết Giáp Thành Linh rên rỉ, không phải bằng giọng nói mà bằng một ý niệm đau đớn truyền thẳng vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ. Thân thể nó, những khối đá và kim loại tạo nên thành trì, giờ đây đầy những vết nứt lớn lan rộng như mạng nhện. Những mảnh vỡ từ thân thể nó bắn ra như đạn, không ngừng rơi rụng. "Không thể... giữ được... bản nguyên... đang tan rã..." Ý chí của nó, vốn kiên cố như thành đồng vách sắt, giờ đây cũng lung lay đến cực điểm. Nhưng ngay cả trong cơn tuyệt vọng, nó vẫn cố gắng tạo ra một lá chắn linh lực cuối cùng, một bức tường từ những mảnh vỡ đang tan rã của chính mình, để bảo vệ Bạch Hổ Lão Tổ. Nó biết rằng điều đó chỉ làm nó tan rã nhanh hơn, nhưng đó là 'vật tính' của nó – bảo vệ.

"Không! Ngươi không được làm vậy!" Bạch Hổ Lão Tổ gào lên, nhưng đã quá muộn. Lá chắn linh lực được tạo ra từ bản nguyên của Thiết Giáp Thành Linh tỏa sáng yếu ớt, chặn lại một đợt sóng năng lượng hủy diệt cuối cùng, trước khi vỡ vụn thành vô số hạt cát và mảnh kim loại. Cả tòa thành, ý thức tập thể của nó, tan biến vào hư vô, chỉ còn lại tiếng vọng của sự kiên cố và hy sinh. Cái chết của Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là sự mất mát một đồng minh, mà còn là sự cảnh báo rợn người về cái giá của sự 'thăng tiên cưỡng chế', khi 'vật tính' bị bóp méo đến mức tự hủy diệt.

***

Và trên đỉnh cao của Huyền Vực, tại Thiên Cung lộng lẫy, nơi khởi nguồn của tất cả sự hủy diệt, Thiên Diệu Tôn Giả đứng uy nghiêm giữa trung tâm của nghi thức 'thăng tiên cưỡng chế'. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn lơ lửng giữa mây trắng, giờ đây chìm trong một không gian méo mó, tối tăm. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây đã biến mất, thay vào đó là những luồng sấm sét cuồng nộ xé toạc bầu trời. Mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát đã biến mất, thay bằng mùi lưu huỳnh, mùi ozone nồng nặc và mùi khét lẹt của linh khí bị biến chất.

Huyền Vực Tâm Châu lơ lửng trước mặt hắn, giờ đây không còn lung linh mà phát ra một thứ ánh sáng đỏ sẫm, đầy vẻ hủy diệt, như một khối máu tươi đang đập mạnh. Mỗi nhịp đập của nó đều tạo ra một làn sóng áp lực vô hình, lan tỏa khắp Huyền Vực, gây ra sự tàn phá kinh hoàng. Khuôn mặt Thiên Diệu Tôn Giả vặn vẹo trong cơn thịnh nộ và sự quyết tâm tột độ, nhưng đôi mắt xanh thẳm của hắn vẫn lạnh lùng và kiên định, không chút dao động, phản chiếu sự hủy diệt đang diễn ra bên dưới. Hắn cảm nhận được sự chống đối của Tần Mặc, sự can thiệp vào nghi thức mà hắn đã dày công chuẩn bị hàng ngàn năm, và điều đó chỉ làm hắn thêm cuồng nộ.

"Ngươi muốn ngăn cản... Vậy thì hãy cùng nhau tan biến! Ta sẽ chứng minh, chỉ có 'thăng tiên' mới là chân lý tối thượng!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm gừ, giọng nói của hắn không còn vẻ thanh thoát như thường lệ, mà mang theo uy áp và sự tàn khốc tột độ. Mỗi lời nói của hắn như một lưỡi dao vô hình, cắt nát mọi hy vọng. Hắn kết ấn, dồn toàn bộ sức mạnh vào Huyền Vực Tâm Châu, khiến nó rung lên bần bật, giải phóng một làn sóng năng lượng áp đảo, nhấn chìm mọi sự kháng cự.

Cả Thiên Cung rung chuyển dữ dội, các cung điện ngọc vàng nứt toác, những viên ngọc quý giá rơi lả tả xuống không gian vô định. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng vững, biểu cảm lạnh lùng và kiên định, như một vị thần cai quản sự hủy diệt. Hắn đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi mục tiêu của mình, mù quáng tin vào con đường 'thăng tiên' cực đoan, đẩy hắn đến cực đoan hủy diệt mà không chút hối hận. Với hắn, sự lựa chọn của Tần Mặc về 'cân bằng bản chất' chỉ là một ảo tưởng yếu ớt, một sự báng bổ đối với chân lý duy nhất mà hắn theo đuổi.

Tần Mặc và liên minh của hắn đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự sống còn của ý chí vạn vật. Huyền Vực đang bị xé toạc bởi chính năng lượng cưỡng ép 'thăng tiên', biến thành một chiến trường của sự đau đớn và tuyệt vọng. Sự suy yếu tột độ của Tần Mặc và các đồng minh cho thấy họ không thể chống đỡ lâu hơn, cần một sự đột phá hoặc một sự hy sinh lớn. Huyền Vực Tâm Châu, dưới sự cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả, đã bộc lộ sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, cho thấy nó có thể là công cụ cho sự hủy diệt hoặc là chìa khóa để khôi phục nếu được sử dụng đúng cách. Sự tan rã của bản nguyên các thực thể dưới áp lực cho thấy ngay cả khi thảm họa được ngăn chặn, Huyền Vực sẽ bị tổn thương nặng nề và cần một quá trình chữa lành lâu dài. Thiên Sách Lão Nhân, chứng kiến cảnh tượng này từ Đài Quan Sát Tinh Tượng đang sụp đổ, nhận ra rằng giải pháp duy nhất không thể là sức mạnh đối đầu, và trong đầu ông bắt đầu nhen nhóm ý nghĩ về một bí mật cổ xưa, một con đường 'ngoại giao' với chính Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc một cách khác để ngăn chặn thảm họa này. Nhưng liệu có còn kịp?

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free