Vạn vật không lên tiên - Chương 1233: Vượt Lên Biến Dị: Con Đường Đến Đài Tế
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ lao lên phía trước. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó xuyên thủng một hàng rào phong ấn vô hình, khiến những ký hiệu cổ xưa trên rào chắn vỡ vụn như thủy tinh. Hắc Phong không thể nói chuyện bằng tiếng người, nhưng mỗi tiếng gầm gừ của nó đều chứa đựng sự trung thành tuyệt đối và ý chí bảo vệ chủ nhân. Nó không ngần ngại lao vào nguy hiểm, là mũi nhọn tiên phong mở đường.
Ngay sau Hắc Phong là Tô Lam, nàng vung Vô Danh Kiếm tạo ra những luồng kiếm quang sắc bén, lạnh lẽo như sương giá, quét sạch một đợt tà linh đang lao đến. Những tà linh này là tàn dư của những ý chí tồn tại bị biến chất bởi nghi thức, chúng gào thét thảm thiết khi bị kiếm quang của nàng chạm vào, tan biến như khói sương. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển như một bóng ma, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh kinh người. "Sức mạnh của hắn không phải là vô địch!" Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm của Tần Mặc, lại truyền đến một ý niệm mạnh mẽ, một tia kiếm khí vô hình rạch ngang không trung, phá tan một ảo ảnh năng lượng đang định tấn công Tần Mặc. Ý chí chiến đấu của nó vẫn sục sôi, không hề suy giảm.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm thét một tiếng vang dội, dùng thân mình khổng lồ chặn đứng một luồng năng lượng hỗn loạn bắn ra từ Thiên Cung, khiến nó tan rã thành vô số tia sáng nhỏ. Lớp lông trắng như tuyết của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, chống lại sự ăn mòn của linh khí biến dị. Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng cụ thể, nhưng những bức tường đá của nó tạo thành một lá chắn vững chắc cho phần giữa của đoàn quân, hấp thụ và phản lại những đợt tấn công từ trên cao, tiếng va chạm kim loại vang vọng khắp không gian. Mộc Lâm Chủ, với cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, liên tục thi triển pháp thuật, tạo ra những lớp màng bảo vệ bằng rễ cây và lá, đồng thời dẫn dắt các tinh linh thiên nhiên nhỏ bé để dò đường và hóa giải những cạm bẫy tinh thần.
Trong tâm trí Tần Mặc, một ý niệm lo lắng từ Lục Vô Trần truyền đến. "Sự hỗn loạn càng lúc càng tăng. Hắn đang cố đẩy nhanh nghi thức... Ta cảm nhận được Huyền Vực Tâm Châu đang bị kéo căng đến cực hạn, như một sợi dây đàn sắp đứt. Nỗi đau của nó... thật không thể chịu nổi." Lục Vô Trần, với tư cách là Linh Hồn Thức Tỉnh, có thể cảm nhận được sự thống khổ của Huyền Vực Tâm Châu rõ ràng hơn bất kỳ ai khác, ngoại trừ Tần Mặc.
Tần Mặc cảm nhận được điều đó. Hắn cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Thiên Cung đang tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thực hiện nghi thức hủy diệt. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã chuẩn bị rất nhiều, những cạm bẫy, những lực lượng phòng thủ, thậm chí là những đòn tấn công bất ngờ. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Tâm Châu ơi, hãy kiên trì," Tần Mặc thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta đến đây!"
Đoàn quân liên minh tiến lên không ngừng, bất chấp những đợt phản công dữ dội từ Thiên Cung, bất chấp những luồng linh khí hỗn loạn va đập vào cơ thể, bất chấp gió mạnh rít gào như muốn xé toạc mọi thứ. Sự đa dạng và sức mạnh tổng hợp của liên minh, từ con người đến tinh linh và vật thể, cho thấy rằng chiến thắng sẽ không chỉ đến từ sức mạnh cá nhân mà còn từ ý chí chung của vạn vật. Mỗi bước chân của họ là một lời khẳng định, một sự phản kháng mạnh mẽ chống lại số phận đã định. Họ đang đi trên con đường của sự bi tráng, nơi hy vọng và sự hy sinh đan xen. Huyền Vực Tâm Châu đang réo gọi, và họ, những binh đoàn giải thoát, đang dồn hết tâm trí và sức lực để đáp lại tiếng gọi đó, tiến thẳng vào tâm bão, vào tiền tuyến Thiên Cung, nơi số phận của toàn bộ Huyền Vực sẽ được định đoạt.
***
Thiên Cung hiện ra trước mắt liên minh, không còn là cảnh tượng mỹ lệ ngọc vàng lộng lẫy trong truyền thuyết. Những cung điện bằng ngọc và vàng, vốn lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và không gì sánh bằng ở phàm trần, nay bị bao trùm bởi một màn sương mù màu tím đỏ, tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị. Các cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, vốn lung linh rực rỡ, giờ trở nên mờ ảo, run rẩy như sắp vỡ. Những vườn thượng uyển từng tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, giờ đây mục ruỗng, khô héo, hoặc bị biến dạng thành những hình thù ghê rợn, phát ra mùi khét lẹt của linh lực bạo động, xen lẫn mùi tanh nồng khó chịu. Âm thanh du dương của gió mây lướt qua các mái vòm đã bị thay thế bằng tiếng rít gào thê lương của linh khí bị bóp méo, tiếng va chạm kim loại chói tai và những tiếng chuông gió lạnh lẽo, tuyệt vọng. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm đã bị bóp méo thành một sự điên cuồng hỗn loạn. Ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc, giờ pha lẫn ánh đỏ, tím của năng lượng hỗn loạn, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đáng sợ, nhưng cũng bi tráng đến đau lòng.
Tần Mặc đứng ở tiền tuyến, c���m nhận rõ sự đau đớn và giận dữ từ sâu thẳm lòng đất dưới chân. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên một trái tim đang rên xiết. Hắn ngẩng đầu nhìn lên những tàn tích của sự huy hoàng, đôi mắt đen láy lộ ra một tia kiên định. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng, và cũng là khó khăn nhất.
"Chúng ta không còn đường lui," giọng Tần Mặc trầm ấm, vang vọng trong không gian hỗn loạn, nhưng lại đầy sức nặng. "Huyền Vực đang chờ đợi."
Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng sáng ngời. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi quét một lượt qua những đồng minh đang kề vai sát cánh. "Sẽ không ai ngã xuống vô ích. Tiến lên!" Nàng hô vang, thân ảnh mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, dẫn đầu một mũi nhọn lao vào tuyến phòng thủ đầu tiên của Thiên Cung.
Các Hắc Thiết Vệ, vốn là những người bảo vệ vô tri của Thiên Cung, nay mang theo khí tức hung bạo, đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ lao đến. Chúng không còn là những cỗ máy đơn thuần, mà là những vật chất bị cưỡng ép khai linh, ý chí bị bóp méo, chỉ còn lại bản năng tấn công. Các công trình, vật phẩm được 'khai linh' cưỡng bức, như những tượng đá khổng lồ biết di chuyển, những cột ngọc phun ra linh hỏa, hay những cây cầu vồng hóa thành xiềng xích năng lượng, tạo thành lớp phòng thủ dày đặc.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình mãnh thú khổng lồ của y hóa thành một luồng ánh sáng bạc, lao thẳng vào giữa đám Hắc Thiết Vệ. Mỗi cú vồ, mỗi nhát cào của y đều mang theo sức mạnh xé toạc không gian, phá tan giáp trụ của đối phương. Lớp lông trắng như tuyết của y phát ra ánh sáng huyền ảo, tạo thành một lá chắn tự nhiên, khiến những đòn tấn công của Hắc Thiết Vệ không thể xuyên qua. Y không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng uy áp thần thú, trấn áp những ý chí biến dị, khiến chúng chùn bước trong khoảnh khắc.
Thiết Giáp Thành Linh, với ý chí bảo vệ kiên cố, không có hình dạng cụ thể, nhưng những bức tường đá cổ kính và vững chãi của nó bỗng chốc vươn cao, tạo thành một lá chắn khổng lồ bao bọc lấy phần giữa của đoàn quân. Nó h��p thụ và phản lại những đợt tấn công từ trên cao, tiếng va chạm kim loại vang vọng khắp không gian như một bản hùng ca chiến trận. Những viên đá, những phiến kim loại từ các bức tường thành dường như sống dậy, bắn phá vào đội hình địch, gây ra sự hỗn loạn.
Mộc Lâm Chủ, với cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, ánh mắt xanh biếc đầy sự đau xót. Y liên tục thi triển pháp thuật, tạo ra những lớp màng bảo vệ bằng rễ cây và lá, làm chậm bước tiến của những linh vật bị biến dị. Đồng thời, y còn dẫn dắt các tinh linh thiên nhiên nhỏ bé, những đom đóm xanh biếc, những bông hoa biết bay, để dò đường và hóa giải những cạm bẫy tinh thần ẩn sâu trong linh khí hỗn loạn. Những cạm bẫy này thường là những ảo ảnh, những ký ức đau buồn, cố gắng làm suy yếu ý chí chiến đấu của liên minh.
Tần Mặc cưỡi trên lưng Hắc Phong, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, cảm nhận. Hắn cảm thấy từng ý niệm đau đớn, từng tiếng kêu thét thầm lặng từ những vật thể bị cưỡng ép khai linh. Hắn không thể không cảm thấy thương xót, nhưng h���n biết, không còn thời gian cho sự do dự. Hắn phải tiến lên, phá vỡ sự kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả, để trả lại sự bình yên cho những ý chí đang bị bóp méo này.
Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm của Tần Mặc, phát ra một tiếng "Vù!" thanh thoát. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Một luồng kiếm quang màu bạc rạch ngang bầu trời, chém đứt một chuỗi Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vây lấy Tần Mặc. Kiếm khí của nó không chỉ sắc bén về vật chất mà còn mang theo ý chí chiến đấu bất khuất, chấn động linh hồn của những kẻ địch bị biến chất.
Tần Mặc vung kiếm theo bản năng, mỗi nhát kiếm của hắn không chỉ là sức mạnh mà còn là sự thấu hiểu. Hắn không cố gắng hủy diệt hoàn toàn, mà cố gắng làm suy yếu sự cưỡng ép, giải thoát chúng khỏi gông cùm của Thiên Diệu Tôn Giả. Tuy nhiên, thời gian cấp bách, và hắn không thể dừng lại.
"Hắn đang tạo ra một đội quân từ chính những ý chí của Huyền Vực," Lục Vô Trần, với thân hình mờ ảo, truyền đến một ý niệm lo lắng. "Sự đau khổ của chúng... đang được biến thành sức mạnh. Đó là một sự tàn nhẫn không thể tha thứ!"
Tần Mặc gật đầu, hàm răng nghiến chặt. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là sức mạnh tự thân, mà là sức mạnh bóp méo từ vạn vật, khiến hắn càng thêm căm phẫn. Liên minh tiếp tục tiến sâu, xuyên qua lớp phòng thủ đầu tiên. Dù đã có một số đồng minh nhỏ hơn bị thương, phải lùi lại, nhưng ý chí chiến đấu của họ không hề suy giảm. Họ biết, mỗi bước tiến của họ là một hy vọng cho Huyền Vực.
***
Khi tiến sâu hơn vào Thiên Cung, quang cảnh khu vườn thượng uyển cũ hiện ra, nhưng nó đã hoàn toàn biến dị. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết giờ xen lẫn mùi khét của linh lực bạo động và mùi kim loại gỉ. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm, đã bị bóp méo thành sự điên cuồng, biến chất. Ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc, giờ pha lẫn ánh đỏ, tím của năng lượng hỗn loạn, tạo ra một không gian kỳ dị và đầy ám ảnh. Những đóa hoa tiên nở rộ giờ đây vặn vẹo như những xúc tu, những cây cổ thụ cao vút hóa thành những quái vật với thân cây xù xì, cành lá như những cánh tay dữ tợn. Gió mạnh rít gào, mang theo những luồng linh lực hỗn loạn va đập vào liên minh, thử thách ý chí của từng người.
"Chúng... chúng không phải là cây cối nữa. Chúng là những linh hồn bị giam cầm!" Mộc Lâm Chủ gằn giọng, giọng y run rẩy vì đau đớn và phẫn nộ. Y đứng trước một Thụ Linh khổng lồ, thân cây mục ruỗng nhưng rễ cây thì vặn xoắn như những con rắn khổng lồ, cành lá rậm rạp che phủ cả một vùng trời, từ đó bắn ra những luồng độc tố xanh tím. Ánh mắt xanh biếc của y tràn ngập bi thương khi nhìn thấy những đồng loại của mình bị tha hóa. Những Thụ Linh này, vốn là những cổ thụ mang linh tính, nay bị cưỡng ép 'thăng tiên', biến thành quái vật cây khổng lồ, tấn công không ngừng nghỉ.
Không chỉ có Thụ Linh, những Thạch Linh, vốn là những khối đá có linh khí, nay cũng bị biến thành người đá điên loạn, thân thể khổng lồ với lớp giáp đá dày đặc, bước đi rung chuyển cả mặt đất. Chúng không có ý thức rõ ràng, chỉ tấn công bằng bản năng hung bạo và sức mạnh được cường hóa quá mức, như những bức tường di động không ngừng tiến tới.
Tần Mặc cảm nhận được tiếng kêu gào thống khổ của những sinh vật này, tiếng gào thét của ý chí bị bẻ cong, bị giam cầm trong thân xác quái dị. Mỗi tiếng gầm gừ của Thụ Linh, mỗi bước chân nặng nề của Thạch Linh đều mang theo một sự tuyệt vọng sâu sắc mà chỉ hắn mới có thể thấu hiểu.
"Ta nghe thấy chúng... nỗi đau, sự cưỡng ép..." Tần Mặc thì thầm, bàn tay hắn siết chặt thanh kiếm. Hắn không muốn chiến đấu với chúng, nhưng chúng là những bức tường sống, những cạm bẫy chết người do Thiên Diệu Tôn Giả tạo ra để ngăn cản hắn.
Mộc Lâm Chủ, dù đau đớn, vẫn phải hành động. Y vung cây trượng gỗ cổ thụ, triệu hồi những dây leo và rễ cây khổng lồ từ sâu trong lòng đất, cố gắng kiềm chế các Thụ Linh biến dị. Những dây leo quấn chặt lấy thân cây Thụ Linh, những rễ cây đâm sâu vào đất, cố gắng hút đi linh lực hỗn loạn đang chạy trong chúng, nhưng sự tha hóa đã quá sâu. Những Thụ Linh điên cuồng phản kháng, những cành cây sắc nhọn như lưỡi kiếm vung ra, những quả độc bắn như mưa tên.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ của y lao thẳng vào một nhóm Thạch Linh. Móng vuốt sắc như dao của y xé toạc lớp giáp đá, hàm răng cứng rắn cắn nát những khối đá tưởng chừng không thể phá hủy. Cổ Kiếm Hồn, thoát ly khỏi tay Tần Mặc, hóa thành một luồng kiếm khí màu bạc, linh hoạt lượn lờ giữa những Thạch Linh, tìm kiếm những điểm yếu, những khe nứt trên lớp giáp của chúng để xuyên thủng. Mỗi nhát kiếm của nó không chỉ phá vỡ vật chất mà còn chấn động ý chí bên trong, khiến các Thạch Linh chao đảo.
Tô Lam di chuyển như một bóng ma, Vô Danh Kiếm trong tay nàng như một dải lụa bạc, cắt xuyên qua những cành cây độc và những mảng đá văng ra. Nàng không chỉ tránh né mà còn tìm cách bảo vệ những đồng minh nhỏ hơn, những tinh linh thiên nhiên, những chiến binh yếu thế hơn đang bị áp đảo. Nàng biết, mỗi người ở đây đều là một phần quan trọng của liên minh, và nàng không thể để họ ngã xuống vô ích.
Tần Mặc, thấy Mộc Lâm Chủ đang gặp khó khăn trước sự phản kháng dữ dội của một Thụ Linh khổng lồ, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ. Hắn lao về phía Thụ Linh đó, không phải để tấn công, mà để tiếp cận. Hắn đặt tay lên lớp vỏ cây xù xì, nhắm mắt lại, dồn hết năng lực 'thấu hiểu ý chí' của mình vào đó. Hắn nghe thấy, rõ ràng hơn bao giờ hết, tiếng kêu gào thảm thiết của linh hồn cây cổ thụ bị giam cầm, bị cưỡng ép vào một thân xác quái dị, bị đẩy vào sự điên cuồng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự phản kháng vô vọng của nó.
"Ta hiểu... ta hiểu nỗi đau của ngươi," Tần Mặc thì thầm, giọng nói như một làn gió nhẹ, xuyên qua lớp vỏ cây, chạm đến linh hồn Thụ Linh. "Ngươi không muốn như vậy. Ngươi khao khát được trở về với bản nguyên của mình, được yên bình."
Lời nói của Tần Mặc, cùng với sự thấu hiểu sâu sắc từ 'ý chí tồn tại' của hắn, như một tia sáng le lói xuyên qua màn sương mù điên loạn trong tâm trí Thụ Linh. Quái vật cây khổng lồ bỗng nhiên chững lại. Những cành cây đang vung vẩy khựng lại giữa không trung, những luồng độc tố ngưng đọng. Một sự chần chừ hiếm hoi hiện lên trong đôi mắt đỏ ngầu của nó. Khoảnh khắc đó, dù ngắn ngủi, cũng đủ tạo ra một khe hở.
"Nhanh lên!" Tần Mặc hô lớn, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, duy trì sự kết nối.
Mộc Lâm Chủ, thấy cơ hội, lập tức tung ra một đòn mạnh nhất. Y triệu hồi một thân cây cổ thụ khổng lồ, nhưng không phải để tấn công, mà để bao bọc lấy Thụ Linh biến dị, cố gắng cô lập nó, làm suy yếu sự liên kết của nó với nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả. Bạch Hổ Lão Tổ và Cổ Kiếm Hồn cũng tận dụng khoảnh khắc đó, tiêu diệt nhanh gọn những Thạch Linh còn lại đang tấn công.
Lục Vô Trần, hiện ra dưới dạng một thực thể mờ ảo, ánh mắt sáng ngời nhìn Tần Mặc. "Hắn có thể làm dịu chúng! Hắn có thể giải thoát chúng!" Y thì thầm, giọng nói tràn đầy hy vọng.
Hành động của Tần Mặc đã chứng minh một điều: không phải mọi ý chí biến dị đều phải bị tiêu diệt. Có những ý chí, sâu thẳm bên trong, vẫn khao khát được giải thoát, và Tần Mặc chính là chìa khóa. Tuy nhiên, thời gian không chờ đợi. Sự chần chừ của Thụ Linh chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, trước khi năng lượng hỗn loạn từ nghi thức lại bao trùm, đẩy nó vào sự điên cuồng trở lại. Liên minh phải tiếp tục tiến lên, mặc dù lòng họ nặng trĩu. Họ đã phải trả giá. Một vài chiến binh nhỏ hơn, những tinh linh cây và đá, đã ngã xuống vĩnh viễn, hoặc bị biến dạng không thể cứu vãn. Sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên gương mặt của Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ, nhưng quyết tâm của họ không hề suy giảm.
"Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là vô địch, nhưng sự tàn nhẫn của hắn thì có," Cổ Kiếm Hồn truyền ý niệm qua thanh kiếm, lạnh lùng nhưng đầy sự tức giận. "Hắn đang biến chính Huyền Vực thành vũ khí chống lại chúng ta."
Tần Mặc mở mắt. Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói trong lòng khi phải từ bỏ việc cứu vãn Thụ Linh đó. Nhưng hắn biết, mục tiêu lớn hơn đang chờ đợi. Hắn phải đến được đài tế.
***
Sau nhiều giờ chiến đấu dữ dội, liên minh đã vượt qua được hầu hết các chướng ngại. Ánh nắng ngày đã tắt dần, nhường chỗ cho một buổi chiều tối u ám, bao phủ bởi những luồng năng lượng hỗn loạn bùng nổ, tạo ra các tia sét xanh tím xẹt qua không trung và những cơn lốc xoáy nhỏ gào thét. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, vốn từng du dương, giờ bị áp đảo bởi tiếng rên rỉ của Huyền Vực Tâm Châu và tiếng linh lực bùng nổ không ngừng. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, giờ pha lẫn mùi khét lẹt của linh khí cháy, tạo nên một sự tương phản ghê rợn. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm của Thiên Cung đã hoàn toàn biến thành một sự hỗn loạn, cuồng loạn, nhưng đáng ngạc nhiên là Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, như một trụ cột của sự điên rồ, bình thản một cách đáng sợ.
Nỗi mệt mỏi đã hằn sâu trên gương mặt của Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, và cả những đồng minh còn lại. Một số chiến binh nhỏ hơn đã phải lùi lại để dưỡng thương, hoặc không còn đủ sức để tiếp tục hành trình. Chỉ còn Tần Mặc, Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Cổ Kiếm Hồn, Lục Vô Trần và Hắc Phong là còn đủ sức và ý chí để tiến thẳng đến hành lang cuối cùng dẫn vào đài tế.
Hành lang này không có thêm những quái vật vật chất. Thay vào đó, nó là một mê cung của những ảo ảnh và cạm bẫy tinh thần. Những ký ức đau buồn nhất của mỗi người, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, những hình ảnh về người thân yêu đang gặp nguy hiểm, liên tục hiện ra, cố gắng làm suy yếu ý chí của họ. Năng lượng từ Huyền Vực Tâm Châu trở nên cuồng bạo nhất ở đây, như một con thú bị thương đang gầm gừ, tạo ra những sóng xung kích tinh thần không ngừng va đập vào tâm trí của liên minh.
Tần Mặc cảm thấy mỗi sợi dây thần kinh của mình như đang bị kéo căng đến cực hạn. Hắn không chỉ phải đối mặt với những ảo ảnh của chính mình, mà còn phải chịu đựng những cơn sóng đau đớn dữ dội từ Huyền Vực Tâm Châu. Nó đang gào thét, đang cầu xin, đang phản kháng sự cưỡng ép.
"Cẩn thận! Ảo ảnh này được tạo ra từ nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chúng ta!" Lục Vô Trần cảnh báo, thân hình mờ ảo của y cũng có vẻ run rẩy trước những sóng xung kích tinh thần. "Hắn đang cố gắng bẻ gãy ý chí của chúng ta trước khi chúng ta chạm đến hắn."
Tô Lam nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi mở ra. Ánh mắt nàng đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," nàng lặp lại lời của Cổ Kiếm Hồn, như tự nhắc nhở chính mình. Nàng vung kiếm, không phải để chém phá ảo ảnh, mà là để cắt đứt sự kết nối của chúng với tâm trí nàng. Kiếm khí của nàng thanh khiết, như một luồng gió mát lành xua tan đi những đám mây đen trong đầu.
Cổ Kiếm Hồn cũng phản ứng. Một tia kiếm khí vô hình từ thanh kiếm bay ra, không gây sát thương vật lý, mà trực tiếp đâm xuyên qua những ảo ảnh, khiến chúng tan biến như bong bóng xà phòng. Ý chí chiến đấu bất khuất của nó là khắc tinh của mọi sự sợ hãi và yếu đuối.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng, uy áp thần thú của y bùng nổ, tạo thành một làn sóng năng lượng hùng mạnh quét sạch các luồng năng lượng hỗn loạn và cạm bẫy tinh thần xung quanh y. Lớp lông trắng như tuyết của y phát ra ánh sáng chói lòa, trấn áp mọi sự hỗn loạn. Y không bị ảnh hưởng bởi những ảo ảnh, vì ý chí của thần thú là thuần túy và không thể lay chuyển.
Tần Mặc, cưỡi trên lưng Hắc Phong, đôi mắt hắn nhìn thẳng về phía trước. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Diệu Tôn Giả đang ngày càng gần. Từ xa, Thiên Diệu Tôn Giả đứng uy nghi trên đài tế, thân hình thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến. Hắn không có vẻ gì là đang chiến đấu, chỉ đứng đó, bình thản như một vị thần, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống liên minh đang chật vật tiến lên.
Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp Thiên Cung, mang theo uy áp và sự ngạo mạn, như một tiếng sét đánh vào tâm trí mỗi người. "Các ngươi đã đến được đây... chỉ để chứng kiến sự ra đời của Tiên Giới mới sao? Thật đáng tiếc." Giọng hắn trầm ấm nhưng lạnh lẽo, mỗi lời nói đều như một bản án, không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. Hắn không cần phải hành động, chỉ cần đứng đó, sự hiện diện của hắn, cùng với nghi thức đang được đẩy đến đỉnh điểm, đã là một sức ép khổng lồ. Hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu này, và sự xuất hiện của Tần Mặc cùng liên minh dường như không nằm ngoài dự liệu của hắn. Có vẻ như, Thiên Diệu Tôn Giả còn giữ lại những át chủ bài cuối cùng, chờ đ���i chính Tần Mặc.
"Nó đang gào thét... hắn đang hủy hoại nó!" Tần Mặc nghiến răng, giọng nói thầm thì nhưng đầy sự phẫn nộ và đau đớn. Hắn cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự thống khổ của Huyền Vực Tâm Châu, như một đứa trẻ đang bị bóp nghẹt.
Hắc Phong, không cần Tần Mặc ra lệnh, gầm lên một tiếng, đôi mắt đỏ rực bùng cháy ngọn lửa của sự trung thành và dũng cảm. Nó lao đi, tốc độ nhanh như chớp, vượt qua các cạm bẫy cuối cùng, những luồng năng lượng hỗn loạn không thể chạm vào nó. Hắc Phong lao thẳng về phía đài tế, không chút do dự.
Lục Vô Trần, với thân hình mờ ảo, bám sát Tần Mặc, bảo vệ phía sau hắn khỏi những tàn dư của linh lực hỗn loạn. Y biết, giờ phút này, Tần Mặc là hy vọng duy nhất.
Cả nhóm lao đi như một mũi tên xuyên qua màn sương mù hỗn loạn. Họ phá vỡ bức tường linh lực cuối cùng, một lớp chắn vô hình nhưng kiên cố được tạo thành từ linh khí bùng nổ của Huyền Vực Tâm Châu. Tiếng "Rắc!" vang lên khô khốc, và ánh sáng chói lòa bao trùm lấy tất cả.
Tần M���c cảm thấy cơ thể mình như bị một lực đẩy mạnh mẽ hất tung về phía trước. Khi ánh sáng chói lòa tan đi, hắn thấy mình đang đứng trên một đài tế rộng lớn, được khắc những ký tự cổ xưa phát sáng rực rỡ. Trung tâm đài tế là một khối cầu pha lê khổng lồ, bên trong đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng cũng đầy đau đớn – đó chính là Huyền Vực Tâm Châu, đang bị kéo căng đến cực hạn.
Ngay phía trước hắn, trên bậc thang cao nhất của đài tế, Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, vẫn ung dung, ánh mắt lạnh lùng và đầy tính toán. Hắn nở một nụ cười nhạt, không chút cảm xúc, như thể đã chờ đợi Tần Mặc từ rất lâu.
Trận chiến quyết định vận mệnh của Huyền Vực, giữa lý tưởng 'thăng tiên cưỡng chế' và con đường 'cân bằng bản chất', đã chính thức bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.