Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1243: Huyết Dụ Tâm Châu: Tiếng Vọng Khổ Đau Của Huyền Vực

Tiếng “thịch… thịch…” cuồng bạo vang vọng khắp Thiên Cung, không còn là âm thanh của một trái tim sống động mà là tiếng trống trận của sự diệt vong. Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây đã biến thành một khối cầu tím đen khổng lồ, không ngừng co bóp và giãn nở, mỗi nhịp đập lại phún ra những làn sóng năng lượng hỗn loạn, nuốt chửng linh khí và ý chí của vạn vật. Chúng xoáy sâu vào từng ngóc ngách của Thiên Cung, bẻ cong không gian, làm méo mó thời gian, biến cảnh quan tráng lệ thuở nào thành một bức tranh hỗn mang của sự hủy hoại.

Trước kia, Thiên Cung là hiện thân của sự siêu phàm, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như được tạo tác bởi bàn tay của thần linh. Những cây cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, lung linh như dải lụa tiên, dẫn lối đến những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, nơi suối nguồn thanh khiết chảy từ trời cao. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, cùng không khí trong lành tinh khiết tạo nên một bản giao hưởng của thanh tịnh và an lạc. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị nhuộm đen bởi sắc tím của sự hủy hoại. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và ozone nồng nặc, xen lẫn mùi đất chết, cây cỏ khô héo từ những vùng đất xa xôi bị hút cạn sinh lực. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm đã biến thành tiếng rên rỉ thê lương, tiếng nhạc tiên đã tắt lịm, nhường chỗ cho những tiếng la hét yếu ớt, những tiếng gào thét của vạn vật đang bị nghiền nát, bị rút cạn từ khắp nơi trên Huyền Vực.

Tần Mặc, dù đang nhắm mắt, vẫn cảm nhận rõ rệt sự đau đớn tột cùng của Huyền Vực. ‘Ý chí thấu hiểu’ của hắn như một sợi tơ mong manh, kết nối hắn với mạch máu đang khô cạn của thế giới. Hắn thấy những dòng sông từ xa xăm cuộn trào lên không trung, không phải để thăng hoa mà là để bị nghiền nát thành những hạt bụi linh khí, rồi bị hút ngược vào trong Tâm Châu. Hắn thấy những ngọn núi hùng vĩ bỗng chốc hóa thành cát bụi, những rừng cây cổ thụ vạn năm mục rữa trong khoảnh khắc, không phải là sự lão hóa tự nhiên mà là sự cưỡng bức hủy diệt. Từ Linh Thú Sơn Mạch, tiếng gầm gừ thê lương của Bạch Hổ Lão Tổ vọng lại, đau đớn đến xé lòng, nhưng âm thanh ấy cũng đang yếu dần, như một ánh nến sắp tàn. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ vốn bất khả xâm phạm, giờ đây toàn thân phủ đầy những vết nứt, linh lực của nó bị rút cạn từng chút một, khiến nó không thể giữ vững vẻ uy nghi thường thấy. Các đồng minh khác cũng đang gồng mình chống đỡ. Tô Lam, tay nắm chặt Vô Danh Kiếm trong sự giằng xé, cố gắng duy trì một lá chắn kiếm khí yếu ớt quanh Tần Mặc, nhưng đôi vai nàng run rẩy, sắc mặt tái nhợt như tờ. Thiết Giáp Thành Linh kêu rên, thân thể hư ảo của nó phát ra tiếng ken két đau đớn khi các mảng giáp bắt đầu nứt vỡ, những đường vân ánh sáng trên người nó mờ đi trông thấy. Cổ Kiếm Hồn, vốn là một thực thể vô hình, cũng đang mờ nhạt dần, kiếm ý sắc bén của nó bị áp lực hỗn loạn làm cho lung lay.

Xa xa, Mộc Lâm Chủ gục xuống, cơ thể gầy guộc của y khô héo như một cây cổ thụ bị rút cạn nhựa sống. Những chiếc lá và hoa rừng cài trên tóc y rụng tả tơi, ánh mắt xanh biếc đầy trí tuệ giờ đây đong đầy tuyệt vọng. Y thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô rơi: “Huyền Vực… đang khóc… Ta nghe thấy… tiếng khóc của từng chiếc lá… từng dòng suối…”

Tần Mặc cảm nhận tất cả. Đau đớn không chỉ thể xác mà còn là tinh thần, ý chí của hắn bị thử thách đến cực hạn. Hắn nắm chặt Vô Danh Kiếm, ánh sáng trắng từ thanh kiếm bùng lên, xuyên qua màn sương tím đen, tạo thành một luồng sáng duy nhất, kết nối trực tiếp hắn với “trái tim” đang bị tra tấn kia. Thông qua Vô Danh Kiếm, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được nỗi đau, mà còn cảm nhận được sự *phản kháng* yếu ớt ấy. Nó không phải là một sự phản kháng bạo lực, mà là sự kiên định không chịu khuất phục, là ý chí không để bản thân bị bóp méo hoàn toàn.

Thiên Diệu Tôn Giả, với thân ảnh bị năng lượng tím đen bao phủ, đứng sừng sững trước “trái tim” đang biến đổi, ánh mắt cuồng loạn, rực sáng như hai đốm lửa ma quái. Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó, đầy vẻ tự mãn điên loạn. Hắn không hề nhận ra sự kết nối tinh vi giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu, hắn chỉ thấy Tần Mặc vẫn đứng đó, yếu ớt nhưng kiên cường. Hắn nghĩ rằng mình đã nắm chắc chiến thắng, rằng không ai có thể chống lại sức mạnh của Huyền Vực Tâm Châu khi nó đã bị hắn cưỡng ép đến mức này.

“Thấy chưa, Tần Mặc?” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy áp, vang vọng khắp Thiên Cung như tiếng sấm nổ. Hắn giơ tay, chỉ vào khối Tâm Châu đang đập loạn xạ, “Đây chính là con đường! Con đường duy nhất để Huyền Vực đạt đến đỉnh cao! Tất cả sẽ thăng hoa, sẽ siêu việt!” Hắn xoay một vòng, ánh mắt quét qua những đồng minh đang gồng mình chống đỡ của Tần Mặc, vẻ khinh bỉ hiện rõ. “Những kẻ yếu ớt như các ngươi, mãi mãi không hiểu được khát vọng vĩ đại này! Phải hủy diệt để tái sinh! Phải hy sinh để vĩnh hằng!”

Tần Mặc không mở mắt, nhưng tâm trí hắn phản bác dữ dội. Hắn thì thầm, giọng nói không phát ra thành tiếng nhưng lại như một lời cầu nguyện, một lời khẳng định đầy đau đớn: “Không… Đây không phải là thăng hoa… Đây là hủy diệt… Nỗi đau này… là của toàn bộ sinh linh…” Hắn cảm thấy từng nhịp đập của Tâm Châu như từng nhát dao cứa vào mình, từng hơi thở của Huyền Vực đang thoi thóp. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây đã trở thành hiện thực kinh hoàng. Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua ranh giới, biến khao khát thăng tiên thành một cỗ máy hủy diệt, nuốt chửng cả bản chất tồn tại của thế giới này.

***

Tần Mặc biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Năng lực ‘ý chí thấu hiểu’ của hắn đã đạt đến cực hạn, cho phép hắn không chỉ nghe mà còn cảm nhận được dòng chảy của sự sống đang bị rút cạn, dòng chảy của những ký ức hỗn loạn và những khát vọng bị bóp méo. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm, thanh kiếm cộng hưởng với ý chí của hắn, ánh sáng trên lưỡi kiếm bùng lên yếu ớt nhưng kiên cường, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn. Hắn nhắm mắt lại, đẩy toàn bộ ý chí của mình vào ‘trái tim’ Huyền Vực Tâm Châu đang giãy giụa, không phải để chiến đấu, mà để hòa nhập, để thấu hiểu đến tận cùng.

Một dòng xoáy hỗn loạn của ký ức, khát vọng và nỗi đau lập tức nuốt chửng Tần Mặc. Hắn không còn đứng giữa Thiên Cung nữa, mà như đang trôi nổi trong một vũ trụ vô định, nơi những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí hắn. Hắn thấy những dòng sông rộng lớn, từng là mạch sống của Huyền Vực, giờ khô cạn nứt nẻ, những con cá trong đó hóa thành cát bụi. Hắn thấy những ngọn núi cao ngất trời, từng là cột trụ của thế giới, nay tan rã thành những tảng đá vụn, không còn chút linh khí. Hắn thấy những linh thú hùng mạnh, từng là chúa tể sơn lâm, hóa đá trong nỗi tuyệt vọng, ánh mắt chúng khắc sâu sự kinh hoàng và bất lực. Hắn thấy những thành trì sầm uất, nơi hàng triệu sinh linh sinh sống, sụp đổ thành đống đổ nát, những tiếng kêu cứu tắt lịm trong không gian. Tất cả đều là hậu quả trực tiếp của ‘thăng tiên cưỡng chế’, của khát vọng điên cuồng muốn vượt qua giới hạn của bản thân, của sự ép buộc vạn vật phải từ bỏ ‘vật tính’ nguyên thủy.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của từng sinh linh, từng vật thể, như chính nỗi đau của mình. Mỗi hình ảnh lướt qua đều là một vết cứa vào tâm can hắn. Mùi máu tanh, lưu huỳnh, và mùi khét lẹt của năng lượng bị đốt cháy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải khứu giác vật lý mà là cảm nhận từ sâu thẳm linh hồn. Toàn bộ Huyền Vực đang bị thiêu đốt, đang bị nghiền nát, chỉ vì một ảo vọng.

Nhưng giữa dòng xoáy bi kịch ấy, từ sâu thẳm trong ‘trái tim’ Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc cảm nhận được một ‘ý chí nguyên thủy’ – một ý chí yếu ớt, bị đè nén, bị bóp méo đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng vẫn tồn tại. Đó là ý chí khao khát sự cân bằng, sự tồn tại hài hòa, sự bình yên vốn có. Nó không phải là khát vọng thăng tiến mù quáng, không phải là ham muốn quyền năng vô hạn. Nó chỉ muốn được là chính nó, được nuôi dưỡng sự sống, được tồn tại một cách tự nhiên. Ý chí này giống như một dòng nước ngầm lạnh giá chảy dưới lớp băng dày, một tiếng thì thầm bé nhỏ giữa cơn bão táp, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể phá hủy: đó là bản năng cố hữu của sự tồn tại, khát vọng được là chính mình, dù chỉ trong khoảnh khắc cuối cùng. Nó phản ánh lời cảnh báo từ xa xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Ý chí nguyên thủy này không muốn ‘thăng tiên’, nó chỉ muốn ‘sống’.

Ý chí ấy đang bị đè nén bởi khát vọng điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, bởi hàng ngàn năm tích tụ của niềm tin sai lầm vào con đường thăng tiên vô độ. Nó bị bóp méo, bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho sự hủy diệt. Nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt. Tần Mặc biết, đây chính là hy vọng duy nhất.

Vô Danh Kiếm trong tay hắn rung lên từng hồi, không phải vì sợ hãi, mà như muốn hòa mình vào nhịp đập đau đớn của Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng trắng của nó bùng lên mạnh mẽ hơn, xuyên qua màn sương tím đen, tạo thành một luồng sáng duy nhất, kết nối Tần Mặc với ‘trái tim’ đang bị tra tấn kia. Thông qua Vô Danh Kiếm, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được nỗi đau, mà còn cảm nhận được sự *phản kháng* yếu ớt ấy. Nó không phải là một sự phản kháng bạo lực, mà là sự kiên định không chịu khuất phục, là ý chí không để bản thân bị bóp méo hoàn toàn.

Tần Mặc dồn toàn bộ tâm trí, toàn bộ linh hồn, và ‘ý chí thấu hiểu’ của mình vào luồng sáng trắng đó, truyền đi một thông điệp vô hình nhưng đầy sức nặng vào sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu.

*“Ta nghe thấy ngươi… Ta hiểu nỗi đau của ngươi… Ngươi không cần phải thăng tiên… Ngươi chỉ cần là chính ngươi! Hãy nhớ… bản chất của mình… Hãy là chính mình… Huyền Vực…”*

Lời thì thầm của Tần Mặc, không phát ra thành tiếng, nhưng thông qua Vô Danh Kiếm, thông qua luồng sáng trắng, nó được truyền thẳng vào sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu. Đó không phải là lời an ủi, mà là lời khẳng định sự tồn tại, lời nhắc nhở về bản chất. Hắn không thể dùng sức mạnh để đối phó với sức mạnh hủy diệt này, nhưng hắn có thể dùng ý chí, dùng sự thấu hiểu để đánh thức một ý chí khác, một ý chí nguyên thủy và chân chính đang ngủ say, đang bị giam cầm. Tần Mặc biết rằng, đây là con đường duy nhất để giải thoát Huyền Vực, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách chữa lành.

***

Khi Tần Mặc cố gắng kết nối, truyền đi những lời thì thầm của ‘ý chí thấu hiểu’ vào sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu, một sự dao động nhỏ, gần như không thể nhận ra, đã xảy ra. Huyền Vực Tâm Châu, vốn đang đập loạn xạ theo nhịp điệu của sự hủy diệt, bỗng có một thoáng chững lại, một nhịp đập yếu ớt lệch khỏi quỹ đạo cuồng loạn. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng sự bất thường này đã bị Thiên Diệu Tôn Giả – kẻ đang điều khiển nó – lập tức cảm nhận được.

Hắn ta gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, giọng nói khàn đặc vì sự tức giận và tuyệt vọng, vang vọng khắp Thiên Cung như tiếng sấm nổ. “Ngươi không thể… Ngươi không thể ngăn cản ta! Huyền Vực sẽ thăng hoa, theo cách của ta! Chết đi!” Cơn cuồng nộ bùng phát, ‘Hố Đen của Khát Vọng’ trên người hắn ta bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Vô số luồng năng lượng tím đen đặc quánh như những xúc tu khổng lồ, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo thấu xương, bắn ra từ thân ảnh hắn, lao thẳng về phía Tần Mặc với tốc độ xé gió. Đây là đòn tấn công hủy diệt cuối cùng, không còn là sự cưỡng chế để thăng tiên, mà là một đòn đánh chết chóc, mang theo toàn bộ sức mạnh, sự tuyệt vọng và ý chí tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, nhằm nghiền nát Tần Mặc và dập tắt mọi hy vọng, mọi sự phản kháng. Hắn không thể chấp nhận bất kỳ sự can thiệp nào vào con đường mà hắn đã chọn.

Tần Mặc, đang hoàn toàn đắm chìm trong sự kết nối với Huyền Vực Tâm Châu, không thể tự vệ. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng hủy diệt đang lao đến, nhưng tâm trí hắn không thể thoát khỏi dòng chảy ký ức và ý chí nguyên thủy của Huyền Vực. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, nhưng hắn lại yếu đuối nhất về mặt thể chất.

Ngay lập tức, những đồng minh của Tần Mặc, dù kiệt sức đến cùng cực, vẫn cố gắng đứng vững. Họ biết, nếu Tần Mặc thất bại, tất cả sẽ kết thúc. Không còn Huyền Vực, không còn ý nghĩa gì cho sự tồn tại của họ.

Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực, lao lên phía trước. “Tần Mặc, đừng lùi bước!” Nàng rút Vô Danh Kiếm, kiếm ý mạnh mẽ bùng lên, nhưng nàng lại không tấn công. Thay vào đó, nàng xoay kiếm, tạo ra một vòng xoáy kiếm khí màu xanh lam quanh Tần Mặc, cố gắng làm suy yếu những xúc tu năng lượng tím đen đang lao tới. Tuy nhiên, sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả quá khủng khiếp, lá chắn của nàng lập tức bị xuyên thủng, từng sợi kiếm khí tan biến trong không trung. Nàng ho ra một ngụm máu tươi, nhưng vẫn không lùi, dùng chính thân mình làm lá chắn, ánh mắt vẫn hướng về Tần Mặc, tràn đầy sự tin tưởng.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng cuối cùng, tiếng gầm thê lương nhưng đầy uy lực. Thân hình khổng lồ của nó co rúm lại, toàn thân phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nhưng cũng đầy những vết nứt. Nó không còn sức mạnh để tấn công, nhưng nó vẫn là một vị thần thú bảo hộ. Nó phóng ra một làn sóng âm thanh nguyên thủy, một tiếng gầm vang dội đến từ sâu thẳm linh hồn, làm chậm lại một phần nhỏ những xúc tu tím đen đang đến gần. Tiếng gầm ấy khiến không gian rung chuyển, và Bạch Hổ Lão Tổ cũng khuỵu xuống, toàn thân run rẩy, ánh mắt vàng rực mờ đi. “Tần Mặc… cứu lấy Huyền Vực…!”

Thiết Giáp Thành Linh kêu rên, thân thể hư ảo của nó phát ra tiếng ken két đau đớn khi các mảng giáp bắt đầu nứt vỡ. Nó dồn toàn bộ ý chí bảo vệ, tạo ra một bức tường vô hình bằng linh lực của thành trì, nhưng bức tường ấy cũng chỉ cầm cự được trong gang tấc trước đòn tấn công hủy diệt. Những đường vân ánh sáng trên người nó mờ đi trông thấy, như một tòa thành đang sụp đổ. “Nguồn gốc… đang bị hủy hoại… Ta… ta không thể giữ vững…” Những từ ngữ của nó vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đầy sự kiệt sức.

Cổ Kiếm Hồn thở dài một tiếng, ánh mắt sắc bén giờ đây mang theo một chút bi thương. Kiếm ý của nó bùng lên, không phải để chống đỡ, mà để cộng hưởng với Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc, như muốn tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho hắn. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nhưng ý chí ấy, khi bị cưỡng ép đến cực hạn, liệu có thể trụ vững?” Lời nói của nó như một câu hỏi, không chỉ cho Tần Mặc mà còn cho chính bản thân Huyền Vực.

Mưa năng lượng tím đen như giông bão, gió linh khí hỗn loạn gào thét, xé toạc không gian Thiên Cung. Mùi ozone nồng nặc đến nghẹt thở, hòa lẫn với mùi máu tanh và lưu huỳnh. Những xúc tu năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả xé nát mọi thứ trên đường đi, lao về phía Tần Mặc như những con rắn độc khổng lồ. Các đồng minh của Tần Mặc, với sự hy sinh và ý chí kiên cường, đã tạo ra một lá chắn yếu ớt, mong manh như pha lê trước bão tố. Nhưng lá chắn ấy, với mỗi giây trôi qua, lại càng tan vỡ thêm một chút.

Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng loạn tột độ, nhìn thấy sự kháng cự vô vọng của họ, nụ cười méo mó trên môi càng sâu đậm. Hắn đã đến giới hạn, hắn đã dốc toàn bộ sức mạnh vào đòn tấn công này. Hắn tin rằng, một khi Tần Mặc bị tiêu diệt, không còn ai có thể ngăn cản hắn hoàn thành sự ‘thăng hoa’ vĩ đại của Huyền Vực, dù cho nó có phải trả giá bằng sự hủy diệt của chính thế giới này đi chăng nữa.

Tần Mặc, trong cõi hỗn loạn của ý chí và ký ức, cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ bên ngoài, cảm nhận được sự hy sinh của các đồng minh, và cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Huyền Vực. Hắn biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng. Sự thấu hiểu ‘ý chí nguyên thủy’ của Huyền Vực Tâm Châu bởi Tần Mặc sẽ là chìa khóa để hóa giải hoặc thay đổi quá trình ‘thăng tiên cưỡng chế’. Sự cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả báo hiệu rằng hắn đã gần đạt đến giới hạn, và sự sụp đổ của hắn có thể đến từ chính sự mất cân bằng mà hắn tạo ra. Nhưng liệu hắn có đủ thời gian?

Ngay lúc những xúc tu tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả sắp chạm tới Tần Mặc, một tiếng “thịch…” vang lên. Lần này, không phải từ Huyền Vực Tâm Châu, mà là từ chính Tần Mặc, từ sâu thẳm trong linh hồn hắn, một nhịp đập đồng điệu với ý chí nguyên thủy của Huyền Vực.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free