Vạn vật không lên tiên - Chương 1249: Phản Phệ Của Ý Chí: Sự Điên Loạn Thực Sự
Sự phẫn nộ của Tần Mặc vang lên giữa không gian đang vặn vẹo, nhưng dường như nó bị nuốt chửng bởi cơn cuồng nộ hủy diệt mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tạo ra. Sau lời tuyên bố điên loạn của hắn, Thiên Cung đã hoàn toàn biến mất, không còn là những tàn tích đổ nát mà là một hố đen khổng lồ, một vết thương nham nhở xé toạc tấm màn không gian. Từ đó, một luồng năng lượng đen đỏ cuồng bạo trào ra, cuốn theo những mảnh vỡ của Thiên Cung, những linh khí biến chất và cả những tiếng gào thét không hình dạng của vạn vật bị nó chạm đến.
Không gian xung quanh Thiên Cung, nay đã trở thành cái hố sâu không đáy, đã bị biến dạng đến mức không thể nhận ra. Những quy tắc vật lý vốn có của Huyền Vực dường như đã bị xé nát, thay vào đó là một sự hỗn loạn vô hạn. Những vết nứt sâu hoắm, đen ngòm như những miệng vực không đáy, không ngừng mở ra và khép lại, nuốt chửng mọi thứ. Từ những khe nứt ấy, những tia sét đen kịt, đậm đặc và cuồng bạo hơn bất kỳ loại thiên lôi nào, bắn ra tứ phía, xé toạc cả hư không, tạo ra những vết sẹo vĩnh viễn trên tấm màn bầu trời vốn đã bị vặn vẹo đến khó tin. Bầu trời không còn phân biệt được ngày đêm, chỉ còn là một bức tranh hỗn độn của năng lượng hủy diệt, nơi màu đen của hư vô hòa lẫn với màu đỏ máu của cơn thịnh nộ, và những ánh chớp xanh tím của linh lực bị biến chất.
Từ trung tâm của cơn ác mộng đó, khối năng lượng khổng lồ, vặn vẹo mà Thiên Diệu Tôn Giả đã biến thành, không ngừng xoắn vặn và co giãn. Nó không còn là hình hài con người, cũng không phải là một sinh vật có thể nhận dạng. Đó là một hiện thân của sự hỗn loạn, một cơn bão linh khí đen đỏ không ngừng phun trào, lan tỏa ra khắp không gian. Mỗi lần khối năng lượng ấy co rút hay giãn nở, một luồng uy áp kinh thiên động địa lại bùng nổ, vượt xa tất cả những gì Thiên Diệu Tôn Giả đã thể hiện trước đây. Đó là một áp lực đủ để nghiền nát cả ý chí của vạn vật, khiến không chỉ những người còn sống sót mà cả bản chất của không gian, thời gian cũng phải run rẩy.
Sức mạnh hủy diệt ấy không chỉ giới hạn ở khu vực Thiên Cung. Nó lan rộng ra ngoài, như một vết ung nhọt khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng toàn bộ Huyền Vực. Nó xé toạc không gian, tạo ra một vết nứt không gian khổng lồ khác, nối thẳng từ tàn tích Thiên Cung đến Vực Sâu Vô Định. Vực Sâu Vô Định, vốn đã là một nơi hoang tàn, u ám, giờ đây lại càng trở nên kinh hoàng hơn. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc. Những con đường mòn cổ xưa đã đổ nát, những chiếc cầu treo bằng dây leo đã mục ruỗng, giờ đây bị cuốn vào cơn lốc năng lượng, tan biến không dấu vết.
Tiếng gió rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm vực thẳm, tiếng rơi của đá không ngừng, và tiếng của các sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến tràn ngập không khí, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Dù là ban ngày, nhưng không gian vẫn tối tăm như đêm, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, hay những tia chớp đen đỏ từ thực thể Thiên Diệu Tôn Giả chiếu rọi. Gió mạnh thổi liên tục, mang theo mưa axit và sương mù độc, không khí nặng nề, khó thở, luôn trong trạng thái u ám và tối tăm, nhiệt độ cực thấp, lạnh lẽo thấu xương.
Các đồng minh của Tần Mặc, dù đã kiệt sức đến cùng cực, vẫn kiên cường chống đỡ. Tô Lam ôm ngực, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Nàng cảm nhận được luồng uy áp kinh khủng đè nặng lên linh hồn, khiến toàn thân như muốn vỡ vụn. "Sức mạnh này... kh��ng giống như hắn ta trước đây! Hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát rồi!" Nàng thốt lên, giọng nói khản đặc, ánh mắt phượng sáng ngời giờ đây nhuốm đầy vẻ tuyệt vọng và lo lắng. Những đường kiếm của nàng, vốn sắc bén và linh hoạt, giờ đây phải dồn hết sức vào việc phòng ngự, tạo ra một lá chắn linh lực mong manh trước những luồng năng lượng hủy diệt.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình lão hổ khổng lồ bị đẩy lùi thêm mấy bước trên mặt đất nứt nẻ. Lớp lông trắng muốt như tuyết của lão giờ đây xuất hiện những vết nứt sâu hơn, như thể chính bản thể của một thần thú vĩ đại cũng không thể chịu đựng được sức ép này. "Kẻ điên! Hắn đang tự hủy diệt chính mình và cả thế giới này!" Tiếng gầm của lão tổ như một tiếng sấm, nhưng ẩn chứa sự bất lực và phẫn nộ. Lão dùng toàn bộ sức mạnh bản năng của mình, tạo ra những đợt sóng linh lực màu bạc để chống đỡ, nhưng chúng dường như chỉ làm chậm lại đôi chút sức tiến của cơn bão.
Thiết Giáp Thành Linh phát ra tiếng ken két ch��i tai, như tiếng kim loại bị vặn vẹo đến cực hạn. Lớp lá chắn được tạo thành từ ý chí của thành trì, vốn kiên cố như núi thép, giờ đây lung lay dữ dội, như sắp tan vỡ. Những hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực mà nó tạo ra, với áo giáp bằng đá và kim loại, liên tục bị xé nát, lại tái tạo, rồi lại bị xé nát. Nó dùng toàn bộ bản thân mình làm lá chắn, bảo vệ những khu vực còn sót lại của Vực Sâu Vô Định khỏi sự tàn phá của luồng năng lượng đen đỏ.
Cổ Kiếm Hồn thở dốc, dáng người đàn ông trung niên uy nghi của y giờ đây run rẩy. Vô Danh Kiếm trong tay y ngân lên một tiếng bi ai, kiếm thể rung động không ngừng như đang khóc than cho số phận của Huyền Vực. Kiếm khí của y, vốn là biểu tượng của sự sắc bén và kiên định, giờ đây phải căng mình chống đỡ những luồng năng lượng hỗn loạn, cố gắng xé nát chúng trước khi chúng kịp lan đến những đồng minh khác. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," y thầm nhủ, nhưng ngay cả ý chí sắt đá của y cũng đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) càng trở nên mờ ảo, như một bóng ma sắp biến mất trong làn sương mù độc. Y cố gắng dùng ý chí của mình để trấn an các vật thể xung quanh, nhưng ngay cả linh hồn đã thức tỉnh của y cũng đang phải chịu đựng sự ăn mòn khủng khiếp. "Hãy nhớ lý do ban đầu của mình..." Y thì thầm, lời nói yếu ớt như làn khói, nhưng vẫn cố gắng giữ cho tinh thần của mọi người không hoàn toàn sụp đổ. Thiên Sách Lão Nhân thì gầy gò hơn bao giờ hết, ôm chặt chồng sách cổ vào lòng, cố gắng tìm kiếm trong những trang giấy úa màu một manh mối, một cách giải quyết từ những tai họa cổ xưa, nhưng đôi mắt tinh anh của lão cũng ánh lên sự tuyệt vọng. Mộc Lâm Chủ thì hoàn toàn gục xuống, cây trượng gỗ trong tay lão đã hóa thành tro bụi, bản thân lão cũng đang dần bị đồng hóa bởi năng lượng hỗn loạn, những thảm thực vật xung quanh lão hóa vàng úa, khô héo rồi tan biến.
Tần Mặc, sắc mặt tái nhợt như cái chết, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định không hề nao núng. Hắn ôm chặt Huyền Vực Tâm Châu vào lòng, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của nó, như thể nó đang cố gắng bám víu vào sự sống. Tần Mặc biết, đây không còn là cuộc chiến của triết lý suông nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử thực sự. Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua mọi giới hạn của lý trí, biến mình thành một công cụ hủy diệt thuần túy, một con đường dẫn đến sự thăng tiên cưỡng chế không gì có thể ngăn cản. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi cháy khét của linh khí biến chất, và cả mùi máu tanh của những sinh linh không may mắn đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí ghê rợn, xông thẳng vào tâm trí hắn. Tiếng gầm rú hỗn loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, tiếng kêu than của vạn vật, tiếng đổ nát của thế giới, tiếng gió rít thê lương, và tiếng năng lượng va chạm xé tai không ngừng tấn công thính giác của Tần Mặc. Hắn buộc phải tập trung cao độ, dùng năng lực thấu hiểu ý chí của mình để lắng nghe, để cảm nhận, không chỉ sự cuồng loạn mà còn là bản chất sâu xa của luồng năng lượng này. Hắn biết, Huyền Vực, giờ đây, đang nằm trọn trong tay hắn. Ánh sáng kiên định từ Huyền V���c Tâm Châu trong tay hắn, và ánh mắt không hề dao động của hắn, là hai điểm sáng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn này, một tia hy vọng mong manh trước bờ vực hủy diệt. Hắn phải tìm ra cách.
***
Tần Mặc nhắm chặt đôi mắt, ôm chặt Huyền Vực Tâm Châu vào lòng, xuyên qua lớp năng lượng hỗn loạn đang xoắn vặn và gào thét. Hắn không chỉ cố gắng cảm nhận sự điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả mà còn cả một sự giằng xé nội tại sâu thẳm bên trong khối năng lượng khổng lồ ấy, một thứ mà mắt thường không thể thấy, tai thường không thể nghe. Trung tâm của cơn bão hủy diệt này, nơi Thiên Cung từng ngự trị, giờ chỉ còn là một vùng không gian vặn vẹo, nơi các quy tắc vật lý bị phá vỡ hoàn toàn. Linh khí hỗn loạn đến mức tạo thành những cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, xoay tròn với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Mùi lưu huỳnh, mùi cháy khét của linh khí biến chất nồng nặc đến mức ngạt thở. Bầu không khí ngột ngạt, đầy áp lực, màu sắc không gian biến đổi liên tục từ đen kịt sang đỏ thẫm, rồi lại xanh tím, như một bức tranh kinh hoàng của sự hỗn mang.
Với Huyền Vực Tâm Châu trong tay, Tần Mặc không dùng mắt để nhìn, không dùng tai để nghe, mà dùng toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình để "cảm nhận" mọi thứ. Hắn cảm thấy mình như một sợi chỉ mỏng manh đang cố gắng luồn lách qua một mạng nhện khổng lồ, mỗi sợi tơ đều là một luồng năng lượng hủy diệt có thể xé nát hắn bất cứ lúc nào. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn cần phải đi sâu hơn, đến tận cùng của sự điên loạn này, để hiểu rõ bản chất của nó.
Khi hắn càng tiến sâu, một sự thật kinh hoàng dần hé lộ. Hắn cảm nhận được không chỉ ý chí cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn cả một sự phản kháng mãnh liệt, một tiếng gầm thầm lặng nhưng đầy uy lực từ chính Huyền Vực Tâm Châu. Viên châu báu trong tay hắn không chỉ phát sáng mãnh liệt, mà còn rung động dữ dội, như một trái tim đang đập loạn xạ, cố gắng thoát khỏi một xiềng xích vô hình.
Tần Mặc chợt hiểu ra. Đây không phải là sức mạnh thuần túy của Thiên Diệu Tôn Giả. Đây là sự phản phệ!
Thiên Diệu Tôn Giả, trong nỗ lực cưỡng ép vạn vật "thăng tiên", đã hấp thụ và cố gắng bẻ cong ý chí cân bằng của Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng Huyền Vực Tâm Châu, là cốt lõi của thế giới, là hiện thân của sự cân bằng vạn vật, không thể bị bẻ cong hoàn toàn. Nó có ý chí của riêng nó. Và khi ý chí đó bị cưỡng ép đến cực hạn, nó sẽ phản phệ.
Cơn cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, sự tàn bạo vô độ mà hắn đang thể hiện, không hoàn toàn xuất phát từ ý chí méo mó của hắn nữa. Nó là sự pha trộn kinh hoàng giữa khát vọng mù quáng của Tôn Giả và sự phẫn nộ, đau đớn của chính Huyền Vực Tâm Châu khi bị cưỡng bức. Năng lượng của Huyền Vực Tâm Châu, vốn là nguồn gốc của sự sống và cân bằng, giờ đây bị bóp méo, trở thành một dòng lũ hủy diệt, xé rách tâm trí và bản chất của Tôn Giả. Nó biến niềm tin "thăng tiên" của hắn thành một cơn ác mộng hủy diệt không thể kiểm soát.
Tần Mặc cảm nhận được những "mảnh vỡ" của lý trí Tôn Giả trôi nổi trong cơn bão năng lượng. Chúng yếu ớt, méo mó, nhưng vẫn còn đó. Chúng bị nhấn chìm, bị vặn vẹo bởi chính sức mạnh mà hắn ta muốn dùng để "cứu rỗi" thế giới. Huyền Vực Tâm Châu không chỉ cung cấp sức mạnh mà còn đang xé rách hắn từ bên trong, khiến hắn mất đi mọi lý trí, chỉ còn lại sự tàn bạo nguyên thủy nhất. Đây không phải là sự thăng hoa, mà là một sự "thăng tiên" bằng cách tự hủy hoại bản thân và thế giới xung quanh, một "thang máy" dẫn đến địa ngục chứ không phải thiên đường như hắn ảo tưởng.
Tần Mặc hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Sự thật này vừa kinh hoàng, vừa mang đến một tia hy vọng mong manh. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả đang bị chính Huyền Vực Tâm Châu phản phệ, vậy thì liệu có cách nào để Tần Mặc, người có thể giao tiếp với ý chí của vạn vật và ôm giữ Huyền Vực Tâm Châu, có thể "điều hòa" nó, hoặc ít nhất là tách rời sự phẫn nộ của Huyền Vực khỏi ý chí của Tôn Giả?
“Đây không phải là sức mạnh của một Chân Tiên... Đây là sự phẫn nộ của chính Huyền Vực! Ngươi không điều khiển nó, ngươi đang bị nó nuốt chửng!” Tần Mặc truyền ý niệm, không phải bằng lời nói mà bằng chính ý chí của mình, gửi thẳng vào khối năng lượng hỗn loạn. Hắn không biết Thiên Diệu Tôn Giả có còn đủ lý trí để nghe hay không, nhưng hắn phải thử. Hắn muốn hắn ta hiểu rằng, con đường hắn chọn không phải là cứu rỗi, mà là sự tự hủy diệt mang tính ép buộc.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh lên sự thấu hiểu và một quyết tâm mới. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa của sự kiên định. Hắn đã tìm thấy bản chất của kẻ thù. Kẻ thù không phải là một vị thần tiên hùng mạnh, mà là một kẻ đang bị chính khát vọng của mình và sự phản phệ của thế giới nhấn chìm. Hắn phải đối mặt với không chỉ một mà là hai ý chí cuồng loạn: ý chí thăng tiên mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả và ý chí phản kháng đau đớn của Huyền Vực Tâm Châu. Nhiệm vụ của hắn không phải là đánh bại, mà là điều hòa, là chữa lành.
***
Trong khi Tần Mặc đang đối mặt với sự thật kinh hoàng về bản chất của cơn cuồng loạn, toàn bộ Huyền Vực đang gánh chịu thảm họa không thể tưởng tượng nổi. Dưới ảnh hưởng của thực thể Thiên Diệu Tôn Giả mất kiểm soát, những vết nứt không gian nhỏ xuất hiện khắp nơi, như những vết rạn trên một tấm gương khổng lồ. Từ những vết nứt ấy, năng lượng màu xanh lam và vàng kim của linh khí nguyên bản trộn lẫn với màu đỏ thẫm của sự hủy diệt, tạo thành những luồng xoáy năng lượng hỗn loạn, càn quét qua mọi cảnh quan.
Tần Mặc, thông qua Huyền Vực Tâm Châu và năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận được từng tiếng kêu đau đớn, từng ý chí bị vặn vẹo của vạn vật. Hắn cảm thấy như hàng tỷ sợi dây vô hình đang kéo giật tâm hồn hắn, mỗi sợi dây là một tiếng thét của một sinh linh, một cây cỏ, một dòng sông đang bị giày vò.
Những khu rừng xanh tốt bị thiêu rụi trong chốc lát, không phải bởi lửa phàm trần, mà bởi những luồng năng lượng đen đỏ cuồng bạo. Cây cối biến thành tro bụi, các linh thú trú ngụ trong đó hóa thành những hình thù dị dạng, gào thét trong đau đớn trước khi tan biến vào hư vô. Biển cả sôi trào, những con sóng khổng lồ gầm thét, không phải do bão tố mà do linh khí bị ô nhiễm, khiến nước biển biến thành màu đen đặc quánh. Các sinh vật biển khổng lồ quằn quại, thân thể biến dạng, một số hóa đá, một số tan chảy, tất cả đều chết trong sự đau đớn tột cùng. Các thành trì kiên cố, nơi từng là biểu tượng của nền văn minh, sụp đổ như những lâu đài cát, không phải bởi thiên tai mà bởi những cơn địa chấn linh lực, những cột sáng đen đỏ xé nát chúng từ bên trong. Tiếng la hét của sinh linh, tiếng đổ vỡ của núi non, tiếng nước biển dâng trào và tiếng đất đá nứt toác tạo thành một bản hùng ca bi tráng của sự hủy diệt.
Mùi linh khí bị ô nhiễm, mùi máu, mùi cháy khét của những sinh vật bị biến chất tràn ngập không khí, khiến cho Huyền Vực trở thành một địa ngục trần gian. Bầu không khí tuyệt vọng, hỗn loạn, sự sống đang bị rút cạn từng chút một. Thiên tai liên tục xảy ra: bão năng lượng, động đất, núi lửa phun trào, không phải là những hiện tượng tự nhiên mà là sự phản ứng dữ dội của Huyền Vực trước sự cưỡng ép "thăng tiên" điên loạn.
Tần Mặc cảm nhận được rằng những sinh linh, những vật thể đang bị cưỡng ép "thăng tiên" dưới áp lực của năng lượng hỗn loạn này, thay vì thăng hoa, chúng chỉ biến thành những thực thể méo mó, điên loạn, hoặc tan biến vào hư vô. Một thanh kiếm, thay vì trở thành thần khí, lại hóa thành một khối sắt gỉ sét, nhưng lại có linh tính hung bạo, không ngừng chém giết vô tri. Một ngọn núi, thay vì hóa thành tiên sơn, lại biến thành một khối đá biết chuyển động, nhưng lại chỉ biết gầm gừ và nghiền nát mọi thứ xung quanh. Đó là sự "thoát ly bản chất" theo cách tàn bạo nhất, một bi kịch mà Tần Mặc đã luôn cảnh báo.
Sự tàn phá này củng cố thêm nhận định của Tần Mặc về sự phản phệ. Thiên Diệu Tôn Giả không còn là kẻ thù có thể đối thoại, mà là một tai họa thiên nhiên cần phải "dập tắt" hoặc "điều hòa". Hắn không còn là một cá thể với ý chí rõ ràng, mà đã trở thành một phần của sự mất cân bằng, một hiện thân của cơn thịnh nộ của chính Huyền Vực.
Lục Vô Trần, dù thân ảnh đã gần như trong suốt, yếu ớt đến mức sắp tan biến, vẫn cố gắng truyền một ý niệm đến Tần Mặc. "Hắn đã trở thành một phần của sự mất cân bằng. Ý chí của hắn và sự phẫn nộ của Huyền Vực đang hòa làm một... một sự hủy diệt không mục đích!" Lời nói không thành tiếng, nhưng ý niệm ấy rõ ràng như tiếng chuông cảnh tỉnh, xác nhận điều mà Tần Mặc đã nhận ra. Sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả không còn là định hướng của hắn, mà là sự hỗn loạn vô định, một cơn bão chỉ biết tàn phá mà không có mục tiêu cuối cùng.
Tần Mặc siết chặt Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng từ viên châu báu trong tay hắn càng lúc càng mạnh mẽ, như một nguồn sống kiên cường giữa biển lửa tận thế. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự đau đớn của vạn vật, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được ý chí bám víu vào sự sống, vào cân bằng của chúng. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với một cơn bão năng lượng đã mất lý trí. Hắn cần một phương pháp mới, một phương pháp mà chỉ hắn mới có thể thực hiện.
Hắn truyền đạt nhận định của mình cho các đồng minh, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng ý chí mạnh mẽ, rõ ràng, gửi thẳng vào tâm trí họ. Hắn giải thích rằng Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây không còn là Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một thực thể bị phản phệ, bị chính Huyền Vực Tâm Châu nuốt chửng và biến thành công cụ hủy diệt. Hắn không thể bị đánh bại bằng sức mạnh thông thường.
Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Cổ Kiếm Hồn, Thiên Sách Lão Nhân và cả Lục Vô Trần đều cảm nhận được ý niệm của Tần Mặc. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mệt mỏi của họ. Họ đã chiến đấu đến kiệt sức, đã tuyệt vọng, nhưng giờ đây, lời của Tần Mặc đã mở ra một lối thoát, một hướng đi mới.
"Chúng ta không thể chiến đấu với cơn bão," Tần Mặc truyền ý niệm, "Chúng ta phải điều hòa nó, hoặc tách rời nó khỏi nguồn gốc sức mạnh."
Hắn ngước nhìn lên thực thể năng lượng khổng lồ đang gầm thét, hủy diệt. Áp lực từ năng lượng hủy diệt vẫn đè nặng lên mọi thứ, sự lạnh lẽo từ không gian bị xé rách vẫn thấu xương, và sự rung động mạnh mẽ từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng mà hắn đang mang. Nhưng giờ đây, trong đôi mắt Tần Mặc, không còn sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một tia sáng của quyết tâm sắt đá.
Hắn phải sử dụng Huyền Vực Tâm Châu một cách trực tiếp và sâu sắc hơn nữa, không chỉ là hòa mình vào nó mà có thể là dùng chính nó để "thanh tẩy" Tôn Giả, để tách biệt ý chí méo mó của hắn khỏi sự phẫn nộ của Huyền Vực. Sự phản phệ của Tôn Giả chính là điểm yếu cuối cùng, là cánh cửa duy nhất để Tần Mặc có thể đảo ngược tình thế, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn. Sự hợp lực của các đồng minh, cùng với sự thấu hiểu mới của Tần Mặc, sẽ là chìa khóa cho chiến thắng cuối cùng. Huyền Vực sẽ bị tổn thương nặng nề, nhưng ít nhất, nó vẫn còn cơ hội để được chữa lành.
Tần Mặc hít một hơi sâu, đôi mắt dán chặt vào khối năng lượng hỗn loạn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Trận chiến sinh tử thực sự, không phải để hủy diệt, mà để cứu vãn, giờ đây mới chính thức bắt đầu. Huyền Vực, giờ đây, đang gào thét trong đau đớn, và Tần Mặc là người duy nhất có thể lắng nghe tiếng gào thét ấy. Hắn sẽ không phụ lòng tin của vạn vật.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.