Vạn vật không lên tiên - Chương 1252: Thiên Địa Nhất Niệm: Vùng Đất Ý Chí Tự Do
Thiên Cung, vốn là hiện thân của sự tráng lệ và uy nghiêm, giờ đây như một di hài khổng lồ giữa tầng mây. Các cung điện bằng ngọc và vàng, từng lấp lánh dưới ánh kim ô, nay phủ một lớp bụi tro xám xịt, bị nứt toác bởi những luồng năng lượng hỗn loạn. Từng mảng ngọc quý vỡ vụn, rơi lả tả như những giọt nước mắt băng giá. Các cầu vồng tự nhiên từng là những con đường lung linh, giờ chỉ còn là những dải màu nhạt nhòa, đứt đoạn, chìm khuất trong sương mù tím đen vần vũ. Linh thảo và hoa tiên trong vườn thượng uyển đã héo tàn, cháy khô, thay thế bằng mùi khét lẹt của sự hủy diệt và mùi máu tanh nồng. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm không còn du dương, mà rít lên như những tiếng than khóc thảm thiết, hòa cùng tiếng nứt vỡ không ngừng của kiến trúc và tiếng gầm gừ phẫn nộ từ khối năng lượng tím đen đang co rút ở trung tâm. Bầu không khí vốn thanh khiết, giờ đặc quánh mùi ozone và tử khí, nặng nề đến mức khó thở.
Tần Mặc quỳ gối giữa đống đổ nát, thân thể hắn run rẩy bần bật. Mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu trong cơ thể hắn dường như đang cộng hưởng với tiếng rên rỉ của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự suy kiệt đến tận cùng của thế giới, nỗi đau đớn của vạn vật bị cưỡng ép, bị xé nát. Từ sâu thẳm trong thinh không, quả cầu năng lượng tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả đang co rút, xoáy sâu vào tâm phế của Huyền Vực, chuẩn bị hoàn thành nghi lễ "thăng tiên cưỡng chế" quỷ dị. Ánh sáng tím đen hung tợn ấy như một con quỷ đói khát, đang nuốt chửng sự sống, biến mọi tồn tại thành năng lượng phục vụ cho khát vọng ích kỷ của nó.
Nỗi tuyệt vọng, thứ đã từng nhấn chìm Tần Mặc chỉ vài khắc trước, giờ đây bị thay thế bằng một tia sáng quyết liệt, bất diệt. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng, dù mỏng manh như sợi tơ, dù hiểm nguy đến tính m��ng. Nếu hắn thất bại, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực, mà chỉ là một khối năng lượng vô hồn bị hút cạn. Hắn cắn chặt môi, máu tanh trào ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm nay ánh lên một ngọn lửa cháy bỏng.
*Không thể để hắn thành công… Không phải là kết thúc, mà là sự lựa chọn…*
Trong tâm trí hắn, một tiếng thì thầm yếu ớt, mong manh nhưng tràn đầy sự sống, vang vọng. Đó là tiếng gọi của Huyền Vực Tâm Châu, vật phẩm đã bị Thiên Diệu Tôn Giả hấp thụ, nhưng vẫn còn đó một ý chí kiên cường ẩn sâu bên trong.
*“Cứu… cứu…”*
Tiếng gọi ấy, không phải là lời cầu xin cho bản thân, mà là tiếng kêu cứu cho những mảnh vỡ của sự cân bằng, cho những ý chí bản nguyên đang bị cưỡng đoạt. Nó như một làn nước mát dội vào tâm hồn đang khô cạn của Tần Mặc, tiếp thêm cho hắn sức mạnh. Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận Huyền Vực Tâm Châu, dù bị hấp thụ, vẫn còn rung lên yếu ớt trong tâm khảm của Tôn Giả. Nó là sợi dây liên kết cuối cùng, là cánh cửa duy nhất để hắn có thể chạm tới bản nguyên của thế giới.
Tần Mặc từ từ nhấc tay, đặt lên ngực mình, nơi hắn cảm nhận rõ nhất sự kết nối với Huyền Vực Tâm Châu. Toàn bộ năng lượng, ý chí và sự thấu hiểu vạn vật của hắn, tất cả những gì hắn đã tích lũy trong suốt hành trình dài đằng đẵng, đều được truyền vào đó. Hắn không còn nghĩ đến sống chết, không còn toan tính được mất. Hắn chỉ còn là một ý chí thuần túy, một sợi dây dẫn truyền cho tiếng gọi của sự cân bằng.
Một luồng ánh sáng trong suốt, dịu nhẹ, bắt đầu phát ra từ thân thể gầy gò của Tần Mặc. Ánh sáng ấy không chói chang, không rực rỡ như sức mạnh bạo liệt của tu sĩ, mà thanh khiết như sương sớm, trong lành như dòng suối đầu nguồn. Nó đối lập hoàn toàn với sắc tím đen hung bạo đang bao trùm Thiên Cung, như một đóa sen trắng nở rộ giữa vũng bùn lầy. Ánh sáng ấy không phải là sự phản kháng dữ dội, mà là một lời tuyên ngôn lặng lẽ, một lời mời gọi chân thành. Nó là khởi đầu cho một sự lựa chọn mới.
***
Từ Tần Mặc, vòng sáng trong suốt, lung linh ấy không ngừng khuếch tán, đẩy lùi từng chút một năng lượng tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả. Vòng sáng không mang theo bất kỳ sự cưỡng ép nào, mà chỉ lẳng lặng tỏa ra, như một tấm màn che chắn mềm mại, một khu vực yên bình giữa cơn cuồng phong hủy diệt. Đây không phải là một pháp trận hùng vĩ hay một thần thông kinh thiên động địa, mà là một ý niệm được cụ thể hóa, một lời hứa được hiện thực hóa: "Vùng Đất Ý Chí Tự Do".
Bên trong vùng sáng, không khí trở nên trong lành đến lạ lùng. Mùi ozone và tử khí tan biến, thay vào đó là một hương thơm thanh khiết, pha lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa và hương thơm dịu nhẹ của những linh thảo không tên. Tiếng nứt vỡ và tiếng rít gào của gió mây cũng dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng tim đập của chính Tần Mặc và những đồng minh xung quanh.
Tô Lam, đang cố gắng giữ vững kiếm ý đã bị tổn thương nghiêm trọng, cảm nhận được làn sóng ánh sáng trong suốt bao phủ mình. Nàng kinh ngạc mở to mắt. Năng lượng quen thuộc, không hề xa lạ, chảy qua cơ thể nàng, không phải để chữa lành vết thương, mà để đánh thức một điều gì đó sâu thẳm hơn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn đang run rẩy vì nỗi đau của vạn binh khí, giờ đây trở nên ổn định hơn.
"Cảm giác này... Ta có thể cảm nhận được ý chí của kiếm, của chính ta... Nó... nó không còn bị ép buộc nữa!" Giọng Tô Lam run run, đầy ngạc nhiên và một tia hy vọng mới le lói. Nàng cảm thấy thanh kiếm của mình như đang "thở", không phải là một thực thể đã bị "khai linh" và cưỡng ép trưởng thành, mà là một bản thể độc lập, kiêu hãnh với ý chí tự thân.
Lục Vô Trần, thân thể gầy gò của y đang bị những vết thương chồng chất, ánh mắt trũng sâu vì hoài nghi và tuyệt vọng. Khi ánh sáng trong suốt bao phủ, y cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường lan tỏa khắp tâm hồn. Mùi máu tanh và khét lẹt biến mất, thay vào đó là hương đất mẹ, hương của sự bình yên. Y nhìn thấy những mảnh vỡ của Thiên Cung, những viên đá vô tri, những ngọn cỏ dại, tất cả đều được bao bọc bởi ánh sáng đó, và chúng không còn biểu lộ sự đau đớn hay sợ hãi nữa.
"Đây là... sự bình yên mà ta từng khao khát... Nó không phải là sự trốn chạy khỏi kiếp nạn, mà là sự lựa chọn tồn tại..." Lục Vô Trần thì thầm, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận dòng chảy năng lượng không ép buộc ấy, như thể nó đang xoa dịu những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn y.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ đã bị ép phải thu nhỏ lại, lông trắng tuyết dính đầy bụi bẩn và máu, giờ đây cảm thấy một luồng sức mạnh nguyên thủy trỗi dậy từ sâu bên trong. Nó không phải là linh lực tu sĩ, mà là bản năng thuần túy của thần thú. Tiếng gầm nhẹ của hắn không còn là đau đớn, mà là sự bừng tỉnh của uy nghiêm.
"Bản năng... Ta cảm thấy bản năng thuần túy trở về... Không cần phải 'thăng tiên' để là thần thú... Ta là ta!" Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm, đôi mắt vàng rực nhìn Tần Mặc với một sự kính trọng sâu sắc.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì kiên cố nhất, giờ đây không còn phát ra tiếng rắc rắc thảm thiết. Những vết nứt trên thân thể nó vẫn còn đó, nhưng không khí xung quanh nó đã thay đổi. Nó cảm nhận được sự kết nối với những viên đá, những mảnh kim loại cấu thành nên nó, chúng không còn bị buộc phải "khai linh" theo một mục đích nào đó.
Cổ Kiếm Hồn, ý chí của thanh kiếm cổ kính, giờ đây không còn run rẩy. Hắn cảm nhận được sự "sống lại" của vô số binh khí khác, những ý chí sắt thép đã từng tồn tại, từng chiến đấu, giờ đây được trao quyền lựa chọn. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," hắn chợt nhớ lại lời nói của chính mình, và giờ đây, nó càng thêm chân thực.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc, khuôn mặt hiền từ giờ đây không còn nước mắt. Hắn cảm nhận được sự phục hồi của các khu rừng, sự bình yên của những cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm. Chúng không bị buộc phải "lên tiên", mà được sống đúng với bản chất của mình. Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách cũng đều bị đẩy lùi, nhưng ánh mắt họ không còn kinh hoàng và bất lực, mà là sự suy ngẫm sâu sắc và một chút hy vọng.
Tần Mặc đứng v���ng, mặc cho thân thể suy kiệt, mặc cho từng thớ thịt như đang bị xé toạc bởi gánh nặng của Huyền Vực. Hắn tập trung mọi ý niệm, giữ vững "Vùng Đất Ý Chí Tự Do", cho phép vạn vật bên trong nó tự do lựa chọn. Hắn không ép buộc, không điều khiển, chỉ tạo ra một không gian cho sự lựa chọn.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Các vật thể bị cưỡng ép khai linh bởi Thiên Diệu Tôn Giả, những sinh linh bị buộc phải "thăng tiên", bắt đầu có dấu hiệu "kháng cự" lại năng lượng tím đen. Không phải là một sự phản kháng bạo lực, mà là một sự chối từ thầm lặng. Một bông hoa không muốn nở rộ tức thì, một viên đá không muốn biến thành ngọc quý. Chúng chỉ đơn giản là "lựa chọn" không bị ảnh hưởng, lựa chọn được là chính mình.
Từ xa, trong khối năng lượng tím đen cuồng loạn, một giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, giờ đây pha lẫn sự cuồng nộ và hoang mang tột độ, vang vọng:
"Ngươi... Ngươi dám chống lại Thiên Đạo! Dám phá vỡ sự tiến hóa!"
Đó là Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không thể tin vào những gì ��ang diễn ra. "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" của Tần Mặc, dù nhỏ bé, nhưng lại là một thách thức trực tiếp vào nền tảng tín ngưỡng và khát vọng tối thượng của hắn.
***
Trận chiến sống còn đã diễn ra không phải bằng kiếm quang hay phép thuật, mà bằng sự đối đầu giữa hai ý niệm. Quả cầu tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ ngoài hùng vĩ và bạo liệt, cuồng nộ tấn công "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" của Tần Mặc. Mỗi đòn va chạm không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, mà là một sự giằng co năng lượng không tiếng động, nhưng lại khủng khiếp hơn vạn lần mọi trận chiến vật lý. Không khí xung quanh vùng trung tâm Thiên Cung trở nên đặc quánh, căng thẳng đến tột độ, như thể toàn bộ không gian đang bị nén ép đến giới hạn cuối cùng.
Tần Mặc đứng giữa vòng xoáy năng lượng, thân thể hắn run rẩy bần bật, từng thớ thịt co giật. Máu tứa ra từ khóe môi, nhuộm đỏ một vệt trên cằm. Hắn cảm thấy như hàng ngàn ngọn núi đang đè nặng lên mình, như hàng vạn dòng sông đang chảy ngược trong huyết quản. Huyền Vực Tâm Ch��u trong tay hắn, vốn là một khối ngọc phát sáng trong suốt, giờ đây trở nên lu mờ, và những vết rạn nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt, như mạng nhện. Đó là cái giá phải trả khi hắn dùng chính ý chí của mình để chống lại một thế lực đã nuốt chửng cả một thế giới.
Tuy nhiên, "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" không hề tan vỡ. Nó không phải là một lá chắn vật lý, mà là một tấm khiên vô hình được tạo nên từ vô số ý chí bản nguyên, từ sự lựa chọn không bị cưỡng ép. Nó kiên cường chống đỡ, không bị năng lượng tím đen nuốt chửng hay phá hủy. Ánh sáng trong suốt của nó, dù yếu ớt, nhưng lại bền bỉ một cách khó tin, như một tia sáng cuối cùng của hy vọng giữa màn đêm thăm thẳm.
Điều kỳ diệu hơn cả, là "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" không chỉ phòng thủ. Nó còn tạo ra những vết nứt nhỏ, những "lỗ hổng" li ti trong lớp vỏ năng lượng tím đen của quả cầu Thiên Diệu Tôn Giả. Từ những vết nứt ấy, một ánh sáng bản nguyên yếu ớt của Huyền Vực le lói thoát ra, như tiếng thở dốc của một sinh linh đang hấp hối nhưng vẫn còn sống. Đó là những ý chí bị giam cầm, bị cưỡng ép "thăng tiên", giờ đây được trao một cơ hội nhỏ nhoi để "thoát ly" khỏi sự chi phối của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Không thể nào! Ý chí của ta là duy nhất! Ngươi không thể chống lại Thiên Đạo!"
Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn trầm ấm mà rít lên đầy cuồng nộ và tuyệt vọng. Hắn không thể hiểu được tại sao một thứ "yếu ớt" như ý chí tự do lại có thể chống lại sức mạnh "vĩ đại" của hắn. Hắn càng cố gắng dồn nén, càng ra sức hủy diệt, thì "Vùng Đất Ý Chí Tự Do" lại càng kiên cường, và những vết nứt trên quả cầu của hắn lại càng nhiều hơn.
Tần Mặc, trong nội tâm, giữ vững một niềm tin sắt đá. *Không phải chống lại Thiên Đạo... mà là trả lại quyền lựa chọn...* Hắn biết, con đường của hắn không phải là đối đầu với "Thiên Đạo" mà Thiên Diệu Tôn Giả tôn sùng, mà là bảo vệ một "Thiên Đạo" khác, một "Thiên Đạo" của sự cân bằng và tự do.
Hắn dồn nén toàn bộ ý chí cuối cùng, duy trì "Vùng Đất Ý Chí Tự Do", chống lại áp lực khủng khiếp đang đè nén lên từng tế bào. Mùi máu tanh trong miệng hắn càng lúc càng đậm, nhưng ánh mắt hắn không hề dao động. Trong khoảnh khắc đó, khi ý chí của hắn đã gần như cạn kiệt, ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu chợt phản chiếu một hình ảnh mơ hồ.
Đó không phải là hình ảnh của một thực thể cụ thể, mà là một ý niệm, một sự hiện hữu cổ xưa, uyên thâm và mạnh mẽ đến khó tả. Đó là "ý chí cổ xưa" mà Tần Mặc từng cảm nhận từ sâu thẳm của Huyền Vực, một lời thì thầm của một tồn tại đã chứng kiến vô số kỷ nguyên. Nó không ban cho hắn sức mạnh, nhưng nó truyền cho hắn một sự kiên định vững chắc, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vĩ đại. Nó như một nguồn hỗ trợ cuối cùng, một lời khẳng định rằng con đường hắn đang đi là đúng đắn, rằng ý chí của vạn vật, dù nhỏ bé, cũng có thể tạo nên kỳ tích.
Trận chiến vẫn tiếp diễn, không có hồi kết rõ ràng. Nhưng trong tâm khảm của Tần Mặc, một tia hy vọng mới đã bùng lên, sáng hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn không đơn độc. Huyền Vực, dù đang bị hủy diệt, vẫn còn đó những ý chí kiên cường, những khát vọng tự do, và một "ý chí cổ xưa" đang âm thầm dõi theo, chờ đợi thời khắc cuối cùng. Cái giá phải trả có thể là sinh mạng của hắn, là sự tan vỡ của Huyền Vực Tâm Châu, nhưng Tần Mặc sẽ không hối tiếc. Hắn sẽ chiến đấu, đến hơi thở cuối cùng, cho quyền được là chính mình của vạn vật.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.