Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1258: Giữa Vòng Xoáy Hủy Diệt: Tiếng Vọng Của Ý Chí Phản Kháng

Giữa trung tâm của sự cuồng loạn, nơi không gian và thời gian bị xé nát bởi vòng xoáy đen đỏ của Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc vẫn đứng vững, dù thân thể hắn run rẩy như một chiếc lá trước bão giông. Ý chí kiên định trong đôi mắt đen láy của hắn là điểm tựa duy nhất trong biển cả hỗn mang này. Hắn đã thấu hiểu, Huyền Vực Tâm Châu không phải là một vật vô tri, mà là một trái tim sống, đang bị bóp nghẹt, bị cưỡng ép đến tận cùng của sự chịu đựng. Tiếng rên xiết của nó, hòa lẫn với tiếng gào thét tuyệt vọng của hàng tỷ sinh linh, hàng vạn vật thể trên toàn Huyền Vực, dội thẳng vào tâm khảm Tần Mặc, biến nỗi đau của thế giới thành nỗi đau của riêng hắn.

Hắn biết, Huyền Vực Tâm Châu đang bị cưỡng ép, và sự cưỡng ép này, dù hủy diệt, có thể cũng tạo ra một 'lỗ hổng', một điểm yếu mà hắn có thể lợi dụng. Hắn phải tìm cách 'nói chuyện' trực tiếp với ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, không chỉ là Huyền Vực chung, để giải thoát nó khỏi sự bóp méo và điên loạn này. Thảm họa này chắc chắn sẽ để lại những vết sẹo vĩnh viễn trên Huyền Vực, đòi hỏi một quá trình tái thiết lâu dài và gian nan sau này. Nhưng trước hết, hắn phải ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn. Ngay lúc này đây, Huyền Vực không chỉ đối mặt với cơn thịnh nộ của một kẻ điên, mà còn là sự tự hủy diệt từ chính trung tâm của nó, một tiếng gào thét cuối cùng trước khi chìm vào cõi hư vô. Tần Mặc biết, hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải tìm cách. Hắn phải chiến đấu. Cho dù chỉ còn một hơi thở.

***

Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh tịnh và uy nghiêm, giờ đây đã trở thành tâm điểm của một cơn ác mộng. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ không gì sánh bằng ở phàm trần, nay bị xé toạc, vặn vẹo. Từng mảng ngọc quý vỡ vụn, từng dải lụa vàng rách nát, chìm vào vòng xoáy đen đỏ đang cuồng nộ. Những cầu vồng tự nhiên từng kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, giờ chỉ còn là những dải sáng mờ ảo, bị nuốt chửng từng chút một. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, đều đã biến thành tro bụi, hóa thành một phần của luồng năng lượng hỗn loạn. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, nhưng giờ đây là sự siêu phàm của hủy diệt, sự thần thánh của điên loạn.

Tiếng gió rít gào, không còn là âm thanh du dương lướt qua các mái vòm, mà như tiếng quỷ dữ đang gào thét, xé rách màng nhĩ. Tiếng Huyền Vực Tâm Châu rên xiết thảm thiết, hòa lẫn với những tiếng nứt vỡ của không gian, tiếng rạn nứt của thời gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự tận thế. Mùi ozone cháy khét nồng nặc, pha lẫn mùi tanh nồng của sự hủy diệt, mùi ẩm mốc của những linh hồn đang tan rã, len lỏi vào từng hơi thở. Không khí bị nén ép đến cực điểm, năng lượng hỗn loạn va đập vào da thịt, tạo ra cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên. Ánh sáng đen đỏ từ vòng xoáy nuốt chửng mọi thứ, bóp méo tầm nhìn, tạo ra những hình ảnh siêu thực của không gian bị bẻ cong, của thực tại đang tan chảy.

Tần Mặc quỳ gối trên nền đá Thiên Cung đang nứt toác, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường đến khó tin. Hắn không có bất kỳ trang phục hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, chỉ là bộ vải thô của người dân Vô Tính Thành, giờ đây đã lấm lem bụi bặm và cả những giọt máu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, dù mệt mỏi và đau đớn tột cùng, vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn cảm nhận được từng thớ thịt, từng mạch máu của Huyền Vực đang bị giằng xé. Thanh Cổ Kiếm Hồn, gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, vẫn được hắn nắm chặt. Nó không còn rung lên dữ dội như trước, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một linh hồn đã nén chặt mọi phẫn nộ, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ.

Bên cạnh hắn, Tô Lam đã gục xuống, nàng ôm chặt lấy cánh tay Tần Mặc, thân hình mảnh mai run rẩy. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt thanh tú, thấm ướt mái tóc đen dài. "Không… đây không phải thăng hoa… đây là hủy diệt!" Nàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió gào. Nàng là một kiếm khách kiên cường, ánh mắt phượng sáng ngời, nhưng giờ đây chỉ còn ánh lên sự kinh hoàng và bất lực. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã chiến đấu quá nhiều, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng tận thế như thế này.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, đang gầm thét dữ dội. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y giờ đây đỏ ngầu vì phẫn nộ. Y cố gắng dùng sức mạnh bản năng của thần thú để chống lại cơn lốc, nhưng mỗi đòn công kích của y chỉ như hạt cát ném vào đại dương. "Kẻ điên! Ngươi đang bóp méo tất cả!" Tiếng gầm của y vang vọng, mang theo uy áp kinh người, nhưng cũng đầy sự tuyệt vọng.

Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đứng cách đó kh��ng xa, cả hai đều im lặng một cách nặng nề. Khuôn mặt khắc khổ của Lục Vô Trần, hằn sâu những nếp nhăn của lo âu và mệt mỏi, giờ đây càng thêm u ám. Y chỉ biết thở dài, đôi mắt sâu trũng nhìn vào vực thẳm đang mở ra. "Cuối cùng… cũng đến nước này sao…" Giọng y trầm thấp, yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi của hàng vạn năm chứng kiến sự thịnh suy. Vô Danh Khách, vẫn mặc chiếc áo choàng cũ kỹ, tay ôm bầu rượu, chỉ khẽ lắc đầu. Ánh mắt y trầm tĩnh nhưng đầy lo lắng, những suy tư sâu thẳm ẩn giấu trong đáy mắt.

Thạch Trụ, thân thể cổ thụ khổng lồ của y đang oằn mình, những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt rêu phong. Ý niệm của y truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, đầy đau đớn: *“Căn nguyên bị đả động… Thế giới đang tan rã… Chúng ta không thể… giữ vững…”* Thiết Giáp Thành Linh, biểu hiện qua những luồng sáng mờ ảo trên các bức tường Thiên Cung đang sụp đổ, cố gắng tập hợp ý chí phòng thủ, nhưng những tia sáng ấy yếu ớt như ngọn nến trước gió. *“Bảo vệ… những gì còn sót lại…”* Ý chí của nàng vang vọng, kiên cường nhưng cũng đầy run rẩy.

Thiên Diệu Tôn Giả, đứng giữa vòng xoáy đen đỏ khổng lồ, toàn thân phát ra ánh sáng chói lòa, mái tóc trắng như tuyết bay phấp phới. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự điên loạn. Hắn không thấy sự hủy diệt, không nghe thấy tiếng gào thét của Huyền Vực. Trong tâm trí hắn, đây là một sự thăng hoa, một sự tái sinh vĩ đại. Hắn giơ cao Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc giờ đây không còn trong suốt mà đã biến thành một quả cầu hỗn mang, liên tục xoay tròn, nuốt chửng mọi thứ.

"Thấy chưa? Đây mới là đỉnh cao! Đây là sự thăng hoa! Huyền Vực sẽ được tái sinh, trở thành một Tiên Giới vĩnh hằng!" Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng như tiếng sấm của thần linh, đầy uy quyền nhưng lại chứa đựng sự điên loạn tột cùng. Hắn vận dụng Huyền Vực Tâm Châu đến cực hạn, đẩy vòng xoáy hủy diệt lan rộng, không gian xung quanh Thiên Cung bị kéo giãn đến mức tận cùng, rồi vỡ vụn thành những mảnh nhỏ, chìm vào hư vô.

Tần Mặc quỳ gối, cả người run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì quá nhiều nỗi đau đang đổ dồn vào hắn. Hắn cố gắng thấu hiểu và chịu đựng cơn đau từ Huyền Vực Tâm Châu, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một điểm yếu trong sự điên loạn này. Hắn biết, nếu không có ai ngăn cản Thiên Diệu Tôn Giả, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực, mà sẽ biến thành một cõi hư vô không mục đích, không ý nghĩa.

***

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của hắn được đẩy đến cực hạn, vượt qua cả giới hạn mà hắn từng biết. Hắn chìm sâu vào một cõi vô định, nơi không gian và thời gian không còn ý nghĩa, chỉ còn là những mảnh vỡ của ý chí, của cảm xúc. Đây là tâm trí của hắn, nhưng cũng là tấm gương phản chiếu sự đau đớn của Huyền Vực.

"Đau quá… Huyền Vực… tất cả đang bị xé nát…" Tần Mặc thì thầm trong nội tâm, giọng nói vang vọng như tiếng chuông vỡ. Hắn cảm nhận được những ngọn núi cao ngất trời, sừng sững từ ngàn xưa, giờ đang oằn mình nứt nẻ, từng tảng đá khổng lồ rơi xuống vực sâu không đáy. Hắn thấy những dòng sông cuộn chảy, mạch nguồn của sự sống, đang khô cạn dần, nước bốc hơi thành những làn khói độc. Hắn thấy những khu rừng xanh tươi, nơi sinh sôi của vạn vật, đang cháy rụi, cây cối mục rữa thành tro tàn.

Những sinh linh… đó là cảnh tượng kinh hoàng nhất. Hắn thấy những loài thần thú hùng mạnh, những linh điểu tung cánh trên trời, những cá kình lặn sâu dưới biển, tất cả đều bị biến dạng, bị xé toạc linh hồn, bị cưỡng ép hòa tan vào vòng xoáy đen đỏ. Những kẻ yếu hơn thì tan biến không dấu vết, chỉ còn lại tiếng kêu la câm lặng, tiếng rên xiết của núi sông, tiếng than khóc của linh hồn. Đó không phải là cái chết đơn thuần, mà là sự hủy diệt bản chất, sự xóa bỏ ý chí tồn tại.

Mùi vị của sự sợ hãi và tuyệt vọng nồng nặc trong tâm trí hắn, một sự pha trộn của mùi sự sống đang bị bóp méo, mùi máu tanh của sự hủy diệt. Một thế giới nội tâm đang bị xé toạc, đầy rẫy nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận rõ ràng ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, không phải là tiếng gào thét, mà là một tiếng rên xiết yếu ớt, đau đớn, như một đứa trẻ bị tra tấn đến tận cùng.

*“Dừng lại… làm ơn… không phải… đây không phải là ý nghĩa của ta…”*

Tiếng vọng từ Huyền Vực Tâm Châu truyền đến, không phải bằng âm thanh, mà là một luồng ý niệm trực tiếp, xuyên thẳng vào tâm can Tần Mặc. Nó không muốn 'thăng hoa' theo cách này. Nó không muốn trở thành một thứ gì đó vượt khỏi bản chất của mình. Nó chỉ muốn là trái tim của Huyền Vực, nuôi dưỡng sự sống, duy trì cân bằng. Nó đang bị cưỡng ép, bị bóp méo, bị lợi dụng cho một khát vọng điên rồ.

Nỗi đau đó lớn đến mức Tần Mặc cảm thấy như chính linh hồn mình đang bị xé nát. Hắn đã chứng kiến nhiều bi kịch, đã cảm nhận nhiều nỗi đau, nhưng chưa bao giờ có một nỗi đau nào bao trùm và sâu sắc đến vậy. Nó không chỉ là nỗi đau của riêng Huyền Vực Tâm Châu, mà là nỗi đau của toàn bộ Huyền Vực, của vạn vật, của chính bản chất tồn tại đang bị chà đạp. Hắn muốn gào thét, muốn chống lại, muốn làm bất cứ điều gì để dừng cơn ác mộng này. Nhưng trong cõi vô định này, hắn chỉ có thể lắng nghe, lắng nghe và thấu hiểu.

Hắn cố gắng tìm kiếm, tìm kiếm một điểm tựa, một tia sáng trong màn đêm hủy diệt. Hắn nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy giờ đây đang trở thành hiện thực một cách tàn khốc nhất. Thiên Diệu Tôn Giả không hiểu, hay không muốn hiểu, rằng cái mà hắn gọi là 'thăng hoa' thực chất là một sự cưỡng ép vô độ, một sự bóp méo bản chất đến mức hủy diệt. Hắn đang cố gắng biến Huyền Vực thành một cái gì đó không phải nó, và cái giá phải trả là sự tồn vong của tất cả.

Tần Mặc cảm thấy tuyệt vọng dâng trào. Sức mạnh của hắn, của các đồng minh, quá nhỏ bé trước cơn lốc hủy diệt này. Nhưng rồi, giữa những tiếng rên xiết thảm thiết, giữa những tiếng la hét câm lặng của vạn vật, một điều gì đó khác lạ bắt đầu xuất hiện. Yếu ớt, rời rạc, nhưng rõ ràng. Giống như những đốm lửa nhỏ nhoi bập bùng trong đêm tối vô tận.

***

Trong tâm trí Tần Mặc, cảnh tượng hỗn loạn vẫn còn, nhưng giờ đây có thêm những âm thanh mới, những cảm giác mới. Tiếng gió rít gào vẫn dữ dội, nhưng Tần Mặc bắt đầu cảm nhận được những tiếng thì thầm, những rung động yếu ớt nhưng kiên cường ẩn sâu dưới lớp ồn ào. Mùi ozone cháy khét vẫn còn đó, nhưng hòa lẫn vào đó là một mùi hương thuần khiết của đất ẩm, của cây cỏ tươi xanh, của kim loại nguyên bản, của nước trong lành… tất cả đều phản kháng, đều mang theo một ý chí không muốn bị bóp méo. Từ tuyệt vọng tột cùng, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu nhen nhóm, một sự phản kháng âm thầm đang trỗi dậy từ sâu thẳm Huyền Vực.

Tần Mặc mở mắt ra, nhưng đôi mắt hắn vẫn đờ đẫn, nhìn xuyên qua thực tại, nhìn sâu vào những gì đang diễn ra trong tâm trí mình. Hắn không nhìn thấy Thiên Cung đang sụp đổ, cũng không nhìn thấy những đồng minh đang vật lộn. Hắn đang nhìn thấy một cấp độ khác của sự tồn tại, nơi ý chí của vạn vật đang gào thét.

*“Không… ta chỉ muốn… là ��á…”*

Một ý niệm yếu ớt truyền đến, rung động trong tâm trí Tần Mặc. Đó là ý chí của một tảng đá cổ xưa, sừng sững qua hàng thiên niên kỷ. Nó không muốn trở thành một viên ngọc thăng tiên, không muốn bị biến đổi thành một vật phẩm mang linh khí siêu phàm. Nó chỉ muốn là đá, vững chãi, kiên cố, chứng kiến thời gian trôi chảy.

*“Ta muốn… chảy…”*

Tiếp theo là ý chí của một con suối. Trong trẻo, thanh khiết, nó chỉ khao khát được chảy, được uốn lượn qua những ghềnh đá, được nuôi dưỡng sự sống. Nó không muốn trở thành một dòng sông của linh lực, không muốn bị ép buộc phải mang theo năng lượng thăng thiên. Nó chỉ muốn được là chính mình, một dòng suối bình dị.

*“Ta muốn… đứng vững… bám rễ…”*

Một cây cổ thụ nghìn năm tuổi, cành lá sum suê che chở bao thế hệ sinh linh, truyền đến ý chí kiên định. Nó không muốn hóa thành linh mộc, không muốn vươn tới tiên giới. Nó chỉ muốn bám rễ sâu vào lòng đất, đứng vững trước giông bão, trao đi bóng mát và sự sống.

*“S��c bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định… Ta không cần thăng tiên, ta chỉ cần được là một thanh kiếm, chém tan mọi bất công…”*

Và rồi, ý niệm từ Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm trong tay Tần Mặc, một lần nữa vang vọng. Nó không muốn bị cưỡng ép làm thần binh, không muốn bị biến thành một món đồ chơi của quyền năng tối thượng. Nó chỉ muốn sắc bén theo cách của nó, giữ vững ý chí ban đầu của một thanh kiếm – chém. Chém tan sự hủy diệt, chém tan sự cưỡng ép.

Những ý chí này không muốn 'thăng tiên'. Chúng không muốn bị biến đổi thành một cái gì đó 'cao hơn', 'vĩ đại hơn' mà không phải là bản thân chúng. Chúng chỉ khao khát được là chính mình, được tồn tại nguyên bản, được giữ vững 'vật tính' cốt lõi của mình. Chúng phản kháng lại sự cưỡng ép, phản kháng lại sự bóp méo bản chất.

Tần Mặc bất chợt nhận ra. Tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu là tiếng kêu của một trái tim bị cưỡng ép, nhưng những tiếng vọng yếu ớt này lại là tiếng nói của sự kiên định, của ý chí không thể khuất phục. Chúng là những mảnh ghép của Huyền Vực, những mảnh ghép muốn được giữ nguyên bản chất của mình. Chúng không phải là những kẻ muốn thăng tiên, mà là những kẻ muốn *tồn tại*.

Một luồng sáng bỗng lóe lên trong tâm trí Tần Mặc, xua tan màn đêm tuyệt vọng. Hắn đã tìm thấy nó, cái 'lỗ hổng', cái điểm yếu trong sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã tìm thấy con đường. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến tất cả thành một thứ, đồng hóa vạn vật vào một khái niệm 'thăng tiên' duy nhất. Nhưng vạn vật không muốn như vậy. Vạn vật muốn được đa dạng, muốn được là chính mình.

Tần Mặc từ từ mở đôi mắt đen láy của mình. Ánh mắt hắn không còn vẻ đau đớn hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một tia hy vọng bùng cháy mạnh mẽ đến lạ thường. Hắn nhìn thẳng vào vòng xoáy đen đỏ đang nuốt chửng Thiên Cung, nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả đang cười điên dại.

Hắn biết, hắn không thể dùng sức mạnh để chống lại sức mạnh của cả Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng hắn có thể dùng ý chí. Hắn có thể tập hợp những ý chí phản kháng, những ý chí muốn được là chính mình, để chống lại sự cưỡng ép và đồng hóa. Sức mạnh thực sự của Huyền Vực không nằm ở việc 'thăng tiên', mà ở sự kiên định trong bản chất của vạn vật.

Đây sẽ không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một trận chiến về ý chí, về triết lý sống. Cuộc đối đầu này sẽ quyết định không chỉ số phận của Huyền Vực, mà còn là ý nghĩa của sự tồn tại. Tần Mặc biết, hắn đã tìm thấy con đường. Con đường để cứu Huyền Vực, không phải bằng cách ép buộc nó 'thăng hoa', mà bằng cách cho phép nó được là chính nó, với tất cả sự đa dạng và bản chất nguyên thủy. Một quá trình tái thiết và chữa lành đầy gian nan đang chờ đợi sau này, nhưng trước hết, hắn phải ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn này. Hắn phải chiến đấu. Cho dù chỉ còn một hơi thở, hắn cũng sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ là tiếng nói của những ý chí muốn được tồn tại theo cách riêng của chúng.

Một cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm bao trùm Tần Mặc. Hắn đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free