Vạn vật không lên tiên - Chương 1277: Kẽ Nứt Ý Chí: Phản Phệ Từ Tâm Châu Hỗn Loạn
Mùi ozone khét lẹt dần bay đi, nhường chỗ cho một mùi hương quen thuộc, mùi của đất, của cây cỏ, của một Huyền Vực đang bị thương nhưng vẫn kiên cường. Tiếng vọng bi ai của vạn vật dần lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dài của thế giới đang cố gắng hồi phục. Huyền Vực đã được cứu khỏi sự hủy diệt tức thời, nhưng những vết sẹo mà nghi thức "thăng tiên cưỡng chế" để lại thì vô cùng sâu sắc. Toàn bộ Huyền Vực bị tổn thương nặng nề, không chỉ về vật chất mà còn về ý chí, về niềm tin. Quá trình tái thiết sẽ còn gian nan, phức tạp hơn vạn lần, không chỉ là xây dựng lại những gì đã mất, mà còn là chữa lành những vết thương tâm hồn, thay đổi những tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của vạn vật.
Tần Mặc nhìn Huyền Vực Tâm Châu đang dần ổn định, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của hắn. Bản Nguyên Ý Chí đã được giải thoát khỏi sự bóp méo, nó có thể được chữa lành, được thanh tẩy, trở về với bản chất cân bằng của nó. Thiên Diệu Tôn Giả tuy không chết, nhưng sự sụp đổ về ý chí của hắn là một lời cảnh báo sống động cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn đã mất đi tất cả, và có lẽ, đây sẽ là khởi đầu cho một vai trò khác của hắn trong tương lai, một kẻ hối cải, một chứng nhân cho sai lầm của sự truy cầu cực đoan.
Tần Mặc biết mình cần thời gian để hồi phục, để chuẩn bị cho những thách thức tiếp theo. Cuộc chiến này đã kết thúc, nhưng hành trình chữa lành thế giới, hành trình tìm kiếm sự cân bằng thật sự cho vạn vật, chỉ mới bắt đầu. Và đó sẽ là một con đường dài, đầy gian khổ, đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn cả sự kiên nhẫn và lòng đồng cảm vô hạn.
***
Ngay sau khoảnh khắc Thiên Diệu Tôn Giả thều thào những lời cuối cùng đầy lạc lõng, Thiên Cung – nơi từng lấp lánh bởi ngọc vàng, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như cõi tiên giới – không còn giữ được vẻ thần thánh như ban đầu. Những mái vòm chạm trổ tinh xảo, những cây cầu vồng tự nhiên nối liền các đảo mây, giờ đây rung chuyển dữ dội. Ánh sáng vàng ngọc vốn dĩ rực rỡ, thiêng liêng, bỗng chốc nhấp nháy điên loạn, chập chờn như ngọn nến trước gió. Từ trung tâm của nơi này, nơi Huyền Vực Tâm Châu đang chao đảo, những luồng năng lượng màu sắc hỗn tạp bắn ra tứ phía, rít gào như vô số linh hồn bị giam cầm đột nhiên được giải thoát, nhưng lại lạc lối trong cơn thịnh nộ. Mùi ozon khét lẹt, mùi khói bụi từ đá vỡ và mùi linh khí bị bóp méo nồng nặc trong không gian, làm cho bầu không khí vốn trong lành giờ trở nên ngột ngạt, nặng nề. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm không còn du dương mà biến thành những tiếng rít gào thảm thiết, hòa cùng tiếng nứt vỡ của ngọc đá, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Thiên Diệu Tôn Giả, với thân hình thanh lịch và tuấn tú, mái tóc trắng như tuyết thường ngày vẫn búi cao gọn gàng, giờ đây nằm vật vã trên nền ngọc đã nứt vỡ. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn rách nát, dính đầy bụi bẩn và những vệt máu loang lổ. Thân thể hắn co giật dữ dội, phát ra những tia sáng đen trắng giao thoa một cách hỗn loạn, như thể chính hắn đang bị xé toạc bởi hai dòng sức mạnh đối lập: một bên là linh lực thần thánh mà hắn từng kiêu hãnh sở hữu, một bên là ý chí phản phệ của Huyền Vực Tâm Châu đã mất kiểm soát. Ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh ngày nào giờ đây đầy rẫy sự hoang mang, đau đớn tột cùng, như một linh hồn lạc lối trong cõi hư vô. Hắn không còn là Tôn Giả uy nghiêm, quyền lực mà Tần Mặc từng đối mặt, mà chỉ là một kẻ phàm trần đang gánh chịu sự phản phệ của chính những gì mình đã gây ra.
Tần Mặc, mặc dù kiệt sức đến nỗi cơ thể hắn lung lay như ngọn nến sắp tàn, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự cảnh giác và một nỗi lo lắng vô hạn. Hắn đã dốc cạn mọi tinh lực, mọi ý chí, nhưng giờ đây, một mối hiểm nguy mới lại trỗi dậy, không phải từ ý thức ác độc, mà từ chính sự hỗn loạn của thế giới. Hắn đưa tay về phía Huyền Vực Tâm Châu, cố gắng 'nghe' nó, cố gắng thấu hiểu tiếng lòng của thực thể đã bị bóp méo đến tận cùng.
"Huyền Vực Tâm Châu... nó mất kiểm soát rồi!" Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng căng thẳng, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên vẻ lo lắng tột độ. Nàng đã khuỵu một gối, thanh kiếm cổ bên hông cắm xuống nền đất, chống đỡ cho cơ thể mảnh mai nhưng kiên cường của mình. Vẻ mặt thanh tú của nàng giờ tràn đầy sự căng thẳng, cảnh giác cao độ, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào để bảo vệ Tần Mặc và những người còn lại.
Ý niệm của Thạch Trụ truyền thẳng vào tâm trí mọi người, trầm tĩnh nhưng lại chứa đựng sự nặng nề của hàng vạn năm tồn tại: *“Đây là sự phản phệ của ý chí. Hắn đã cố gắng bóp méo quá lâu.”* Không có lời nói, chỉ là một rung động sâu thẳm từ lòng đất, như một lời khẳng định cho quy luật bất biến của vũ trụ. Thân hình cột đá khổng lồ của nó nứt thêm vài vết rạn, nhưng vẫn sừng sững, vững chãi như một người bảo vệ bất diệt.
Các đồng minh khác, dù kiệt sức không kém, vẫn lập tức hành động. Cổ Kiếm Hồn, với dáng người đàn ông trung niên uy nghi, tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén, thở dốc, nhưng vẫn cố gắng tập trung kiếm khí. Hắn phất tay, một làn kiếm quang mỏng manh nhưng kiên cố bao phủ lấy Tần Mặc và Tô Lam, ngăn chặn những luồng năng lượng hỗn loạn bắn tới. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," hắn thầm thì, như đang tự nói với chính mình, hoặc nhắc nhở những người xung quanh về bản chất của sức mạnh. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, gục xuống đất, tiếng gầm gừ giờ là tiếng rên mệt mỏi, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn sắc lạnh, cảnh giác. Thiết Giáp Thành Linh mờ đi, những ánh sáng trên tường thành của Thiên Cung tắt lịm, nhưng nó vẫn cố gắng tạo ra một lá chắn vô hình, làm chậm lại sự tan rã của các kiến trúc xung quanh. Toàn bộ Thiên Cung rung chuyển dữ dội, áp lực đè nặng trong không khí, hơi nóng rát từ năng lượng hỗn loạn phả vào mặt, khiến mọi người khó thở.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ sự kiệt sức của cơ thể, tập trung toàn bộ năng lực thấu hiểu ý chí của mình. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gào thét đau đớn đến xé lòng của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là một tiếng 'khóc' dữ dội hơn gấp bội từ Huyền Vực Tâm Châu. Đó không phải là một tiếng khóc của đau đớn đơn thuần, mà là một sự bùng nổ của vô số khát vọng bị kìm nén, bị bóp méo, bị ép buộc phải đi ngược lại bản chất của chính mình, giờ đây đang thoát ra một cách vô định, cuồng loạn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé tột cùng bên trong Tâm Châu, giữa bản chất muốn cân bằng và sự cưỡng ép của "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả đã áp đặt.
Từng luồng năng lượng hỗn loạn xuyên qua lá chắn kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, găm vào lớp áo giáp vô hình của Thiết Giáp Thành Linh, và va đập vào bức tường ý niệm của Thạch Trụ, khiến chúng rung lên bần bật. Thiên Cung vốn đã hùng vĩ nay càng trở nên bi tráng, các cấu trúc ngọc vàng nứt toác, đổ vỡ từng mảng. Các cung điện lơ lửng giữa mây trắng bắt đầu nghiêng ngả, lung lay, như những con thuyền giữa cơn bão táp. Ánh nắng vàng rực rỡ bên ngoài bị bóp méo thành những luồng sáng hỗn loạn, lướt qua các khe nứt trên tường, tạo ra những hình ảnh quái dị, méo mó.
Tần Mặc chợt nhận ra điều then chốt. Sự 'do dự' của Thiên Diệu Tôn Giả, khoảnh khắc ý chí hắn lung lay, khoảnh khắc hắn đối diện với sự thật tàn khốc rằng mình đã sai, đã mở ra một kẽ hở chí mạng. Năng lượng khổng lồ mà hắn đã cưỡng ép Huyền Vực Tâm Châu phải chịu đựng, những khát vọng bị bóp méo và kìm nén suốt hàng ngàn năm, nay không còn bị kiểm soát bởi ý chí sắt đá của hắn nữa. Nó trở thành một cơn bão tố phản phệ, quay ngược lại tấn công chính kẻ đã tạo ra nó, và đe dọa nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
*“Không phải ác ý... mà là đau đớn... sự giằng xé giữa khát vọng và sự thật... Nó đang phản phệ chính hắn!”* Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí hắn, đầy vẻ đau xót. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự trả thù, mà là một sự giải thoát bị cưỡng bức, một sự bùng nổ của những bản chất bị đè nén.
Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, lúc này đã dựa vào một cột ngọc gần đó, bầu rượu trong tay đã cạn. Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng của triết lý nhân sinh: "Hắn đã gieo nhân nào, nay gặt quả đó. Nhưng cái giá, cả Huyền Vực đều phải gánh." Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, cắt vào tâm trí mọi người, nhắc nhở họ về sự liên kết không thể tách rời giữa hành động của một cá nhân và số phận của cả thế giới.
Tần Mặc nhắm chặt mắt, năng lực của hắn lan tỏa ra xa hơn, cố gắng trấn an Huyền Vực Tâm Châu, nhưng lại bị dòng năng lượng hỗn loạn đẩy lùi. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương cuồng nộ, không thể nào chống lại được sức mạnh của cơn bão. Hắn có thể nghe, có thể cảm nhận, nhưng không thể kiểm soát. Tô Lam, thấy Tần Mặc chao đảo, không chút do dự lao tới, dùng kiếm khí tạo ra một vòng bảo vệ vững chắc hơn quanh hắn, đồng thời dùng cơ thể mình che chắn cho hắn. Mái tóc đen dài của nàng bay phấp phới trong cơn gió lốc năng lượng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào trung tâm của sự hỗn loạn. Thạch Trụ, cắm sâu xuống nền đất, cố gắng ổn định địa mạch của Thiên Cung, tiếng rung chuyển từ lòng đất ngày càng mạnh mẽ, như thể nó cũng đang gồng mình chống đỡ.
Sức mạnh từ Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây không còn bị khống chế, không chỉ phản phệ Thiên Diệu Tôn Giả mà còn lan tỏa ra khắp Thiên Cung, đe dọa sự tồn vong của chính nó. Những luồng sáng hỗn loạn, mang theo đủ màu sắc của linh khí bị bóp méo, bắn phá không ngừng nghỉ, xé toạc các bức tường, làm sụp đổ các ngọn tháp. Toàn bộ Thiên Cung, vốn là biểu tượng của quyền năng tối thượng và sự thăng hoa, giờ đây đang tan rã từng chút một, như một giấc mộng hão huyền đang vỡ tan tành. Tiếng sập đổ của ngọc đá, tiếng rít gào của năng lượng, tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn đến tột độ.
Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn đau đớn tột cùng, không còn sức phản kháng, chỉ có thể gào thét. Hắn không còn là Tôn Giả uy nghiêm, mà chỉ là một kẻ đang bị hành hạ bởi chính những gì mình đã tạo ra. Một cột sáng hỗn loạn từ Huyền Vực Tâm Châu bắn thẳng vào hắn, mạnh đến nỗi khiến hắn văng ra, đập mạnh vào một cột ngọc đang nứt. Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên khe khẽ, và hắn gục xuống, bất động, thân thể vẫn còn phát ra những tia sáng đen trắng giao thoa, nhưng yếu ớt hơn nhiều.
Các đồng minh nhận ra đây không còn là một cuộc chiến chống lại kẻ thù, mà là một cuộc chiến chống lại sự hỗn loạn của chính thế giới. Họ phải tìm cách ngăn chặn sự phản phệ này, không chỉ để cứu Thiên Diệu Tôn Giả (dù hắn có đáng hay không) mà để bảo vệ toàn bộ Huyền Vực khỏi một sự sụp đổ lớn hơn. Nếu Huyền Vực Tâm Châu bị hủy hoại hoàn toàn trong cơn phản phệ này, hậu quả sẽ là sự diệt vong của cả Huyền Vực, một viễn cảnh còn kinh hoàng hơn cả sự cưỡng ép thăng tiên.
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng khắp không gian, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng ẩn ch���a sự lo lắng tột độ: *“Cung điện đang sụp đổ! Năng lượng này sẽ phá hủy mọi thứ!”* Những bức tường thành của Thiên Cung, biểu tượng cho quyền năng của nó, đã bắt đầu sụp đổ, kéo theo những kiến trúc khác.
Bạch Hổ Lão Tổ, dù kiệt sức, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ vàng rực nhìn Tần Mặc, giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy nhưng cũng tràn ngập sự bối rối: "Chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn nó, hay để nó tự hủy diệt?" Câu hỏi của hắn không chỉ là về hành động, mà còn là về đạo lý, về sự lựa chọn trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Tần Mặc, mặc dù yếu ớt đến nỗi mỗi hơi thở đều là một nỗ lực, cố gắng đứng dậy. Hắn không còn nhắm mắt mà mở trừng, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào trung tâm của sự hỗn loạn, nhìn vào Huyền Vực Tâm Châu đang điên cuồng gào thét. Trong ánh mắt kiệt sức của hắn, một tia kiên định mới, một sự quyết tâm không thể lay chuyển bắt đầu lóe lên. Hắn đã tìm thấy một hướng đi, một mục tiêu rõ ràng giữa cơn bão táp.
"Nó cần được chữa lành, không phải bị hủy diệt." Giọng Tần Mặc yếu ớt, khản đặc, nhưng mỗi từ thốt ra lại mang theo sức nặng của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm vô hạn. Đó không chỉ là lời tuyên bố, mà là bản chất của triết lý mà hắn đã theo đuổi bấy lâu nay. Nhiệm vụ của hắn không phải là tiêu diệt, mà là cân bằng, là phục hồi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Bản Nguyên Ý Chí, cho dù bị bóp méo, cho dù gây ra sự hỗn loạn, vẫn là một phần của Huyền Vực, và nó xứng đáng được chữa lành. Và có lẽ, cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng vậy, như một lời cảnh báo sống động cho toàn bộ thế giới về cái giá phải trả cho sự truy cầu cực đoan.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.