Vạn vật không lên tiên - Chương 1298: Tiếng Vọng Triết Lý Mới: Bắt Đầu Một Kỷ Nguyên Tư Tưởng
Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía mặt hồ yên bình. Hắn biết, công việc của họ mới chỉ bắt đầu. Hành trình chữa lành và tái thiết Huyền Vực sẽ kéo dài và đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, không chỉ ở cấp độ vật chất mà còn ở cấp độ tinh thần. Mỗi ý chí, mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có một câu chuyện riêng, một vết thương riêng cần được chữa lành. Khả năng của hắn trong việc "chữa lành ý chí" của vạn vật sẽ trở thành nền tảng cho sự phục hồi toàn diện của Huyền Vực, mở ra những hiểu biết mới về "vật tính" và sự cân bằng.
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc bắt đầu chiếu rọi xuống Hồ Nguyệt Ảnh, tô điểm cho mặt hồ thêm phần huyền ảo. Sự đa dạng của các "ý chí" mà Tần Mặc gặp gỡ, từ Đao Hồn hung hăng đến Mộc Tinh yếu ớt và Thủy Linh nhút nhát, đã mang đến những thách thức và bài học khác nhau, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đang đi. Mối quan hệ giữa Huyền Vực Tâm Châu và Tần Mặc cũng ngày càng sâu sắc, công cụ này không chỉ là biểu tượng mà còn là một phần mở rộng năng lực của hắn, giúp hắn kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên c��a thế giới. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, có Lục Vô Trần, và trên hết, hắn có niềm tin vào sự cân bằng bản chất, vào quyền được là chính nó của vạn vật. Hắn sẽ tiếp tục gieo những hạt giống hy vọng, để một ngày nào đó, toàn bộ Huyền Vực sẽ lại được hồi sinh, không phải theo cách thăng tiên rực rỡ, mà theo cách chân thật và bình yên nhất của chính nó.
***
Trong ánh chiều tà phủ bóng hoàng hôn lên Vạn Kiếm Thành, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần bước vào Quán Rượu Kiếm Khách. Đây là một nhà gỗ lớn, kiến trúc thô mộc nhưng chắc chắn, với những bàn ghế được làm từ thân cây cổ thụ, hằn lên dấu vết của thời gian và vô số cuộc tụ họp. Không khí bên trong quán náo nhiệt đến lạ, tiếng cụng chén vang lên chan chát, hòa cùng tiếng cười nói ồn ào của những kiếm khách vừa trở về từ những chuyến du sơn ngoạn thủy. Đâu đó, tiếng kiếm va chạm nhẹ từ sân tập phía sau, nơi các vị anh hùng vẫn còn hăng say luyện tập, cùng tiếng nhạc du dương từ một nhạc công đang gảy tì bà, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn giang hồ. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, lẫn vào mùi mồ hôi và da thuộc của y phục, quấn quýt lấy khứu giác, khiến ai nấy đều cảm thấy một sự tự do, phóng khoáng len lỏi trong từng thớ thịt. Bầu không khí nơi đây tràn ngập tinh thần thượng võ, khí phách và lòng nhiệt thành.
Tần Mặc tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng bắt đầu thắp sáng không gian. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Những câu chuyện được truyền tai nhau, đôi khi thêm thắt chi tiết một cách phóng đại, nhưng tất cả đều xoay quanh một cái tên: Tần Mặc, và những hành động chữa lành của hắn.
"Nghe nói, Tần Mặc kia đã khiến đất đai khô cằn hồi sinh, còn giúp Đao Hồn từ bỏ khát vọng giết chóc!" Một kiếm khách râu rậm vỗ bàn cái rầm, khiến chén rượu trên bàn rung lên. "Thật không thể tin nổi! Ta từng thấy Linh Địa Cũ Tàn Tạ đó, cứ ngỡ đã chết mục rồi chứ!"
Một kiếm khách trẻ tuổi hơn, khuôn mặt còn vương nét non nớt, hắng giọng phản bác: "Vớ vẩn! Không tu luyện thì làm sao có sức mạnh? Cân bằng gì chứ, chẳng qua là tự lừa dối mình! Ta đã khổ công tu luyện Kiếm Đạo hàng chục năm, để rồi nghe mấy lời này sao? Nếu vạn vật không truy cầu thăng tiến, thế giới này sẽ chỉ mãi dậm chân tại chỗ!" Hắn nói, giọng điệu đầy bất mãn, phản ánh niềm tin đã ăn sâu vào thế hệ tu sĩ trẻ, những người luôn khao khát đạt đến đỉnh cao của 'thăng tiên'.
"Nhưng có thật là hắn đã khiến con suối độc trở nên trong lành không? Điều đó... thật khó tin." Một nữ kiếm khách khác, giọng nói dịu dàng hơn, xen vào. Nàng đã từng qua Hồ Nguyệt Ảnh, chứng kiến sự ô nhiễm và cái chết của vô số sinh linh nơi đó. Sự thay đổi, nếu có, sẽ là một phép màu.
Lục Vô Trần, ngồi đối diện Tần Mặc, khẽ cau mày. Y thì thầm với Tần Mặc, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để chỉ hai người nghe thấy: "Họ bắt đầu bàn tán rồi, nhưng còn nhiều hiểu lầm quá." Y từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên đến mức cực đoan, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến những vết thương của Huyền Vực và đi theo Tần Mặc, y đã thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự cân bằng.
Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những gương mặt đang say sưa tranh luận. Hắn không nói gì, chỉ cảm nhận được sự hỗn loạn trong tư tưởng của họ, một hỗn loạn đã kéo dài hàng ngàn năm, được vun đắp bởi niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên. Hắn hiểu rằng, việc chữa lành ý chí, thay đổi nhận thức, còn khó khăn hơn gấp vạn lần việc chữa lành đất đai hay thanh lọc dòng nước. Những lời nói của hắn, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ là những hạt giống yếu ớt trong một khu vườn đầy rẫy cỏ dại và cây cổ thụ đã bám rễ sâu.
Tô Lam lặng lẽ rót trà cho Tần Mặc, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng đã chứng kiến những điều Tần Mặc làm, nàng tin tưởng vào con đường của hắn. Nhưng nàng cũng biết, đối mặt với một tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, đó là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và lòng dũng cảm phi thường. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà trước mặt hắn, như một lời động viên không lời.
Bỗng, một giọng nói hào sảng vang lên từ giữa quán, thu hút sự chú ý của mọi người. Đó là một ông lão gầy gò, tóc bạc, tay ôm cây đàn tì bà, chính là Người Kể Chuyện. Hắn đứng trên một chiếc bàn cao, đôi mắt sáng rực đầy biểu cảm. "Hỡi các vị anh hùng, xin hãy lắng nghe đây! Chuyện về Tần Mặc, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, nơi không vật nào tu luyện, không ai cầu tiên! Hắn có đôi tai thấu hiểu vạn vật, có trái tim chữa lành thế gian!"
Người Kể Chuyện bắt đầu tóm tắt lại những sự kiện gần đây, thêm thắt những chi tiết kịch tính về cuộc đối thoại của Tần Mặc với Đao Hồn tại Lò Rèn Cự Lực, hay cách hắn khiến dòng nước Hồ Nguyệt Ảnh trở nên trong vắt. Hắn dùng những ngôn từ bay bổng, những hình ảnh sống động, khiến câu chuyện trở nên huyền ảo và lôi cuốn.
"Đao Hồn kia, vốn bị ám ảnh bởi khát vọng trở thành thần binh, đã từng chém rách trời mây, hủy diệt vô số binh khí khác để chứng tỏ mình! Nhưng Tần Mặc đã nói với nó rằng: 'Ngươi là một thanh đao, bản chất của ngươi là để chém, để định hình. Ngươi không cần phải là thần binh để có giá trị. Giá trị của ngươi nằm ở sự sắc bén, sự bền bỉ, ở mục đích mà ngươi được sinh ra.' Và kì lạ thay, Đao Hồn đó đã lắng nghe, đã buông bỏ chấp niệm, trở về với bản nguyên của một thanh đao đích thực, không còn hung hãn, không còn truy cầu sức mạnh hư ảo!"
Câu chuyện của Người Kể Chuyện dấy lên một làn sóng tranh luận mới. Một số người trầm trồ, ngưỡng mộ. Một số khác vẫn hoài nghi, cho rằng đó chỉ là những lời thêu dệt, không có thực.
"Chỉ là một câu chuyện cổ tích để ru ngủ lũ trẻ thôi!" Một kiếm khách khác bĩu môi, "Nếu không có sức mạnh, không có cảnh giới cao siêu, thì làm sao bảo vệ được bản thân, bảo vệ tông môn, bảo vệ Huyền Vực này? Khi vạn vật đều yếu đuối, đó mới là tai họa!"
Lục Vô Trần siết chặt nắm tay, muốn đứng dậy tranh luận, nhưng Tần Mặc khẽ đặt tay lên cánh tay y, ra hiệu im lặng. "Để họ nói," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm lắng. "Chỉ khi họ nói ra hết những gì họ nghĩ, chúng ta mới biết cách để gieo hạt."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc đang đối mặt với không chỉ những vết thương vật chất, mà còn cả những vết thương sâu sắc trong tâm hồn của cả một thế giới. Đó là những vết thương do niềm tin sai lầm, do khát vọng mù quáng mà ra. Hành trình này, sẽ gian nan hơn bất kỳ trận chiến nào nàng từng tham gia. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của Tần Mặc, nàng biết, hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng sự lắng nghe, sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của mình để thay đổi từng chút một, từng ý chí một, cho đến khi triết lý cân bằng bản chất thực sự thấm nhuần vào tâm trí vạn vật. Tiếng nói của Người Kể Chuyện vẫn vang vọng, nhưng Tần Mặc lại cảm thấy tiếng vọng của những tư tưởng cố hữu còn mạnh mẽ hơn nhiều. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng, và nó sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn đến vô hạn.
***
Vài ngày sau, tại Học Viện Thiên Long uy nghi, một diễn đàn khẩn cấp được tổ chức. Tòa nhà gạch đỏ cổ kính, với sân trường rộng lớn và thư viện đồ sộ, toát lên vẻ trang nghiêm và học thuật. Trong giảng đường chính, nơi thường vang lên tiếng giảng bài uyên bác, giờ đây tràn ngập một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tri thức. Nắng ấm buổi chiều xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống hàng trăm gương mặt đang chăm chú lắng nghe, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát. Tiếng đọc sách rì rầm từ thư viện gần đó, tiếng bút viết sột soạt của những học giả đang ghi chép, tất cả đều bị lu mờ bởi sự tập trung cao độ vào cuộc tranh luận sắp diễn ra. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của học viện hòa lẫn với hương trà thanh khiết, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng.
Lục Vô Trần, đại diện cho Tần Mặc, đứng trên bục diễn giả. Ngoại hình y gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự quyết tâm. Y hắng giọng, bắt đầu trình bày về triết lý mới của 'vật tính' và 'cân bằng', giọng nói rõ ràng, mạch lạc, đầy tính logic cao: "Hỡi các vị học giả, các vị tu sĩ, các vị lãnh đạo! Trong suốt hàng ngàn năm, chúng ta đã bị ám ảnh bởi một niềm tin: thăng tiên là con đường duy nhất, là mục đích tối thượng của vạn vật. Chúng ta đã cố gắng bẻ cong bản chất của đất đai, của cây cối, của binh khí, thậm chí của chính linh hồn mình, để truy cầu một sức mạnh hư ảo, một cảnh giới xa vời." Y dừng lại, quét mắt qua khán phòng. "Nhưng thăng tiên không phải là mục đích cuối cùng, mà là sự lựa chọn. Vạn vật có quyền được là chính nó, không cần phải bẻ cong bản chất để vươn tới một cảnh giới xa vời."
Y tiếp tục, giải thích về những tai họa mà sự truy cầu vô độ đã mang lại cho Huyền Vực, những vết thương mà Tần Mặc đã và đang chữa lành. Y kể về Đao Hồn, về Mộc Tinh, về Thủy Linh, những ví dụ sống động về việc vạn vật tìm lại được bản nguyên của mình.
Tần Mặc và Tô Lam ngồi ở hàng ghế đầu, lặng lẽ lắng nghe. Tần Mặc bình thản, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn tinh tế quan sát từng phản ứng của cử tọa. Tô Lam thì trầm tư, đôi mắt phượng nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Mộ Dung Tĩnh, người đang ngồi ở một hàng ghế phía trước, vẻ mặt nghiêm nghị đến lạnh lùng.
Ngay khi Lục Vô Trần kết thúc bài diễn thuyết của mình, một giọng nói sắc bén vang lên, cắt ngang bầu không khí trầm lắng. Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, y phục tông môn sang trọng của y nổi bật giữa đám đông. Y là một tu sĩ trẻ tuổi nhưng đã đạt đến cảnh giới cao, luôn bảo vệ con đường tu luyện truyền thống. Y nói, giọng điệu hùng hồn, đầy khí phách: "Những lời của Lục công tử nghe có vẻ cao siêu, nhưng thực chất lại là sự ru ngủ! Nếu không truy cầu thăng tiến, chẳng phải chúng ta sẽ mãi dậm chân tại chỗ, yếu kém và dễ bị diệt vong? Sức mạnh mới là yếu tố quyết định sự tồn vong của Huyền Vực! Khi vạn vật không còn khát vọng vươn lên, thì Huyền Vực này sẽ trở thành một Vô Tính Thành thứ hai, một vùng đất bị lãng quên, chờ đợi sự hủy diệt!"
Y phất tay, quạt ngọc trong tay khẽ đập vào lòng bàn tay, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc như lưỡi kiếm. "Chẳng lẽ chúng ta lại muốn quay về thời k�� sơ khai, khi sinh linh yếu ớt bị thiên nhiên nghiền nát, bị kẻ mạnh hơn nuốt chửng? Con đường thăng tiên là con đường tự nhiên của sự tiến hóa, là khát vọng cố hữu của vạn vật! Việc Tần Mặc chữa lành chỉ là tạm thời, hắn chỉ đang vá víu những vết thương, chứ không giải quyết được tận gốc vấn đề!"
Một làn sóng tranh luận nhỏ dấy lên trong khán phòng. Nhiều tu sĩ gật gù đồng tình với Mộ Dung Tĩnh, bởi những lời y nói đã ăn sâu vào tiềm thức của họ suốt hàng ngàn năm. Những học giả thì trầm tư hơn, cố gắng phân tích cả hai luồng quan điểm.
Tần Mặc đứng dậy. Cả giảng đường lập tức im lặng. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng, không khí phách ngút trời, nhưng mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên một sự bình thản, một nội lực khiến người khác phải lắng nghe. Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng, mỗi lời như khắc sâu vào tâm trí người nghe: "Sức mạnh thật sự không đến từ việc bẻ cong bản chất, mà từ việc thấu hiểu và hòa hợp với nó. Một thanh kiếm không cần trở thành thần binh để sắc bén, nó chỉ cần là một thanh kiếm đúng nghĩa. Một dòng nước không cần biến thành sóng thần để có giá trị, nó chỉ cần chảy trôi, nuôi dưỡng sự sống. Một mảnh đất không cần sản sinh ra linh dược vĩ đại để có ý nghĩa, nó chỉ cần là nền tảng vững chắc cho vạn vật sinh sôi."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua Mộ Dung Tĩnh, nhưng không có sự đối đầu, chỉ có sự thấu hiểu. "Mộ Dung công tử nói đúng, Huyền Vực cần sức mạnh để tồn tại. Nhưng sức mạnh đó không phải là sự truy cầu mù quáng, mà là sự kiên cường từ bản chất, là sự cân bằng của mọi tồn tại. Khi mỗi vật, mỗi linh hồn đều thấu hiểu giá trị của mình, không còn khát vọng cưỡng ép, khi đó, sức mạnh của Huyền Vực mới thực sự bền vững. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không phải là tiến hóa, mà là sự tự hủy diệt."
Tần Mặc dùng một ví dụ về Đao Hồn mà hắn đã gặp, giải thích cách hắn giúp nó tìm lại ý nghĩa của việc 'chém' mà không cần phải 'thăng cấp' thành thần binh, cách nó tìm thấy sự bình yên và mục đích thực sự của mình. "Đao Hồn đó, giờ đây, không còn truy cầu sức mạnh hư ảo, nhưng nó vẫn là một thanh đao sắc bén, bền bỉ, và quan trọng hơn, nó đã tìm thấy sự an nhiên trong chính bản chất của mình. Đó há chẳng phải là một loại sức mạnh khác sao, một sức mạnh đến từ sự hòa hợp?"
Thiên Sách Lão Nhân, ngồi ở vị trí danh dự, khẽ ho một tiếng. Ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh. Ông vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng: "Những lời của Tần công tử khiến lão phu nhớ đến một điển tích cổ xưa... về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' nơi vạn vật hòa hợp, chưa từng có khái niệm 'thăng tiên' cực đoan. Đó là thời kỳ mà Huyền Vực đạt đến đỉnh cao của sự phồn thịnh, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự cộng sinh và cân bằng. Tiếc thay, những ghi chép đó đã bị thất lạc, bị lãng quên dưới lớp bụi thời gian và sự ám ảnh của khát vọng thăng tiên."
Lời nói của Thiên Sách Lão Nhân như một gáo nước lạnh tạt vào những niềm tin cố hữu, đồng thời cũng là một tia sáng cho những người đang bối rối. Viên Minh, ngồi trong đám đông, gật đầu đầy vẻ thấu hiểu, ánh m���t y lấp lánh hy vọng. Y từng là một tu sĩ nhỏ bé, bị đè nén bởi áp lực phải thăng tiến, phải đạt được sức mạnh, nhưng giờ đây, y đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường bình yên và chân thật hơn.
Mộ Dung Tĩnh dù vẫn giữ vẻ hoài nghi trên khuôn mặt tuấn tú của mình, nhưng ánh mắt y đã bắt đầu dao động. Những lời của Tần Mặc, cùng với sự chứng thực của Thiên Sách Lão Nhân, đã gieo vào lòng y một hạt giống suy ngẫm, một sự bất an về con đường y đã theo đuổi bấy lâu. Y bắt đầu tự hỏi, liệu những gì y tin tưởng bấy lâu, có thực sự là chân lý duy nhất? Hay còn một con đường khác, một con đường mà y chưa từng nghĩ đến, một con đường mà Tần Mặc đang mở ra cho toàn bộ Huyền Vực? Cuộc tranh luận chưa kết thúc, nhưng một kỷ nguyên tư tưởng mới đã bắt đầu nhen nhóm.
***
Đêm đã buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch bao trùm lên Thanh Vân Tông. Trong Tàng Kinh Các uy nghiêm, một tòa tháp đá cao vút, nhiều tầng, bên trong là các giá sách gỗ lim đen cao ngút, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa. Ánh nến lung linh từ những ngọn nến được thắp sáng trên bàn, chiếu rọi lên những cuốn sách cổ được trải ra, và cả những gương mặt đang suy tư của Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Viên Minh. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng từ một góc phòng, tiếng bước chân khẽ khàng của một vị đạo sĩ đang đi tuần, và tiếng gió lùa qua những khe hở của mái ngói cổ kính, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trang nghiêm và huyền bí của không gian.
Họ đang tập trung bàn luận về những phản ứng ban đầu của cộng đồng đối với triết lý mới, những thách thức phía trước trong việc thay đổi nhận thức đã ăn sâu hàng ngàn năm, và cách để lan tỏa triết lý 'vật tính' và 'cân bằng' một cách hiệu quả.
Tần Mặc khẽ chạm tay vào Huyền Vực Tâm Châu đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trên bàn. Nó ấm áp và sống động, như một phần mở rộng của chính hắn, kết nối hắn với nhịp đập của thế giới. "Thay đổi tư tưởng, khó hơn vạn lần việc chữa lành vết thương thể xác," hắn nói, giọng điệu trầm ổn, đầy kiên định. "Chúng ta đã gieo hạt giống, giờ cần kiên nhẫn vun trồng, để chúng tự bén rễ trong lòng người. Con đường này không thể dùng sức mạnh để áp đặt, mà phải dùng sự thấu hiểu để dẫn dắt." Hắn biết, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, đã trở thành nền tảng của một nền văn minh, là một hành trình cực kỳ gian nan, đòi hỏi thời gian, kiên nhẫn và sự kiên định không ngừng.
Tô Lam, với vẻ mặt trầm tư, thực tế nói: "Sẽ có nhiều sự phản đối, nhất là từ những kẻ đã quen với quyền lực và lợi ích từ con đường cũ. Họ sẽ không dễ dàng buông bỏ những gì họ đã xây dựng." Nàng hiểu rõ bản chất của con người, của những tu sĩ đã quen với việc truy cầu sức mạnh, thăng tiên để có được địa vị và quyền lực. Sự thay đổi này, đối với họ, không chỉ là thay đổi một triết lý, mà là lật đổ cả một hệ thống. "Những thế lực này sẽ là thử thách lớn nhất của chúng ta."
Lục Vô Trần, với sự nhiệt huyết và lạc quan cố hữu, nói: "Nhưng cũng có rất nhiều người khao khát một con đường mới, một s�� bình yên thật sự. Chúng ta phải tìm cách tiếp cận họ, những người đã mệt mỏi với cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, những người đã chứng kiến hậu quả của sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Viên Minh là một ví dụ." Y nhìn Viên Minh, người đang gật đầu đồng tình. "Chúng ta phải cho họ thấy rằng, có một lựa chọn khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để có được sự an yên."
Thiên Sách Lão Nhân, với sự uyên bác và trách nhiệm của một người giữ gìn tri thức, nói: "Lão phu sẽ biên soạn lại những ghi chép cổ xưa, những chân lý bị lãng quên về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về sự cân bằng bản chất của vạn vật, để chúng có thể làm nền tảng cho triết lý mới của ngài. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Chúng ta cần một nền tảng tri thức vững chắc để đối phó với những hoài nghi và phản bác." Ông lão nhìn Tần Mặc, ánh mắt tinh anh ánh lên sự hài lòng và hy vọng.
Viên Minh, với khuôn mặt thư sinh và đôi mắt không còn buồn bã mà tràn đầy quyết tâm, nói: "Tôi sẽ đi cùng Lục Vô Trần, dùng chính câu chuyện của mình để thuyết phục những người khác. Con đường này, tôi đã chờ đợi rất lâu rồi." Y đã từng là một tu sĩ lạc lối, bị cuốn vào vòng xoáy của khát vọng thăng tiên, nhưng giờ đây, y đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối. Y khao khát chia sẻ sự giác ngộ này với những người khác, những người vẫn còn đang chìm đắm trong bóng tối của những niềm tin sai lầm.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu rọi lên những mái ngói cổ kính của Tàng Kinh Các. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng vĩ đại, một hành trình dài để triết lý mới thực sự thấm nhuần vào tâm trí vạn vật. Triết lý 'vật tính' và 'cân bằng' sẽ không chỉ là một lý thuyết mà sẽ dần được đưa vào thực tiễn, tạo ra những thay đổi sâu rộng trong xã hội và cách thức tu luyện của Huyền Vực. Sự hợp tác giữa hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Viên Minh sẽ là chìa khóa để lan tỏa tư tưởng mới và xây dựng một nền tảng vững chắc cho Huyền Vực hậu thảm họa.
Hắn nắm chặt tay Tô Lam, truyền đi sự trấn an và kiên định. Nàng cũng siết nhẹ tay hắn, đáp lại bằng một cái nhìn tin tưởng. Ngoài kia, đêm vẫn còn dài, và con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Nhưng với những hạt giống hy vọng đã được gieo, với sự kiên định của Tần Mặc và sự đồng lòng của những người đồng hành, một kỷ nguyên mới của Huyền Vực đang dần hé mở, nơi vạn vật có thể tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên trong chính bản chất của mình, không cần phải truy cầu một sự thăng tiên hư ảo.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.