Vạn vật không lên tiên - Chương 1369: Hạ Chiếu Thư: Lời Mời Đến Cuộc Chiến Tư Tưởng
Bình minh nhuộm hồng chân trời Vô Tính Thành, xua đi những đợt gió lạnh còn vương vấn từ đêm tàn và nỗi bất an âm ỉ trong lòng nhiều người. Ánh nắng dịu dàng lướt qua những mái ngói màu đất nung đơn giản, nhảy nhót trên mặt sông suối trong vắt chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ. Mùi đất tươi xốp sau sương đêm, mùi hoa cỏ dại ven đường và hương thơm ấm cúng từ những căn bếp đã sớm đỏ lửa lan tỏa khắp nơi, dệt nên một bức tranh thanh bình, ấm áp đặc trưng của nơi này. Vô Tính Thành, dù từng bị gọi là phế địa, lại tràn đầy sinh khí, một thứ sinh khí dung dị, chân thật, khác hẳn với vẻ hào nhoáng nhưng đôi khi lạnh lẽo của những đại tông môn tu sĩ.
Trong một căn phòng được bài trí trang trọng nhưng giản dị, ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rọi thẳng vào một cuộn giấy vàng óng đặt giữa bàn. Cu��n giấy ấy không phải là một văn kiện tầm thường, mà là một 'Chiếu Thư Mời Hội', một lời mời chính thức từ Vô Tính Thành gửi đến toàn bộ Huyền Vực, đặc biệt là các thế lực đối lập. Tần Mặc ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ giản dị, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng nét chữ. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều toát lên sự kiên định, bình tĩnh đến lạ thường. Đối diện hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng giờ đây có thêm một chút lo lắng. Bên cạnh nàng là Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ càng thêm cau có, và Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với đôi mắt tinh anh sau cặp kính.
“Đây không chỉ là lời mời, mà là một tuyên ngôn,” Tần Mặc trầm giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng hắn không cao, không mạnh mẽ, nhưng mỗi từ ngữ phát ra đều mang sức nặng nghìn cân, như được đúc kết từ hàng vạn ý chí tồn tại. “Mỗi từ ngữ phải thể hiện được sự kiên định của chúng ta, nhưng cũng không mất đi sự tôn trọng đối với bản chất của vạn vật. Chúng ta không tìm kiếm sự tranh chấp, mà là sự thấu hiểu.” Hắn khẽ đưa tay lướt trên cuộn chiếu thư, như cảm nhận từng rung động của mực viết.
Tô Lam khẽ thở dài, nàng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của hành động này. “Huynh Tần Mặc, đối phương sẽ coi đây là sự sỉ nhục. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận một lời mời đến từ Vô Tính Thành, đặc biệt là sau những gì đã xảy ra. Chúng ta phải chuẩn bị cho phản ứng dữ dội nhất.” Nàng nhìn Tần Mặc, lòng không khỏi dấy lên sự lo lắng. Từ khi cùng Tần Mặc dấn thân vào con đường này, nàng đã chứng kiến quá nhiều sự thù địch, quá nhiều sự cố chấp từ những kẻ tự xưng là ‘chính đạo’.
Lục Vô Trần gật đầu đồng tình, vẻ mặt y càng thêm u ám. “Tô Lam nói đúng. Thiên Diệu Tôn Giả và bè lũ của hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để làm mất uy tín của huynh. Họ sẽ coi đây là một sự thách thức công khai, và sẽ đáp trả bằng tất cả những gì họ có, từ lời lẽ đến hành động.” Y ngừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng trầm khàn nhưng đầy kiên quyết. “Tuy nhiên, chúng ta cũng có lợi thế. Tôi sẽ phái những sứ giả đáng tin cậy nhất, những người đã từng chứng kiến sự hồi sinh từ triết lý của huynh, từ những nơi tưởng chừng đã chết. Họ sẽ đích thân mang chiếu thư này. Họ không chỉ là người đưa tin, mà còn là bằng chứng sống, là những nhân chứng cho sự thật mà huynh đã mang lại.” Y đã lên kế hoạch tỉ mỉ cho từng chi tiết, từ lộ trình, cách thức tiếp cận, đến những phương án dự phòng cho mọi tình huống bất trắc.
Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh nheo lại. “Chữ viết cũng là một loại sức mạnh, Tần Mặc. Nó có thể nhẹ nhàng như gió, nhưng cũng đủ sức lay động cả một tòa núi. Chiếu thư này không chỉ là lời mời, mà còn là một hạt mầm. Nó sẽ gieo mầm nghi ngờ vào lòng những kẻ còn dao động, những kẻ vẫn còn chút lương tri, chút hoài nghi về con đường thăng tiên cực đoan. Và nó sẽ là ngọn lửa châm ngòi cho sự tức giận của những kẻ cố chấp. Nhưng chính sự tức giận đó sẽ bộc lộ bản chất thật của chúng.” Giọng ông lão trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đ���u chứa đựng trí tuệ uyên thâm của một người đã trải qua bao thăng trầm của Huyền Vực. Ông đã góp sức rất nhiều vào việc biên soạn từng câu chữ trong chiếu thư, đảm bảo sự trang trọng, uy nghi nhưng vẫn không mất đi sự chân thành, thiết tha.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng ý với lời của Thiên Sách Lão Nhân. Hắn cầm bút lông lên, đầu bút chấm vào nghiên mực đã được mài sẵn. Một làn linh lực nhẹ nhàng, không phô trương nhưng ẩn chứa sức mạnh của sự thấu hiểu, lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, truyền vào cây bút. Hắn cẩn trọng điểm nét cuối cùng vào tên “Đại Hội Duy Hộ Bản Chất”, sau đó dùng một con dấu đặc biệt, khắc hình một cành cây non đang đâm chồi, tượng trưng cho sự sống và cân bằng, đóng xuống cuối cuộn chiếu thư. Con dấu phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, linh khí bao trùm lấy cuộn giấy, như một lời cam kết vô hình.
“Vậy thì, hãy để ý chí của chúng ta được truyền đi,” Tần Mặc nói, đôi mắt đen láy nhìn về phía Lục Vô Trần. “Hãy để vạn vật tự lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc, không bị giới hạn. Chúng ta chỉ gieo hạt mầm, còn việc nó nảy nở hay lụi tàn, phụ thuộc vào ý chí của đất trời và của chính chúng.”
Lục Vô Trần nghiêm nghị tiếp nhận cuộn chiếu thư đã được phong ấn. Y hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà còn là một phần quan trọng trong chiến lược của Tần Mặc. Y cúi đầu, lòng đầy quyết tâm. “Huynh Tần Mặc cứ yên tâm. Tôi sẽ đảm bảo chiếu thư này đến tận tay Thiên Diệu Tôn Giả, không sai một ly. Và những sứ giả của chúng ta sẽ là minh chứng sống, là những lời tuyên ngôn mạnh mẽ nhất cho triết lý của huynh.”
Bên ngoài, ánh nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi khắp Vô Tính Thành, mang theo một ngày mới đầy hứa hẹn và cả những thách thức khôn lường. Trong khoảnh khắc đó, một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của cỏ dại và tiếng suối chảy, như lời thì thầm của vạn vật đang ủng hộ và dõi theo từng bước đi của Tần Mặc. Hắn biết rằng, cuộc chiến tư tưởng này đã chính thức bắt đầu, và Vô Tính Thành sẽ là tâm điểm của sự thay đổi.
***
Cùng lúc đó, tại một cứ điểm đồ sộ, nơi linh khí cuồn cuộn như sóng dữ và các trận pháp phòng ngự rực rỡ ánh sáng đỏ sẫm cùng xanh lam lạnh lẽo bao phủ, Thiên Diệu Tôn Giả đang tề tựu cùng các thủ lĩnh phe cánh của mình. Mùi hương trầm nồng nặc, pha lẫn mùi kim loại và linh khí cường đại bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, uy quyền, nhưng ẩn chứa sự căng thẳng đến nghẹt thở. Nơi đây không có tiếng suối reo, không có tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió mạnh rít qua những khe đá và tiếng linh lực vận hành trầm đục.
Thiên Diệu Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không một nếp nhăn nhưng ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy tính toán, đang ngồi trên ngai vàng tráng lệ. Y phục lụa trắng thêu kim tuyến của hắn lấp lánh dưới ánh sáng phản chiếu từ các linh thạch. Đối diện hắn, Trần Trưởng Lão và các vị trưởng lão khác, tất cả đều là những nhân vật có địa vị cao trong giới tu sĩ, đang lắng nghe một cách cung kính.
Bỗng nhiên, cánh cửa đại điện bật mở, một tu sĩ trẻ tuổi bước vào. Hắn ta không mang theo bất kỳ khí thế áp đảo nào, chỉ là một người tu sĩ bình thường, nhưng ánh mắt kiên định, không hề nao núng trước sự uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả lại khiến mọi ánh mắt phải đổ dồn. Đây chính là một trong những sứ giả của Tần Mặc, một tu sĩ từng một lòng theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan, nhưng sau đó đã giác ngộ và tìm thấy sự bình yên trong triết lý cân bằng của Tần Mặc. Hắn dũng cảm bước đến, trên tay nâng cao một cuộn chiếu thư vàng óng.
“Bẩm Thiên Diệu Tôn Giả,” hắn nói, giọng tuy có chút run rẩy nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, “Đây là chiếu thư mời của Tần Mặc, thành chủ Vô Tính Thành, kính mời Tôn Giả và các vị thủ lĩnh đến tham dự Đại Hội Duy Hộ Bản Chất.”
Thiên Diệu Tôn Giả nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú. Ánh mắt hắn lướt qua cuộn chiếu thư, rồi dừng lại trên khuôn mặt kiên định của sứ giả. “Một con kiến bé nhỏ lại dám thách thức thiên long?” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một uy áp khủng khiếp, khiến cả không gian như ngưng đọng. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đón lấy cuộn chiếu thư, nhưng cử chỉ đó lại đầy sự khinh miệt. “Đại Hội Duy Hộ Bản Chất? Hóa ra hắn muốn biến Huyền Vực thành một bãi rác của những kẻ yếu kém, những kẻ không có đủ ý chí để thăng tiên hay sao?”
Hắn chậm rãi mở cuộn chiếu thư, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng hàng chữ. Ban đầu là sự khinh thường, sau đó là sự ngạc nhiên, và cuối cùng, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đôi mắt xanh thẳm. Hắn bỗng cười phá lên, một tràng cười khinh bỉ, vang vọng khắp đại điện. “Thật nực cười! Kẻ sinh ra từ vùng đất phế tích, không có linh căn, không có thiên phú, lại dám nói về ‘bản chất’ và ‘cân bằng’ với những bậc chí tôn như chúng ta? Hắn coi thường ai? Coi thường công sức tu luyện hàng vạn năm của chúng ta? Coi thường con đường thăng tiên vĩ đại mà vạn vật hằng khao khát?”
Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ với dáng vẻ uy nghi, liền đứng dậy, ánh mắt sắc sảo đầy phẫn nộ. “Tôn Giả, đ��y là sự báng bổ! Sự sỉ nhục không thể chấp nhận được! Kẻ yếu không có quyền tồn tại, càng không có quyền lên tiếng. Hắn dám dùng ngôn từ hoa mỹ để che đậy sự yếu kém, để lung lạc lòng người, để làm chậm bước chân của Huyền Vực trên con đường đến với thiên đạo! Chúng ta cần phải đáp trả bằng hành động cụ thể, cho hắn biết ai mới là người định đoạt vận mệnh Huyền Vực! Một lời mời như thế này chỉ đáng bị xé nát!”
Các vị trưởng lão khác cũng đồng loạt lên tiếng, tiếng xì xào phẫn nộ lan khắp đại điện. Một tu sĩ trẻ tuổi, Mộ Dung Tĩnh, người vẫn còn giữ trong lòng sự tò mò về Tần Mặc, đứng nép mình trong góc, quan sát mọi diễn biến. Anh ta cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi chứng kiến cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả và sự đồng lòng của các trưởng lão.
Sứ giả của Tần Mặc, đứng giữa tâm bão, vẫn kiên định. Hắn biết rằng lời nói của mình có thể châm ngòi cho sự tức giận lớn hơn, nhưng hắn không thể lùi bước. “Triết lý của Tần Mặc không phải là sự yếu kém, mà là con đường thực sự để Huyền Vực trường tồn,” hắn nói, giọng tuy nhỏ nhưng như một tiếng chuông vang vọng trong đại điện đầy linh lực. “Ngài sẽ thấy điều đó tại Đại Hội. Sự thăng tiên không thể là mục đích duy nhất, nếu nó phải đánh đổi bằng sự hủy diệt của bản chất vạn vật.”
Thiên Diệu Tôn Giả bỗng ngừng cười. Ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, xuyên thấu qua sứ giả. Hắn khẽ híp mắt lại, rồi đứng dậy, bước xuống ngai vàng. “Ngươi nói đúng. Chúng ta sẽ đến. Nhưng không phải để tranh luận, không phải để thấu hiểu, mà là để cho hắn thấy sự ngu xuẩn của mình. Để cho hắn thấy, sức mạnh thực sự là gì, và ‘bản chất’ mà hắn tôn thờ chỉ là một sợi xích trói buộc những kẻ tầm thường. Chúng ta sẽ đến, và chúng ta sẽ làm rõ cho cả Huyền Vực biết, con đường mà hắn đang rao giảng chỉ là một ảo vọng, một sự lừa dối.”
Hắn ném mạnh cuộn chiếu thư xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, tiếng va đập vang lên khô khốc. Linh khí từ người hắn bùng nổ, tạo thành một luồng gió mạnh quét qua đại điện, khiến các trưởng lão phải lùi lại. “Truyền lệnh! Chuẩn bị! Chúng ta sẽ đích thân tham dự ‘Đại Hội Duy Hộ Bản Chất’ của Tần Mặc. Nhưng không phải với tư cách khách mời, mà là với tư cách những người sẽ chấm dứt ảo tưởng của hắn. Hãy chuẩn bị một ‘màn trình diễn’ thật đặc sắc, đủ để lay chuyển cả Huyền Vực, đủ để mọi kẻ yếu kém phải quỳ rạp dưới chân chúng ta!”
Các trưởng lão đồng loạt cúi đầu tuân lệnh, ánh mắt đầy vẻ tàn bạo và đắc thắng. Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong lòng anh ta, một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé, nhưng kiên cường, đã bắt đầu nảy nở, đối chọi với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí anh ta bấy lâu nay. Anh ta cảm thấy một sự rợn người trước sự hung hãn của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng đồng thời cũng bị hấp dẫn bởi sự đối đầu sắp tới.
***
Hoàng hôn buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm một màu tím hồng lên những mái nhà gỗ và dòng suối trong vắt. Những ngọn đèn lồng ấm áp đã được thắp lên, soi sáng các con đường lát đá cuội, tạo nên một cảnh tượng yên bình đến lạ thường. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng nói chuyện rì rầm của người dân tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Mùi đất ẩm và hoa dại vẫn thoang thoảng trong không khí mát mẻ của buổi chiều tà.
Trong căn phòng giản dị nơi họ đã hội họp vào buổi sáng, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đang lắng nghe báo cáo từ một sứ giả vừa trở về. Vẻ mặt của sứ giả hiện rõ sự mệt mỏi và chút sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường.
“Bẩm Tần Mặc huynh, Thiên Diệu Tôn Giả đã nhận chiếu thư,” sứ giả bắt đầu, giọng nói hơi run rẩy. “Hắn đã nổi trận lôi đình, coi lời mời là sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Hắn nói sẽ đích thân đến Đại Hội, nhưng không phải để đối thoại, mà là để ‘dạy cho huynh một bài học’, để ‘chấm dứt ảo tưởng của huynh’.”
Lục Vô Trần nghe xong, khuôn mặt càng thêm khắc khổ. Y đã dự liệu được phần n��o phản ứng này, nhưng sự hung hãn và khinh miệt của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn khiến y không khỏi lo lắng. “Báo cáo của sứ giả cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã nổi trận lôi đình. Hắn coi lời mời là sự sỉ nhục và thề sẽ ‘dạy cho huynh một bài học’ tại Đại Hội. Tôi e rằng, hắn sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự lo âu.
Tô Lam siết chặt tay, vẻ mặt thanh tú ánh lên sự căng thẳng. Nàng biết Tần Mặc đã dự liệu mọi chuyện, nhưng vẫn không khỏi bồn chồn. “Huynh Tần Mặc, liệu chúng ta có nên chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vũ lực không? Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào. Hắn coi sinh mạng vạn vật như cỏ rác, chỉ cần đạt được mục đích thăng tiên cực đoan của mình.”
Tần Mặc lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm không hề gợn sóng. Hắn khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi, nhưng không phải nụ cười khinh miệt, mà là nụ cười của sự thấu hiểu. “Chính sự phẫn nộ của hắn là bằng chứng cho thấy hắn sợ hãi. Hắn sợ hãi một tư tưởng có thể lung lay nền tảng của hắn, sợ hãi rằng con đường mà hắn đã đi bấy lâu nay có thể là sai lầm. Hắn sợ hãi rằng vạn vật không còn muốn theo con đường thăng tiên cực đoan của hắn nữa.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Vô Tính Thành đang dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn lồng ấm áp hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ bình yên và kiên định. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để đối đầu với sự tức giận của hắn, chúng ta sẽ dùng chân lý, dùng sự sống động của vạn vật và ý chí cân bằng để chứng minh. Nhưng chúng ta sẽ chuẩn bị cho mọi tình huống. Lục Vô Trần, hãy tăng cường phòng bị, đặc biệt là quanh khu vực Đại Hội. Đừng để bất kỳ sự phá hoại nào ảnh hưởng đến vạn vật.”
“Vâng, Tần Mặc huynh!” Lục Vô Trần đáp lời, trong lòng cảm thấy được trấn an phần nào bởi sự bình tĩnh của Tần Mặc. Y biết rằng, dù đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào, Tần Mặc vẫn sẽ giữ vững lập trường của mình.
Tần Mặc quay lại, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần. “Chúng ta sẽ kh��ng chỉ bảo vệ Đại Hội, mà còn bảo vệ từng sinh linh đến đây, bảo vệ chính ý chí tồn tại của vạn vật. Đại Hội này không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là một cơ hội để vạn vật Huyền Vực nhìn rõ bản chất thật của mình, và lựa chọn con đường thật sự mang lại sự tồn tại vĩnh cửu.”
Trong khi đó, ở một vị trí ẩn mình trên ngọn đồi gần Vô Tính Thành, Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát từng ánh đèn ấm áp của thành trì. Anh ta đã nghe được những lời báo cáo về phản ứng của Thiên Diệu Tôn Giả, và cả sự bình tĩnh lạ thường của Tần Mặc. Sự đối lập giữa cơn thịnh nộ cuồng nộ và sự trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng này khiến nội tâm anh ta càng thêm dao động. Anh ta từng tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng con đường thăng tiên là chân lý duy nhất. Nhưng những gì Tần Mặc đã làm, những gì Vô Tính Thành đang thể hiện, lại khiến anh ta phải suy nghĩ lại. Một sự tò mò mạnh mẽ, xen lẫn với nỗi hoài nghi, đang gặm nhấm niềm tin cũ của Mộ Dung Tĩnh. Anh ta khẽ thở dài, rồi lặng lẽ quay lưng, rời khỏi vị trí quan sát của mình. Ánh mắt anh ta vẫn còn vương vấn suy tư, tự hỏi liệu Đại Hội sắp tới sẽ mang lại sự hủy diệt hay một bình minh mới cho Huyền Vực.
Tần Mặc đứng đó, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã lấp lánh đầy trời. Hắn biết rằng, cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu, nhưng tiếng súng lệnh đã điểm. Đại Hội Duy Hộ Bản Chất sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu tư tưởng, mà còn là một bài kiểm tra về lòng tin, về ý chí và về khả năng cân bằng của vạn vật Huyền Vực. Hắn đã sẵn sàng, và vạn vật dưới chân hắn cũng đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.