Vạn vật không lên tiên - Chương 1374: Lời Nguyền Từ Tro Tàn: Ý Chí Kháng Cự Của Thành Linh Tàn Tạ
Sự im lặng bao trùm quảng trường Đại Hội không phải là sự tĩnh mịch của bình yên, mà là một khoảng lặng đầy bão tố, nơi mỗi linh hồn đều đang vật lộn với những chân lý vừa bị phơi bày. Ánh mắt chất vấn, hoài nghi đổ dồn về phía Thiên Diệu Tôn Giả, khiến uy áp vốn ngút trời của hắn giờ đây cũng không thể che giấu được sự bối rối, thậm chí là hoảng loạn ẩn sâu trong đáy mắt. Gió nhẹ lướt qua các mái vòm cổ kính của Vô Tính Thành, mang theo mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường, nhưng giờ đây, một mùi hương trầm mặc, có chút u hoài từ hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ lại len lỏi, hòa vào không khí căng thẳng, báo hiệu một biến cố còn lớn hơn đang đến.
Trần Trưởng Lão, người vẫn luôn là cái bóng trung thành của Thiên Diệu, không thể chịu đựng được sự im lặng đáng sợ này. Hắn lúng túng bước lên, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn, như một tấm màn chắn yếu ớt trước cơn sóng thần của sự thật. "Sự mục nát đó... chỉ là do nó không đủ ý chí để thăng cấp! Là sự yếu kém của một vật vô tri!" Hắn gào lên, đôi mắt liếc nhanh về phía các phái đoàn tu sĩ, như muốn tìm kiếm sự đồng tình, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt xa lánh và ngờ vực.
Thiên Diệu Tôn Giả, sau một thoáng chìm trong sự giằng xé nội tâm, cũng lấy lại được một phần khí thế. Hắn hít sâu một hơi, linh lực quanh thân dần ổn định, ánh mắt xanh thẳm lại trở nên sắc lạnh, nhưng cái run rẩy khó nhận thấy trong giọng nói vẫn tố cáo sự bất an của hắn. "Đúng vậy! Kẻ yếu sẽ bị đào thải! Đó là quy luật c��a vạn vật!" Lời lẽ của hắn, dù vẫn hùng hồn, vẫn mang theo uy áp và sự cứng rắn của một kẻ quyền lực, nhưng lại thiếu đi sự tự tin tuyệt đối như những lần trước. Hắn đang cố gắng bám víu vào những giáo điều cũ kỹ, vào cái gọi là "quy luật" mà chính hắn đã định nghĩa, để chối bỏ sự thật đang hiển hiện trước mắt.
Tần Mặc không hề đáp lời. Hắn biết, những lời lẽ biện hộ vô lực ấy không cần hắn phải tranh cãi. Hắn chỉ lặng lẽ bước lên phía trước, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định, vững chãi như một ngọn núi. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua đám đông, dừng lại trên từng khuôn mặt đang chìm trong đủ loại cảm xúc: từ kinh hãi, hoang mang của những tu sĩ trẻ, đến sự chua xót, đồng cảm của Lục Vô Trần, và cả sự đau đớn, giằng xé tột cùng của Mộ Dung Tĩnh. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ, nơi những đổ nát, rêu phong đang kể một câu chuyện bi thương mà ít ai có thể lắng nghe.
Hắn không nói một lời nào, chỉ đưa bàn tay lên, nhẹ nhàng chạm v��o không gian nơi hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ đang hiển hiện. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu ngọc bích, không chói lóa mà ấm áp, từ lòng bàn tay hắn lan tỏa. Ánh sáng ấy không phải là hào quang của sức mạnh, mà là sự tinh khiết của lòng thấu cảm, của sự kết nối vô hình. Nó bao trùm lấy hình ảnh thành phố đổ nát, như một dòng suối ấm áp đang chảy vào từng ngóc ngách, từng viên đá, từng bức tường của tòa thành cổ xưa. Một luồng năng lượng vô hình, mỏng manh nhưng kiên cố, từ Tần Mặc lan tỏa, kết nối hắn với linh hồn của Thành Linh Tàn Tạ, kéo cả quảng trường vào một không gian khác. Tiếng gió ngừng hẳn, không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của những người có mặt, và hơi thở nặng nề của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi hương trầm mặc từ Thành Linh Tàn Tạ trở nên nồng nặc hơn, xen lẫn mùi đất mục và hơi ẩm, như thể một cánh cổng đến quá khứ đang mở ra, đầy áp lực cảm xúc. Bầu không khí chuyển từ căng thẳng sang huyền bí, một sự huyền bí đầy đau thương và chân thật.
Tần Mặc từ từ nhắm đôi mắt đen láy của mình lại. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn được kích hoạt tối đa, không phải để cưỡng ép hay ra lệnh, mà để lắng nghe, để thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là Tần Mặc, mà là một chiếc cầu nối, một sợi dây liên kết giữa thế giới hiện tại và những tiếng vọng từ quá khứ, giữa những linh hồn đang sống và ý chí đã mục nát nhưng vẫn kiên cường.
Một giọng nói thì thầm, như tiếng gió rên qua khe đá, như tiếng đá vụn rơi trong đêm sâu, từ Tần Mặc vọng ra, nhưng lại vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mỗi người có mặt. Đó là giọng của Thành Linh Tàn Tạ, được Tần Mặc truyền đạt, mang theo nỗi u uất ngàn năm. "Ta sẽ không nói về sự yếu kém, mà là về sự lựa chọn... và sự kháng cự." Giọng Tần Mặc trầm ấm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sức nặng, như một lời tuyên ngôn, một lời giải thích cho những gì sắp sửa diễn ra.
Rồi, tiếng vọng của Thành Linh Tàn Tạ trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn là những mảnh vỡ, những ký ức rời rạc. "Họ đã đến... với những lời hứa hẹn về vinh quang... về sự bất tử..." Giọng nói ấy không mang vẻ than vãn, mà là một sự kể lể lạnh lùng, đầy bi kịch. Nó không còn là một bức tranh tĩnh, mà là một dòng chảy ký ức sống động, ùa vào tâm trí mọi người. Các phái đoàn tu sĩ, những người từng cười nhạo Vô Tính Thành, giờ đây không thể rời mắt. Họ cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc xương sống, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì họ có thể sắp phải chứng kiến.
Tần Mặc hít thở sâu, tâm trí hắn hoàn toàn đắm chìm vào dòng chảy ký ức của Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự mục nát, sự đổ vỡ không chỉ là hình hài, mà là cả một linh hồn bị xé nát. Hắn thấy những tu sĩ hùng mạnh, với những bộ áo choàng lấp lánh và khuôn mặt đầy kiêu hãnh, kéo đến. Họ không mang theo chiến tranh, mà mang theo một thứ còn tàn khốc hơn: "khai linh cưỡng ép". Từng viên đá, từng bức tường, từng dòng sông, từng hạt đất trong thành phố, tất cả đều bị ép buộc phải "thức tỉnh", phải "tu luyện".
Trong tâm trí của mọi người, cảnh tượng kinh hoàng bắt đầu hiện rõ. Họ thấy nh���ng dòng linh lực cuồng bạo xé toạc không gian, không phải để bảo vệ, mà để cưỡng ép sự chuyển hóa. Họ cảm nhận được nỗi đau của từng viên đá, chúng vốn muốn vững chãi, kiên cố, nhưng lại bị ép phải "khai linh", phải "bay lượn" theo những phép thuật phù phiếm. Họ nghe tiếng rên rỉ của dòng sông, nó vốn muốn chảy tự do, uốn lượn theo ý trời đất, nhưng lại bị ép phải "đóng băng" để tích tụ linh lực, biến thành một khối băng chết chóc. Mỗi tiếng la hét của tu sĩ khai linh đều như một nhát dao đâm vào bản chất của vạn vật, bóp méo chúng, đẩy chúng vào một con đường mà chúng không hề mong muốn.
"Họ nói ta sẽ thành Tiên Thành... nhưng ta chỉ muốn là ta... một nơi chốn bình yên... họ đã cướp đi sự bình yên đó!" Tiếng vọng của Thành Linh Tàn Tạ, qua lời Tần Mặc, vang lên không phải là tiếng khóc than, mà là một lời buộc tội đanh thép, mang theo sự bi tráng của một bi kịch vĩ đại. Hình ảnh những bức tường nứt nẻ, những ngọn tháp đổ sụp không phải vì chiến tranh, mà vì chính sự cưỡng ép "tiến hóa" đến cực đoan, vì sự phản kháng yếu ớt nhưng dai dẳng của bản chất.
Sự mục nát không đến từ kẻ thù, mà đến từ chính những kẻ tự xưng là "người kiến tạo". Mỗi lần một tu sĩ ép buộc một "vật" phải khai linh, phải tu luyện theo ý muốn của họ, một phần linh hồn của Thành Linh lại bị xé toạc. Nó không thể chịu đựng được sự biến dạng đó. Nó không muốn trở thành một "Tiên Thành" nếu điều đó có nghĩa là mất đi chính nó. Nó không muốn "vĩnh cửu" nếu sự vĩnh cửu đó đồng nghĩa với sự nô lệ, với việc bị biến thành một công cụ không hồn.
Và rồi, cảnh tượng đạt đến đỉnh điểm của sự kinh hoàng. Sau hàng thế kỷ bị giày vò, bị cưỡng ép, Thành Linh Tàn Tạ đã đưa ra một lựa chọn kinh hoàng, một quyết định mà không ai có thể ngờ tới. Nó từ bỏ tất cả. Nó từ bỏ những "tiềm năng thăng cấp" mà họ áp đặt, từ bỏ cái gọi là "vinh quang" mà họ hứa hẹn. Nó chấp nhận sự mục nát, chấp nhận hóa thành tro tàn, chỉ để giữ lại một thứ duy nhất, thứ quý giá nhất: "ý chí" nguyên bản của mình.
"Ta thà làm tro tàn, còn hơn trở thành một bản sao không hồn của sự vĩ đại bị ép buộc!" Tiếng vọng của Thành Linh Tàn Tạ không còn là tiếng rên rỉ hay than vãn. Nó là một lời tuyên ngôn, một tiếng gào thét của sự kiên cường và kiêu hãnh, vang vọng khắp quảng trường, xuyên thẳng vào tâm can của mỗi người. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của sự phản kháng tột cùng, một lời nguyền từ tro tàn đối với những kẻ đã cố gắng định đoạt số phận của nó.
Đám đông tu sĩ run rẩy. Nhiều người bật khóc nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn, sự đồng cảm và nỗi hổ thẹn. Một số tu sĩ trẻ, những người chưa từng chứng kiến cảnh tượng bi thảm đến vậy, không thể kiềm chế được, nôn mửa tại chỗ vì quá sốc trước sự thật trần trụi, ghê rợn mà họ vừa trải nghiệm.
Mộ Dung Tĩnh, nàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt đầu, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. Khuôn mặt nàng trắng bệch, không còn chút kiêu ngạo nào của một thiên tài tu sĩ. Mọi giáo điều nàng từng tin, mọi l��i dạy của tông môn, mọi khát vọng thăng tiên mà nàng từng theo đuổi, giờ đây đều tan vỡ thành từng mảnh vụn trước lời tuyên ngôn bi tráng của Thành Linh Tàn Tạ. Nàng nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, rồi lại nhìn Tần Mặc, sự giằng xé nội tâm tột độ hiện rõ trong ánh mắt.
Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại một bước, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt xanh thẳm tràn đầy sự hoảng loạn và một tia nghi ngờ về con đường mình đã chọn, về mọi thứ hắn từng tin tưởng. Hắn đã luôn coi những "vật" này là yếu kém, là vô tri, là những công cụ phải được "khai linh" và "thăng cấp" để phục vụ cho sự vĩ đại của loài người. Nhưng giờ đây, một "vật" yếu kém đã đứng lên, đã từ chối sự "vĩ đại" của hắn, đã chọn sự mục nát trong tự do thay vì sự vĩnh cửu trong nô lệ.
Tần Mặc từ từ rút tay lại khỏi không gian trống rỗng. Hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ mờ dần, nhưng dư âm của lời tuyên ngôn cuối cùng, của nỗi đau và sự kháng cự ấy, vẫn còn vang vọng, in sâu vào tâm trí của mỗi người. Hắn không nói một lời nào, chỉ l��ng lẽ đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn khắp quảng trường, nhìn những khuôn mặt đang chìm trong sự suy ngẫm, trong nỗi kinh hoàng và sự bối rối. Triết lý "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" giờ đây không còn là một lời cảnh báo xa vời, mà là một sự thật bi thảm đang hiển hiện trước mắt họ, một lời nguyền từ chính những tro tàn của khát vọng mù quáng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.