Vạn vật không lên tiên - Chương 1404: Vô Danh Kiếm: Khai Linh Bản Nguyên
Đêm dần buông xuống, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, soi rọi mặt nước hồ phẳng lặng tại Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo chuẩn bị lên thuyền rời Làng Mộc Thạch. Gió đêm mát mẻ thổi nhè nhẹ, mang theo hương gỗ tươi và một chút mùi hoa dại từ những ngọn đồi xung quanh.
Thôn Trưởng Làng Đá và Nhan Sơ tiễn chân họ ra đến tận bến. Trong ánh trăng mờ ảo, ánh mắt của họ vẫn ánh lên sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Từ xa, ánh đ��n từ các xưởng điêu khắc trong làng vẫn sáng rực, nhưng không còn là ánh đèn của sự vật lộn, của nỗi thất vọng, mà là của sự tập trung, của niềm đam mê và sự sáng tạo bình yên. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết hơn đang dâng lên từ làng, như những hạt giống của triết lý 'cân bằng bản chất' đã bén rễ sâu trong lòng đất, đang nảy mầm mạnh mẽ.
Thôn Trưởng Làng Đá bước đến gần Tần Mặc, khẽ cúi đầu. "Triết lý của Tần Mặc đại nhân đã mở ra một con đường mới cho làng chúng tôi. Chúng tôi sẽ không phụ lòng ngài, sẽ để 'vật tính' của mỗi tác phẩm được tỏa sáng theo cách vốn có của nó, không bị ép buộc." Giọng ông lão trầm ấm, đầy sự kiên định. "Chúng tôi sẽ chứng minh rằng sự viên mãn không cần phải đến từ việc 'lên tiên', mà đến từ việc trở thành bản thể chân thật và tốt đẹp nhất của chính mình."
Nhan Sơ, với vẻ mặt đầy quyết tâm, cũng cất tiếng. "Chúng tôi sẽ làm cho 'Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng' trở thành một biểu tượng mới của Huyền Vực, một minh chứng cho sự hài hòa giữa con người và vạn vật. Chúng tôi sẽ điêu khắc những câu chuyện của đất trời, của cây cỏ, của sự sống, chứ không phải những ảo mộng về sức mạnh hay bất tử." Y nhìn về phía làng, nơi những ánh đèn vẫn còn sáng, như những đốm lửa hy vọng đang bùng cháy.
Tần Mặc khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ một chút trầm tư. Hắn nhìn về phía làng Mộc Thạch một lần nữa, những ánh sáng ấm áp từ các xưởng rọi ra, như những ngọn hải đăng chỉ lối giữa màn đêm tăm tối. "Hãy lắng nghe. Mọi vật đều có tiếng nói riêng. Hãy để chúng được là chính mình, một cách trọn vẹn nhất." Lời hắn nói như một lời chúc phúc, nhưng cũng là một lời nhắc nhở.
Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo bước lên thuyền. Mái chèo khua nước nhẹ nhàng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, phản chiếu ánh trăng bạc. Con thuyền dần dần rời xa bến, khuất dần vào màn đêm. Tần Mặc vuốt Huyền Vực Tâm Châu trong tay áo, cảm nhận sự rung động hài hòa, một sự cân bằng mới đang dần hình thành. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn hắn, vẫn còn một tia cảnh giác. Hắn biết rằng không phải tất cả mọi nơi trên Huyền Vực đều đã lắng nghe được tiếng nói của sự cân bằng. Vẫn còn rất nhiều "tiếng gọi" khác chưa được lắng nghe, rất nhiều cộng đồng vẫn còn chìm đắm trong ảo vọng của sự thăng tiến vô độ, và rất nhiều tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn ẩn mình, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với những hạt giống hy vọng đã gieo, với những ánh mắt bừng sáng của thế hệ mới và những nụ cười bình yên trên môi những nghệ nhân Làng Mộc Thạch, Tần Mặc biết rằng họ đã sẵn sàng.
***
Đêm khuya, con thuyền nhỏ của Tần Mặc lướt nhẹ trên dòng Suối Tinh Lộ, một con suối tự nhiên với dòng chảy róc rách không ngừng, len lỏi qua những khu rừng cổ thụ và những ghềnh đá phủ đầy rêu phong. Ánh trăng vẫn vằng vặc trên cao, đổ một dải bạc lên mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu những bóng cây cổ thụ in hằn trên nền trời đêm. Bờ suối được kè đá đơn giản, đôi chỗ có những cầu gỗ nhỏ bắc ngang, gợi lên vẻ đẹp hoang sơ mà vẫn gần gũi. Mùi nước mát lạnh, mùi cây cỏ dại và đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình đến lạ thường. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách khe khẽ và tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong màn đêm làm điểm nhấn cho sự tĩnh lặng ấy.
Tần Mặc ngồi ở mũi thuyền, ánh mắt trầm tư nhìn về phía trước, nhưng tâm trí hắn lại đang tập trung vào Vô Danh Kiếm đang đặt ngang trên đùi. Thanh kiếm, vốn đã cùng hắn trải qua bao nhiêu trận mạc, bao nhiêu biến cố, giờ đây lại bắt đầu rung lên bần bật một cách khó hiểu. Một luồng sát khí vô hình, lạnh lẽo và đầy hung bạo, đột nhiên tỏa ra từ lưỡi kiếm, phá vỡ sự yên bình của cảnh đêm. Luồng sát khí ấy không mạnh mẽ đến mức gây tổn thương, nhưng đủ để khiến Tiểu Thảo, đang ngồi phía sau hắn, hơi giật mình, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng.
"Anh Tần Mặc, kiếm của anh... nó sao thế ạ?" Tiểu Thảo khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ bối rối. Nàng vốn quen thuộc với sự tĩnh lặng của vạn vật, hiếm khi cảm nhận được một luồng ý chí dữ dội và hỗn loạn đến vậy từ một vật phẩm.
Mộc Lâm Chủ, ngồi đối diện Tần Mặc, đôi mắt xanh biếc nheo lại, ánh lên vẻ trầm ngâm. "Ý chí của một vật phẩm càng mạnh, càng trải qua nhiều tôi luyện và càng gắn bó với sự truy cầu cực đoan, nó càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy của 'thăng cấp' mù quáng, thậm chí là tha hóa bản chất cốt lõi của mình." Giọng y nhẹ nhàng nhưng đầy uyên thâm, như đang giải thích một quy luật bất biến của Huyền Vực. Y hiểu rằng Vô Danh Kiếm không chỉ là một binh khí, mà là một thực thể đã hấp thụ vô số ý chí và khát khao qua thời gian.
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm. Lòng bàn tay hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo và những rung động dữ dội đang truyền đến. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, dùng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình để lắng nghe, để thấu hiểu 'tiếng gọi' đầy hỗn loạn đang vang vọng từ sâu thẳm linh hồn của Vô Danh Kiếm. Hắn cảm nhận được những mảnh ký ức vụn vỡ của vô số trận chiến, những nhát chém quyết liệt, những khát khao chiến thắng, và cả sự đau đớn, phẫn nộ của những kẻ từng sở hữu nó. Tất cả những cảm xúc cực đoan ấy đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một 'vật tính' bị bóp méo, chỉ còn biết đến sự hủy diệt và khát khao được "sắc bén" đến mức tận cùng, bất kể hậu quả.
Hắn hiểu rằng đây là một tàn dư của kỷ nguyên trước, khi mọi vật đều bị cuốn vào cơn điên cuồng 'thăng tiên'. Vô Danh Kiếm, như một biểu tượng của sức mạnh và sự hủy diệt, đã bị định nghĩa bởi những khát vọng cực đoan ấy. Giờ đây, khi thế giới đang dần tìm lại sự cân bằng, linh hồn kiếm dường như cũng đang đấu tranh, giằng xé giữa bản năng cũ và một tiềm năng mới mẻ mà Tần Mặc đang cố gắng dẫn dắt nó đến. Sự giằng xé này không phải là ác ý, mà là sự hỗn loạn của một ý chí mạnh mẽ bị lạc lối.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm, động tác trấn an ấy không chỉ dành cho thanh kiếm, mà còn dành cho chính tâm trí hắn. Hắn phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu, không thể ép buộc. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, hướng về phía trước, nơi ánh trăng vẫn soi tỏ con đường. Con đường ấy, giống như linh hồn của Vô Danh Kiếm, còn đầy ẩn số, nhưng hắn tin rằng, mọi vật, kể cả một thanh kiếm, đều xứng đáng được tìm thấy bản chất chân thật và bình yên của mình.
***
Khi bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Linh Chi, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn đọng trên lá. Sương mù nhẹ nhàng lãng đãng giữa các thân cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và thanh tịnh. Không khí ẩm ướt, trong lành, mang theo mùi đất mới, mùi nấm rừng và hương thảo dược thơm ngát, khiến mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng suối chảy nhẹ từ xa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.
Tần Mặc đã tìm đến một khoảng đất trống nhỏ, được bao bọc bởi những cây cổ thụ cao vút, nơi linh khí dồi dào tụ hội nhất trong Rừng Linh Chi. Hắn cẩn trọng đặt Vô Danh Kiếm nằm ngang trên một tảng đá phẳng, nhẵn thín. Lưỡi kiếm cổ kính, giờ đây không còn gỉ sét mà sáng lên một cách mờ ảo, nằm yên bất động, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn sâu thẳm bên trong nó.
Hắn ngồi xuống đối diện với thanh kiếm, khoanh chân, nhắm mắt lại. Tâm trí hắn hoàn toàn trống rỗng, sau đó, hắn bắt đầu tập trung thi triển năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, kết nối với linh hồn của Vô Danh Kiếm. Một luồng ý niệm mạnh mẽ, như một cơn bão dữ dội, ập vào tâm trí Tần Mặc. Hắn nhìn thấy những hình ảnh vụn vỡ: những chiến trường đẫm máu, những kẻ thù bị chém tan tành, tiếng gào thét của chiến binh, và quan trọng nhất, là khát khao được "sắc bén nhất", được "chém tan tất cả", một khát khao đã ăn sâu vào Cổ Kiếm Hồn qua hàng ngàn năm, được vun đắp bởi vô số chủ nhân đã từng nắm giữ nó. Đó là một khát khao cực đoan, một định nghĩa méo mó về "sức mạnh" và "sự tồn tại" của một thanh kiếm. Linh hồn kiếm bắt đầu bùng nổ năng lượng, xung quanh nó, những luồng khí đen mờ ảo cuộn xoáy, tái hiện lại những nhát chém tàn khốc, những vết thương chí mạng mà nó từng gây ra.
Tần Mặc không lùi bước. Hắn biết đây không phải là sự phản kháng, mà là sự thể hiện bản chất đã bị bóp méo. Hắn từ từ đặt bàn tay lên lưỡi kiếm, truyền vào đó sự đồng cảm vô hạn và ý niệm về sự bình yên. "Ngươi không cần phải là kẻ hủy diệt," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy sức mạnh, không phải bằng lời nói phát ra, mà bằng chính ý chí của hắn, truyền thẳng vào linh hồn kiếm. "Ngươi là chính ngươi... Hãy lắng nghe bản chất của mình. Sắc bén không có nghĩa là hủy diệt. Sắc bén có thể là kiên định, là bảo vệ, là phân định ranh giới, là giữ gìn sự thật."
Cổ Kiếm Hồn, trong tâm trí Tần Mặc, bắt đầu giằng xé dữ dội. Một bên là bản năng nguyên thủy, được khắc sâu qua bao thế hệ, thúc đẩy nó tiếp tục con đường của sự tàn phá. Một bên là ý niệm mới mẻ, dịu dàng nhưng kiên cường của Tần Mặc, mở ra một cánh cửa khác, một định nghĩa khác về "sắc bén". Những hình ảnh của sự hủy diệt va chạm với những ý niệm về sự bảo vệ, sự phân định, sự giữ gìn. Luồng khí đen mờ ảo xung quanh kiếm lúc cuộn xoáy dữ dội, lúc lại chùng xuống, mỏng manh như sương khói. Sự dao động linh khí mạnh mẽ đến mức Tiểu Thảo và Mộc Lâm Chủ, dù đứng cách xa, cũng cảm nhận được.
Tiểu Thảo nắm chặt tay, đôi mắt dõi theo Tần Mặc với vẻ lo lắng. Nàng cảm thấy sự đau đớn, sự hỗn loạn từ thanh kiếm, và cả sự kiên cường, bình tĩnh của Tần Mặc. Mộc Lâm Chủ thì nhắm mắt lại, trầm ngâm. Y hiểu rằng Tần Mặc đang làm một điều vĩ đại, không chỉ là "khai linh" cho một vật phẩm, mà là chữa lành một "vật tính" đã bị tổn thương, bị hiểu lầm. Đây không phải là việc ép buộc, mà là dẫn dắt, là khơi gợi tiềm năng chân thật.
Tần Mặc vẫn giữ vững tay trên lưỡi kiếm, mặc cho những luồng ý chí hỗn loạn va đập vào tâm trí hắn. Hắn không dùng sức mạnh để áp chế, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để dẫn dắt. Hắn hình dung Vô Danh Kiếm không chỉ là một vũ khí chém giết, mà là một công cụ của sự phân định rạch ròi, của sự bảo vệ lẽ phải, của sự kiên định không lay chuyển. Sắc bén của nó không phải để tàn phá vô độ, mà là để tạo ra trật tự, để cắt bỏ những cái cũ kỹ đã không còn phù hợp, để mở ra những con đường mới. Khát khao của nó không phải là khát khao máu, mà là khát khao được hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm, một cách trọn vẹn và cân bằng.
Thời gian như ngừng trôi. Tần Mặc cảm thấy như mình đang cùng Vô Danh Kiếm trải qua một cuộc hành trình dài, vượt qua những tầng lớp ý chí bị bóp méo, lặn sâu vào bản nguyên cốt lõi của nó. Hắn lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của kim loại, của những nguyên tố đã tạo nên nó, của ý chí đầu tiên khi nó được rèn ra. Đó không phải là tiếng nói của sự hủy diệt, mà là tiếng nói của sự vững chãi, của sự sắc bén tự nhiên, của khả năng phân định mọi thứ.
Dần dần, những luồng khí đen mờ ảo xung quanh kiếm bắt đầu tan biến. Sự rung động dữ dội giảm dần. Tâm trí Tần Mặc cảm nhận được một sự chuyển biến sâu sắc trong Cổ Kiếm Hồn. Nó không còn giằng xé, không còn hỗn loạn. Một luồng ý niệm thanh tịnh, kiên định nhưng không hung hãn, bắt đầu trỗi dậy. Vô Danh Kiếm đang tìm thấy con đường của chính mình, con đường không cần phải lên tiên, không cần phải trở thành kẻ mạnh nhất bằng mọi giá, mà là con đường trở thành một thanh kiếm chân chính, hoàn thiện bản chất của nó.
***
Nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên thảm thực vật xanh mướt. Không khí trong Rừng Linh Chi giờ đây trở nên ấm áp và tươi mới hơn, tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp nơi, như chào đón một sự khởi đầu mới. Mùi đất ẩm và thảo dược vẫn còn phảng phất, nhưng giờ đây có thêm chút hương hoa dại được ánh nắng ban mai đánh thức.
Sau một khoảng thời gian dài, tưởng chừng như vô tận, Vô Danh Kiếm cuối cùng cũng ngừng rung động hoàn toàn. Luồng sát khí vô hình đã từng tỏa ra từ nó giờ đây biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại. Thay vào đó, một luồng linh khí thanh tịnh, sắc bén một cách tự nhiên, tỏa ra dịu nhẹ, bao bọc lấy thanh kiếm. Lưỡi kiếm cổ kính, vốn đã sẫm màu theo thời gian, giờ đây sáng lên một cách trong suốt, phản chiếu ánh nắng ban mai như một tấm gương, nhưng không hề có vẻ hung hãn hay khát máu. Nó mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng, như một dòng sông sâu không gợn sóng.
Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã bình yên và thanh tịnh, giao tiếp với Tần Mặc bằng một ý niệm rõ ràng. Không còn là khát khao hủy diệt, mà là ý chí của sự bảo vệ kiên cường, của sự kiên định không lay chuyển, của khả năng phân định rõ ràng giữa đúng và sai, giữa sự thật và dối trá. Nó đã tìm thấy 'bản nguyên' của mình – không phải là bá chủ của sự tàn phá, mà là một người bạn đồng hành trung thành, một công cụ của lẽ phải, một biểu tượng của sự cân bằng.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hắn rút tay khỏi lưỡi kiếm, cẩn trọng cầm lấy Vô Danh Kiếm. Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đi kèm với một sự ấm áp tinh thần, một sự kết nối sâu sắc và hài hòa. Thanh kiếm dường như đã trở thành một phần mở r���ng của chính hắn, không còn là một thực thể độc lập với ý chí hung hãn của riêng nó.
"Ngươi đã tìm thấy con đường của mình, Vô Danh Kiếm," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm và đầy tình cảm. Hắn không còn cảm thấy sự giằng xé hay hỗn loạn, chỉ còn là sự bình yên và thấu hiểu.
Tiểu Thảo, đã chạy lại gần sau khi cảm nhận được sự thay đổi, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ kinh ngạc và vui mừng. Nàng chạm nhẹ vào lưỡi kiếm, không còn cảm thấy chút sát khí nào, chỉ còn là sự mát lạnh và tinh khiết. "Nó đẹp quá, anh Tần Mặc! Không còn đáng sợ nữa!" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. Nàng không cần hiểu những triết lý sâu xa, chỉ cần cảm nhận sự thay đổi, sự bình yên và vẻ đẹp mới của thanh kiếm.
Tần Mặc nhẹ nhàng vung Vô Danh Kiếm trong tay. Lưỡi kiếm lướt qua không khí không một tiếng động, không một gợn sóng năng lượng thừa thãi. Hắn cảm nhận được sự cân bằng hoàn hảo, sức mạnh tiềm ẩn không cần phô trương. Nó sắc bén hơn bao giờ hết, nhưng sự sắc bén ấy không đến t��� sự hung hãn, mà từ sự tinh khiết và kiên định của bản chất.
Mộc Lâm Chủ tiến lại gần, ánh mắt xanh biếc nhìn Tần Mặc và Vô Danh Kiếm với vẻ tán thưởng sâu sắc. Y khẽ gật đầu, một nụ cười hiền từ nở trên đôi môi nhăn nheo. "Ngươi đã làm được một điều tưởng chừng không thể, Tần Mặc. Ngươi đã không chỉ 'khai linh' cho một vật, mà là 'khai linh bản nguyên' của nó, giúp nó tìm lại chính mình." Giọng y nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự kính trọng vô hạn. Y hiểu rằng Tần Mặc đã chứng minh rằng triết lý cân bằng của hắn có thể áp dụng cho mọi loại vật thể, kể cả những 'vật' đã bị tha hóa sâu sắc bởi tư tưởng thăng tiên cực đoan, mở ra khả năng 'cứu vớt' các bảo vật khác hoặc thậm chí là những tàn dư của phe Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc nhìn thanh kiếm trong tay, rồi ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Hắn biết rằng Vô Danh Kiếm, nay đã cân bằng, sẽ không chỉ là một vũ khí, mà sẽ trở thành một biểu tượng mạnh mẽ cho triết lý của hắn, một minh chứng sống động cho sự thật rằng mọi vật đều có thể tìm thấy sự viên mãn trong chính bản chất của mình, không cần phải chạy theo ảo vọng của sự thăng tiến vô độ. Nó sẽ là một "người bạn đồng hành" thấu hiểu, một công cụ để hắn tiếp tục dẫn dắt Huyền Vực trên con đường cân bằng.
Hắn vuốt Huyền Vực Tâm Châu trong tay áo, cảm nhận sự rung động hài hòa của nó, như một lời khẳng định cho con đường hắn đang đi. Quá trình này đã nhấn mạnh rằng việc 'chữa lành' Huyền Vực không chỉ là tái thiết về mặt vật lý hay xã hội, mà còn là hàn gắn sâu sắc ở cấp độ 'vật tính' và 'ý chí tồn tại', đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu vô hạn. Tần Mặc biết, hành trình phía trước còn dài, còn vô số "vật tính" và "ý chí" cần được lắng nghe và dẫn dắt, nhưng với Vô Danh Kiếm trong tay, mang theo bản chất đã được khôi phục, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mới mẻ và vững chãi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.