Vạn vật không lên tiên - Chương 1424: Thức Tỉnh Tại Học Viện Thiên Long: Di Sản Vật Tính Nở Hoa
Ánh tà dương cuối cùng của Chương 1423 dần lụi tàn, để lại một Huyền Vực đang chuyển mình trong màn đêm vĩnh cửu, nhưng cũng ngập tràn hy vọng. Tần Mặc, huyền thoại thầm lặng, đã cảm nhận được dòng chảy mới, tinh tế và đầy hứa hẹn, nơi những "ý chí tồn tại" đang tự tìm lấy con đường của riêng mình. Giờ đây, hắn không còn là người gieo mầm đơn độc, mà đã trở thành người quan sát, chứng kiến những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc.
***
Sáng hôm sau, một luồng ánh sáng ấm áp và dịu dàng như tơ lụa trải khắp các mái ngói đỏ thẫm của Học Viện Thiên Long, nhuộm vàng những bức tường gạch cổ kính và những thảm cỏ xanh mướt. Không khí trong lành mang theo mùi hương của s��ch cũ, của gỗ mun đã nhuốm màu thời gian, và phảng phất hương hoa dại nở ven lối đi. Tiếng nói chuyện rì rầm của các học viên, tiếng lật giở trang sách trong thư viện, và những âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng bình yên, tri thức.
Trên tầng cao nhất của khu thư viện cổ kính, tại một ban công nhỏ được chạm khắc tinh xảo, ẩn mình sau những dây thường xuân xanh biếc, Tần Mặc đứng đó. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây hé mở, không còn khép hờ như đêm qua, mà ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn mặc trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt tựa nhẹ vào vai hắn, mái tóc đen dài của nàng khẽ lay động trong làn gió sớm. Nàng mặc chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, tôn lên vẻ thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định và an yên. Lão Khang, với t���m lưng còng, mái tóc bạc phơ và bộ râu dài trắng muốt, đứng đối diện, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông dõi xuống sân chính đang được trang hoàng lộng lẫy bên dưới.
Buổi lễ "Linh Hồn Khải Thị" sắp bắt đầu. Đây là sự kiện quan trọng nhất của Học Viện Thiên Long trong năm, nơi các học viên trẻ tuổi trình bày những cảm nhận, những phát hiện của mình về "vật tính" của vạn vật và con đường tu luyện mà chúng đã lựa chọn – hoặc từ chối lựa chọn.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại một lần nữa, để những "rung động" của vạn vật thấm sâu vào tâm hồn. Hắn cảm nhận từng "ý chí tồn tại" quen thuộc, từ tiếng lòng của cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi trong sân trường, khao khát được đứng yên mà che chở cho những thế hệ học viên, đến tiếng thì thầm của những viên gạch đỏ tạo nên bức tường, nguyện ý chịu đựng phong sương để bảo vệ mái trường. Nhưng trong vô vàn những âm vang ấy, có một dòng chảy mới mẻ, tinh tế hơn, vẫn đang dẫn lối hắn đến đây. Đó chính là "rung động" mà hắn đã cảm nhận được từ hướng Đông Bắc vào đêm qua, một sự khác biệt đến mức khiến Dạ Nha cũng phải cất tiếng kêu đầy ý vị.
Lão Khang khẽ quay sang Tần Mặc, giọng điệu hiền lành, trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự xúc động sâu sắc. "Tần Mặc, đây chính là 'mầm non' mà con đã gieo trồng. Con có cảm nhận được sự khác biệt không?" Ông lão vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt nhìn Tần Mặc đầy vẻ tự hào, như một người thầy nhìn thấy học trò của mình đã vượt xa mọi kỳ vọng. Ông đã chứng kiến Tần Mặc từ những ngày đầu bôn ba khắp Huyền Vực, đối mặt với sự thù địch của cả thế giới, chỉ để gieo những hạt giống của sự thật và quyền lựa chọn. Giờ đây, những hạt giống ấy đã đâm chồi, và Lão Khang cảm nhận được niềm vui sướng không nói nên lời.
Tần Mặc từ từ hé mở đôi mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua không gian và thời gian, như thể đang nhìn thấy cả quá khứ và tương lai của Huyền Vực. Hắn không vội trả lời, mà để những cảm nhận sâu sắc kia lắng đọng. "Nó sâu sắc hơn tôi tưởng, Lão Khang. Như một dòng chảy mới, không bị g�� bó bởi những định kiến cũ, tự do tìm kiếm con đường của chính mình. Những 'rung động' này không còn là sự phản kháng hay bối rối, mà là sự tự ý thức, một sự chấp nhận bản chất một cách trọn vẹn, không cần phải chạy theo ảo vọng 'thăng tiên' theo cách mà thế giới đã từng ép buộc." Giọng điệu hắn trầm ổn, thấu hiểu, mang theo chút mãn nguyện. Hắn cảm nhận được sự tự do trong từng ý chí, một sự khai phóng tinh thần mà hắn đã đấu tranh để mang lại. Đó không chỉ là sự thay đổi bề ngoài, mà là sự chuyển biến sâu sắc trong bản chất của vạn vật, một sự giác ngộ về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay Tần Mặc, tựa đầu vào vai hắn, lời nói dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu. Nàng đã cùng hắn trải qua biết bao phong ba bão táp, cùng hắn chứng kiến những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", và giờ đây, nàng cùng hắn chia sẻ niềm vui của sự hòa hợp. "Em cảm thấy một sự bình yên lan tỏa từ nơi đây, như thể mọi thứ đang tìm thấy vị trí của mình, không cần phải tranh giành, không cần phải chứng t��. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta, và nó đang trở nên tốt đẹp hơn từng ngày." Giọng nàng ấm áp, mang theo một niềm tin sắt đá vào con đường mà Tần Mặc đã chọn. Nàng cảm nhận được những rung động ấy không chỉ bằng năng lực đặc biệt của Tần Mặc, mà bằng cả trái tim, bằng sự đồng điệu với thế giới xung quanh. Sự bình yên ấy không phải là sự vắng bóng của sóng gió, mà là sự chấp nhận dòng chảy, là sự hài hòa nội tại.
Tần Mặc khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười của sự bình yên và mãn nguyện. Hắn đã từng mang gánh nặng của cả Huyền Vực trên vai, từng là kẻ thù của thiên hạ, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một người quan sát thầm lặng, một huyền thoại sống, chứng kiến di sản của mình nở hoa. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, không phải để cảm nhận những "rung động" chung chung, mà để tập trung vào nguồn năng lượng đặc biệt, tinh tế hơn cả, mà hắn đã lần theo đến đây. Nó đang mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển khơi, không chói chang nhưng đủ sáng để dẫn lối. Hắn muốn hiểu rõ hơn về bản chất của "rung động" này, về cái "mầm non" đặc biệt mà Lão Khang đã nhắc đến. Hắn biết, đó không phải là một vấn đề cần giải quyết, mà là một sự phát triển tự nhiên, một "di sản" đang tự hình thành, tự tìm lấy con đường của riêng nó. Đó là tiếng gọi của một thế hệ mới, những người sẽ tiếp nối con đường cân bằng, nhưng bằng một cách thức riêng, một cách thức mà ngay cả Tần Mặc cũng không thể hình dung hết.
***
Khi nắng đã lên cao, chan hòa khắp sân chính, buổi lễ "Linh Hồn Khải Thị" chính thức bắt đầu. Sân được trang hoàng lộng lẫy nhưng không phô trương, với những băng rôn thêu kim tuyến mang các triết lý về sự hài hòa và cân bằng. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn, với hàng trăm học viên trong trang phục học viện chỉnh tề, ánh mắt đầy háo hức và mong chờ. Trên bục giảng uy nghiêm, các vị giám khảo đã an tọa.
Ở hàng ghế đầu, nổi bật nhất là Lâm Phong và Tiểu Hoa. Lâm Phong, giờ đây đ�� là một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái, nhưng ánh mắt đã thêm phần chín chắn và thâm trầm. Hắn mặc đồng phục tông môn màu xanh thẫm, tay đặt trên chuôi thanh kiếm bên hông, nhưng không còn là vẻ hiếu chiến của những năm tháng cũ, mà là sự tự tin của một người đã tìm thấy con đường của mình. Hắn đã từng là một trong những người cuồng tín theo đuổi con đường thăng tiên truyền thống, nhưng nhờ Tần Mặc, hắn đã thay đổi, trở thành một trong những người truyền bá mạnh mẽ nhất cho triết lý cân bằng. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn ngày nào, giờ đã là một thiếu nữ duyên dáng, đôi mắt to tròn vẫn giữ vẻ lanh lợi, nhưng thêm vào đó là sự nghiêm túc và thông minh của một học giả. Nàng mặc váy áo tươi sáng, ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú nhìn các học viên. Bên cạnh họ là Thầy Giáo Lương, ông lão gầy gò, đeo kính, tay cầm một quyển sách đã cũ. Khuôn mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị của ông ánh lên niềm tự hào khi nhìn lớp lớp học trò của mình.
Lâm Phong đứng dậy, bước đến bục phát biểu, giọng điệu tự tin, chín chắn và tràn đầy nhiệt huyết. "Kính thưa quý vị trưởng bối, quý thầy cô, và các học viên thân mến! Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không phải để tôn vinh sức mạnh hay sự trường sinh, mà để tôn vinh sự thấu hiểu và quyền lựa chọn. Huyền Vực của chúng ta đã trải qua một thời kỳ dài chìm đắm trong ảo vọng 'thăng tiên' bằng mọi giá, ép buộc vạn vật phải 'cao hơn' bản chất của chúng. Nhưng nhờ có một người đã chỉ ra cho chúng ta con đường khác, con đường của sự hài hòa và cân bằng." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua một khoảng không vô định, như thể đang gửi lời cảm ơn đến một người đang quan sát thầm lặng. "Mỗi vật đều có linh hồn và ý chí riêng. Nhiệm vụ của chúng ta là lắng nghe, thấu hiểu, không phải ép buộc nó đi theo con đường mà ta định sẵn. 'Thăng tiên' không phải là đích đến duy nhất, mà là một trong vô vàn những lựa chọn, được đưa ra từ sâu thẳm 'vật tính' của chính nó." Lời nói của hắn vang vọng, đầy sức thuyết phục, thể hiện rõ sự thay đổi lớn lao trong tư duy của một người từng là tông môn đệ tử bảo thủ.
Sau lời khai mạc của Lâm Phong, Tiểu Hoa tiếp lời, giọng điệu vui vẻ nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm túc cần thiết của một giám khảo. "Ngày hôm nay, chúng ta sẽ được chứng kiến những 'khải thị' mà các bạn đã nhận được từ vạn vật. Hãy cho chúng ta thấy, các bạn đã 'nghe' được gì từ thế giới này, và điều đó đã thay đổi nhận thức của bạn như thế nào." Nàng khích lệ sự sáng tạo và những cách tiếp cận độc đáo, không gò bó.
Các học sinh lần lượt bước lên bục. Mỗi người mang theo một vật phẩm, từ đơn giản như một viên đá, một cành cây, đến phức tạp hơn như một thanh kiếm, một mảnh gốm cổ. Những bài trình bày của họ vô cùng đa dạng, mỗi bài đều là một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng mà Tần Mặc đã gieo trồng.
Một học sinh nam, vẻ mặt hồi hộp nhưng ánh mắt đầy kiên định, mang lên một viên đá cuội trơn nhẵn. "Thưa quý vị, tôi đã cảm nhận được 'vật tính' của một viên đá cuội ven suối. Nó không muốn thành ngọc quý lấp lánh, không muốn được đẽo gọt thành pháp khí. Nó chỉ muốn đ��ợc nằm yên, được dòng nước mát lành vỗ về, được chứng kiến dòng chảy của thời gian, được hấp thụ linh khí của đất trời một cách tự nhiên nhất. Khát khao của nó là sự bình yên, là sự tồn tại chân thật với chính nó." Cậu bé kết thúc bài trình bày, khẽ cúi đầu, ánh mắt ánh lên sự thấu hiểu.
Một học viên khác, một cô gái trẻ với mái tóc tết gọn gàng, mang đến một mảnh vỡ của một chiếc bình gốm cổ. "Mảnh gốm này, nó đã từng là một phần của một vật phẩm trân quý, nhưng giờ đây nó đã vỡ. 'Ý chí tồn tại' của nó không phải là khao khát được phục hồi nguyên vẹn, cũng không phải là ước muốn được hóa thành một vật phẩm mới. Nó chỉ muốn được nằm yên trong lòng đất, để linh khí của nó từ từ hòa vào lòng mẹ, trở thành một phần của chu trình sinh diệt. Nó đã tìm thấy sự bình yên trong sự tan biến, không còn chấp niệm với hình hài cũ."
Những bài trình bày cứ thế tiếp nối, mỗi bài là một câu chuyện riêng, một khám phá riêng về "vật tính". Một thanh kiếm cổ muốn được chiến đấu, nhưng không ph���i vì danh vọng của chủ nhân, mà vì khao khát được tôi luyện, được mài sắc bản thân qua từng trận chiến, để đạt đến sự hoàn thiện trong chính bản chất của một vũ khí. Một cây non muốn vươn mình đón nắng, không phải để trở thành đại thụ che trời, mà chỉ để cảm nhận sự sống, để hòa mình vào hệ sinh thái xung quanh, đóng góp phần nhỏ bé của mình vào sự cân bằng chung. Tất cả đều hướng đến một thông điệp chung: tôn trọng bản chất, lựa chọn con đường phù hợp với chính mình, không ép buộc, không tham lam.
Tần Mặc, từ trên ban công, lặng lẽ quan sát từng bài trình bày. Hắn cảm nhận được sự chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc trong từng lời nói của các học viên. Những "rung động" của họ không còn mang vẻ ngây thơ hay tìm kiếm, mà là sự kiên định, sự tự tin vào con đường mà vạn vật đã lựa chọn. Hắn thấy được nụ cười mãn nguyện của Lâm Phong, ánh mắt tự hào của Thầy Giáo Lương, và sự tán thành của Tiểu Hoa. Những hạt giống hắn gieo trồng đã thực sự bén rễ và đâm chồi, tạo nên một thế hệ mới với tư duy khác biệt, một kỷ nguyên mới của sự hài hòa. Tuy nhiên, trong tất cả những "rung động" ấy, hắn vẫn cảm nhận được một dòng chảy khác biệt, một tiếng gọi tinh tế hơn, vẫn đang chờ đợi để được bộc lộ. Đó là cái "rung động" mà Dạ Nha đã chỉ ra, cái "tiềm năng vô hạn" mà hắn đã cảm nhận được đêm qua.
***
Buổi lễ tiếp diễn, không khí tràn ngập sự ngưỡng mộ và tôn trọng dành cho những suy ngẫm sâu sắc của thế hệ trẻ. Nắng đã nghiêng về phía Tây, tạo nên những vệt sáng dài trên sân chính. Sau nhiều bài trình bày thú vị, một thiếu niên bước lên bục. Không có vật phẩm phô trương, chỉ có một cành cây khô nhỏ trên tay. Đó là một cành cây bình thường, không lá, không hoa, trông có vẻ khô héo và vô tri. Thiếu niên này có dáng người thanh thoát, khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt trong sáng của y lại ẩn chứa một trí tuệ sâu sắc lạ thường, một sự bình tĩnh đến kinh ngạc. Y chính là Linh Vũ.
Khi Linh Vũ đứng trên bục, một làn sóng "ý chí tồn tại" thuần khiết và vô cùng hài hòa lan tỏa khắp sân. Nó không cuồn cuộn như cơn bão, không chói chang như ánh mặt trời, mà nhẹ nhàng như làn gió xuân, êm đềm như dòng suối nhỏ, nhưng lại có sức mạnh cuốn hút mọi ánh mắt, mọi tâm hồn. Tần Mặc, từ trên cao, cảm thấy "rung động" mà anh đã tìm kiếm suốt từ đêm qua, giờ đây mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như dòng chảy ấy đã tìm thấy lối thoát và bùng lên rực rỡ. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp tuyệt đối, một sự cân bằng tinh tế đến mức khó tin.
Linh Vũ khẽ đưa cành cây khô lên ngang tầm mắt, vuốt nhẹ thân cây sần sùi. Giọng nói của y trong trẻo, bình tĩnh, nhưng lại đầy sức thuyết phục, như một lời thì thầm từ sâu thẳm vũ trụ. "Kính thưa quý vị, vật tính của cành cây khô này... không phải là sự sống hay cái chết. Nó là sự chấp nhận của vòng luân hồi, là sự bình yên khi trở về với đất mẹ. Nó không cần hồi sinh, cũng không cần hóa thành linh mộc hùng vĩ. Nó đã từng là một phần của sự sống, đã từng vươn mình đón nắng. Giờ đây, khi sự sống đã rời bỏ nó, nó không hề oán trách, không hề khao khát điều gì khác hơn là đư��c là chính nó, một phần của sự vĩnh cửu. Nó tìm thấy sự 'thăng hoa' trong chính sự tĩnh lặng, trong việc hòa mình vào chu trình tự nhiên của vạn vật. Và đó chính là con đường 'thăng tiên' của nó, không cần hóa thành tiên, mà vẫn đạt đến cảnh giới cao nhất của sự tồn tại hài hòa."
Trong khi Linh Vũ nói, một luồng ánh sáng xanh nhẹ nhàng và ấm áp bao quanh cành cây khô. Đó không phải là ánh sáng của sự hồi sinh, không phải là dấu hiệu của việc biến đổi thành linh vật hay pháp khí. Mà đó là một luồng sáng tinh khiết, biểu trưng cho sự thăng hoa của ý chí chấp nhận bản chất, sự giác ngộ về vòng quay sinh diệt. Cành cây khô vẫn là cành cây khô, nhưng nó tỏa ra một vầng hào quang của sự bình yên và thấu hiểu, một vẻ đẹp vượt lên trên mọi hình hài vật chất. Khán giả và giám khảo đều bị cuốn hút hoàn toàn. Nhiều người khẽ gật gù tán đồng, ánh mắt rưng rưng vì xúc động, như thể vừa được khai sáng một chân lý sâu xa. Lâm Phong và Tiểu Hoa nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều ánh lên vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. Thầy Giáo Lương khẽ gỡ kính, lau nhẹ giọt nước mắt lăn trên khóe mi.
Trên ban công, Lão Khang không kìm được xúc động, giọng ông run run khi thì thầm với Tần Mặc. "Đây rồi... dòng chảy mới, Tần Mặc. Con đã thành công. Nó không chỉ kế thừa, mà còn vượt xa những gì ta và con đã từng nghĩ." Ông lão vuốt râu, đôi mắt hiền từ giờ đây long lanh ánh nước, niềm tự hào tràn ngập tâm hồn. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự tăm tối của Huyền Vực, và giờ đây, ông đang chứng kiến bình minh của một kỷ nguyên vàng son.
Tần Mặc khẽ gật đầu, môi hắn nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt lóe sáng như ánh sao đêm. "Đúng vậy. Một sự khai sáng thực sự... một sự tiến hóa vượt ngoài mong đợi." Hắn cảm nhận được sự đồng điệu tuyệt đối giữa "vật tính" của cành cây khô và ý chí của Linh Vũ, một sự thấu hiểu bản chất đến tận cùng. Đây không chỉ là một bài trình bày, mà là một lời tuyên ngôn, một minh chứng hùng hồn cho triết lý "cân bằng bản chất" và "thăng tiên là lựa chọn" đã tìm thấy người kế thừa xứng đáng. Linh Vũ không chỉ hiểu, mà còn sống với nó, trở thành hiện thân của nó. Hắn biết, đó là một di sản mới đang dần hình thành, một di sản sẽ dẫn dắt Huyền Vực đến những chân trời còn xa xôi hơn.
***
Buổi lễ "Linh Hồn Khải Thị" kết thúc trong tiếng vỗ tay không ngớt, vang vọng khắp Học Viện Thiên Long. Linh Vũ nhận được sự tán thưởng đặc biệt, không chỉ từ các giám khảo mà còn từ tất cả các học viên và thầy cô. Y được nhiều người vây quanh để hỏi han, chia sẻ, và bày tỏ sự ngưỡng mộ. Không khí vui vẻ, nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng và sâu sắc. Nắng chiều dịu dàng trải vàng khắp sân, không khí mát mẻ mang theo hơi sương của buổi chiều tà.
Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang vẫn đứng trên ban công, lặng lẽ nhìn xuống đám đông đang dần tan. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận rõ ràng "rung động" từ Linh Vũ không phải là sự truy cầu quyền năng hay danh vọng, mà là sự hài hòa tuyệt đối, một triết lý "thăng tiên là lựa chọn" được diễn giải một cách hoàn hảo và tự nhiên nhất. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm và bình yên sâu sắc, như thể gánh nặng đã được san sẻ, và anh có thể tin tưởng giao phó tương lai của Huyền Vực cho thế hệ mới này. Tâm hồn hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, một sự mãn nguyện hiếm có lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn quay lại, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Linh Vũ đang được vây quanh bởi những người ngưỡng mộ. "Tôi đã tìm thấy... người kế thừa thực sự, Lão Khang. Không chỉ là kế thừa triết lý, mà còn là người phát triển nó, đưa nó lên một tầm cao mới." Giọng điệu hắn bình yên, mãn nguyện, không còn vương vấn chút lo âu nào. Hắn không còn là người phải gánh vác tất cả, mà đã trở thành một phần của dòng chảy vĩnh cửu.
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay Tần Mặc một lần nữa, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng và hạnh phúc. "Em biết anh sẽ tìm thấy. Huyền Vực sẽ tốt đẹp hơn, phải không anh? Em tin vào anh, và em tin vào họ." Nàng tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận sự bình yên tỏa ra từ hắn, và từ thế giới xung quanh.
Lão Khang vuốt râu, mỉm cười hiền từ. "Huyền Vực sẽ lại có một ngọn hải đăng mới, Tần M��c. Nhưng lần này, con đường sẽ rộng mở hơn cho tất cả, không còn là gánh nặng cho một người duy nhất. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Và thế hệ này, họ đã học được cách thuận theo dòng chảy một cách tự nhiên nhất." Ông lão nhìn xuống Linh Vũ, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của gió chiều, của cây cỏ và của tri thức. Kỷ nguyên hòa hợp không phải là một đích đến, mà là một hành trình vĩnh cửu, và thế hệ mới đang bước tiếp trên hành trình đó, với những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng. Hắn, một huyền thoại thầm lặng, chỉ còn có thể đứng đó, cảm nhận và mỉm cười trong màn đêm vĩnh cửu đang dần buông xuống. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và hắn biết, Huyền Vực sẽ tìm thấy con đường của chính mình, một con đường vĩnh cửu của sự cân bằng và hài hòa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.