Vạn vật không lên tiên - Chương 220: Viên Đá Thức Tỉnh: Tiếng Vọng Khởi Nguyên
Trong lòng đất u tối, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, Tần Mặc và đồng hữu đang tiến sâu vào một lối đi ngầm bí ẩn, như thể bước vào một mạch ngầm của thời gian. Không khí nơi đây mang một vẻ ngột ngạt lạ thường, không phải bởi sự thiếu vắng không gian mà bởi áp lực vô hình từ những ý chí cổ xưa đang ngủ say. Trần hang động lởm chởm những khối đá khổng lồ, nơi từng dòng nước nhỏ giọt đều đặn, âm thanh róc rách đơn độc vang vọng khắp không gian tĩnh mịch, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược từng khắc thời gian của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng.
Dưới chân, đất ẩm ướt pha lẫn rêu phong mục nát, toát ra một mùi hương cổ kính, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đây không phải mùi hương của sự mục rữa thông thường, mà là mùi của sự trường tồn, của những sinh vật đã sống qua hàng vạn năm, của những vật chất đã trải qua biết bao phong sương, biến đổi. Những rễ cây khổng lồ từ Rừng Linh Chi phía trên, chằng chịt bám víu xuống vách đá, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những xúc tu của một sinh vật khổng lồ đang uốn lượn trong bóng tối. Chúng không chỉ là rễ cây đơn thuần; qua cảm nhận của Tần Mặc, chúng là những đường dẫn truyền ý chí, là sợi dây kết nối giữa thế giới bên trên và lòng đất sâu thẳm này.
Tô Lam bước đi cẩn trọng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nàng là một kiếm khách, quen với sự sắc bén, với linh khí trong lành của núi non, nhưng nơi này lại hoàn toàn khác biệt. Nàng cảm thấy một loại linh khí nặng nề bao trùm, nhưng nó không phải loại linh khí có thể hấp thụ để tu luyện, mà là một thứ năng lượng nguyên thủy, thô ráp, ẩn chứa một sức mạnh không thể diễn tả bằng lời. Nó khiến nàng cảm thấy bức bối, nhưng đồng thời cũng khơi gợi một sự tò mò sâu sắc.
“Nơi này… thật sự có gì đó không đúng,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng vang vọng trong không gian ẩm ướt. “Linh khí quá nặng nề, nhưng lại không phải linh khí tu luyện. Nó giống như… một gánh nặng, nhưng cũng như một bức tường thành vững chắc.”
Hắc Phong đi trước Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua bóng tối, cảnh giác trước mọi chuyển động dù là nhỏ nhất. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm mang theo sự khó chịu nhưng cũng là một lời cảnh báo, một sự bảo vệ bản năng đối với chủ nhân. Thiết Mộc, với vóc dáng cường tráng, bước đi vững chãi phía sau, ánh mắt cương nghị của hắn quan sát từng tảng đá, từng rễ cây. Hắn không có khả năng cảm nhận linh khí như Tô Lam hay Tần Mặc, nhưng hắn lại có một sự thấu hiểu sâu sắc về 'vật tính' của đất đá, của gỗ cây. Hắn cảm thấy sự bền bỉ, sự kiên cố của những vật chất nơi đây, một ý chí tồn tại không cần linh lực để duy trì, mà chỉ đơn thuần là sự tự thân của bản chất.
Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, liên tục đưa tay chạm vào vách đá gồ ghề, nhắm mắt lại để cảm nhận. Linh Thạch trong tay hắn rung động nhè nhẹ, như một trái tim đang đập cùng nhịp với những gì hắn đang thấu triệt. Hắn cảm nhận được những rung động mạnh mẽ từ sâu trong lòng đất, những 'ý chí tồn tại' nguyên thủy đang ngủ say. Chúng khác hẳn với những gì hắn từng nghe, từng cảm nhận từ các binh khí, thành trì hay thậm chí là cây cối trên mặt đất.
Trong tâm khảm Tần Mặc, một dòng suy nghĩ cuồn cuộn trỗi dậy, sâu sắc và đầy chiêm nghiệm: *“Đây là… ý chí của vạn vật khi chưa bị 'khai linh', chưa bị ép buộc. Chúng thuần khiết, nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, như chính bản chất của Huyền Vực khi mới khai sinh. Không có sự tham lam, không có khát vọng siêu việt, chỉ đơn thuần là tồn tại. Một sự tồn tại nguyên sơ, kiên cố đến mức đáng sợ. Chúng không muốn trở thành tiên, chúng chỉ muốn là chính mình, vĩnh cửu và bất biến.”*
Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với những rễ cây đang bám víu kia, chúng không chỉ tìm kiếm dưỡng chất mà còn tìm kiếm sự neo đậu, sự vững chãi trong lòng đất. Chúng đã chứng kiến biết bao thế hệ tu sĩ đến và đi, biết bao triều đại hưng thịnh rồi suy tàn, nhưng chúng vẫn ở đó, kiên cường và trầm mặc. Ý chí của chúng không phải là ý chí của cá thể, mà là ý chí của cả một hệ sinh thái, của một mảnh đất cổ xưa.
Mùi hương lạ lùng, tinh khiết mà hắn cảm nhận từ Linh Thạch càng lúc càng nồng nặc trong không khí. Nó không phải mùi của linh thảo, mà là mùi của khoáng vật nguyên thủy, của thời gian và sự vô tận. Tần Mặc biết rằng, nơi này không chỉ là một lối đi, mà là một cánh cửa dẫn vào một phần lịch sử bị lãng quên của Huyền Vực, nơi 'Chân Lý Thất Lạc' có thể được hé lộ. Sự lạnh lẽo và ẩm ướt của hang động không làm hắn bận tâm, bởi tâm trí hắn đang chìm sâu vào một thế giới khác, một thế giới của những ý niệm nguyên sơ, của sự tồn tại không cần đến linh lực.
Tô Lam quay lại nhìn Tần Mặc, thấy hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ tập trung cao độ, như đang giao cảm với một điều gì đó vô hình. Nàng không hiểu, nhưng nàng tin tưởng. Kể từ khi theo Tần Mặc, những điều nàng chứng kiến đã vượt quá mọi lý giải của tông môn, vượt quá mọi kiến thức mà nàng được học. Nàng bắt đầu nhận ra, thế giới này rộng lớn hơn những gì nàng từng nghĩ, và con đường tu luyện có lẽ không chỉ có một. Linh khí nặng nề này, dù không thể hấp thụ, nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn kỳ lạ, như thể nơi đây đã được bảo vệ bởi một thứ sức mạnh thâm sâu, không thể bị lay chuyển. Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, không phải vì sợ hãi, mà là để tự nhắc nhở bản thân về con đường của mình, và để sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc, người duy nhất có vẻ như có thể thấu hiểu những bí ẩn nơi đây.
Họ tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều là một sự khám phá. Tần Mặc cảm nhận được những ý chí càng lúc càng mạnh mẽ hơn, những tiếng vọng từ Kỷ Nguyên Khai Sáng đang thì thầm trong tâm trí hắn. Chúng không có ngôn ngữ, không có hình hài, chỉ có một cảm giác thuần túy về sự tồn tại, về sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Đây chính là nơi mà vạn vật vẫn giữ được bản chất nguyên sơ của mình, chưa từng bị cám dỗ bởi khát vọng thăng tiên, chưa từng bị bẻ cong bởi những giáo điều cường quyền. Và chính nơi đây, Tần Mặc biết, hắn sẽ tìm thấy điều mà hắn đang tìm kiếm.
***
Họ vừa bước ra khỏi lối đi hẹp, tiến vào một hang động cổ xưa rộng lớn đến choáng ngợp, thì một luồng sát khí mãnh liệt ập đến từ phía sau. Không gian mở rộng, với những cột đá khổng lồ hình thành tự nhiên, vươn cao đến tận trần hang, bề mặt phủ đầy rêu phong và những tinh thể phát sáng mờ ảo, hệt như những vì sao lạc lối trong lòng đất. Trên vách hang, những hình vẽ cổ đại, mơ hồ về cây cối, núi non và các sinh linh nguyên thủy hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt, như một lời nhắc nhở về một thời đại đã bị lãng quên. Âm thanh vọng lại từ lối vào, lẫn với tiếng gió rít thê lương qua những khe nứt, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của sự cô tịch. Mùi đất ẩm và một mùi hương khoáng vật lạ lùng bao trùm, khiến không khí trở nên vừa tĩnh mịch, vừa đầy uy áp.
Trưởng Lão Minh Không, với dáng người cao lớn và ánh mắt sắc lạnh, cùng các tu sĩ Thiên Diệu Tông đã đuổi kịp. Khuôn mặt y giờ đây không chỉ tràn ngập sự giận dữ mà còn pha lẫn một nỗi hoang mang sâu sắc. Sự thất bại tại Rừng Linh Chi đã gieo vào lòng y một hạt giống nghi ngờ, nhưng niềm kiêu hãnh của Thiên Diệu Tông không cho phép y lùi bước.
“Ngươi không thể thoát khỏi Thiên Diệu Tông!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng nói vang vọng khắp hang động, mang theo uy áp của một cường giả. “Giao nộp linh vật và chịu trói! Ngươi và lũ đồng bọn của ngươi sẽ phải trả giá cho việc dám thách thức giáo điều!”
Pháp bảo của y và các tu sĩ đồng loạt phát sáng, kiếm khí rực rỡ xé toang bóng tối, lao thẳng về phía nhóm Tần Mặc. Đó là một đòn tấn công áp đảo, mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm tận diệt.
Tô Lam không chần chừ, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên định. Nàng vung kiếm, tạo ra một màn chắn kiếm khí tinh khiết, sẵn sàng nghênh đón những đòn tấn công sắp tới. “Minh Không sư huynh, dừng tay! Ngươi đang bị mù quáng bởi giáo điều!” nàng cất tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng đầy cương quyết. Nàng biết, lời nói của nàng sẽ không thể ngăn cản được họ, nhưng nàng vẫn phải nói ra, như một lời cảnh báo cuối cùng.
Thiết Mộc đứng cạnh Tô Lam, thân hình cường tráng như một ngọn núi. Hắn không cần pháp bảo hoa mỹ, chỉ đơn thuần là nắm chặt chiếc rìu gỗ thô sơ của mình, sẵn sàng dùng sức mạnh vật lý và sự thấu hiểu 'vật tính' của đất đá để chống đỡ. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong bóng tối, bộ lông đen tuyền dựng đứng, sẵn sàng lao vào bất kỳ kẻ nào dám chạm đến chủ nhân của nó.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, khi những luồng linh lực cuồng bạo sắp chạm đến, Tần Mặc vẫn đứng yên, không chút hoảng loạn. Hắn ôm chặt Linh Thạch trong tay, cảm nhận sự rung động mãnh liệt của nó, như một tiếng vọng từ sâu thẳm vũ trụ. Hắn biết, đây không phải lúc để nhượng bộ, không phải lúc để lùi bước. Ánh mắt hắn khẽ liếc nhìn Linh Thạch, một lời thì thầm vô hình, chỉ mình hắn và viên đá cảm nhận được, thoát ra từ sâu thẳm tâm trí: *“Bảo vệ… bản chất của ngươi.”*
Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Linh Thạch trong tay Tần Mặc bỗng bùng phát một luồng ánh sáng chói lòa, không phải ánh sáng của linh khí, mà là một thứ ánh sáng nguyên sơ, thuần khiết, như thể được sinh ra từ chính khởi nguyên của Huyền Vực. Ánh sáng đó không gây chói mắt, nhưng nó mang theo một uy lực vô hình, một làn sóng năng lượng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại cảm nhận được bằng tất cả các giác quan. Làn sóng vô hình ấy lan tỏa khắp hang động, không tấn công trực diện, mà như một lời nhắc nhở, một sự thức tỉnh.
Các pháp bảo và kiếm khí của tu sĩ Thiên Diệu Tông đang lao tới bỗng chững lại giữa không trung, rồi bắt đầu rung lên bần bật. Những chiếc kiếm sắc bén bỗng trở nên nặng nề, những pháp bảo rực rỡ ánh sáng bỗng tối sầm lại, như thể linh tính của chúng đang bị rút cạn. Không chỉ dừng lại ở đó, làn sóng vô hình kia còn đánh thẳng vào tâm trí của các tu sĩ.
“Aaaa!”
Tiếng la hét kinh hãi vang lên. Hàng loạt tu sĩ Thiên Diệu Tông ôm lấy đầu, quỵ xuống, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và sợ hãi. Trong tâm trí họ, một sự hỗn loạn chưa từng có đang diễn ra. Những h��nh ảnh, ký ức về quá trình tu luyện, về sự “khai linh” binh khí của họ bỗng chốc trở nên méo mó, bị bóp méo bởi một sự thật trần trụi: *ý chí tồn tại của binh khí, pháp bảo của họ đang phản kháng!* Chúng không muốn bị ép buộc, chúng không muốn bị gò bó vào một con đường duy nhất là “thăng tiên”. Chúng muốn được là chính mình, được giữ lại bản chất nguyên sơ, thuần khiết.
Trưởng Lão Minh Không cũng không tránh khỏi ảnh hưởng. Y cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ đánh thẳng vào linh hồn, khiến y lảo đảo. Pháp bảo trong tay y run rẩy, như thể đang sống dậy và chống lại chủ nhân. Trong khoảnh khắc ấy, y nhìn thấy trong tâm trí mình, thanh kiếm y đã tu luyện hàng trăm năm, không phải là một công cụ để “thăng tiên” mà là một bản thể độc lập, một ý chí sắc bén muốn được chém, muốn được bảo vệ, nhưng không muốn bị biến thành một phần của khát vọng vô tận của con người. Sự nhận thức ấy, dù chỉ thoáng qua, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của y.
Sự hỗn loạn bao trùm các tu sĩ Thiên Diệu Tông. Một số người cố gắng điều khiển pháp bảo của mình, nhưng chúng trở nên nặng nề, khó điều khiển, thậm chí có cái còn bay chệch hướng, tấn công ngược lại đồng đội. Những tiếng la hét, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng pháp bảo rơi loảng xoảng, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Họ không hiểu điều gì đang xảy ra, không thể lý giải được sức mạnh kỳ lạ này.
Tô Lam và Thiết Mộc sững sờ. Nàng chứng kiến những gì đã xảy ra, không phải bằng tai nghe mắt thấy đơn thuần, mà còn cảm nhận được sự cộng hưởng của những 'vật tính' đang phản kháng. Đây không phải là một phép thuật thông thường, mà là một sự can thiệp sâu sắc vào bản chất của vạn vật. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa bối rối, nhưng cũng ánh lên một niềm tin mãnh liệt. Hắn, một thiếu niên không linh căn, lại đang nắm giữ một thứ sức mạnh có thể lay chuyển cả càn khôn, một thứ sức mạnh mà ngay cả các cường giả tu luyện đỉnh cao cũng không thể hiểu nổi.
***
Trong sự hỗn loạn của Thiên Diệu Tông, Tần Mặc cùng đồng hữu đã tìm được một khoảng trống quý giá để tạm lánh. Họ lẩn vào một góc khuất của hang động cổ xưa, nơi có một tảng đá lớn tự nhiên che chắn, tạo thành một nơi trú ẩn tương đối an toàn. Ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể đá xung quanh vẫn tỏa ra, tạo nên những bóng hình kỳ ảo trên vách hang. Mùi hương khoáng vật lạ lùng vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với dư âm của năng lượng vừa bùng nổ, khiến không gian trở nên đặc quánh, nặng nề. Mặc dù cuộc chiến vừa kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu, như một sợi dây vô hình níu giữ mọi hơi thở.
Trưởng Lão Minh Không và các tu sĩ Thiên Diệu Tông, với khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt thất thần, đang bị đẩy lùi trong sự bàng hoàng tột độ. Y không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Sức mạnh của Linh Thạch, hay nói đúng hơn là sức mạnh của Tần Mặc thông qua Linh Thạch, đã làm suy yếu 'vật tính' của binh khí, pháp bảo của họ, thậm chí còn gây chấn động tâm trí của các tu sĩ. Điều này hoàn toàn nằm ngoài mọi lý giải, mọi giáo điều mà Thiên Diệu Tông đã truyền bá hàng ngàn năm. Y nhìn về phía nơi Tần Mặc biến mất, ánh mắt đầy căm hờn, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi vô hình, một hạt giống nghi ngờ về con đường mà y và tông môn đang theo đuổi.
Tần Mặc, vẫn ôm chặt Linh Thạch, nhắm mắt lại. Hắn không nhìn về phía Minh Không, mà chìm sâu vào sự giao cảm với viên đá. Một 'ý chí' khổng lồ, bao la, đang thức tỉnh bên trong nó, không phải là một ý chí cá nhân, mà là một phần của Huyền Vực khi mới hình thành. Hắn cảm nhận được những dòng chảy của thời gian, của sự hình thành vạn vật, của những ý niệm nguyên sơ nhất. Linh Thạch không chỉ là một viên đá linh thông thường, nó là một mảnh ghép của Kỷ Nguyên Khai Sáng, một nhân chứng cho thuở hồng hoang của thế giới này. Ý chí của nó không phải là khát vọng thăng tiên, mà là khát vọng được tồn tại, được duy trì bản chất nguyên sơ, không bị bẻ cong, không bị biến chất. Nó không muốn bị "khai linh" theo cách của tu sĩ, nó muốn được là chính nó, một bản thể bất biến, vĩnh hằng.
Tô Lam tiến đến gần, ánh mắt nàng phức tạp, pha trộn giữa sự bối rối, kinh ngạc và một chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một thứ sức mạnh nào như vậy, có thể trực tiếp tác động vào tâm trí và 'vật tính' của pháp bảo. Điều này đã phá vỡ mọi nhận thức của nàng về tu luyện, về sức mạnh, về cả vũ trụ này.
“Nó… nó là gì?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng run rẩy. Nàng nhìn vào viên đá đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trong tay Tần Mặc. “Không phải chỉ là một viên đá linh thông thường. Nó đã làm chấn động tâm trí của họ! Ta cảm thấy… một sự phản kháng mạnh mẽ từ chính những binh khí của họ, như thể chúng không muốn bị điều khiển nữa.”
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào Linh Thạch, rồi lại nhìn Tô Lam. Hắn không trả lời ngay, mà để cho những cảm nhận trong tâm trí mình lắng đọng. *“Đây là tiếng vọng của Kỷ Nguyên Khai Sáng… ý chí nguyên thủy của vạn vật… Nó đang thức tỉnh… Nó không muốn bị bẻ cong.”* Hắn thầm nghĩ, một sự thấu hiểu sâu sắc tràn ngập trong tâm hồn. Gánh nặng của sự thật này thật lớn, nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một tiếng ho khan khẽ vang lên từ một góc tối gần đó. Một thân ảnh gầy gò, rách rưới chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Đó là một ông lão, tóc bù xù, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt u buồn nhưng lại ẩn chứa một sự tinh tường đến đáng sợ. Hắn ta mặc những bộ quần áo rách nát, trông giống như một khất cái đã lang thang khắp thế gian. Hắn bước đi chậm rãi, không gây ra một tiếng động nào, như thể là một bóng ma vừa hiện hữu.
Ông lão nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Linh Thạch, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khổ sở. Giọng nói của hắn khàn khàn, mệt mỏi, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong sương, nhưng mỗi lời nói lại mang một trọng lượng khó tả.
“Thế giới này không có công bằng… nhưng đôi khi, một viên đá cũng có thể lên tiếng.” Lão Khất Cái nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu mọi bí mật của Huyền Vực. Lời nói của hắn như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí của Tô Lam, khiến nàng rùng mình. Nàng không biết hắn xuất hiện từ bao giờ, cũng không hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói ấy, nhưng nàng cảm nhận được một sự thật trần trụi đang được hé lộ.
Tần Mặc nhìn Lão Khất Cái, ánh mắt hắn ánh lên một sự ngạc nhiên thoáng qua, rồi lại trở về vẻ trầm tĩnh thường thấy. Hắn cảm nhận được từ ông lão này một 'vật tính' đặc biệt, không phải của con người, mà của một sự tồn tại đã hòa mình vào vạn vật, đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế giới. Linh Thạch trong tay hắn khẽ rung lên một nhịp, như một lời chào, một sự công nhận.
Sự xuất hiện của Lão Khất Cái, cùng với lời nói bí ẩn của hắn, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và căng thẳng cho không gian này. Tần Mặc biết rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự thức tỉnh của ý chí cổ xưa trong Linh Thạch, và sự xuất hiện của những nhân chứng bí ẩn như Lão Khất Cái, hắn cảm thấy mình không còn đơn độc trên hành trình tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực. Niềm tin vào 'ý chí tồn tại' của vạn vật, vào bản chất nguyên sơ của chúng, càng trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.