Vạn vật không lên tiên - Chương 226: Vết Rạn Của Niềm Tin: Lời Thú Nhận Giữa Khởi Nguyên
Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, sau cuộc tháo chạy đầy kịch tính, giờ đây hiện ra dưới một dáng vẻ khác, không còn là mê cung hiểm trở bị thao túng bởi ý chí cổ xưa để cản bước kẻ thù, mà là một chốn dung chứa, một nơi nương náu đầy vẻ nguyên sơ. Nhóm Tần Mặc, sau khi cắt đuôi được Trần Trưởng Lão, đã tìm thấy một khe núi hẹp, mở ra một hang động ẩn mình giữa những cột đá khổng lồ, sừng sững như những vị thần thời tiền sử.
Bên trong hang động, không khí trong lành đến lạ, mang theo mùi khoáng chất nguyên thủy từ vách đá, hòa quyện với mùi đất ẩm chưa từng bị khai phá. Có lẽ, đây là nơi mà ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật còn thuần khiết, mạnh mẽ và chưa bị can thiệp bởi tu luyện, nơi mọi thực thể đều mang một linh hồn sơ khai, chưa định hình rõ ràng thành những khái niệm phức tạp của thế gian bên ngoài. Ánh sáng mờ ảo, không đến từ mặt trời mà từ những mạch năng lượng nội tại của không gian, như những dải lụa bạc uốn lượn, nhuộm màu xanh lục và vàng đất lên những vân đá cổ xưa. Tiếng nước ngầm chảy róc rách từ những mạch nguồn nguyên thủy vang vọng khe khẽ, tạo nên một bản hòa âm trầm lắng, như tiếng thở của đất mẹ. Đôi khi, một luồng gió cổ xưa lướt qua những cấu trúc đá khổng lồ bên ngoài, mang theo âm thanh như tiếng thì thầm của ngàn vạn linh hồn đang say ngủ, tựa như cả không gian này đang lắng nghe, đang chiêm nghiệm.
Tần Mặc ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, hoàn toàn tĩnh tâm. Hắn không hề tu luyện linh lực, cũng chẳng thi triển pháp thuật, mà chỉ đơn thuần là lắng nghe. Tâm hồn hắn như một chiếc gương không gợn sóng, phản chiếu lại những rung động tinh tế nhất của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được ‘ý chí’ của từng hạt bụi, từng thớ đá, từng giọt nước đang kết tụ thành dòng chảy. Đó là một cảm giác sâu sắc, một sự kết nối không lời, nơi mọi rào cản của ngôn ngữ và hình thái đều tan biến. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà, nằm cuộn tròn ngay cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh. Thiết Mộc, thân hình cường tráng, đôi tay chai sạn, vẫn đứng gác ngay cửa hang. Khuôn mặt cương nghị của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt sắc sảo lại không ngừng quét qua những bóng tối nhập nhoạng, như một bức tường thành vững chãi bảo vệ cho nhóm. Sự hiện diện của hắn không ồn ào, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối, một lời khẳng định về sự bền bỉ không cần phép thuật, mà cần lòng kiên nhẫn.
Tô Lam vẫn còn đứng, bàn tay nàng vô thức nắm chặt viên Linh Thạch. Viên ngọc vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, liên tục phản ứng với không gian nguyên thủy này. Đôi mắt phượng của nàng, ban đầu còn vương sự bàng hoàng và bối rối sau cuộc thoát hiểm, giờ đây đã chuyển sang một vẻ tò mò sâu sắc khi quan sát Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự khác biệt của nơi này một cách rõ ràng, một thứ ‘ý chí’ nguyên thủy hơn, không bị gò bó bởi linh lực hay pháp thuật như những gì nàng từng biết. Tất cả những gì nàng từng học, từng tin tưởng tại Thanh Vân Tông, đều dựa trên việc hấp thụ linh khí, luyện hóa linh lực, và rồi dùng sức mạnh đó để thay đổi, để chinh phục. Nhưng ở đây, không khí lại tràn ngập một thứ năng lượng khác, một thứ ‘ý chí’ thuần túy, không định hình, nhưng lại mạnh mẽ một cách lạ thường.
Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. “Nơi này... thật khác biệt,” nàng nhẹ giọng nói, lời nói mang theo sự suy tư sâu sắc. “Không có linh khí dồi dào như tông môn ta, nhưng lại có một thứ gì đó... mạnh mẽ hơn.” Giọng nàng trầm xuống, ánh mắt vẫn không rời Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một lời giải thích. Nàng nhớ lại những lời Trần Trưởng Lão đã thét lên, những mệnh lệnh đầy uy quyền nhưng vô ích khi đối diện với sự biến hóa của Không Gian Khởi Nguyên. Nàng nhớ lại cách Tần Mặc không dùng sức mạnh, mà chỉ bằng cách lắng nghe, đã khiến cả không gian này trở thành đồng minh của họ. Cái sự đối lập đó quá lớn, quá chói chang, đến nỗi nó làm tan biến mọi giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng suốt bao năm tháng. Cái mạnh mẽ mà nàng cảm nhận được ở đây không phải là thứ có thể dùng linh lực để đo đếm, mà là một sự hiện hữu sâu sắc, một bản chất nguyên thủy không thể khuất phục.
Tô Lam bước tới, lại gần Tần Mặc, đôi chân nàng khẽ lướt trên nền đất ẩm ướt. Viên Linh Thạch trong tay nàng khẽ rung động mạnh hơn, ánh sáng mờ ảo của nó dường như cũng đang hòa mình vào bầu không khí nguyên thủy của nơi này, như một đứa trẻ tìm thấy nguồn cội của mình. Nàng nhìn chằm chằm vào một khối đá lớn, hình thù kỳ dị, sừng sững ngay giữa hang động. Khối đá này không hề có vẻ gì là đã được chạm khắc hay tu sửa bởi bàn tay con người, nó đơn thuần là một 'vật' đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, toát ra một 'ý chí' thô sơ, kiên cố. Ánh sáng dịu nhẹ từ trên cao chiếu vào khối đá, làm nổi bật những đường vân cổ xưa, như những vết tích của thời gian và những câu chuyện chưa kể.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Lam cảm thấy một sự thôi thúc không thể giải thích. Tất cả những gì nàng đã chứng kiến, từ việc Tần Mặc "nói chuyện" với những thanh kiếm vô tri, đến việc hắn khiến cả một không gian cổ xưa nổi dậy chống lại kẻ truy đuổi, đã tích tụ thành một cơn sóng dữ dội trong lòng nàng. Cái giáo điều "thăng tiên" mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn là một đứa trẻ, cái niềm tin rằng mọi thứ đều phải "thoát ly bản chất" để vươn tới sự vĩ đại, giờ đây đã lung lay đến tận gốc. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự chất vấn, sự đau khổ nhưng cũng ẩn chứa một khao khát cháy bỏng muốn tìm kiếm chân lý. Cuối cùng, nàng hạ quyết tâm, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự chân thành.
"Tần Mặc... những gì ngươi nói... những gì ta đã chứng kiến... nó đã phá vỡ mọi thứ ta từng tin tưởng." Nàng nói, từng lời như đang bóc tách từng lớp vỏ bọc kiên cố trong tâm hồn nàng. "Sư phụ ta, tông môn ta... họ luôn dạy rằng tu luyện là con đường duy nhất để vươn tới sự vĩ đại, để siêu thoát bản chất phàm tục. Họ nói rằng vạn vật đều phải vứt bỏ cái vỏ bọc tầm thường của mình, phải biến đổi, phải nâng cao để đạt được cảnh giới tối thượng. Nhưng... nhưng liệu đó có phải là sự thật?" Nàng ngừng lại, đôi mắt phượng nhìn sâu vào Tần Mặc, như muốn xuyên thấu qua bề ngoài điềm tĩnh của hắn để tìm kiếm câu trả lời. "Ta đã dành cả đời để theo đuổi con đường ấy, để cố gắng biến mình thành một thanh kiếm sắc bén nhất, một tu sĩ mạnh mẽ nhất. Nhưng giờ đây, ta cảm thấy... cảm thấy như mình đã đi sai đường. Tất cả những gì ta đạt được, liệu có phải là sự vĩ đại thật sự, hay chỉ là sự tự huyễn hoặc mà thôi?"
Nỗi hoang mang của Tô Lam không chỉ dừng lại ở việc nghi ngờ con đường tu luyện. Nàng còn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mình đã vô tình gây hại cho những "vật" khác, những sinh linh khác, trong khi mù quáng theo đuổi giáo điều của tông môn. Nàng đã từng coi việc "khai linh" và ép buộc vạn vật tu hành là một hành động ban ơn, một sự dẫn dắt chúng đến con đường "cao cả hơn". Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, đó có thể là một hành động tước đoạt, một sự ép buộc thô bạo, đi ngược lại chính "ý chí tồn tại" của chúng. Cái suy nghĩ này, như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tận sâu thẳm tâm can nàng, khiến nàng cảm thấy đau đớn và hối hận.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu, không có chút phán xét nào. Hắn nhìn thẳng vào Tô Lam, không vội vàng trả lời, mà để nàng tự mình cảm nhận, tự mình suy ngẫm thêm. Hắn biết rằng, những câu hỏi này không phải là điều có thể trả lời bằng vài ba câu chữ, mà là một sự thức tỉnh sâu sắc, một sự đối diện với toàn bộ nền tảng niềm tin của một đời người. Hắn thấy được sự bối rối, sự day dứt trong ánh mắt nàng, và cả khao khát mãnh liệt muốn tìm kiếm một con đường chân chính, có ý nghĩa hơn.
"Thế giới này rộng lớn hơn những gì chúng ta được dạy, Tô Lam," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng triết lý. "Và sự vĩ đại... không chỉ có một con đường." Hắn đưa mắt nhìn quanh hang động, nhìn những khối đá cổ xưa, những mạch nước ngầm, như thể đang mời gọi nàng cùng hắn chiêm nghiệm. "Con đường mà tông môn ngươi đã dạy, nó chỉ là một trong vô vàn con đường. Và quan trọng hơn, nó có lẽ không phải là con đường dành cho tất cả." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tô Lam, để nàng tự mình liên hệ với những gì nàng đã chứng kiến. Cái sự vĩ đại mà Tần Mặc nói đến, không phải là sức mạnh, không phải là quyền uy, mà là sự chân thật, sự hòa hợp, và quyền được là chính mình của vạn vật.
Không gian trong hang động trở nên trầm lắng hơn, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Những ‘ý chí tồn tại’ xung quanh, như tiếng gió thì thầm, tiếng nước róc rách, dường như cũng đang lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Tần Mặc và Tô Lam, hoặc chỉ đơn giản là hiện hữu một cách mạnh mẽ hơn, tạo thành một bối cảnh thiêng liêng cho lời giải thích của Tần Mặc. Ánh sáng chiều tà bắt đầu len lỏi vào sâu hơn trong hang, nhuộm một màu vàng ấm áp lên những vách đá cổ kính, mang lại một cảm giác yên bình đến lạ.
Tần Mặc không dùng những lời lẽ hoa mỹ hay giáo điều phức tạp. Hắn chỉ đơn giản là chia sẻ những gì hắn đã cảm nhận, những gì hắn đã thấu hiểu bằng chính năng lực độc đáo của mình. Hắn quay lại nhìn Tô Lam, ánh mắt không chút phán xét, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc. "Mỗi vật, mỗi sinh linh, đều có 'ý chí' riêng của nó," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm và rõ ràng. "Một dòng suối muốn chảy tự do qua những ghềnh đá, một ngọn núi muốn đứng vững giữa trùng điệp mây ngàn, một thanh kiếm muốn chém sắc bén, hoàn thành sứ mệnh của mình. 'Ý chí tồn tại' của chúng là bản chất cốt lõi, là khát khao sâu thẳm nhất của chúng."
Hắn đưa tay khẽ chạm vào tảng đá phẳng hắn đang ngồi. "Ngươi thấy tảng đá này không? Nó không khát khao bay lượn trên trời cao, cũng không muốn hóa thành linh khí để người tu hành hấp thụ. Nó muốn là một tảng đá, kiên cố, bền bỉ, là nơi trú ngụ cho rêu phong, là chứng nhân cho dòng chảy thời gian. Đó chính là bản chất của nó." Tần Mặc lại nhìn Tô Lam, ánh mắt thấu hiểu. " 'Thăng tiên' chỉ là một con đường, Tô Lam, nhưng không phải là con đường duy nhất, hay con đường đúng đắn cho tất cả. Khi ta ép buộc chúng 'thoát ly bản chất', ta đã tước đi chính 'ý chí' của chúng, ta đã phủ nhận quyền được là chính nó của vạn vật. Và khi điều đó xảy ra, thế giới sẽ mất đi sự cân bằng vốn có của nó."
Tô Lam lắng nghe từng lời, từng chữ của Tần Mặc. Mọi giáo điều mà nàng đã học, mọi niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí nàng suốt bao năm qua, giờ đây như những bức tường thành cổ kính đang sụp đổ. Cái cảm giác trống rỗng ban đầu dần được lấp đầy bởi một sự nhận thức mới mẻ, một chân lý đơn giản nhưng lại vô cùng sâu sắc. Nàng nhìn viên Linh Thạch trong tay, ánh sáng dịu nhẹ của nó như một ngọn đèn soi sáng tâm hồn nàng. Nàng cảm nhận được sự rung động từ nó, một sự cộng hưởng với lời nói của Tần Mặc, như thể chính viên đá cũng đang xác nhận những gì hắn đang giảng giải. Nó không muốn biến thành một pháp bảo tối thượng, nó chỉ muốn là một viên linh thạch, mang trong mình năng lượng nguyên thủy, một vật phẩm của Kỷ Nguyên Khai Sáng, giữ gìn một bí mật nào đó.
Đôi mắt nàng dần lấy lại sự sáng rõ, nhưng vẫn còn sự day dứt về quá khứ, về những gì nàng đã tin, đã làm. "Bản chất... cân bằng..." Nàng khẽ thốt lên, như đang tự mình nếm trải hương vị của những từ ngữ ấy. "Ta đã sai. Tông môn... họ đã sai." Giọng nàng mang theo một chút chua xót, nhưng cũng đầy sự giải thoát. Sự thừa nhận này không dễ dàng, đó là sự từ bỏ một phần của chính con người nàng, của những lý tưởng mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi. "Vậy con đường của ngươi là gì, Tần Mặc? Con đường mà vạn vật có thể là chính nó?" Nàng hỏi, ánh mắt đầy sự mong chờ, như một người đang lạc lối tìm thấy ánh sáng dẫn đường. Nàng không còn tìm kiếm sức mạnh hay quyền uy, mà là một sự thật, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho sự tồn tại. Đây không chỉ là câu hỏi về Tần Mặc, mà còn là câu hỏi về con đường nàng sẽ bước đi từ đây.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, chứa đựng sự khích lệ và niềm tin. Hắn hiểu rằng, Tô Lam đã thực sự mở lòng mình, mở lòng với một chân lý mới, một con đường mới. Con đường mà Tần Mặc đang đi, không phải là con đường của sức mạnh hay sự chinh phục, mà là con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu, và của sự cân bằng bản chất. Viên Linh Thạch trong tay Tô Lam bỗng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó đang đáp lại lời thề nguyện thầm kín của nàng. Điều này báo hiệu rằng, nó không chỉ là một vật phẩm bị săn đuổi, mà còn là một "chìa khóa" hay "la bàn" để khám phá sâu hơn những bí mật của Kỷ Nguyên Khai Sáng và "Chân Lý Thất Lạc" mà Tần Mặc đã nhắc đến. Sự chấp nhận và đặt câu hỏi của Tô Lam, cùng với sự cộng hưởng của viên Linh Thạch, chính là bước khởi đầu cho một sự thay đổi lớn trong nhận thức của nàng, dẫn đến việc nàng sẽ chấp nhận hoàn toàn sự thật và thay đổi quan điểm vào một ngày không xa. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với một đồng minh như Tô Lam, người đã chọn tin tưởng vào "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất", hành trình của Tần Mặc sẽ không còn cô độc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.