Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 262: Nghi Thức Khai Linh: Tiếng Thét Của Ý Chí Bị Bẻ Cong

Tần Mặc bước đi giữa những con phố của Vạn Kiếm Thành, ánh đèn lồng rực rỡ và tiếng người ồn ã dường như xa lạ đến lạ thường sau khi hắn trở về từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Sự mệt mỏi về tinh thần vẫn còn vương vấn, một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai gầy guộc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, đã cảm nhận quá nhiều nỗi đau trong những ảo ảnh đó, đến mức ranh giới giữa hiện thực và quá khứ dường như trở nên mờ nhạt. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh những thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét chất đống trong góc khuất của cửa hàng vũ khí, cùng với tiếng thì thầm bi thương của chúng. Chúng không chỉ bị bỏ quên, mà còn bị chính bản thân chối bỏ, vì không thể đạt được cái gọi là "tiềm năng thăng tiên".

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng đêm, cọ nhẹ đầu vào bàn tay Tần Mặc, một tiếng gầm gừ trầm đục khe khẽ vang lên, như muốn xoa dịu nỗi lòng chủ nhân. Tiểu Cửu, bộ lông trắng muốt như tuyết, nhảy lên vai hắn, cái mũi nhỏ xinh khịt khịt vào má, đôi mắt tinh quái giờ đây ánh lên vẻ lo lắng chân thành. Nàng cảm nhận được sự bất an sâu sắc từ Tần Mặc, một sự bất an không đến từ nguy hiểm vật lý, mà đến từ một vực thẳm của tư tưởng và cảm xúc.

"Không sao đâu, Tiểu Cửu," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như thể đã nói quá nhiều trong cõi mộng. "Chỉ là... ta đã thấy những điều không nên thấy, và nghe những điều không nên nghe."

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng rũ bỏ những dư âm của ảo ảnh, nhưng chúng lại càng bám víu dai dẳng hơn. Tiếng gió rít qua những tán lá cổ thụ, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong ảo ảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả lại vang vọng trong tâm trí hắn. Một luồng linh khí kỳ lạ, không thuần khiết, nhưng vô cùng mạnh mẽ, như bị bóp méo, đã kéo hắn và đồng bạn đi sâu vào nơi thâm u của quá khứ. Hắn nhớ lại cảm giác lành lạnh của buổi sớm, sương mù nhẹ vương trên những cành cây cổ thụ, và mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại cùng lá cây tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên nguyên thủy. Nhưng bên trong bản giao hưởng đó, có một nốt lạc điệu, một sự lệch lạc mà chỉ năng lực của hắn mới có thể cảm nhận.

"Kỳ quái... chỗ đó có gì đó không ổn." Tiếng Tiểu Cửu khẽ kêu, giọng nàng run run, kéo hắn trở về với thực tại một lần nữa. Nàng dụi đầu vào cổ hắn, như tìm kiếm sự an ủi.

Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, nỗi ám ảnh từ quá khứ chỉ có thể được giải quyết bằng cách đối mặt với nó trong hiện tại. Hắn không thể trốn tránh, bởi Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành này, với khát vọng "thăng cấp" cực đoan của nó, chính là hiện thân sống động của bi kịch đã được gieo mầm từ ngàn xưa.

Thế rồi, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải là ảo ảnh quay trở lại, mà là một sự chuyển dịch tinh thần, một luồng ý chí mạnh mẽ khác đột ngột kéo hắn đi. Lần này, không phải là sự kéo dài của ảo ảnh trước, mà là một đoạn ký ức hoàn toàn mới, một mảnh vỡ khác của Kỷ Nguyên Hiền Giả mà Vạn Kiếm Thành đang nắm giữ. Có lẽ, những gì hắn vừa trải qua đã mở ra một cánh cửa nào đó, khiến hắn có thể tiếp cận sâu hơn vào dòng chảy lịch sử.

Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu lại thấy mình đang đứng giữa một khu rừng nguyên sinh, nhưng không phải là nơi u tịch như trước. Ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bức tranh yên bình. Tuy nhiên, luồng linh khí mà Tần Mặc cảm nhận được lại mang một vẻ bất thường. Nó không còn là sự méo mó tiềm ẩn, mà là một sự tập trung mãnh liệt, một dòng chảy cuồn cuộn đổ về một điểm duy nhất, như một dòng sông bị ép phải đổi hướng.

"Một linh khí kỳ lạ... không giống với sự thuần khiết của tự nhiên, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, như bị bóp méo," Tần Mặc thầm nghĩ, ánh mắt hắn dõi theo hướng linh khí đó tuôn chảy. Hắn biết, nơi đó ẩn chứa một điều gì đó trọng đại, một sự kiện đã định hình nên tư tưởng của cả một thời đại. Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực của mình, cũng cảm nhận được sự bất thường. Nó gầm gừ nhẹ, bước chân chậm rãi và cảnh giác hơn, từng sợi lông trên lưng dựng đứng. Tiểu Cửu, bộ lông trắng muốt như tuyết, rúc sâu hơn vào vai Tần Mặc, đôi mắt tinh quái giờ đây mở to, ánh lên vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi. Nàng thì thầm: "Kỳ quái... chỗ đó có gì đó không ổn." Giọng nàng run run, như thể dự cảm được một điều chẳng lành.

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn nắm lấy tay Tiểu Cửu đang bám chặt vào áo mình, và đặt một tay lên đầu Hắc Phong. Một luồng sức mạnh vô hình từ hắn truyền sang hai sinh linh nhỏ bé, không phải là linh lực, mà là một sự bình an, một sự trấn tĩnh từ sâu thẳm tâm hồn hắn. "Chúng ta đi xem," hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. "Có lẽ, lời giải cho những bi kịch này nằm ở đó."

Hắn dẫn Hắc Phong và Tiểu Cửu đi sâu vào rừng, men theo luồng linh khí bất thường. Càng tiến sâu, âm thanh của tự nhiên càng bị lấn át bởi một tiếng tụng niệm trầm hùng, lặp đi lặp lại, như tiếng trống trận dội vào lòng đất. Không khí trở nên nặng nề hơn, mùi đất ẩm và cây cỏ bị thay thế bởi một mùi hương lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng pha lẫn chút tanh tưởi, như hương trầm trộn lẫn với máu.

Rừng cây dần thưa thớt, nhường chỗ cho một khoảng đất trống rộng lớn. Ở trung tâm khoảng đất trống đó là một đài tế lộ thiên đồ sộ, được xây dựng từ những khối đá cổ kính, đã sờn màu thời gian. Những cột đá cao vút, chạm khắc những hoa văn phức tạp và những phù văn cổ xưa, bao quanh một pháp trận khổng lồ được vẽ trên mặt đất bằng những nét vẽ đỏ sẫm, như máu khô.

Hàng chục tu sĩ mặc đạo bào trầm màu, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt cuồng tín, đứng thành vòng tròn quanh pháp trận. Họ đang dốc toàn bộ linh lực và tinh thần vào việc tụng niệm, mỗi tiếng tụng niệm đều mang theo một ý chí cưỡng chế, ép buộc. Trên pháp trận, vô số thanh kiếm các loại đang được đặt, từ những thanh kiếm thô sơ, chưa thành hình, đến những bảo kiếm tinh xảo, ánh sáng loang loáng. Mỗi thanh kiếm đều phát ra một thứ khí tức riêng, nhưng tất cả đều đang bị một luồng áp lực vô hình đè nén, khiến chúng run rẩy, như thể đang quằn quại trong đau đớn.

Tần Mặc ẩn mình sau một bụi cây cổ thụ, cách đài tế không xa. Hắn cảm nhận được từng làn sóng ý chí đau đớn từ các linh kiếm. Chúng không còn là những tiếng thì thầm bi thương như những thanh kiếm bị bỏ xó, mà là những tiếng gào thét câm lặng, những sự kháng cự yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.

"Họ không phải đang khơi dậy ý chí, họ đang bẻ cong nó... ép buộc nó phải khao khát cái gọi là 'thăng cấp'," Tần Mặc thì thầm trong tâm trí. Hắn nhìn những tu sĩ kia, ánh mắt họ đầy vẻ trang nghiêm, nhưng bên trong sự trang nghiêm đó, hắn cảm nhận được một sự mù quáng đến ghê người, một sự cuồng tín vào một con đường duy nhất, con đường "thăng cấp" mà họ tin là chân lý.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào đài tế. Nó cảm nhận được sự tàn bạo ẩn chứa trong nghi thức này, một sự tàn bạo không đến từ bạo lực thể xác, mà từ sự chà đạp lên ý chí tự do. Tiểu Cửu rúc sâu hơn vào Tần Mặc, thân thể nàng run rẩy nhè nhẹ. Nàng có thể không hiểu sâu sắc như Tần Mặc, nhưng bản năng của một linh thú đã mách bảo nàng rằng nơi đây đang diễn ra một điều gì đó kinh khủng, một sự vi phạm nghiêm trọng vào trật tự tự nhiên.

Tần Mặc nhắm mắt lại, dốc toàn bộ năng lực của mình để "nghe" rõ hơn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong từng thanh kiếm. Có những thanh kiếm chỉ đơn thuần muốn trở nên sắc bén, muốn được sử dụng trong chiến trận, muốn được hoàn thành sứ mệnh của mình. Có những thanh kiếm khao khát được bảo vệ chủ nhân, được cùng chủ nhân trải qua vinh quang và cay đắng. Nhưng tất cả những ý chí thuần túy đó, giờ đây đang bị nghiền nát, bị uốn nắn bởi một ý chí tập thể mạnh mẽ hơn, một mệnh lệnh không thể cưỡng lại: "Thăng cấp! Thoát ly! Trở thành thần binh!"

Hắn cảm nhận được một thanh kiếm cổ, ý chí của nó mạnh mẽ hơn cả, nhưng cũng đang bị áp bức đến tột cùng. Nó muốn được yên nghỉ, muốn được giữ lại vẻ đẹp của kim loại và sự tinh túy của thời gian. Nhưng những tiếng tụng niệm kia lại như những mũi kim đâm vào tâm hồn nó, xé nát sự bình yên, gieo vào đó một khát vọng lạ lẫm, một sự thúc giục phải vượt lên trên chính nó, trở thành một thứ mà nó không muốn, không cần.

Một thanh kiếm khác, ý chí của nó non nớt hơn, mới được rèn thành. Nó còn chưa kịp định hình bản chất của mình, chưa kịp hiểu được giá trị của sự sắc bén hay độ bền. Nhưng ngay lập tức, nó đã bị nhồi nhét vào một khát vọng khổng lồ, một áp lực phải "thăng cấp", phải "có linh", phải "trở thành thần". Tần Mặc cảm nhận được sự hoang mang, sự sợ hãi của thanh kiếm non trẻ đó, và rồi là sự chấp nhận yếu ớt, như một đứa trẻ bị bắt phải từ bỏ trò chơi của mình để học một điều mà nó không hiểu.

Nghi thức tiếp tục, kéo dài hàng giờ đồng hồ. Ánh sáng của mặt trời dần dịch chuyển, khiến bóng đổ của những cột đá cổ thụ cũng thay đổi theo. Không khí càng lúc càng căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Tiếng tụng niệm của các tu sĩ trở nên gấp gáp hơn, hùng tráng hơn, như một bản hùng ca của sự cưỡng ép. Mùi hương trầm và máu tanh hòa quyện vào nhau, ám ảnh đến tận xương tủy.

Cuối cùng, nghi thức đạt đến cao trào. Một tu sĩ cấp cao, với bộ đạo bào thêu rồng phượng và khuôn mặt đầy vẻ uy nghiêm, bước ra giữa vòng tròn. Hắn không còn trẻ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén như chim ưng, ẩn chứa một sự cuồng tín đến điên dại. Hắn cầm trong tay một thanh bảo kiếm cổ, lưỡi kiếm ánh lên ánh sáng xanh biếc kỳ dị, như thể đã uống no máu của vô số sinh linh.

Tu sĩ cấp cao đặt thanh bảo kiếm cổ lên vị trí trung tâm của pháp trận, nơi những phù văn đỏ sẫm như máu đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Hắn dốc toàn bộ pháp lực hùng hậu của mình, ni��m một đoạn chú ngữ cổ xưa, không phải bằng tiếng người, mà bằng một thứ ngôn ngữ của ý chí, trực tiếp tác động vào linh hồn của thanh kiếm. Từng câu chú ngữ phát ra, đất đá dưới chân Tần Mặc khẽ rung chuyển, như thể cả mặt đất cũng đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đó.

Tần Mặc cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ kiếm linh. Nó không muốn, nó không khao khát cái gọi là "thăng cấp" mà người tu sĩ đang ép buộc. Nó muốn giữ lại bản ngã của mình, bản chất của một thanh kiếm, sắc bén, kiên cường, nhưng không bị tha hóa. Đó là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy bi tráng. Tần Mặc cảm thấy như thể trái tim mình cũng đang bị siết chặt theo từng nhịp đập của sự kháng cự.

Nhưng rồi, sự kháng cự đó dần yếu đi. Dưới áp lực khủng khiếp của tu sĩ cấp cao và cả trăm tu sĩ khác, dưới sức mạnh của pháp trận cổ xưa, kiếm linh dần bị khuất phục. Ánh sáng xanh biếc từ lưỡi kiếm bùng lên dữ dội, chói lòa cả một vùng trời, như thể một ngôi sao đang bùng nổ. Các tu sĩ đồng loạt hô vang, giọng điệu đầy phấn khích:

"Thăng! Thăng hóa! Trở thành thần binh vô thượng! Phá bỏ giới hạn phàm trần!"

Âm thanh đó dội vào tai Tần Mặc, nhưng không phải là tiếng hoan hô của chiến thắng, mà là tiếng kèn tang của sự hủy diệt. Hắn rùng mình, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Ánh sáng rực rỡ từ thanh kiếm dần tan biến, để lại một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô hồn.

Cùng lúc đó, Tần Mặc cảm nhận được một tiếng thét câm lặng, một sự trống rỗng đau đớn, như thể linh hồn của kiếm đã bị xé toạc, chỉ còn lại một khát vọng "thăng cấp" được lập trình, một ý chí bị bẻ cong hoàn toàn. Nó không còn là chính nó, mà là một công cụ của khát vọng, một bản thể bị ép buộc.

"Không phải thăng hoa... mà là hủy diệt bản chất... để tạo ra một thứ quái thai," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khàn đặc, đầy sự phẫn nộ thầm lặng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng, một sự thương xót vô hạn cho thanh kiếm kia, và cho tất cả những linh vật khác đã và đang bị ép buộc trên con đường "thăng cấp" mù quáng này.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, lần này không phải là cảnh giác, mà là sự phẫn nộ rõ ràng. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên một ngọn lửa dữ tợn. Tiểu Cửu, với hai chân trước che kín đôi mắt, rúc sâu vào cổ Tần Mặc, run rẩy không ngừng. Nàng không dám nhìn cảnh tượng đó, nhưng nàng cảm nhận được nỗi đau từ Tần Mặc, và nỗi kinh hoàng từ những gì đã diễn ra.

Tần Mặc nhìn những thanh kiếm khác trên pháp trận. Một số thanh đã vỡ vụn, không chịu nổi áp lực của nghi thức cưỡng chế, nhưng ý chí của chúng cũng đã bị nghiền nát, không còn chút dấu vết. Một số khác, dù còn nguyên vẹn, nhưng khí tức của chúng đã trở nên hung tàn, điên loạn, như những con thú bị nhốt quá lâu trong lồng sắt. Chúng không còn là những thanh kiếm bình thường, mà là những vật phẩm bị tha hóa, chỉ còn tồn tại với một khát vọng duy nhất: "thăng cấp", bất chấp mọi giá.

Hắn nhận ra rằng, nghi thức "tế kiếm" quy mô lớn và sự ép buộc ý chí của linh kiếm này chính là nguồn gốc sâu xa của sự ám ảnh "thần binh" và "thoát ly bản chất" trong Vạn Kiếm Thành hiện tại, đặc biệt là với Cổ Kiếm Hồn. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn không phải là người khởi xướng, mà là kẻ kế thừa và phát triển một tư tưởng đã tồn tại từ lâu, đẩy nó đến mức cực đoan hơn, tàn bạo hơn.

Cảnh vật xung quanh Tần Mặc lại bắt đầu lung lay, méo mó. Đài tế cổ xưa, những tu sĩ cuồng tín, những thanh kiếm bị tra tấn – tất cả đều mờ ảo dần, như một bức tranh được vẽ bằng cát đang bị gió thổi bay. Tiếng tụng niệm xa dần, mùi hương trầm và máu tanh nhạt nhòa. Đây là dấu hiệu của sự kết thúc, một lần nữa, hắn sẽ trở về với thực tại.

Nhưng lần trở về này, Tần Mặc mang theo một sự thấu hiểu bi tráng hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy tận mắt sự tàn bạo của quá trình "khai linh" cưỡng bức, sự hủy diệt bản chất mà nó gây ra. Những thanh kiếm vỡ vụn, những thanh kiếm trở nên hung tàn sau khi bị ép buộc "khai linh" chính là lời cảnh báo về những hậu quả thảm khốc của việc phá vỡ bản chất tự nhiên, và sự "tha hóa" mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai, không chỉ ở Vạn Kiếm Thành, mà có lẽ là khắp Huyền Vực.

Khả năng của Tần Mặc trong việc cảm nhận nỗi đau và tiếng thét câm lặng của các linh kiếm bị cưỡng bức đã ngày càng tinh vi và mạnh mẽ. Hắn không chỉ nghe được ý chí thuần túy, mà còn cảm nhận được sự giằng xé, sự tuyệt vọng, và cả sự trống rỗng sau khi ý chí bị bẻ cong. Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn đã được tôi luyện qua những trải nghiệm khắc nghiệt này, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, những cuộc đối đầu ý chí phức tạp hơn sắp tới.

Khi ảo ảnh hoàn toàn tan biến, Tần Mặc lại đứng giữa con phố nhộn nhịp của Vạn Kiếm Thành, ánh đèn lồng rực rỡ và tiếng người qua lại trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Hắn thở dài một hơi, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của hàng ngàn năm bi kịch. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không chỉ ánh lên sự trầm tư, mà còn có một tia lửa của sự phẫn nộ và một quyết tâm kiên định đến cùng cực. Con đường phía trước, đối mặt với Cổ Kiếm Hồn và những linh vật bị tha hóa, sẽ không dễ dàng. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm cách giúp chúng, không phải bằng cách ép buộc hay bẻ cong, mà bằng cách cho chúng thấy rằng giá trị chân thật của chúng không nằm ở việc "thăng cấp" vô độ, mà ở chính bản chất vốn có, ở sự cân bằng mà vạn vật vốn dĩ nên có.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free