Vạn vật không lên tiên - Chương 341: Thiết Giáp Thành Thức Tỉnh: Trận Địa Vĩnh Cửu
Sắc đỏ rực của hoàng hôn dần bị nuốt chửng bởi màn đêm thăm thẳm, kéo theo sự tĩnh lặng đầy đe dọa bao trùm Thiết Giáp Thành. Gió đêm bắt đầu rít qua những khe hở của các tòa tháp đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi sắt nồng đặc trưng của một thành trì được xây dựng từ kim loại và ý chí kiên cố. Tần Mặc đứng trên tháp canh cao nhất, nơi trước đó hắn đã cố gắng chạm vào ý chí của Thành Linh, cảm nhận luồng năng lượng hỗn loạn đang trào dâng dưới chân mình. Dưới ánh trăng mờ nhạt, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
“Nỗi sợ của nó... đã biến thành cơn thịnh nộ,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian mênh mông. Hắn đặt lòng bàn tay lên lan can thép lạnh lẽo, cảm nhận từng rung động nhỏ, từng dòng năng lượng vô hình đang cuộn chảy như mạch máu trong cơ thể sống của thành phố. “Nó đang dựng lên bức tường cuối cùng, một pháo đài không chỉ bằng thép và đá, mà bằng chính nỗi sợ hãi và khao khát bất diệt của nó.” Hắn nhớ lại cảm giác nhói buốt trong tinh thần khi Thành Linh chủ động tấn công, một lời cảnh báo sắc như lưỡi kiếm. Giờ đây, sự cảnh báo đó đã leo thang thành một phản ứng toàn diện, một ý chí phòng thủ đến cực đoan. Hắn đã thấy những sinh linh vì quá sợ hãi mà trở nên hung tợn, nhưng chưa từng thấy một thành trì lại mang trong mình nỗi sợ đến mức này, một nỗi sợ đã biến nó thành một thực thể cuồng loạn, sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai dám thách thức sự tồn tại của nó.
Bên cạnh hắn, Tô Lam đã rút kiếm, lưỡi kiếm cổ xưa ánh lên sắc lạnh dưới ánh trăng. Nàng đứng thẳng tắp, thân hình mảnh mai nhưng toát ra một khí chất kiên cường. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén quét qua cảnh quan đang biến đổi xung quanh. “Thành phố này... nó sống dậy rồi!” nàng thốt lên, giọng nàng vang lên giữa tiếng gió rít, mang theo một chút kinh ngạc và sự căng thẳng. “Chúng ta bị nhốt! Nó đang niêm phong mọi lối thoát, biến nơi này thành một cái lồng thép khổng lồ.” Nàng cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian, một sự ngột ngạt đến từ chính ý chí của Thành Linh. Không khí trở nên nặng nề, dường như mỗi hạt bụi cũng đang bị nhuộm màu bởi sự cảnh giác và thù địch. Nàng siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà nàng chưa từng tưởng tượng. Đây không phải là một đối thủ hữu hình có thể chém giết, mà là một ý chí vô biên, một thực thể sống đang tự vệ bằng mọi giá.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm vang vọng như tiếng sấm giữa không trung. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tòa nhà đang dịch chuyển, những bức tường đá đang xoay tròn và nhô lên, hạ xuống một cách không thể lý giải. Lông nó dựng đứng, sẵn sàng lao vào bất kỳ mối đe dọa nào dám tiếp cận Tần Mặc. Nó là một bức tường bảo vệ kiên cố, một đồng minh trung thành không bao giờ lùi bước. Tiếng gầm của nó không chỉ là sự cảnh báo, mà còn là một lời thách thức gửi đến ý chí thù địch đang bao trùm cả thành phố.
Toàn bộ Thiết Giáp Thành bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn, không phải là một trận động đất thông thường, mà là một sự biến đổi có ý thức, một điệu nhảy của thép và đá dưới sự điều khiển của Thành Linh. Tháp canh mà họ đang đứng, vốn là một cấu trúc kiên cố, giờ đây cũng không ngoại lệ. Những khối đá khổng lồ ghép thành thân tháp bắt đầu trượt vào nhau với tiếng ken két chói tai, như thể một con thú khổng lồ đang cựa mình. Các ô cửa sổ bằng đá nặng nề tự động đóng sập xuống, để lại những khe hở nhỏ hẹp như mắt cá của một con quái vật. Từ những khe nứt mới xuất hiện trên các bức tường, những ánh sáng đỏ rực nhấp nháy liên hồi, cảnh báo về những cạm bẫy và vũ khí đang được kích hoạt. Tần Mặc cảm nhận được những dòng linh lực mạnh mẽ đang lưu chuyển trong lòng đất và khắp các cấu trúc, kết nối mọi phần của thành phố thành một thể thống nhất. Đây là ý chí của Thành Linh, biến mọi ngóc ngách thành một phần của hệ thống phòng thủ tuyệt đối.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng thấu hiểu sâu hơn ý chí đang bao trùm. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng kim loại nghiến ken két hay tiếng đá đổ vỡ, mà còn nghe thấy một tiếng gào thét vô thanh, một tiếng gào thét của nỗi sợ hãi tột cùng. Nỗi sợ hãi này không chỉ là sợ bị tổn thương, mà là sợ bị thay đổi, sợ mất đi bản chất 'hoàn hảo' mà nó đã dày công xây dựng. Thành Linh đang sợ hãi Tần Mặc, sợ hãi khả năng thấu hiểu và lòng đồng cảm của hắn, bởi vì chính những điều đó có thể phá vỡ ảo ảnh về sự bất khả xâm phạm mà nó đang cố gắng duy trì. Điều này khiến hắn nhận ra rằng sự cố chấp của Thành Linh không phải là vô căn cứ, nó có thể đã trải qua một điều gì đó kinh khủng, một sự kiện đã khắc sâu vào vật tính của nó nỗi ám ảnh về việc phải trở nên tuyệt đối kiên cố, tuyệt đối không thể bị xâm phạm. Thiên Diệu Tôn Giả, những dự án 'thăng cấp' quy mô lớn mà Thiên Cơ Lão Nhân từng nhắc tới, liệu có phải là nguyên nhân của nỗi sợ hãi này? Liệu Thành Linh có đang cố gắng 'thăng cấp' chính mình thành một pháo đài vĩnh cửu để tránh một số phận nào đó?
Khi tháp canh xoay tròn chậm rãi, những khẩu pháo năng lượng ẩn mình trong các bức tường đá bắt đầu lộ ra, hướng nòng súng đen ngòm về phía chân trời. Không chỉ có một, mà hàng chục, hàng trăm khẩu pháo, xếp chồng lên nhau thành những hàng dài ghê rợn, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào. Chúng không chỉ là vũ khí vật lý, Tần Mặc cảm nhận được, mà còn là những điểm tập trung ý chí của Thành Linh, mỗi khẩu pháo đều mang trong mình một phần nhỏ của sự cảnh giác tột độ. Đây là một màn trình diễn sức mạnh đáng sợ, một lời tuyên bố rõ ràng về sự quyết tâm 'bất khả xâm phạm' của Thành Linh.
Tô Lam, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình, nhanh chóng nhận ra nguy hiểm. "Chúng ta không thể ở đây được nữa!" nàng nói, giọng nàng dứt khoát. "Tháp này sẽ trở thành một mục tiêu di động, hoặc tệ hơn, một cạm bẫy." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. "Hướng nào, Tần Mặc? Ngươi có cảm nhận được lối thoát nào không?"
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo của kim loại dưới tay hắn càng rõ rệt. "Nó không có ý định cho chúng ta lối thoát dễ dàng," hắn đáp, ánh mắt quét qua những con phố bên dưới, nơi ánh đèn đường đã vụt tắt, nhường chỗ cho những vệt sáng đỏ của đèn cảnh báo và bóng tối sâu thẳm. "Mọi con đường đều đang biến thành trận địa. Chúng ta phải di chuyển, nhưng không phải để trốn thoát, mà là để tìm hiểu." Hắn biết, trốn chạy chỉ làm tăng thêm sự thù địch của Thành Linh. Cách duy nhất là đi sâu vào, đối mặt với nó, và tìm ra bản chất thật sự đằng sau lớp vỏ bọc thép và nỗi sợ hãi. Hắn cảm thấy Cổ Kiếm Hồn trong thâm tâm mình khẽ lay động, như một lời nhắc nhở rằng mọi vật, dù kiên cố đến đâu, cũng đều có một bản chất mềm yếu, dễ tổn thương ẩn sâu bên trong.
Hắc Phong gầm lên lần nữa, rồi lao nhanh về phía một mảng tường đang trượt sang một bên, tạo ra một khe hở nhỏ. Nó không chờ lệnh, bản năng của một linh thú đã mách bảo nó rằng đây là lối thoát duy nhất tạm thời. Tần Mặc và Tô Lam nhìn nhau, rồi không chút do dự, cùng nhau nhảy xuống khe hở đó, rời khỏi tháp canh đang dần biến thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ.
Khi họ tiếp đất xuống một con hẻm nhỏ, tiếng kim loại va chạm lớn hơn bao giờ hết, vang vọng khắp các ngõ ngách. Thiết Giáp Thành đã hoàn toàn thức tỉnh.
Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy và dầu máy xộc thẳng vào mũi Tần Mặc, thay thế hoàn toàn không khí trong lành mà hắn từng cảm nhận. Không khí giờ đây trở nên ngột ngạt, đặc quánh bởi bụi từ những khối đá và kim loại đang cọ xát, dịch chuyển. Ánh sáng từ những khe nứt, từ các đèn cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên hồi, tạo nên một khung cảnh kỳ dị, như thể họ đang bước vào sâu trong dạ dày của một con thú cơ khí khổng lồ.
Họ đang ở trong một con phố đã hoàn toàn biến đổi, Phố Thép Biến Đổi. Các con đường không còn bằng phẳng, mà nâng lên, hạ xuống, xoay chuyển tạo thành những bức tường chắn đột ngột, những lối đi cụt và những hầm ngầm không biết dẫn đi đâu. Tiếng kim loại nghiến ken két không ngừng nghỉ, cùng với tiếng rít gào của động cơ và tiếng bánh răng khổng lồ đang vận hành, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mỗi bước chân của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đều như kích hoạt một cơ chế mới. Từ trong lòng đất, những tấm thép bật mở, để lộ ra những cạm bẫy chông nhọn hoặc những vệ binh thép cao lớn, vô cảm lao tới. Từ các bức tường, những khẩu cung nỏ tự động bắn ra một loạt mũi tên kim loại sắc bén, rít lên trong không khí.
Tô Lam vung kiếm, thân hình nàng uyển chuyển như một bóng ma, lưỡi kiếm cổ xưa của nàng xé gió, chém tan một con golem kim loại khổng lồ đang lao tới. Tiếng kim loại va chạm chói tai, tia lửa bắn ra tứ tung, nhưng con golem chỉ chậm lại trong giây lát trước khi những mảnh vỡ của nó tự động lắp ráp lại. "Những thứ này... chúng không có điểm yếu!" nàng thốt lên, giọng nàng pha lẫn sự bực tức và kinh ngạc. Nàng chưa từng gặp phải đối thủ nào như vậy, dường như chúng được sinh ra từ chính vật tính của Thành Linh, được điều khiển bởi một ý chí bất diệt. "Cứ chém nát cái này, cái khác lại xuất hiện! Chúng ta đang chiến đấu với cả thành phố!"
Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm. Nó dùng sức mạnh bá đạo của mình, húc đổ một bức tường thép đang khép lại, tạo ra một lối đi tạm thời. Cơ thể mạnh mẽ của nó phát ra một luồng năng lượng đen tuyền, nghiền nát mọi thứ cản đường. Nó không chỉ là một linh thú, mà là một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, được tôi luyện qua vô số trận mạc. Nhưng ngay cả nó cũng cảm nhận được sự áp lực vô hình từ Thành Linh, một áp lực đang cố gắng bóp nghẹt mọi sinh linh trong nó.
Tần Mặc tránh né một loạt mũi tên kim loại vừa bắn ra từ một cung nỏ tự động ẩn sau một bức tường đang dịch chuyển. Hắn chạm nhẹ vào bức tường đang rung động, không phải để phá hủy, mà để cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng thấu hiểu sâu hơn ý chí đang bao trùm mọi thứ. "Không phải không có điểm yếu... mà là ý chí của nó đang bao trùm mọi thứ," hắn nói, giọng hắn trầm tĩnh giữa tiếng hỗn loạn, nhưng mang theo một sự chắc chắn đáng kinh ngạc. "Nó muốn tự bảo vệ tuyệt đối, không cho bất cứ điều gì xâm nhập... hay thay đổi nó." Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi sâu thẳm của Thành Linh, nỗi sợ hãi đó giờ đây mạnh mẽ như một tấm lá chắn không thể xuyên thủng, một lớp giáp tâm linh bao bọc mọi thứ. Nó đã không còn là một thành trì bình thường, mà là một thực thể sống đang mắc kẹt trong nỗi ám ảnh về sự hoàn hảo và bất khả xâm phạm.
Hắn nhận ra rằng Thành Linh không chỉ phản ứng một cách thụ động, mà đang chủ động tấn công, cố gắng đẩy lùi họ bằng mọi giá. Những vệ binh thép không chỉ là những con rối vô tri, mà mỗi chuyển động của chúng đều mang theo một ý chí nhỏ của Thành Linh, một ý chí cuồng loạn muốn bảo vệ sự tồn tại của nó. Những cạm bẫy không chỉ là cơ chế vật lý, mà là sự biểu hiện của sự nghi ngờ và cảnh giác tột độ. Hắn cảm thấy như thể cả thành phố đang bóp nghẹt hắn, cố gắng nghiền nát ý chí của hắn, ép buộc hắn phải từ bỏ.
Tô Lam, sau khi chém nát một vài con golem khác, quay sang Tần Mặc. "Chúng ta không thể cứ mãi chiến đấu như thế này," nàng nói, giọng nàng có chút hổn hển. "Linh lực của ta không phải vô hạn, và những thứ này... chúng cứ xuất hiện mãi. Chúng ta cần tìm ra trung tâm của sự điều khiển, hoặc một cách nào đó để vô hiệu hóa nó." Nàng biết Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối đầu, nhưng trong tình thế này, khi cả thành phố đang chống lại họ, sức mạnh là thứ duy nhất có thể mở đường.
"Trung tâm của sự điều khiển... chính là ý chí của nó," Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. "Nó đã biến toàn bộ thành trì thành chính nó. Mọi con phố, mọi bức tường, mọi vệ binh đều là một phần của Thành Linh. Để vô hiệu hóa nó, chúng ta phải chạm đến bản chất của nó, chạm đến nỗi sợ hãi đã định hình nên nó." Hắn biết đây là một nhiệm vụ bất khả thi đối với người bình thường. Nhưng hắn không phải người bình thường. Hắn có thể nghe được ý chí tồn tại của vạn vật. Vấn đề là, Thành Linh không muốn được nghe.
Gió lạnh buốt mang theo những hạt mưa phùn li ti, chạm vào da thịt Tần Mặc, làm tăng thêm cảm giác cô độc và áp lực. Mùi dầu máy, mùi khét của kim loại và mùi ozon từ các trường năng lượng bao trùm khắp nơi. Hắn cảm thấy mình như một con kiến lạc vào một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động, mỗi chuyển động của cỗ máy đều có thể nghiền nát hắn. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hề sợ hãi. Hắn biết rằng đằng sau sự hung hãn này, đằng sau lớp vỏ bọc thép kiên cố này, là một trái tim đang run rẩy vì sợ hãi. Và hắn, Tần Mặc, là người duy nhất có thể lắng nghe trái tim đó. Hắn sẽ không từ bỏ, ngay cả khi cả Thiết Giáp Thành này muốn nghiền nát hắn.
Ánh sáng từ những khe nứt đỏ rực càng lúc càng chói chang hơn, tiếng kim loại va chạm và tiếng động cơ rít gào càng lúc càng lớn hơn, như một lời cảnh báo về điều sắp tới. Thành Linh đang dồn toàn bộ sức mạnh để đẩy lùi những kẻ xâm nhập, chứng minh rằng nó đã đạt đến cảnh giới 'bất khả xâm phạm', một pháo đài vĩnh cửu không gì có thể lay chuyển. Tần Mặc cảm nhận được một luồng áp lực tinh thần mạnh mẽ đang tỏa ra từ trung tâm thành phố, một luồng sóng ý chí cuồng nộ và tuyệt vọng. Họ đang bị đẩy lùi, bị dồn vào một góc, nhưng Tần Mặc vẫn giữ vững sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc đối đầu.
Cuộc hành trình của họ cứ thế tiếp diễn trong mê cung thép đang liên tục biến đổi. Hắc Phong và Tô Lam liên tục phải đối mặt với những cạm bẫy và vệ binh xuất hiện không ngừng. Tần Mặc thì luôn cố gắng cảm nhận, thấu hiểu, tìm kiếm một sơ hở trong ý chí phòng thủ của Thành Linh, nhưng dường như nó đã hoàn toàn bị bao phủ bởi sự cố chấp và nỗi sợ hãi. Hắn nhận ra, đây không phải là một trận chiến thông thường. Đây là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến để thức tỉnh một thực thể đang chìm sâu trong giấc mộng về sự hoàn hảo và bất diệt.
Khi màn đêm dần chuyển mình về gần sáng, cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, những giọt nước lạnh buốt rơi lộp bộp trên những phiến thép và đá. Tần Mặc và đồng đội bị dồn vào một khu vực trung tâm rộng lớn, nơi các cơ chế phòng thủ tập trung mạnh nhất. Không khí nơi đây trở nên ngột ngạt đến mức khó thở, mùi dầu máy và sắt nung hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương vị cay nồng khó chịu.
Các tòa tháp trung tâm, vốn đã cao lớn, giờ đây dường như còn vươn cao hơn nữa, phát sáng rực rỡ với một ánh sáng xanh lam kỳ ảo, tạo ra một trường lực vô hình bao trùm toàn bộ khu vực. Trường lực này không chỉ có tác dụng vật lý, đẩy lùi mọi thứ muốn xâm nhập, mà còn phát đi những luồng áp lực tinh thần mạnh mẽ, đè nặng lên ý thức của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong. Đó là tiếng gào thét của ý chí Thành Linh, một lời tuyên bố về sự bất khả xâm phạm tuyệt đối.
Vệ binh thép xuất hiện dày đặc hơn, tinh vi hơn. Chúng không còn là những con golem đơn giản, mà là những cỗ máy chiến đấu phức tạp với nhiều loại vũ khí khác nhau, di chuyển nhanh nhẹn và phối hợp ăn ý. Thậm chí, những cỗ máy tự động khổng lồ, cao bằng cả một tòa nhà, bắt đầu tham chiến, bước đi nặng nề làm rung chuyển mặt đất, mỗi cú đấm đều có thể san phẳng một góc phố. Thành Linh dường như đang dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ vật tính của mình để đẩy lùi họ, chứng tỏ khát vọng 'thăng cấp' thành pháo đài vĩnh cửu của nó bằng mọi giá.
Hắc Phong gầm lên một tiếng đau đớn khi bị một trường năng lượng vô hình cực mạnh đẩy lùi, thân hình to lớn của nó văng ra xa, va vào một bức tường thép với tiếng động lớn. Mặc dù không bị thương nặng, nhưng rõ ràng nó đã phải chịu một cú sốc lớn. Đôi mắt đỏ rực của nó tràn đầy vẻ căm tức, nhưng cũng ẩn chứa một chút bất lực trước sức mạnh áp đảo của Thành Linh.
Tô Lam, dù đã chém tan một nhóm vệ binh tinh nhuệ bằng kiếm pháp điêu luyện của mình, cũng bị một cú phản chấn từ trường lực vô hình làm cho choáng váng. Nàng lảo đảo lùi lại, máu rỉ ra từ khóe môi. Khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên cường nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi tột độ. Nàng chống kiếm xuống đất, cố gắng giữ vững thăng bằng. "Làm sao để vượt qua được bức tường ý chí này?" nàng hổn hển hỏi, giọng nói nàng khàn đặc vì kiệt sức. "Nó còn mạnh hơn bất kỳ trận pháp nào mà ta từng thấy! Nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là một ý chí điên cuồng!"
Tần Mặc đứng giữa, cảm nhận trận địa phức tạp đang siết chặt xung quanh họ, như một bàn tay khổng lồ đang cố gắng bóp nát. Hắn thở hổn hển, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn cố gắng phát đi một ý niệm hòa hoãn, một lời đề nghị thấu hiểu, nhưng nó đã bị nghiền nát ngay lập tức bởi những luồng ý chí cuồng nộ từ Thành Linh. "Nó không muốn chúng ta chạm vào bản chất của nó..." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm hơn bao giờ hết. "Nó sợ hãi đến mức muốn 'khóa chặt' chính mình trong vỏ bọc này. Nó đã hoàn toàn mất đi sự lý trí, chỉ còn là một cỗ máy phòng thủ khổng lồ muốn 'tồn tại vĩnh cửu' bằng mọi giá, nghiền nát bất cứ ai cản đường."
Hắn cảm nhận được sự phức tạp và hung hãn của hệ thống phòng thủ này không phải là ngẫu nhiên. Nó là minh chứng cho một nỗi ám ảnh sâu sắc với việc 'bất khả xâm phạm', một nỗi ám ảnh có thể đã nảy sinh từ một quá khứ đau thương, một mối đe dọa lớn mà Thành Linh đã phải trải qua. Khát vọng 'thăng cấp thành pháo đài vĩnh cửu' không chỉ là một mục tiêu, mà là một sự phản ứng sinh tồn cực đoan. Liệu đây có phải là dấu ấn của Thiên Diệu Tôn Giả, của những dự án 'thăng cấp' đã biến vạn vật trở nên biến chất, thoát ly khỏi bản chất vốn có của chúng?
Tần Mặc nhận ra rằng việc giao tiếp trực tiếp bằng ý niệm đã không còn hiệu quả khi Thành Linh ở trong trạng thái phòng thủ cực đoan này. Nó đã hoàn toàn từ chối lắng nghe, từ chối thấu hiểu. Nó đã tự biến mình thành một pháo đài không chỉ vật lý mà còn là tinh thần, kiên cố đến mức không thể xâm nhập. Hắn cần một cách tiếp cận hoàn toàn mới, một con đường để 'phá vỡ' lớp vỏ bọc thép của nỗi sợ hãi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Có lẽ, hắn phải tìm cách 'xâm nhập' vào 'hạt nhân' của Thành Linh, tìm ra 'lỗ hổng' trong nỗi sợ hãi của nó, một nơi mà bản chất thật sự của nó vẫn còn tồn tại, chưa bị nỗi ám ảnh nuốt chửng hoàn toàn.
Hắn nhìn Tô Lam đang kiệt sức, nhìn Hắc Phong đang gầm gừ đầy căm tức. Áp lực tinh thần từ Thành Linh đã vượt quá sức chịu đựng của họ. Tần Mặc biết, hắn không thể để đồng đội của mình bị thương vong vì sự cố chấp của một thành trì. Hắn cần phải tìm ra con đường nhanh chóng, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
Trong khoảnh khắc đó, một ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí Tần Mặc. Nếu Thành Linh đã tự biến mình thành một hệ thống phòng thủ hoàn hảo, thì liệu có một phần nào đó của nó, một 'vết thương' ẩn giấu, mà nó đã quên mất cách tự bảo vệ? Một điểm yếu không phải là vật lý, mà là một điểm yếu trong chính ý chí của nó? Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng quyết đoán. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra 'trái tim' của pháo đài thép này, không phải để phá hủy, mà để thức tỉnh nó khỏi cơn ác mộng về sự bất diệt và cô độc. Hắn sẽ dùng chính lòng đồng cảm của mình để phá vỡ bức tường thép của nỗi sợ hãi, và cho Thành Linh thấy rằng sự cân bằng bản chất mới là con đường dẫn đến sự tồn tại thật sự, chứ không phải sự hoàn hảo giả tạo. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt, mang theo chân lý cổ xưa và niềm hy vọng về một Huyền Vực cân bằng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.