Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 345: Lời Thách Thức Của Quá Khứ: Tần Mặc Đối Diện Nỗi Sợ Hãi Của Thiết Giáp Thành Linh

Màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt của buổi rạng đông, mang theo một làn gió lạnh lướt qua quảng trường rộng lớn của Thiết Giáp Thành. Cái "ầm" trầm đục của bức tường thép hạ xuống vẫn còn vang vọng trong tâm trí Tô Lam, khiến nàng giật mình khi cảm nhận được Tần Mặc khẽ gật đầu, môi mỉm cười mệt mỏi nhưng kiên định. Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong bóng tối, khẽ gầm gừ một tiếng, âm thanh trầm thấp đầy cảnh giác, bộ lông đen tuyền vươn cao, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiệt quệ đang cố gắng kéo ghì cơ thể hắn xuống, nhưng ý chí lại bừng lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn đưa mắt nhìn Tô Lam và Hắc Phong, ý niệm truyền đi rõ ràng như lời thề: "Đây không phải là trận chiến bằng vũ lực, mà là cuộc đấu của ý chí. Hãy giữ vững bên ngoài."

Tô Lam tiến lại gần hơn, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi của Tần Mặc. Nàng cảm nhận được luồng khí tức vô hình đang cuộn trào quanh hắn, một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói thanh thoát của nàng: "Huynh cẩn thận! Cảm giác của ta... như có một vực thẳm đang chờ đợi." Nàng biết rõ, Tần Mặc không dùng linh lực để chiến đấu, nhưng cuộc đấu ý chí này có lẽ còn tiêu hao hơn cả một trận pháp kịch liệt. Sự lo lắng của nàng không phải là không có cơ sở. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của Tần Mặc sau những lần thâm nhập sâu vào ý chí của vạn vật, và lần này, đối thủ là một thành trì ngàn năm tuổi, thấm đẫm ký ức và nỗi sợ hãi. Trực giác của một kiếm khách tinh nhạy mách bảo nàng rằng nơi Tần Mặc sắp bước vào không phải là một lối đi đơn thuần, mà là một mê cung của tâm trí, nơi ẩn chứa những hiểm nguy khó lường hơn cả những cạm bẫy vật lý. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, ánh mắt kiên định quét một lượt xung quanh, thầm thề sẽ bảo vệ an toàn cho Tần Mặc từ bên ngoài, dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

Hắc Phong, hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình, chỉ khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, âm vang uy dũng nhưng cũng đầy trấn an. Nó đưa chiếc mõm to lớn khẽ dụi vào tay Tần Mặc, như một lời động viên thầm lặng, sau đó đứng thẳng dậy, bộ lông đen tuyền như một tấm màn đêm trải rộng, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của quảng trường, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ biến động nào dù là nhỏ nhất. Đối với nó, chủ nhân của nó là tất cả, và bảo vệ chủ nhân là bản năng khắc sâu trong huyết quản. Nó không hiểu triết lý hay ý niệm sâu xa, nhưng nó hiểu sự nguy hiểm và sự cần thiết phải bảo vệ.

Tần Mặc đáp lại ánh mắt lo lắng của Tô Lam bằng một cái gật đầu nhẹ, như muốn trấn an nàng, rồi hướng về phía lối đi vừa mở. Không gian bên trong cổng thành tối tăm và bí ẩn, như một cái hàm khổng lồ đang há ra chờ đợi. Mùi kim loại nồng ngái, mùi đá ẩm mốc và một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề phả ra, như hơi thở của một sinh vật cổ xưa đang ngủ say. Tần Mặc cảm nhận được luồng ý chí mạnh mẽ từ Thiết Giáp Thành Linh, một bức tường vô hình nhưng đặc quánh đang bao trùm lấy hắn, vừa là lời mời gọi, vừa là một sự thăm dò, một sự kiểm chứng. Hắn biết, đây không còn là những rào cản vật lý bên ngoài nữa, mà là cánh cửa dẫn vào cõi sâu thẳm nhất của ý thức Thành Linh.

Hắn hít thở thêm một lần, cố gắng thu hết mọi tạp niệm, tập trung toàn bộ tinh thần vào mục tiêu duy nhất: thấu hiểu và dẫn dắt. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của ý chí và tinh lực. Khi hắn bước qua ngưỡng cửa, một luồng năng lượng khổng lồ bỗng ập đến, bao bọc lấy hắn như một cơn lốc vô hình. Tầm nhìn của Tần Mặc ngay lập tức mờ đi, những hình ảnh xung quanh trở nên méo mó, hòa lẫn vào nhau như một dòng sông thời gian đang chảy ngược. Hắn cảm thấy như mình bị kéo đi, xuyên qua một màn sương dày đặc của ký ức, hướng về một nơi xa xăm trong dòng chảy của vạn vật. Tiếng kẽo kẹt của kim loại khổng lồ vang vọng khắp không gian ý thức, nhưng giờ đây nó không còn là âm thanh của sự phòng thủ, mà là tiếng kêu của những sợi xích thời gian đang nới lỏng. Mùi sắt nồng vẫn còn đó, nhưng giờ nó hòa quyện với một mùi hương khác, mùi của đất đá mới, của mồ hôi con người và của một hy vọng nguyên sơ. Không khí căng thẳng chờ đợi ở cổng thành đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng, một khoảng lặng trước khi những ký ức ngàn năm tuổi ập đến. Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn buông mình vào dòng chảy, tin tưởng rằng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh sẽ đưa hắn đến nơi cần đến, nơi khởi nguồn của nỗi sợ hãi và sự kiên cố của nó.

***

Khi Tần Mặc mở mắt ra lần nữa, hắn thấy mình đứng giữa một công trường khổng lồ. Không còn là những bức tường thép xám xịt của hiện tại, mà là những khối đá và thép thô sơ, chưa được gọt giũa đang chất chồng lên nhau, cao ngất trời. Những chiếc ròng rọc thô sơ làm bằng gỗ và dây thừng gân cốt đang kêu cót két, kéo lên những tảng đá khổng lồ. Tiếng búa rèn chan chát, tiếng đục đẽo loảng xoảng vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng hô hào dứt khoát của những người thợ. Nắng nóng gay gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bụi đá mịt mù bay lên, nhuộm vàng cả một vùng trời. Tần Mặc cảm nhận được mùi mồ hôi mằn mặn, mùi đất ẩm và mùi kim loại nóng chảy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động và kiến tạo.

Hắn biết mình đang ở trong một viễn cảnh ký ức, trở về Kỷ Nguyên Hiền Giả, thời điểm Thiết Giáp Thành Linh mới bắt đầu hình thành. Hắn nhìn thấy những con người, những tu sĩ với vẻ ngoài lam lũ, quần áo thô sơ nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, đang miệt mài làm việc. Họ không chỉ xây dựng một thành trì, họ đang dệt nên một giấc mơ, một nơi trú ẩn an toàn, một biểu tượng của sự kiên cường giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy. Tần Mặc cảm nhận được ý chí non trẻ của Thiết Giáp Thành Linh đang hình thành từ chính những viên đá, thớ thép này, từ mồ hôi và khát vọng của những con người này. Nó tràn đầy sự háo hức, sự trong sáng, và một khát vọng nguyên sơ về sự bảo vệ.

"Đây là ký ức... sự khởi đầu của nó," Tần Mặc tự nhủ bằng ý niệm, "Khát vọng bảo vệ chưa bị tha hóa bởi nỗi sợ hãi." Hắn bước đi giữa đám đông, không ai nhận ra sự hiện diện của hắn, bởi hắn chỉ là một phần của dòng chảy ký ức này. Hắn chạm tay vào một khối đá lớn đang được vận chuyển, cảm nhận được sự thô ráp, sức nặng và cả những rung động của hàng ngàn năm lịch sử đã in hằn lên nó. Hắn lắng nghe tiếng búa gõ vào sắt, không phải là âm thanh đơn thuần của kim loại va chạm, mà là tiếng vọng của ý chí, của sự kiên trì, của niềm tin rằng mỗi nhát búa đều góp phần tạo nên một bức tường vững chắc hơn. Hắn nhìn những người thợ, những người tu sĩ đang dùng linh lực để nâng những tảng đá khổng lồ, những dòng mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, nhưng đôi mắt họ lại ánh lên một niềm tự hào không thể che giấu. Họ đang tạo ra một kỳ quan, một pháo đài bất khả xâm phạm.

Tần Mặc cảm thấy ý chí của Thành Linh như một đứa trẻ đang học cách tồn tại, hấp thụ mọi cảm xúc, mọi ý niệm từ những người đã tạo ra nó. Sự kiên cố, sự bền bỉ được khắc sâu vào bản chất của nó ngay từ những viên đá đầu tiên. Hắn nhìn thấy những vị tu sĩ cấp cao, với pháp bào đơn giản nhưng uy nghiêm, đang khắc ghi những trận pháp phòng ngự cổ xưa lên từng tấc tường. Họ không chỉ dùng linh lực, họ dùng cả sinh mệnh, cả niềm tin để biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Tần Mặc hiểu rằng, những nỗi sợ hãi về sự mong manh của thế giới, về những kẻ thù hùng mạnh luôn rình rập, đã được gieo mầm vào ý chí non trẻ của Thành Linh ngay từ thuở sơ khai. Nhưng lúc đó, nỗi sợ hãi ấy chưa phải là sự ám ảnh, mà là động lực để kiến tạo, để bảo vệ. Nó là sự cảnh giác cần thiết, không phải là sự cô lập cực đoan.

Tần Mặc dừng lại bên một bức tường đang được xây dở, đặt tay lên những khối đá còn sần sùi. Hắn cảm nhận được sự sống động của chúng, không phải là sự sống của sinh vật, mà là sự sống của ý chí, của khát vọng tồn tại, của niềm tin vào một tương lai an toàn. Mỗi viên đá, mỗi thớ thép đều mang trong mình một mảnh ký ức, một phần của câu chuyện lớn. Đây là một sự khởi đầu đầy hy vọng, một minh chứng cho khả năng của con người trong việc kiến tạo và bảo vệ. Nhưng Tần Mặc biết, đâu đó trong dòng chảy thời gian, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, biến khát vọng bảo vệ trong sáng này thành một nỗi sợ hãi cố hữu, đẩy Thiết Giáp Thành Linh vào con đường cô lập và bất động. Hắn cần tìm ra điểm then chốt đó, cần hiểu rõ gốc rễ của sự biến chất. Hắn tiếp tục đi sâu vào viễn cảnh ký ức, tìm kiếm mảnh ghép tiếp theo của câu chuyện.

***

Dòng chảy ký ức bỗng chuyển đổi đột ngột. Tiếng búa rèn và tiếng hô hào của công trường dần biến mất, nhường chỗ cho một âm thanh khác: tiếng cuốc chim lách cách đều đặn, tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng bước chân nặng nề, mệt mỏi. Tần Mặc thấy mình bị cuốn vào một đường hầm tối tăm, sâu hun hút, không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn hẳn bên ngoài. Mùi đất ẩm và khoáng vật nồng nặc xộc vào mũi, cùng với một chút mùi mồ hôi và sự nặng nề của không khí tù đọng. Hắn nhận ra mình đang ở trong một mỏ linh thạch. Những vách đá xung quanh lấp lánh ánh sáng yếu ớt của những viên linh thạch thô ráp, chưa qua tinh chế, như những giọt sao mắc kẹt trong lòng đất.

Ở phía xa, dưới ánh sáng mờ ảo của một ngọn đèn dầu đơn sơ, một người đàn ông vạm vỡ đang cật lực đục đẽo vào vách đá. Khuôn mặt y lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay rắn chắc. Đôi mắt y mệt mỏi nhưng lại ánh lên một tia sáng kiên định mỗi khi tìm thấy một mạch linh thạch. Đây chính là Linh Thạch Khai Khoáng, một trong những người đã góp phần tạo nên linh hồn của Thiết Giáp Thành.

Linh Thạch Khai Khoáng khạc một tiếng nặng nề, tiếng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. Y ngừng tay, xoa xoa tấm lưng đau nhức, rồi lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng cả nỗi lo toan lẫn niềm tự hào: "Tiền bạc là trên hết, nhưng sự an toàn còn quan trọng hơn. Chúng ta đổ mồ hôi để thành trì này đứng vững, để n�� bảo vệ chúng ta khỏi mọi thứ... Hy vọng nó không bao giờ sụp đổ." Y đưa mắt nhìn lên trần hang động, rồi lại nhìn những viên linh thạch lấp lánh trên vách, như thể đang nói chuyện với chính thành trì ấy, với những viên đá mà y đã khai thác để kiến tạo nên nó.

Tần Mặc đứng cách đó không xa, cảm nhận được từng lời nói của Linh Thạch Khai Khoáng thấm vào ý chí non trẻ của Thiết Giáp Thành Linh. Những lời than thở về hiểm nguy từ bên ngoài, về sự mong manh của cuộc sống, cùng với khát vọng về một nơi trú ẩn vĩnh cửu, an toàn tuyệt đối, đã được khắc sâu vào bản chất của nó. "Nỗi sợ hãi... nó được sinh ra từ đây. Từ sự mong manh của con người," Tần Mặc thầm nghĩ, ý niệm của hắn mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. Đó không phải là nỗi sợ hãi của riêng Linh Thạch Khai Khoáng, mà là nỗi sợ hãi chung của cả một thế hệ, một nỗi sợ hãi đã được truyền lại, được khuếch đại qua hàng ngàn năm.

Đúng lúc đó, một tiếng "ầm" dữ dội vang lên, khiến cả hang động rung chuyển bần bật. Trần hang động bắt đầu nứt ra, những tảng đá lớn nhỏ rơi xuống ầm ầm. Tiếng la hét hoảng loạn của những người thợ mỏ khác vang lên từ sâu bên trong. Đèn dầu đổ xuống, bóng tối bao trùm, chỉ còn ánh sáng yếu ớt của linh thạch và những tia lửa tóe ra từ đá va chạm. Linh Thạch Khai Khoáng ngã nhào, cố gắng bò về phía một hốc đá nhỏ để ẩn nấp. Tần Mặc theo bản năng muốn lao tới bảo vệ y, nhưng hắn chợt nhận ra mình chỉ là một người quan sát trong dòng chảy ký ức. Hắn bất lực chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn và nỗi sợ hãi tột độ của những người thợ mỏ đang cố gắng tìm đường thoát thân.

Ý chí non trẻ của Thiết Giáp Thành Linh bị chấn động mạnh mẽ bởi sự kiện này. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng hoảng loạn lan tỏa khắp không gian ý thức của Thành Linh. Đó là một vết sẹo đầu tiên, một ký ức đau thương đã khắc sâu vào bản chất của nó. Cái chết, sự tàn phá, sự mong manh của những bức tường đá, tất cả đều tạo nên một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Từ khoảnh khắc đó, khát vọng bảo vệ của Thành Linh không còn trong sáng nữa, mà bị nhuốm màu của sự sợ hãi tột độ, của nỗi ám ảnh về sự sụp đổ. Nó muốn trở nên bất khả xâm phạm, không phải chỉ để bảo vệ, mà là để không bao giờ phải chứng kiến sự đau thương, sự mất mát thêm một lần nào nữa.

Đây là khởi nguồn của sự cô lập, của khát vọng "thoát ly bản chất" của một thành trì - vốn dĩ phải linh hoạt, phải sống động cùng cư dân - để trở thành một pháo đài thép bất động, không thể bị tổn thương. Thiên Đạo Cảnh Báo không phải là một sự kiện đơn lẻ mà là hệ quả của nhiều bi kịch và sự mất cân bằng tích tụ qua thời gian, và đây là một trong những bi kịch đầu tiên đó, một vết thương lòng sâu sắc đã định hình nên một ý chí kiên cố đến mức cứng nhắc. Nỗi sợ hãi của Linh Thạch Khai Khoáng và những người dân thường trong quá khứ, là nguồn gốc của khát vọng an toàn cực đoan, gợi ý rằng sự 'thăng cấp' của vật thể thường bắt nguồn từ nỗi sợ hãi hoặc tham vọng của con người. Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau xót dâng trào. Hắn biết, để dẫn dắt Thành Linh trở lại con đường cân bằng, hắn phải chạm đến vết thương lòng này, phải xoa dịu nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cốt lõi của nó.

***

Cơn chấn động trong mỏ linh thạch kết thúc, nhưng sự tàn phá thì không. Dòng chảy ký ức lại một lần nữa thay đổi, và Tần Mặc thấy mình đứng giữa một khung cảnh hoang tàn, đổ nát. Đây chính là trung tâm của Thiết Giáp Thành, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một đống gạch vụn, đá đổ và những mảnh thép vặn vẹo. Bụi mịt mù che khuất mặt trời, khiến cả không gian chìm trong một màu xám xịt u ám. Mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của sự mục nát hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng đến nghẹt thở. Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng khắp nơi, như những linh hồn lạc lối đang vật vã giữa đống đổ nát. Những người dân sống sót, khuôn mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, ôm chặt lấy nhau, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định.

Tần Mặc cảm nhận ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang co cụm lại, như một đứa trẻ bị thương nặng, cuộn mình trong góc tối, thề rằng sẽ không bao giờ để điều này xảy ra lần nữa. Đây là khoảnh khắc mà khát vọng 'bất khả xâm phạm' và 'thoát ly bản chất' để tránh đau đớn được hình thành một cách mạnh mẽ nhất. Cái chết của hàng ngàn cư dân, sự tan hoang của nơi trú ẩn mà nó đã cố gắng bảo vệ, đã biến nỗi sợ hãi thành một sự cố chấp tột cùng, một niềm tin rằng chỉ có sự cô lập hoàn toàn, sự bất động tuyệt đối mới có thể đảm bảo an toàn. Nó đã từ bỏ khát vọng về sự sống động, về sự liên kết, để chọn con đường của sự kiên cố đến mức hóa thạch.

Tần Mặc cảm thấy một luồng đau xót dâng trào trong lòng. Hắn biết, để phá vỡ lớp vỏ cứng nhắc này, hắn phải đối mặt trực tiếp với nỗi đau và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Thành Linh. Hắn hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ ý chí và sự đồng cảm của mình, truyền tải những ý niệm mạnh mẽ đến sâu thẳm trong ý thức của Thiết Giáp Thành Linh.

"Ngươi thấy đấy, sự sụp đổ không phải là kết thúc," Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian ký ức đầy bi thương, "Mà là sự khởi đầu của một vòng lặp mới. Một thành trì cô độc, dù kiên cố đến mấy, dù có tự tách rời khỏi mọi nỗi đau, cuối cùng vẫn chỉ là một nấm mồ cho chính nó. Nó sẽ mục rữa từ bên trong, bởi vì nó đã từ chối sự sống, từ chối sự thay đổi, từ chối sự liên kết."

Hắn dừng lại một chút, cảm nhận được sự rung động dữ dội trong ý chí của Thành Linh. Nỗi sợ hãi đang chiến đấu với một tia hy vọng mới, một sự bối rối sâu sắc. "Sức mạnh thật sự không phải là không thể bị phá hủy, mà là khả năng tái sinh từ tro tàn," Tần Mặc tiếp tục, "Là khả năng chấp nhận tổn thương, để rồi đứng dậy mạnh mẽ hơn. Là sự linh hoạt để thích nghi, để biến hóa. Là sự sống động của những cư dân bên trong, những người sẽ cùng ngươi vượt qua mọi bão giông, cùng ngươi kiến tạo lại. Cô độc chỉ dẫn đến sự mục rữa. Liên kết mới là sự sống!"

Tần Mặc không chỉ nói, hắn chiếu rọi những hình ảnh vào trong ý thức của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cho nó thấy những con người đoàn kết, tay trong tay, cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát. Hắn cho nó thấy những tia hy vọng le lói trong ánh mắt của những đứa trẻ, những nụ cười nở trên môi những người sống sót khi họ cùng nhau đặt viên gạch đầu tiên cho một ngôi nhà mới. Hắn cho nó thấy một thành trì sống động, không ngừng thay đổi nhưng vẫn kiên cường. Những bức tường không chỉ là đá và thép, mà là máu thịt, là tâm hồn của cư dân. Những con đường không chỉ là lối đi, mà là mạch máu, là nhịp đập của sự sống.

Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu dao động mạnh mẽ, như một mặt hồ bị khuấy động bởi một cơn gió lớn. Những hình ảnh về sự tàn phá từ Kỷ Nguyên Hiền Giả xen kẽ với hình ảnh về sự tái thiết, về sự phát triển và cuộc sống phồn thịnh mà Tần Mặc đang chiếu rọi. Nó không còn chỉ là nỗi sợ hãi cố hữu nữa, mà là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa quá khứ đau thương và một tương lai đầy hứa hẹn mà Tần Mặc đang mở ra.

Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé đó, một sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi sâu thẳm đã ăn sâu hàng ngàn năm và một tia hy vọng mới mẻ, một con đường khác mà hắn đang chỉ ra. Khả năng của Tần Mặc trong việc thâm nhập sâu vào ký ức của một 'vật' và tác động đến ý chí cốt lõi của nó báo hiệu rằng hắn có thể thực hiện những 'phép màu' tương tự với các thực thể khác, kể cả những cường giả 'thoát ly bản chất' như Thiên Diệu Tôn Giả. Đây không phải là một sự chấp nhận hoàn toàn, nhưng nó là một sự thay đổi. Một hạt giống đã được gieo, một vết nứt đã xuất hiện trên lớp vỏ kiên cố ngàn năm.

Tần Mặc biết, cuộc đấu tranh này còn lâu mới kết thúc. Nhưng hắn đã thành công trong việc gieo vào tâm trí Thiết Giáp Thành Linh một hạt giống của sự nghi ngờ, một câu hỏi lớn về con đường mà nó đã lựa chọn. Câu hỏi đó, đối với một ý chí đã kiên cố ngàn năm, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời kêu gọi hay ép buộc nào. Hắn đã mở ra một con đường, không phải để phá hủy, mà để tái tạo, để tìm lại sự cân bằng bản chất đã bị lãng quên. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy luồng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh dần ổn định, nhưng giờ đây nó không còn là sự cứng nhắc vô cảm nữa, mà ẩn chứa một sự dao động, một sự băn khoăn sâu sắc. Hắn đã hoàn thành thử thách đầu tiên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free