Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 348: Sóng Gió Cổ Thành: Lời Thề Băng Giá Giữa Kỷ Nguyên Hiền Giả

Những đường vân xanh tươi non tơ, mềm mại như những mạch máu đang bắt đầu luân chuyển trong một cơ thể đã ngủ quên, vẫn đang từ từ lan rộng trên nền đá xám lạnh lẽo của Thiết Giáp Thành. Tiếng rung chuyển nhẹ nhàng từ những cánh cửa sắt khổng lồ, vốn là biểu tượng của sự cố thủ, giờ đây lại mang một âm hưởng trầm ấm, như tiếng thở dài của ngàn năm gánh nặng vừa được trút bỏ. Tô Lam vẫn đứng đó, lòng bàn tay áp vào phiến đá, cảm nhận dòng ấm áp lan tỏa, một năng lượng sống động, mềm mại đang luân chuyển bên trong, khác xa với sự lạnh lẽo vô tri nàng từng biết.

Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và ngạc nhiên. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu sắc. "Nó đang học cách mềm dẻo. Học cách sống... không chỉ tồn tại," Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn về một tương lai xa xôi cho Huyền Vực. "Bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả đã được khắc sâu. Rằng Chân Lý Thất Lạc không phải là sự tận diệt, mà là lời cảnh tỉnh về sự cân bằng bản chất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật biết sống đúng với bản chất của mình, và tìm thấy sự cân bằng, thì đó mới là sự trường tồn đích thực.”

Lời nói của Tần Mặc vừa dứt, một luồng sáng chói lòa bỗng vụt lên từ trung tâm Thiết Giáp Thành. Không phải là ánh sáng của hy vọng hay sự sống mới, mà là một thứ ánh sáng chói mắt, mang theo cảm giác choáng váng, như thể không gian xung quanh đang bị xé toạc. Tần Mặc và Tô Lam bị hút vào luồng sáng đó, cảm giác như linh hồn bị kéo đi, xuyên qua một dòng thời gian hỗn loạn, nơi những ký ức ngàn năm tuổi cuộn trào như sóng dữ. Cảnh tượng cuối cùng họ thấy trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối là những đường vân xanh biếc trên tường thành chợt co rút lại, và tiếng thở của thành phố đột ngột bị bóp nghẹt.

Khi ý thức dần trở lại, Tần Mặc và Tô Lam thấy mình đang đứng trên một nền đá xám cổ kính, dưới vòm trời xám xịt của một không gian xa lạ. Đây vẫn là Thiết Giáp Thành, nhưng là một Thiết Giáp Thành ở một thời đại khác, trong một trạng thái non trẻ hơn nhiều. Các kiến trúc đá xung quanh chưa hoàn thiện, những khối đá khổng lồ xếp chồng lên nhau một cách thô sơ, chưa được gọt giũa tỉ mỉ như thành trì hiện tại. Những phiến đá mang màu sắc u ám, như thể chúng vẫn còn đang chờ đợi bàn tay của những kiến trúc sư thời cổ đại để định hình. Khắp nơi, những dải ánh sáng vàng cam huyền ảo lơ lửng, phát ra từ những phiến đá, những cột trụ, như linh hồn chưa định hình của thành trì đang tỏa sáng, mong manh và dễ bị tổn thương. Đây chính là không gian ký ức sâu thẳm nhất của Thiết Giáp Thành Linh, nơi nó đã được sinh ra và định hình.

Một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề đè lên Tần Mặc, khiến hắn lảo đảo. Đây không phải là áp lực của sự phản kháng dữ dội như trước, mà là một cảm giác trống rỗng, một sự dao động mãnh liệt trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh non trẻ. Hắn cảm nhận được sự hoang mang, sự lạc lối của nó, giống như một đứa trẻ đứng giữa ngã ba đường, không biết nên đi về đâu. Ý chí của Thành Linh lúc này mong manh như một chiếc lá giữa cơn gió xoáy, sẵn sàng bị cuốn đi theo bất kỳ luồng tư tưởng nào mạnh mẽ hơn.

"Đừng... đừng chọn con đường đó... sức mạnh thực sự không phải là bất khả xâm phạm..." Tần Mặc khẽ thì thào, giọng nói yếu ớt, dường như chỉ là một luồng ý niệm vô thanh. Hắn cố gắng truyền tải những gì mình đã nói ở bên ngoài, về sự mềm dẻo, về dòng chảy của sự sống, nhưng những lời đó dường như lạc lõng trong không gian ký ức nguyên thủy này, bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng và nỗi sợ hãi cố hữu đang vây lấy Thiết Giáp Thành Linh non trẻ. Cơ thể tinh thần của hắn run rẩy, mỗi lần truyền tải ý niệm đều tiêu hao năng lượng cực lớn, đặc biệt là khi phải chống lại một luồng tư tưởng sâu thẳm đã ăn sâu vào bản chất của một thực thể ngàn năm tuổi.

Tô Lam nhận ra sự mệt mỏi của Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ánh mắt sâu thẳm của hắn vẫn kiên định, nhưng cơ thể hắn thì đang gồng mình chịu đựng. Nàng đặt tay lên vai Tần Mặc, cảm nhận được sự run rẩy truyền qua lớp áo.

"Huynh... huynh ổn chứ?" Tô Lam nói nhỏ, giọng nói của nàng cũng vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian ký ức này, như thể mỗi âm tiết đều bị kéo dài ra. Nàng đưa mắt quét khắp xung quanh, cảnh giác với mọi thay đổi. "Áp lực này... thật đáng sợ. Ta cảm thấy như có hàng ngàn linh hồn đang gào thét xung quanh chúng ta."

Quả thật, không gian ký ức này không chỉ có sự tĩnh lặng của đá và ánh sáng ảo diệu. Một thứ âm thanh trầm đục, như tiếng gió rít qua những khe đá cổ xưa, thỉnh thoảng lại vang lên, mang theo một nỗi cô độc và sợ hãi. Đó là tiếng lòng của Thiết Giáp Thành Linh non trẻ, tiếng lòng của một thực thể đang tìm kiếm bản ngã, nhưng lại bị đè nặng bởi những ký ức đau thương chưa thành hình, những nỗi lo sợ về sự tan vỡ và diệt vong. Những ánh sáng vàng cam lơ lửng xung quanh Thành Linh cũng chập chờn, lúc sáng rực, lúc lại mờ đi, phản ánh sự dao động trong ý chí của nó. Tần Mặc biết rằng, đây là khoảnh khắc cực kỳ then chốt. Nếu hắn không thể neo giữ ý chí của Thành Linh vào con đường cân bằng, nó sẽ dễ dàng bị cuốn vào những giáo điều cũ, tái lập lại lớp giáp vô tri mà hắn vừa cố gắng phá vỡ.

Hắn khẽ gật đầu với Tô Lam, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Ta... ta ổn. Chỉ là... luồng ý chí của nó quá hỗn loạn. Nó đang tìm kiếm một con đường... một sự bảo vệ." Hắn cố gắng tập trung tinh thần, dùng toàn bộ ý niệm của mình để gửi đi thông điệp: *“Mềm dẻo không phải là yếu đuối. Dòng chảy có thể vượt qua đá cứng. Sự sống có thể tái tạo. Đừng sợ hãi sự thay đổi, đừng bám víu vào sự cứng nhắc...”*

Nhưng ngay khi những ý niệm của Tần Mặc vừa chạm đến Thiết Giáp Thành Linh non trẻ, một luồng ánh sáng khác, mạnh mẽ hơn, chói mắt hơn, bỗng vụt lên từ một phía khác của quảng trường cổ đại. Luồng sáng này không phải là màu vàng cam ảo diệu, mà là một màu trắng bạc lạnh lẽo, mang theo một khí tức uy nghiêm và áp bức. Tiếng gió rít lúc này không còn là tiếng than khóc cô độc, mà biến thành tiếng hú gào dữ dội, như lời cảnh báo của một cơn bão sắp ập đến.

Một nhóm người xuất hiện từ trong luồng sáng bạc đó. Họ mặc trường bào cổ xưa, chất liệu vải nhìn có vẻ thô ráp nhưng lại ẩn chứa những hoa văn linh văn phức tạp đã phai mờ theo thời gian. Khí chất của họ trang nghiêm, hùng hồn, mỗi bước chân đều mang theo một uy áp vô hình. Dẫn đầu là một lão giả dáng vẻ uy nghiêm, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết, đó chính là Trần Trưởng Lão. Bên cạnh ông là những bóng hình mặc giáp sắt đen, không lộ mặt, chỉ có tiếng kim loại va chạm dồn dập mỗi khi họ di chuyển, đó là những Hắc Thiết Vệ. Họ không nói gì, chỉ đứng đó, tạo thành một vòng cung áp lực, như những bức tường thép vô tri, nhưng ý chí của họ lại sắc bén như lưỡi kiếm.

"Hỡi Linh Hồn Thành Trì!" Trần Trưởng Lão cất giọng, tiếng nói của ông ta vang vọng khắp không gian ký ức, mang theo một quyền năng và sức mạnh khó cưỡng, như một tiếng sấm rền giữa trời quang. Giọng điệu của ông ta trầm ấm nhưng lại ẩn chứa một sự độc đoán không thể lay chuyển, một niềm tin sắt đá vào giáo điều của mình. "Ngươi phải trở thành thần binh tối thượng! Chỉ có như vậy mới vĩnh cửu, mới bảo vệ được tất cả!"

Lời nói của Trần Trưởng Lão không chỉ là âm thanh. Nó là một luồng ý chí mạnh mẽ, trực tiếp xuyên thẳng vào Thiết Giáp Thành Linh non trẻ. Những ánh sáng vàng cam của Thành Linh chập chờn kịch liệt, như một ngọn nến đứng trước gió lớn, bị lung lay dữ dội. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong nó, một bên là ý niệm về sự mềm dẻo hắn vừa gieo vào, một bên là lời lẽ hùng hồn, thuyết phục của các tu sĩ cổ đại, gợi lại nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự tan vỡ, sự diệt vong nếu không đủ cứng rắn.

"Ngươi là một pháo đài! Một lá chắn! Sứ mệnh của ngươi là bảo vệ, là bất khả xâm phạm!" Trần Trưởng Lão tiếp tục, mỗi lời nói của ông ta như những cây đinh đóng sâu vào tâm trí non trẻ của Thiết Giáp Thành Linh. "Thế gian hỗn loạn, yếu mềm sẽ bị nghiền nát. Chỉ có sự vững chắc tuyệt đối, sự 'thăng cấp' lên đến cảnh giới vô thượng, mới có thể đảm bảo sự tồn tại của ngươi và những sinh linh mà ngươi chở che!"

Những Hắc Thiết Vệ xung quanh cũng bắt đầu hành động. Không phải tấn công vật lý, mà là một màn trình diễn ý chí. Họ đồng loạt giơ cao vũ khí, những thanh đại kiếm đen kịt va vào nhau tạo ra tiếng keng keng chói tai, dồn dập, như tiếng búa rèn đang đập vào một khối thép. Tiếng va chạm đó không chỉ là âm thanh, nó còn là một sóng xung kích tinh thần, trực tiếp tác động vào Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh. Mỗi tiếng keng keng đều mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn ép buộc vạn vật phải khuất phục trước sức mạnh tuyệt đối, phải từ bỏ mọi sự mềm dẻo, mọi ý niệm về sự sống động để trở thành một cỗ máy chiến tranh vô tri.

Tần Mặc ôm đầu, quỵ xuống một gối. Cơn đau dữ dội ập đến, như có hàng ngàn mũi dùi đang đâm vào linh hồn hắn. Áp lực từ các tu sĩ cổ đại không chỉ nhắm vào Thiết Giáp Thành Linh, mà còn cố gắng nghiền nát những ý niệm mà Tần Mặc đang cố gắng truyền tải. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, cố gắng chống lại những ngọn sóng thần ý chí của những sinh linh đã tu luyện ngàn năm. Hắn cắn chặt môi, cố gắng giữ vững ý niệm của mình.

"Không... đó không phải là cách..." Tần Mặc khó nhọc thốt ra, giọng nói khản đặc, yếu ớt đến thảm thương. Hắn cố ngẩng đầu lên, nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt hắn dù mệt mỏi nhưng vẫn không khuất phục. Hắn biết rằng, đây không chỉ là cuộc chiến giành lấy ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là cuộc chiến của hai triết lý sống đối lập, hai con đường định hình tương lai của Huyền Vực. Giáo điều cũ, của sự cứng nhắc, của "thăng cấp" vô độ, đang cố gắng nuốt chửng hạt mầm hy vọng về sự cân bằng và mềm dẻo mà hắn vừa gieo.

Những ánh sáng vàng cam của Thiết Giáp Thành Linh non trẻ càng lúc càng chập chờn, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên hình ảnh ảo diệu của nó, như thể nó đang bị xé toạc ra làm đôi. Một phần muốn cứng rắn, muốn tuân theo l��i của Trần Trưởng Lão để tìm kiếm sự bảo vệ tuyệt đối. Một phần khác lại mơ hồ cảm nhận được sự mềm dẻo, dòng chảy mà Tần Mặc đã gợi mở. Sự giằng xé này không chỉ là nội tâm, nó còn thể hiện ra bên ngoài bằng tiếng rung chuyển dữ dội của cả không gian ký ức. Những khối đá cổ đại rung lên bần bật, bụi đá mịt mù, như thể cả tòa thành đang đứng trước ngưỡng cửa sụp đổ. Mùi đất đá cổ xưa, mùi linh khí bị ép buộc, hòa quyện với mùi kim loại nồng nặc từ những Hắc Thiết Vệ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề đến khó thở.

Tô Lam chứng kiến tất cả. Nàng nhìn Tần Mặc đang quằn quại dưới áp lực, nhìn Thiết Giáp Thành Linh non trẻ đang bị giằng xé đến mức sắp vỡ vụn. Lòng nàng như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nàng đã từng là một tu sĩ, từng được dạy dỗ về con đường "thăng cấp", về sự mạnh mẽ tuyệt đối. Nhưng những gì nàng đã chứng kiến từ Tần Mặc, từ sự thay đổi của Hắc Phong, của Cổ Kiếm Hồn, và giờ là Thiết Giáp Thành Linh, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng. Tần Mặc không dùng bạo lực, không dùng ép buộc, mà dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm để lay động vạn vật, để chúng tự nguyện chọn con đường cân bằng. Nàng tin vào con đường đó. Nàng tin vào Tần Mặc.

Không thể chịu đựng thêm nữa khi thấy Tần Mặc gần như gục ngã, Tô Lam bỗng nhiên ngẩng đầu. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng sắc bén, quyết đoán. Trong chớp mắt, thanh kiếm cổ bên hông nàng đã được rút ra. Không phải là một động tác chém giết, mà là một hành động dứt khoát, thanh thoát. Nàng không tấn công, mà chỉ vung kiếm lên không trung, một đường kiếm quang thanh khiết như ánh trăng rằm, mang theo một làn sóng kiếm ý lạnh lẽo nhưng lại đầy sức sống, lan tỏa ra xung quanh.

"Đủ rồi!" Tô Lam cất giọng, tiếng nói của nàng không hùng hồn như Trần Trưởng Lão, nhưng lại vang vọng khắp không gian ký ức, cắt xuyên qua những lời lẽ uy áp và tiếng vũ khí va chạm dồn dập. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm u tối. "Sức mạnh thực sự không đến từ sự cứng nhắc vô tri, mà từ khả năng thích nghi, từ sự sống động!"

Làn sóng kiếm ý của Tô Lam không mang theo sát khí, nhưng nó lại tạo thành một lá chắn tinh thần vững chắc, bao bọc lấy Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh non trẻ, đẩy lùi phần nào áp lực từ các tu sĩ cổ đại. Cảm giác lạnh lẽo từ kiếm ý của nàng không phải là sự lạnh lẽo của cái chết, mà là sự thanh khiết, sự tập trung cao độ của ý chí, như một bức tường băng tinh thể đứng vững trước sóng dữ. Những ánh sáng vàng cam của Thiết Giáp Thành Linh non trẻ, vốn đang chập chờn như sắp tắt, dưới sự bảo vệ của kiếm ý Tô Lam, dần ổn định lại một chút, dù vẫn còn dao động.

Trần Trưởng Lão ngạc nhiên nhìn Tô Lam. Ánh mắt sắc lạnh của ông ta lộ rõ vẻ khinh thường. "Vô tri tiểu bối! Ngươi hiểu gì về Thiên Đạo tối thượng?! Ngươi biết gì về con đường trường sinh, về sự vĩnh cửu?!" Giọng điệu của ông ta tràn đầy sự giận dữ, như thể lời nói của Tô Lam đã xúc phạm đến niềm tin cốt lõi của ông ta. "Ngươi dám nghi ngờ con đường mà vô số tiền nhân đã đi theo, con đường mà vạn vật phải đạt tới để thoát khỏi kiếp phù du sao?!"

Tô Lam không lùi bước. Nàng đứng chắn trước Tần Mặc, thân hình mảnh mai nhưng lại tỏa ra một khí thế không kém phần kiên cường. Ánh mắt nàng đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc lạnh của Trần Trưởng Lão, không hề nao núng. "Ta hiểu rằng vạn vật có quyền được là chính nó!" Nàng đáp lại, giọng nói vang vọng, mang theo một sự chân thành và quyết tâm. "Các ngươi đang ép buộc nó trở thành một cái xác không hồn, một cỗ máy vô tri chỉ biết phòng thủ và tấn công! Đó không phải là trường sinh, đó là sự tàn phá bản chất!"

Nàng vung nhẹ thanh kiếm, không phải để tạo ra sát khí, mà là một hành động biểu tượng, như đang vẽ ra một ranh giới vô hình giữa hai triết lý. Kiếm quang của nàng lấp lánh, thanh khiết, phản chiếu ánh sáng vàng cam của Thiết Giáp Thành Linh và ánh sáng trắng bạc của các tu sĩ cổ đại, tạo nên một cảnh tượng đối lập đầy kịch tính trong không gian ký ức. Kiếm ý của nàng không phải là để tấn công, mà là để bảo vệ, để khẳng định, để tạo ra một không gian cho sự lựa chọn, cho sự mềm dẻo.

"Vạn vật sinh ra đã có ý chí tồn tại của riêng mình!" Tô Lam tiếp tục, mỗi lời nói của nàng như những nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào những giáo điều cứng nhắc. "Một tòa thành có thể cứng rắn, nhưng cũng phải biết uốn mình, biết thích nghi với dòng chảy của thời gian, với sự thay đổi của thế giới! Nếu chỉ biết cứng nhắc, thì cuối cùng cũng sẽ vỡ vụn trước những tai ương không lường trước được, giống như Kỷ Nguyên Hiền Giả đã sụp đổ!"

Trần Trưởng Lão và các Hắc Thiết Vệ không ngờ rằng một cô gái trẻ lại có thể dùng kiếm ý để chống lại áp lực tinh thần của họ, lại còn dám lớn tiếng phản bác những giáo điều đã được coi là chân lý ngàn năm. Khuôn mặt Trần Trưởng Lão đỏ bừng vì giận dữ, ánh mắt ông ta lóe lên tia sát khí. "Nực cười! Tiểu bối cuồng vọng! Ngươi đang thách thức Thiên Đạo! Ngươi đang kéo vạn vật vào con đường diệt vong!" Ông ta giơ tay lên, một luồng linh lực khổng lồ bắt đầu ngưng tụ trên lòng bàn tay, tạo ra một cơn lốc xoáy màu đen, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ pháp trận cổ, nặng nề và đầy uy hiếp.

Tần Mặc, dù vẫn còn kiệt sức và đau đớn, nhưng trong lòng lại dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt khi nghe lời Tô Lam. Nàng không chỉ bảo vệ hắn bằng kiếm ý, mà còn bảo vệ lý tưởng của hắn bằng chính lời nói của mình, bằng niềm tin kiên định của nàng. Hắn khẽ nắm chặt bàn tay, cố gắng tập trung chút sức lực cuối cùng, để những ý niệm về sự mềm dẻo, về dòng chảy, về Chân Lý Thất Lạc tiếp tục len lỏi vào ý chí của Thiết Giáp Thành Linh non trẻ, như những hạt mầm cuối cùng được gieo xuống trong cơn bão tố.

Không gian ký ức rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu giữa hai triết lý, giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự cứng rắn và mềm dẻo, đang diễn ra vô cùng khốc liệt, và Thiết Giáp Thành Linh non trẻ chính là trung tâm của cuộc giằng xé đó, giữa lời thề băng giá của Kỷ Nguyên Hiền Giả và lời hiệu triệu về một con đường cân bằng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free