Vạn vật không lên tiên - Chương 365: Hồi Âm Của Thép Thành: Nộ Khí Từ Bên Trong
Màn đêm buông xuống Vạn Kiếm Thành, mang theo những lời thì thầm lạnh lẽo từ Tháp Mật Đàm, nơi các trưởng lão đang dệt nên một tấm mạng nhện lo âu. Nhưng ở xa xăm, dưới bầu trời Huyền Vực rộng lớn, hành trình của Tần Mặc lại hướng về một chân trời khác, nơi những âm hưởng của thép và đá đang vang vọng một cách hỗn loạn.
Hành trình từ Vạn Kiếm Thành đến Thiết Giáp Thành không quá xa, chỉ mất vài ngày đường đối với những người có tu vi như Tần Mặc và Tô Lam. Tuy nhiên, mỗi bước chân của Tần Mặc đều mang theo một sự tĩnh lặng khác lạ, như thể hắn đang lắng nghe những âm thanh vô hình của thế giới. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, trung thành bước bên cạnh, thỉnh thoảng ngước nhìn chủ nhân, như muốn hỏi liệu những lo âu từ Vạn Kiếm Thành có còn vương vấn trong tâm trí hắn. Tô Lam thì trầm tư hơn, nàng vẫn còn suy ngẫm về cuộc tranh luận gay gắt giữa Trần Trưởng Lão và những kiếm khách trẻ tuổi. Nàng hiểu rằng, những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là thay đổi một vài vật thể, mà là đang lay chuyển tận gốc rễ niềm tin đã ăn sâu vào Huyền Vực hàng ngàn năm.
Khi Thiết Giáp Thành hiện ra trước mắt, không ai trong ba người khỏi ngỡ ngàng. Thành phố vẫn sừng sững, uy nghi như một tòa thành bằng kim loại khổng lồ, những bức tường thép sáng bóng phản chiếu ánh mặt trời ban ngày, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến xiêu lòng. Những tháp canh cao vút như những ngón tay thép vươn lên trời xanh, những cổng thành khổng lồ mở rộng như miệng của một con quái vật cổ xưa. Gió mạnh thổi qua vùng bình nguyên rộng lớn, mang theo hơi lạnh của kim loại và một mùi hương mằn mặn của đất đá, khiến không khí trở nên sống động nhưng cũng mang một chút vẻ khắc nghiệt. Tuy nhiên, Tần Mặc, với khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, lại cảm nhận được một điều gì đó khác lạ.
Dưới vẻ ngoài hùng vĩ đó, một bản giao hưởng của sự giằng xé đang vang vọng không ngừng. Hàng ngàn, vạn vạn những tiếng nói vô hình, những khát khao đối lập đang va chạm, xoáy vào nhau bên trong từng viên gạch, từng khối thép của thành trì. Đó là một sự hỗn loạn ngầm, một thứ âm thanh chỉ Tần Mặc mới có thể cảm thụ, giống như hàng ngàn sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào. Sự rung động tinh tế này không đến từ mặt đất, mà đến từ chính trái tim của Thiết Giáp Thành Linh.
Khi họ tiến vào cổng thành, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và vết sẹo quen thuộc trên má, cùng với Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ với khuôn mặt nghiêm nghị, đã chờ sẵn. Vẻ mặt của cả hai đều lộ rõ sự lo lắng và bối rối, đôi mắt họ không ngừng quét qua Tần Mặc, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những vấn đề đang diễn ra.
"Tần công tử, Tô cô nương, Hắc Phong đại nhân, hoan nghênh đã trở lại Thiết Giáp Thành," Thủ Vệ trưởng Long Hổ lên tiếng, giọng nói trầm hùng nhưng ẩn chứa sự bất an. "Chúng ta đã chờ đợi các vị."
Thiết Giáp Phụ Tá tiến lên một bước, cúi đầu một cách kính cẩn. "Mọi việc đều phải theo quy củ, nhưng gần đây, quy củ của thành trì dường như đang bị xáo trộn. Thành chủ... gần đây có vẻ bất an. Nhiều cỗ máy phòng thủ tự động khởi động không theo lệnh, như đang tự chiến đấu với chính mình. Có những lúc, một góc tường thành đột nhiên phát ra ánh sáng chói lọi, rồi lại vụt tắt, như thể đang cố gắng tự thăng cấp, nhưng rồi lại bị một lực lượng khác kéo lại."
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến đến một bức tường thành gần đó. Bức tường cao lớn, vững chãi, được ghép từ những khối đá và thép khổng lồ, tỏa ra một hơi lạnh lẽo đặc trưng. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay phải lên bề mặt thô ráp của bức tường, nhắm đôi mắt đen láy sâu thẳm lại. Tâm trí hắn mở ra, lắng nghe.
Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn, như một thác lũ dữ dội của ý chí. Một bên là khát vọng mãnh liệt muốn vươn lên, muốn trở thành một 'thần binh' bất hoại, một pháo đài không thể bị xâm phạm, vang vọng với những lời thề chiến đấu và bảo vệ từ hàng ngàn năm trước. Đó là ý chí 'thăng cấp' đã thấm sâu vào từng hạt bụi, từng sợi kim loại của thành trì. Nhưng mặt khác, lại có một dòng chảy khác, yếu ớt hơn nhưng kiên cường hơn, vang vọng những lời Tần Mặc đã từng nói, những ý niệm về sự vững chãi, về việc trở thành một nơi trú ẩn an toàn, được tạo nên từ ý chí của những người dân sống bên trong, chứ không phải là một thực thể vô tri theo đuổi hư danh.
Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng bên trong Thiết Giáp Thành Linh. Những ý chí cổ xưa về giáp trụ bất diệt, những lời thề bảo vệ bằng mọi giá, đang va chạm dữ dội với ý niệm về sự đoàn kết, về bản chất kiên cố của một thành trì là nơi nương tựa, là mái nhà, chứ không phải là một vũ khí tối thượng. Đó không còn là một ý chí thống nhất, mà là một cuộc chiến nội bộ, một sự phân rã từ bên trong. Mỗi khối đá, mỗi thanh thép dường như đều có một tiếng nói riêng, và những tiếng nói đó đang tranh cãi không ngừng.
"Chúng ta lo sợ thành trì sẽ suy yếu nếu tình trạng này tiếp diễn," Thiết Giáp Phụ Tá tiếp lời, giọng nói đầy lo lắng. "Liệu có phải là hậu quả của việc nó không còn khao khát 'thăng cấp' nữa không? Liệu chúng ta đã sai lầm khi nghe theo lời ngài, Tần công tử? Thành trì cần phải mạnh hơn, phải tiến hóa, đó là niềm tin đã được truyền lại từ tổ tiên!" Hắn nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa kính trọng vừa hoài nghi, một sự mâu thuẫn rõ ràng trong nội tâm.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ thì chỉ im lặng quan sát Tần Mặc, ánh mắt hắn sắc bén, như đang cố gắng đọc được điều gì đó từ khuôn mặt bình tĩnh của thiếu niên. Hắn đã chứng kiến sức mạnh của Tần Mặc trong việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, nhưng sự phức tạp của một tòa thành linh lại hoàn toàn khác biệt.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự sâu thẳm của những ý chí mà hắn vừa lắng nghe. "Không phải là sai lầm, Thiết Giáp Phụ Tá," hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. "Mà là một quá trình. Một sự chuyển hóa không thể diễn ra trong chốc lát. Khi một dòng sông đổi dòng, nó sẽ tạo ra những xoáy nước. Khi một ý chí thay đổi, nó sẽ gây ra sự hỗn loạn. Nhưng đó là con đường cần phải đi qua để tìm thấy một sự cân bằng mới, một sự vững chãi bền bỉ hơn."
Hắn quay sang Thủ Vệ trưởng Long Hổ, và cả Thiết Giáp Phụ Tá. "Thành trì này đang trải qua một cuộc 'nội chiến' của ý chí. Một phần của nó vẫn còn bám víu vào khát vọng 'thăng cấp' mãnh liệt, một phần khác đang cố gắng thấu hiểu và chấp nhận một con đường khác. Chúng ta cần giúp nó tìm thấy sự thống nhất."
Tô Lam bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt nàng lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Có vẻ như 'chân lý thất lạc' đang gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ chính những thực thể mà nó muốn cứu rỗi."
Tần Mặc khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Đúng vậy. Nhưng đó cũng là minh chứng cho thấy, những hạt giống đã được gieo. Và giờ là lúc chúng ta phải giúp chúng nảy mầm, đơm hoa kết trái."
Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Dưới chân hắn, Thiết Giáp Thành vẫn sừng sững, nhưng Tần Mặc biết, trái tim của nó đang chao đảo, đang gào thét trong sự giằng xé. Đó là một thách thức lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào bằng sức mạnh vật chất. Đó là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của bản chất tồn tại. Và Tần Mặc biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm lại chính mình, trước khi sự hỗn loạn nội tại này phá hủy nó hoàn toàn.
*****
Chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những khối thép khổng lồ của Thiết Giáp Thành, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng u hoài. Tần Mặc, cùng Tô Lam và Hắc Phong, đã tiến sâu vào Tàng Khí Các, nơi được coi là trái tim và khối óc của Thiết Giáp Thành Linh. Không gian bên trong Tàng Khí Các rộng lớn và bí ẩn, với kiến trúc phức tạp được tạo nên từ vô số đường hầm, cầu thang xoắn ốc và những gian phòng rộng lớn. Từng bức tường được khảm những trận pháp cổ xưa, ánh sáng mờ ảo từ các viên đá linh thạch chiếu rọi, tạo nên một không khí trang trọng và huyền ảo. Mùi kim loại nồng nặc, pha lẫn chút mùi đất đá ẩm ướt, phảng phất trong không khí tĩnh mịch.
Ở trung tâm Tàng Khí Các, một khối thiết thạch khổng lồ, hình dáng như một viên pha lê khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, đang tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, chập chờn. Đây chính là nơi ý chí của Thiết Giáp Thành Linh tập trung mạnh nhất, nơi mọi suy nghĩ, mọi khát khao của thành trì đều được hội tụ. Khi họ bước vào, Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết sự rung chuyển nhẹ nhàng của toàn bộ thành trì, như thể một sinh vật khổng lồ đang thở dốc, đang cố gắng giữ lấy hơi thở cuối cùng. Các pháp bảo được trưng bày trong Tàng Khí Các, từ những thanh kiếm cổ xưa đến những bộ giáp trụ được rèn tinh xảo, đều phát ra những luồng sáng không ổn định, lúc mạnh mẽ rực rỡ, lúc lại yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió.
Tần Mặc không chần chừ, hắn tiến thẳng đến khối thiết thạch khổng lồ, nhẹ nhàng ngồi xuống trước nó, đặt cả hai bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, nhẵn bóng. Đôi mắt hắn từ từ nhắm lại, và toàn bộ tâm trí hắn chìm sâu vào dòng chảy ý chí đang cuộn trào bên trong Thiết Giáp Thành Linh.
Giờ đây, những tiếng nói mà hắn nghe được không còn là những âm thanh hỗn loạn vô định nữa, mà đã trở thành một "dàn hợp xướng" rõ ràng của những ý chí đối lập. Một giọng nói, vang vọng như tiếng kim loại va chạm, mạnh mẽ và đầy kiên quyết, tuyên bố: "Phải mạnh hơn! Bất khả xâm phạm! Chỉ có 'thăng cấp' mới là con đường! Chúng ta là thành trì phòng thủ, sứ mệnh của chúng ta là bảo vệ, và để bảo vệ tuyệt đối, chúng ta phải trở thành một thực thể siêu việt, vượt lên trên mọi giới hạn vật chất!" Đó là tiếng nói của khát vọng thăng tiến, của sự hoàn hảo tuyệt đối, đã ăn sâu vào "vật tính" của Thiết Giáp Thành Linh suốt hàng ngàn năm. Nó đại diện cho niềm tin của vô số thế hệ cư dân, những người đã đổ máu và mồ hôi để xây dựng và bảo vệ thành trì này, khát vọng nó trở thành một pháo đài vĩnh cửu.
Đối chọi lại, một giọng nói khác, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự kiên trì bền bỉ như đất đá, vang lên: "Sức mạnh không đến từ việc chối bỏ bản chất. Sức mạnh đến từ việc thấu hiểu và tôn vinh nó. Một thành trì vững chãi không cần trở thành 'thần binh' vô tri, nó cần là nơi trú ẩn an toàn, được tạo nên từ ý chí của những người bên trong. Sức mạnh của chúng ta là sự đoàn kết, là sự bền bỉ, là khả năng chịu đựng và tồn tại, chứ không phải là sự biến đổi thành một thứ gì đó khác xa với bản chất ban đầu của mình." Đây là những lời Tần Mặc đã từng gieo vào tâm trí Thiết Giáp Thành Linh, những hạt giống của 'chân lý thất lạc' đang nảy mầm và đối chọi với giáo lý cũ.
Cuộc tranh luận nội bộ này khiến Tàng Khí Các rung chuyển dữ dội hơn. Ánh sáng từ các pháp bảo chập chờn như hơi thở của một sinh linh hấp hối. Đôi lúc, Tần Mặc cảm thấy như có một luồng năng lượng khổng lồ muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn vẫn kiên định, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc điều hòa các luồng ý chí hỗn loạn. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề dao động.
"Ý chí của hắn... có thể lay động cả một thành trì," Tô Lam thầm thì, giọng nói đầy kinh ngạc khi nàng quan sát Tần Mặc. Nàng đứng cách đó không xa, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của cơ thể nàng, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình đang tỏa ra từ Tần Mặc và khối thiết thạch, một áp lực tinh thần mạnh mẽ đến mức khiến nàng phải nín thở. Nàng chưa từng chứng kiến ai có thể tác động sâu sắc đến một vật thể lớn và phức tạp như một tòa thành linh đến vậy.
Hắc Phong nằm phủ phục cạnh Tô Lam, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét khắp xung quanh, như thể muốn xua đi bất kỳ thực thể vô hình nào đang cố gắng quấy nhiễu chủ nhân của nó. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm nhỏ nhưng đầy cảnh báo.
Tần Mặc truyền đi ý niệm bình tĩnh, giọng nói tinh thần của hắn vang vọng trong tâm trí Thiết Giáp Thành Linh, không phải bằng sự áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. "Các ngươi không cần phải loại bỏ bất kỳ khát khao nào. Khát vọng mạnh mẽ là bản năng tự nhiên. Nhưng sức mạnh chân chính nằm ở sự lựa chọn, ở sự hòa hợp. Một thành trì không phải chỉ để chiến đấu, mà còn để chở che. Không phải chỉ để vươn cao, mà còn để vững chãi. Các ngươi không cần trở thành thần binh để bảo vệ. Các ngươi chỉ cần là chính mình, một thành trì kiên cố, được xây dựng từ ý chí chung của những người dân, những người đã đặt niềm tin vào các ngươi."
Hắn tiếp tục truyền đi những hình ảnh, những cảm xúc: hình ảnh một đứa trẻ an toàn trong vòng tay mẹ, hình ảnh một người lính kiên cường bảo vệ mái nhà, hình ảnh những bức tường thành vững chãi đón gió mưa, bão tố mà không hề sụp đổ. Hắn cho thấy rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở sự biến đổi, mà còn nằm ở sự kiên định vào bản chất. Sức mạnh của đất không phải là bay lượn, mà là nâng đỡ vạn vật. Sức mạnh của thép không phải là hóa thành khí, mà là sự cứng rắn, sắc bén và bền bỉ.
Từ từ, rất từ từ, sự hỗn loạn trong Tàng Khí Các bắt đầu lắng xuống. Các luồng sáng từ pháp bảo dần ổn định hơn, khối thiết thạch khổng lồ không còn chập chờn nữa, mà tỏa ra một ánh sáng vàng nhạt, ấm áp, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim đang tìm thấy sự bình yên. Những tiếng nói đối lập không còn gào thét vào nhau, mà bắt đầu hòa quyện, như những dòng sông chảy xiết cuối cùng cũng gặp nhau và cùng nhau đổ về một đại dương. Tần Mặc cảm nhận được một sự thống nhất mới mẻ đang hình thành, không phải là sự dập tắt một ý chí, mà là sự dung hòa giữa các ý chí.
Hắn thở ra một hơi dài, cảm thấy cả cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Tuy nhiên, sự bình yên này vẫn còn mong manh, như một vết thương vừa mới lành, cần thời gian để củng cố. Tần Mặc biết, cuộc chiến bên trong Thiết Giáp Thành Linh vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng ít nhất, hắn đã giúp nó tìm thấy một con đường để hướng tới sự cân bằng. Hắn đã gieo những hạt giống của sự thấu hiểu, và giờ là lúc chờ đợi chúng nảy nở thành một ý chí thống nhất, kiên cường.
*****
Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm xuống, nhường chỗ cho một màn đêm u ám, nặng nề bao trùm Thiết Giáp Thành. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất ánh trăng và các vì sao, khiến thành phố chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lại những ánh đèn lồng leo lét và ánh sáng yếu ớt từ các pháp trận phòng thủ. Gió mạnh thổi từng cơn, rít lên từng hồi như tiếng kêu than, mang theo hơi lạnh buốt xương và một sự bất an khó tả.
Tần Mặc vừa hoàn thành việc điều hòa ý chí của Thiết Giáp Thành Linh trong Tàng Khí Các. Hắn đứng dậy, cảm thấy sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm hy vọng mong manh. Hắn và Tô Lam, Hắc Phong đang trên đường trở lại khu vực nghỉ ngơi, khi một sự kiện kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Sự hỗn loạn bên trong Thiết Giáp Thành Linh, dù đã tạm lắng xuống dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, nhưng vẫn còn những dư chấn, những vết nứt chưa kịp lành. Và chính những vết nứt đó đã tạo ra một khe hở, một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của thành trì, thu hút một kẻ thù khủng khiếp từ bên ngoài.
Đột nhiên, toàn bộ Thiết Giáp Thành rung chuyển dữ dội. Không phải là sự rung chuyển tinh tế như trước, mà là một chấn động vật lý mạnh mẽ, đủ để khiến những người dân đang di chuyển trên đường phố phải loạng choạng, ngã quỵ. Những bức tường thành khổng lồ vang lên tiếng rắc rắc như sắp vỡ vụn. Các cỗ máy phòng thủ tự động, vốn đã hoạt động không ổn định, giờ đây trở nên điên loạn. Những tháp canh bắn ra những luồng năng lượng vô định vào không trung, những cánh cổng thành tự động đóng sập rồi lại mở toang một cách hỗn loạn, gây hoang mang tột độ cho dân chúng. Tiếng la hét, tiếng hoảng loạn vang lên khắp nơi, phá tan sự tĩnh mịch của đêm tối.
Ngay giữa quảng trường trung tâm, nơi vốn là trái tim của cuộc sống thành phố, một khối bóng đen khổng lồ đột ngột xuất hiện. Nó không phải là một thực thể vật chất rõ ràng, mà là một hình dạng mờ ảo, cao lớn như một người khổng lồ, được tạo thành từ những luồng khí đen kịt và một thứ ánh sáng đỏ như máu rực cháy từ bên trong. Mỗi cử động của nó đều để lại một vệt mờ, như một bóng ma. Từ khối bóng đen đó, một luồng sát khí nồng nặc, tanh tưởi như máu tươi và rỉ sét, lan tỏa ra khắp quảng trường, khiến không khí trở nên đặc quánh và lạnh buốt. Đó chính là Huyết Đao Ảnh, một kẻ thù mới, một tác nhân gây rối bị thu hút bởi sự bất ổn của Thiết Giáp Thành Linh.
Một tiếng gầm gừ hung tợn, mang theo sự khát máu và tàn bạo nguyên thủy, vang vọng khắp quảng trường, xuyên thấu màn đêm và gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng mỗi người dân. Tiếng gầm đó không phải là âm thanh từ cổ họng, mà là một luồng ý niệm tà ác, trực tiếp đâm thẳng vào tâm trí.
Huyết Đao Ảnh, với đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, ngay lập tức định vị được Tần Mặc – người đã can thiệp vào sự "tiến hóa" của Thiết Giáp Thành Linh. Nó gầm lên một tiếng nữa, rồi lao thẳng về phía hắn, với tốc độ kinh hoàng, như một mũi tên đen xé gió.
"Lui ra!" Tô Lam hét lớn, giọng nói nàng vang vọng giữa sự hỗn loạn, mang theo sự cương quyết và sắc bén như chính thanh kiếm của nàng. Nàng không hề chần chừ. Tay nàng nhanh như chớp rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo thành một vệt bạc chói lòa trong bóng tối. Nàng lao lên trước Tần Mặc, cơ thể mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách đỉnh cao, tạo thành một lá chắn bảo vệ.
Hắc Phong, với bản năng của một linh thú trung thành, cũng không hề kém cạnh. Nó gầm gừ một tiếng "Grừrrr!" dữ tợn, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực tóe lửa. Nó lao lên cùng Tô Lam, thân hình đồ sộ của nó chắn ngang đường đi của Huyết Đao Ảnh, hàm răng nanh nhọn hoắt lộ ra, sẵn sàng xé xác kẻ thù.
Cả Tô Lam và Hắc Phong đều không phải là đối thủ yếu ớt. Tô Lam sử dụng kiếm thuật tinh diệu, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự chính xác và mạnh mẽ, tạo thành một bức tường kiếm khí dày đặc. Thanh kiếm của nàng vang lên tiếng "loảng xoảng" khi nó va chạm với những xúc tu đen kịt của Huyết Đao Ảnh, tạo ra những tia lửa điện lẹt xẹt trong đêm tối. Hắc Phong, với sức mạnh thể chất vượt trội, tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, móng vuốt của nó cào xé không khí, tạo ra những vết rách không gian nhỏ.
Tuy nhiên, Huyết Đao Ảnh không phải là một kẻ thù dễ đối phó. Nó là một thực thể được hình thành từ sát khí và oán niệm, không có hình dạng vật lý ổn định, khiến cho những đòn tấn công của Tô Lam và Hắc Phong trở nên khó khăn. Nó liên tục biến đổi hình dạng, lúc là một lưỡi đao đen khổng lồ, lúc là vô số những xúc tu sắc nhọn, tấn công từ mọi phía. Mùi tanh nồng từ Huyết Đao Ảnh càng lúc càng đậm đặc, khiến người ta cảm thấy buồn nôn và choáng váng.
Tần Mặc đứng phía sau Tô Lam và Hắc Phong, ánh mắt hắn không rời khỏi Huyết Đao Ảnh. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý. Đây là một cuộc tấn công vào niềm tin, vào sự cân bằng mà hắn đang cố gắng thiết lập. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi của người dân trong thành, và cả sự dao động trở lại của Thiết Giáp Thành Linh.
Nhưng Tần Mặc không hề hoảng loạn. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa kết nối với ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn truyền đi những lời kêu gọi khẩn thiết, những ý niệm về sự thống nhất, về sự kiên cường. Hắn kêu gọi Thiết Giáp Thành Linh hãy nhớ lại bản chất của nó, nhớ lại mục đích tồn tại của nó: bảo vệ.
Và rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Thiết Giáp Thành Linh, dù vẫn còn chao đảo, nhưng đã bắt đầu phản ứng. Các cơ chế phòng thủ của thành trì, vốn đang hoạt động rời rạc và vô định, bắt đầu có sự phối hợp. Những bức tường thành khổng lồ phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, những tháp canh bắt đầu tập trung hỏa lực vào Huyết Đao Ảnh. Những cỗ máy phòng thủ tự động, với tiếng "ro ro" của bánh răng và "két két" của kim loại, bắt đầu di chuyển có mục đích, tạo thành một vòng vây quanh Huyết Đao Ảnh, cố gắng áp chế nó.
Tuy nhiên, sự phối hợp này vẫn còn chậm chạp và rời rạc. Huyết Đao Ảnh cười khẩy một tiếng gầm gừ, thoát khỏi vòng vây một cách dễ dàng, tiếp tục tấn công dữ dội hơn vào Tô Lam và Hắc Phong, đẩy họ vào thế bị động. Mùi tanh nồng của nó càng lúc càng tăng lên, báo hiệu một đòn tấn công chí mạng sắp sửa được tung ra. Cuộc chiến tại quảng trường trung tâm trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết, giữa một bên là sự kiên cường của Tô Lam, sự dũng mãnh của Hắc Phong và sự phản ứng chậm chạp của thành trì, và một bên là sự tàn bạo, hung hãn của Huyết Đao Ảnh.
*****
Đêm khuya, ánh trăng bạc cuối cùng cũng xuyên qua những đám mây đen còn sót lại, chiếu rọi lên bức tường thành phương bắc của Thiết Giáp Thành, tạo nên một vệt sáng mờ ảo trên những khối đá và thép khổng lồ. Gió vẫn mạnh, mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi đất ẩm ướt, nhưng không còn rít gào một cách hỗn loạn nữa, mà thổi đều đặn, như một hơi thở nhịp nhàng của thành phố vừa trải qua một cơn bão tố.
Dưới sự hướng dẫn kiên định của Tần Mặc, Thiết Giáp Thành Linh cuối cùng đã thống nhất ý chí. Cuộc "nội chiến" trong tâm trí nó đã kết thúc, không phải bằng sự tiêu diệt một phe phái, mà bằng sự dung hòa, sự thấu hiểu. Những khát vọng về "thăng cấp" đã không bị dập tắt, mà được chuyển hóa thành một ý chí kiên cố hơn, tập trung vào bản chất tồn tại của một pháo đài vững chãi. Nó không còn theo đuổi sự biến đổi thành một "thần binh" vô tri, mà chấp nhận và tôn vinh vai trò của mình: một nơi trú ẩn an toàn, được tạo nên từ ý chí chung của những người dân sống trong nó.
Sức mạnh phòng thủ của Thiết Giáp Thành, trước đó còn rời rạc và hỗn loạn, giờ đây đã trở nên đồng bộ và mạnh mẽ kinh người. Những tháp canh trên tường thành phương bắc đồng loạt phát ra những luồng năng lượng màu xanh lam rực rỡ, hội tụ lại thành một luồng sáng khổng lồ, bắn thẳng vào Huyết Đao Ảnh. Các cỗ máy phòng thủ tự động, với tiếng "két két" của bánh răng và tiếng "cạch cạch" của kim loại, di chuyển một cách chính xác và hiệu quả, tạo thành một mạng lưới phòng thủ không thể xuyên thủng. Chúng không còn là những cỗ máy vô tri, mà dường như đã được ban cho một ý chí chung, một mục đích thống nhất.
Huyết Đao Ảnh, vốn đang lấn lướt Tô Lam và Hắc Phong ở quảng trường trung tâm, đột nhiên cảm thấy một áp lực khổng lồ từ mọi phía. Những đòn tấn công của thành trì không còn là những phát bắn vô định, mà là những đòn đánh có mục tiêu, có chiến lược, phối hợp chặt chẽ với kiếm của Tô Lam và móng vuốt của Hắc Phong. Luồng sát khí nồng nặc của nó bị đẩy lùi, bị phân tán bởi sức mạnh kiên cố của thép và đá.
Tiếng gầm gừ của Huyết Đao Ảnh trở nên yếu ớt hơn, mang theo sự phẫn nộ và bất lực. Nó không thể hiểu nổi tại sao một tòa thành linh đang trên đà phân rã lại có thể đột ngột trở nên mạnh mẽ và thống nhất đến vậy. Dưới sức ép của một ý chí thống nhất, Huyết Đao Ảnh không thể tiếp tục đứng vững. Nó bị luồng năng lượng khổng lồ từ thành trì đánh bật ngược lại, thân hình bóng tối của nó loạng choạng, run rẩy.
Cuối cùng, Huyết Đao Ảnh rít lên một tiếng giận dữ, một lời cảnh báo bằng ý niệm đầy thù hận, trước khi tan biến vào bóng đêm, chỉ còn lại một vệt khí đen mờ ảo và mùi tanh nồng phảng phất trong không khí. Nó không bị tiêu diệt, nhưng đã bị đẩy lùi, bị buộc phải rút lui trước sức mạnh của sự thống nhất.
Tần Mặc đứng trên tường thành phương bắc, nơi trận pháp phòng thủ đã trở nên sáng rực và ổn định. Gió mạnh thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn, nhưng khuôn mặt hắn vẫn bình thản, tĩnh lặng. Hắn đặt tay lên bức tường thành lạnh lẽo, cảm nhận sự rung động ổn định, nhịp nhàng của Thiết Giáp Thành Linh. Những tiếng nói hỗn loạn giờ đây đã hòa thành một âm thanh duy nhất, mạnh mẽ và kiên cường: "Bền vững... bảo vệ... không cần thoát ly... Chúng ta là chính mình..." Đó không phải là một tiếng nói hùng hồn, mà là một ý niệm rõ ràng, thống nhất, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tràn đầy sự bình yên và tự tin vào bản chất của mình.
"Mỗi vật đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, không cần phải trở thành thứ không phải nó," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn nhìn ra xa xăm, nơi bóng đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã bắt đầu lùi bước trước ánh trăng. Hắn không chỉ nói với Thiết Giáp Thành Linh, mà còn nói với chính mình, với Tô Lam, và với cả Huyền Vực rộng lớn này. Sức mạnh không nhất thiết phải là sự biến đổi vĩ đại, mà có thể là sự kiên định vào bản chất, vào giá trị cốt lõi của mỗi thực thể.
Tô Lam bước đến bên cạnh hắn, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi sau trận chiến, nhưng tràn đầy tin tưởng và sự thấu hiểu. "Một chiến thắng nữa, Tần Mặc," nàng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tự hào. "Ngươi đã giúp nó tìm lại chính mình."
Hắc Phong dụi đầu vào tay Tần Mặc, một tiếng "gừ gừ" nhẹ nhàng vang lên, thể hiện sự trung thành và an ủi. Bộ lông đen của nó vẫn còn lấp lánh dưới ánh trăng, và đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây dịu đi, nhìn Tần Mặc với sự trìu mến.
Tần Mặc vuốt nhẹ lên bộ lông của Hắc Phong, rồi quay sang Tô Lam, khẽ mỉm cười. "Chỉ là giúp nó nhớ lại những gì vốn đã có trong nó. Sức mạnh của Thiết Giáp Thành không nằm ở việc nó có thể bay lên trời hay trở thành một vị thần. Sức mạnh của nó là sự kiên cố, bền bỉ, là khả năng che chở và bảo vệ."
Hắn lại quay đầu nhìn ra quang cảnh đêm của thành phố. Dưới ánh trăng, Thiết Giáp Thành đã tìm lại được sự bình yên. Những ánh đèn lồng rải rác trên đường phố, không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng và an toàn. Những cỗ máy phòng thủ vẫn hoạt động, nhưng giờ đây chúng làm nhiệm vụ của mình một cách nhịp nhàng, như những người lính đang canh gác trong đêm khuya.
Tuy nhiên, Tần Mặc biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Huyết Đao Ảnh đã bị đẩy lùi, nhưng không bị tiêu diệt. Sự xuất hiện của nó là một lời cảnh báo, rằng những hành động của hắn đang thu hút sự chú ý của các thế lực tà ác, những kẻ sẽ không để yên cho "tư tưởng dị đoan" của hắn. Có lẽ, đó là một trong vô số những tác nhân gây rối được Thiên Diệu Tôn Giả phái đến, hoặc là một kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi. Nhưng điều đó không còn quan trọng bằng việc Thiết Giáp Thành Linh đã tìm thấy con đường của mình. Nó đã trở thành một minh chứng sống động nữa cho "chân lý thất lạc", một hạt giống mạnh mẽ được gieo vào mảnh đất Huyền Vực đang ngày càng mất cân bằng.
Ánh trăng tiếp tục chiếu sáng, bao trùm Thiết Giáp Thành trong một vẻ đẹp tĩnh mịch và kiên cường. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng đó, cùng nhau ngắm nhìn thành phố đã tìm lại được sự bình yên, biết rằng hành trình của họ vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng với mỗi thực thể được cảm hóa, với mỗi niềm tin được củng cố, "chân lý thất lạc" lại càng thêm vững chắc, như những hạt giống đang nảy mầm, chờ đợi thời điểm bùng nổ, thách thức toàn bộ niềm tin về "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí của Huyền Vực.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.