Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 378: Hành Trình Mới: Tiếng Vọng Tri Ân Từ Thép và Đá

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói cổ kính của Vạn Kiếm Thành, xua đi màn sương đêm còn vương vấn. Một làn gió nhẹ lướt qua quảng trường, mang theo hơi thở trong lành của buổi sớm mai cùng chút hương sắt non nồng của những lò rèn vừa nhóm lửa. Nơi quảng trường rộng lớn, nơi buổi hội đàm vừa diễn ra vào chiều tối qua, giờ đây lại tấp nập những bóng người, không phải vì một sự kiện hùng tráng, mà là một buổi tiễn biệt trang trọng, trầm lắng.

Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường. Y phục vải thô giản dị của hắn dường như càng làm nổi bật khí chất siêu phàm thoát tục. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu, lướt qua từng gương mặt quen thuộc trong đám đông. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng trong bộ y phục xanh lam nhạt, gương mặt thanh tú không giấu được vẻ tự hào và kiên định. Bàn tay nàng khẽ siết chặt tay Tần Mặc, như một lời cam kết thầm lặng cho hành trình phía trước. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà, đứng uy dũng phía sau, đôi mắt đỏ rực cảnh giác dõi theo từng cử động xung quanh, cái đuôi khẽ vẫy nhẹ như một sự bảo hộ.

Đám đông tụ tập không quá ồn ào, nhưng mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự tri ân sâu sắc, sự tò mò và cả những suy ngẫm còn dang dở từ buổi hội đàm đêm qua. Lâm Uyển Nhi, với mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân, đứng trầm tư giữa đám đông, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng vẻ tán thưởng. Bên cạnh nàng, Mộc Thạch, thân hình đồ sộ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, lặng lẽ đứng đó, đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ, như một bức tượng sống động của sự kiên định. Thợ May Vân, người phụ nữ nhỏ nhắn với đôi tay khéo léo, đứng ở phía trước, đôi mắt hiền hậu ngấn lệ, không ngừng chắp tay cúi chào.

Trong không gian thiêng liêng ấy, một thanh kiếm cổ gỉ sét, được trưng bày trên một bệ đá trang trọng giữa quảng trường, bỗng phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Đó là Cổ Kiếm Hồn, không còn là một vật vô tri, mà là một ý chí sống động, một linh hồn đã tìm thấy bản ngã. Ánh sáng ấy không chói lọi, mà ấm áp, lan tỏa những rung động mạnh mẽ, như một lời tri ân không lời, một lời tạm biệt chất chứa bao tâm tình. Tần Mặc cảm nhận được luồng ý niệm đó, một dòng chảy tinh thần thuần khiết, không pha tạp tham vọng "thăng tiên" mà chỉ tràn đầy sự kiên định vào bản chất của một thanh kiếm. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đã thực sự hồi sinh, không phải bằng cách biến thành thần binh, mà bằng cách trở thành chính nó một cách trọn vẹn nhất.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, tiếng gió buổi sớm khẽ lướt qua tai, mang theo chút hương hoa dại còn vương trên đá. Hắn bước lên phía trước một bước nhỏ, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy uy lực. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, không hề hùng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân, khiến mọi người phải lắng tai nghe.

"Chúng ta sẽ rời đi," Tần Mặc cất lời, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ những kiếm khách gan dạ đến những người dân bình dị. "Mong các ngươi hãy giữ vững bản tâm, để Vạn Kiếm Thành thực sự trở thành nơi tôi luyện ý chí, không phải chạy theo hư danh." Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói ấy lại khắc sâu vào tâm trí mỗi người. Giữ vững bản tâm. Một khái niệm đơn giản, nhưng lại là chìa khóa cho sự cân bằng mà Huyền Vực đang đánh mất.

Cổ Kiếm Hồn, thông qua luồng ý niệm mạnh mẽ, như một tiếng ngân vang không lời trong tâm trí Tần Mặc và những ai có khả năng cảm nhận được. "Sức mạnh thật sự không đến từ việc trở thành thần," ý niệm đó như một luồng gió mát lành, "mà từ việc kiên định là chính mình. Chúng ta sẽ ghi nhớ... và chờ ngày hội ngộ." Tần Mặc khẽ gật đầu, lòng hắn cảm thấy ấm áp. Sự tri ân này, không phải của một con người, mà của một linh vật đã tìm thấy ý nghĩa tồn tại, có giá trị hơn vạn lời ca tụng. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn sẽ trở thành một ngọn hải đăng cho triết lý của hắn tại Vạn Kiếm Thành, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng.

Lâm Uyển Nhi, bước ra khỏi đám đông, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã đi cùng Tần Mặc qua biết bao thăng trầm. "Con đường của ngươi... đã khai mở một kỷ nguyên mới cho những kẻ như chúng ta," nàng nói, giọng thanh tao nhưng đầy nội lực. "Hãy đi đi, và để lại dấu ấn của ngươi trên Huyền Vực." Lời của nàng như một lời chúc phúc, cũng là một sự công nhận từ những linh vật cây cỏ, những kẻ vốn nhạy cảm nhất với sự cân bằng của tự nhiên. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ cứu rỗi linh vật, mà còn là người mở ra một tương lai khác cho Huyền Vực, nơi bản chất không bị chối bỏ.

Thợ May Vân, với đôi tay khéo léo đã từng dệt nên bao mảnh vải, giờ đây run rẩy nắm chặt vạt áo. "Tiểu huynh đệ Tần Mặc," nàng nghẹn ngào nói, "ngươi đã cho chúng ta thấy một điều mà bấy lâu nay chúng ta quên mất. Mỗi sợi chỉ đều có linh hồn của nó. Cảm ơn ngươi!" Lời nói mộc mạc, chân thành ấy lại chạm đến đáy lòng Tần Mặc. Hắn mỉm cười nhẹ, cúi đầu chào nàng và toàn thể dân chúng.

Ngay sau đó, một cảnh tượng hùng tráng diễn ra. Hàng trăm kiếm khách của Vạn Kiếm Thành, những người đã từng mê muội bởi khát khao trở thành kiếm tiên, giờ đây ánh mắt họ lại rực sáng bởi ý chí kiên định của một kiếm khách chân chính. Họ đồng loạt vung kiếm lên trời, tạo thành một hàng kiếm rực sáng, ánh thép phản chiếu ánh nắng ban mai, ngân vang như một bản hùng ca tiễn biệt. Tiếng kiếm ngân vang hòa quyện với tiếng reo hò chúc phúc, không phải là tiếng reo hò của sự cuồng tín, mà là tiếng reo hò của sự thức tỉnh, của niềm tin vào một con đường mới. Một số kiếm khách, không chỉ vung kiếm, mà còn dùng thanh kiếm của mình vẽ lên không trung những đường kiếm khí rực rỡ, như một lời thề nguyện, một lời hứa sẽ bảo vệ Vạn Kiếm Thành bằng chính bản chất của họ.

Tô Lam mỉm cười nhẹ, bàn tay vẫn không rời Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự ấm áp. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi này, và nàng biết rằng, hạt giống đã được gieo đã nảy mầm mạnh mẽ. Tần Mặc khẽ gật đầu đáp lại những lời tri ân, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm hy vọng lớn lao. Hắn đã thực sự gieo được hạt mầm, và giờ đây, chúng đã đâm chồi, nảy lộc. Đó là một minh chứng hùng hồn cho con đường mà hắn đang theo đuổi, một con đường mà hắn biết sẽ còn gian nan, nhưng không còn đơn độc.

Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong, chậm rãi rời khỏi quảng trường, giữa những ánh mắt dõi theo đầy ngưỡng mộ và tri ân. Tiếng kiếm ngân vang cùng lời chúc phúc vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời hứa hẹn cho tương lai, một tương lai mà Vạn Kiếm Thành sẽ không còn chạy theo hư danh, mà trở về với bản chất của một nơi tôi luyện ý chí.

***

Hành trình từ Vạn Kiếm Thành đến Thiết Giáp Thành không quá xa, nhưng đủ để Tần Mặc và Tô Lam chiêm nghiệm về những gì vừa diễn ra. Hắc Phong sải bước vững chãi trên con đường đá, tiếng vó ngựa đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Gió đã mạnh hơn một chút, mang theo hơi ẩm từ những dòng sông ngầm chảy dưới lòng đất. Khi Thiết Giáp Thành hiện ra trước mắt, nó vẫn sừng sững, uy nghi như một pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng giờ đây, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong "ý chí tồn tại" của nó. Không còn là sự phòng thủ cứng nhắc, lạnh lẽo, mà là một sự kiên cường, ấm áp, như thể mỗi viên đá, mỗi phiến sắt đều đã tìm thấy mục đích sống cao cả hơn.

Cổng thành khổng lồ, được rèn từ những khối thép đen và đá cứng, mở rộng chào đón. Tại đó, Thiết Giáp Phụ Tá đứng đợi, dáng người vẫn nghiêm nghị trong bộ áo giáp nhẹ, nhưng ánh mắt y đã bớt đi vẻ lạnh lùng cố hữu, thay vào đó là sự kính trọng rõ rệt. Bên cạnh y là Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo giờ đây không còn vẻ cau có, mà chỉ là sự trầm tư và biết ơn. Phía sau họ, một hàng dài cư dân Thiết Giáp Thành, từ những thợ rèn lấm lem than bụi đến những người lính mặc giáp trụ, đứng ngay ngắn, ánh mắt họ không giấu được sự ngưỡng mộ dành cho Tần Mặc và Tô Lam.

Tần Mặc bước xuống từ lưng Hắc Phong, cảm nhận rõ rệt những rung động của Thiết Giáp Thành Linh lan tỏa trong không khí. Đó là một sự rung động ấm áp, mạnh mẽ, không phải của một vật chất vô tri, mà của một ý thức tập thể đã tìm thấy sự đoàn kết. Thiết Giáp Thành Linh không có hình hài cụ thể, nhưng sự hiện diện của nó là không thể phủ nhận, như một linh hồn khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ pháo đài. Tần Mặc ngẩng đầu nhìn những bức tường thành cao vút, cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn ý chí nhỏ bé của những viên đá, những khối thép đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh lớn lao, không cần đến sự "thăng cấp" để trở nên vĩ đại.

Thiết Giáp Phụ Tá tiến lên một bước, cúi đầu thật thấp, một hành động mà trước đây Tần Mặc hiếm khi thấy y thực hiện với bất kỳ ai, trừ các chỉ huy tối cao. Giọng y vang vọng, mang theo sự trang trọng như thể y đang truyền đạt lời của chính Thành Linh. "Thành Linh và toàn thể cư dân Thiết Giáp Thành vĩnh viễn ghi nhớ ơn đức của Hiền Giả Tần Mặc. Chúng ta sẽ bảo vệ thành này bằng chính bản chất của mình, không bao giờ quên lời dạy của người." Lời nói của y không chỉ là tri ân, mà còn là một lời thề, một lời cam kết về con đường mà họ đã chọn.

Tần Mặc biết, Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn thay đổi. Từ một ý chí chỉ chăm chăm vào việc phòng ngự và trở nên bất khả xâm phạm, nó đã hiểu ra rằng sức mạnh thực sự nằm ở sự gắn kết với những người cư ngụ bên trong, ở ý chí bảo vệ cộng đồng, không phải ở việc biến mình thành một pháo đài vô tri. Sự chuyển hóa này có ý nghĩa to lớn, bởi nó chứng minh rằng ngay cả những vật chất cứng rắn nhất cũng có thể tìm thấy sự cân bằng, không cần phải chạy theo con đường cực đoan của sự siêu thoát.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, giờ đây lại mang một nét trầm tĩnh khác. Y giơ tay chào kiểu quân đội, động tác dứt khoát nhưng ánh mắt lại đầy kính phục. "Từ nay, giáp sắt này không chỉ là phòng ngự," giọng y trầm hùng, "mà là ý chí kiên cường của chúng ta. Chúc người thượng lộ bình an." Những vết sẹo trên mặt y như ẩn chứa bao câu chuyện về những trận chiến đã qua, và giờ đây, chúng dường như nói lên một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của việc chiến đấu, không phải vì quyền lực hay danh vọng, mà vì bản chất của sự bảo vệ.

Tần Mặc gật đầu đáp lại. Hắn hiểu rằng, những lời này không phải chỉ là lời xã giao, mà là sự chuyển biến thực sự trong tâm thức của những con người và những vật chất nơi đây. "Sức mạnh của thành này nằm ở sự đoàn kết và ý chí của các ngươi," Tần Mặc đáp, giọng hắn vẫn bình thản nhưng đầy tự tin. "Hãy giữ vững nó, và Thiết Giáp Thành sẽ mãi là pháo đài bất khả xâm phạm." Hắn không hứa hẹn về sức mạnh thần kỳ hay sự trường sinh, mà chỉ nhắc nhở họ về sức mạnh vốn có, sức mạnh của bản chất, của sự đoàn kết.

Thiết Giáp Phụ Tá, sau khi Tần Mặc dứt lời, cẩn trọng lấy ra một vật nhỏ từ trong ngực áo. Đó là một huy hiệu nhỏ bằng sắt, được rèn một cách tinh xảo, khắc họa hình ảnh một bức tường thành vững chãi. Huy hiệu này không có linh khí mạnh mẽ, nhưng lại mang trong mình một sự chân thành và ý chí kiên định. "Đây là biểu tượng tri ân từ Thành Linh," y nói, trao nó cho Tần Mặc. "Nó sẽ là lời nhắc nhở về ý chí kiên cường của Thiết Giáp Thành, và là lời mời gọi khi người cần."

Tần Mặc nhận lấy huy hiệu, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi của kim loại trong lòng bàn tay. Hắn biết, đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời cam kết, một sợi dây liên kết giữa hắn và Thiết Giáp Thành Linh. Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng lấp lánh sự tán thưởng. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc không chỉ cảm hóa được linh vật, mà còn lay động được cả một thành trì, thay đổi tư duy của cả một cộng đồng.

Sau những lời tiễn biệt trang trọng, Tần Mặc và Tô Lam leo lên lưng Hắc Phong. Con sói khổng lồ cất bước mạnh mẽ, mang theo họ qua cổng thành. Tiếng bước chân đều đặn của Hắc Phong vang vọng trên con đường đá, dần dần xa khỏi Thiết Giáp Thành. Dân chúng và binh lính vẫn đứng đó, dõi theo bóng dáng họ cho đến khi khuất hẳn. Ánh nắng buổi sáng đã lên cao hơn, chiếu rọi rực rỡ lên những bức tường thành, khiến chúng trở nên lấp lánh, như thể chính thành trì cũng đang tỏa ra một loại hào quang mới. Tần Mặc biết, hắn đã để lại một dấu ấn sâu sắc nơi đây, một dấu ấn của sự cân bằng và bản chất.

***

Đường Cổ Đạo Thương Gia trải dài dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa, uốn lượn qua những đồi cỏ xanh rì và những khu rừng thưa. Vạn Kiếm Thành và Thiết Giáp Thành giờ đã thu nhỏ lại thành những chấm đen mờ phía chân trời, dần dần khuất sau những rặng cây cổ thụ. Tần Mặc ngồi vững trên lưng Hắc Phong, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, lòng hắn tràn ngập những cảm xúc phức tạp. Thành công tại hai thành trì này là một bước tiến lớn, một minh chứng hùng hồn cho triết lý "Vạn Vật Không Lên Tiên". Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian nan.

Tô Lam, ngồi phía sau Tần Mặc, quay đầu lại nhìn về phía những thành trì đã khuất xa. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện nhưng cũng pha chút lo lắng. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là sự dịu dàng và kiên định. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi diệu kỳ, từ một kiếm hồn khao khát thần lực đến một thành trì tìm thấy ý chí bảo vệ. Điều đó đã củng cố niềm tin của nàng vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn lối.

"Tần Mặc, huynh đã thực sự thay đổi hai thành trì đó," Tô Lam cất lời, giọng nàng mang theo một sự ngạc nhiên vẫn còn vương vấn. "Cảm giác thật kỳ diệu, như thể huynh đã thổi linh hồn vào những vật chất vốn tưởng chừng vô tri." Nàng không thể tin rằng chỉ trong một thời gian ngắn, Tần Mặc đã có thể lay chuyển được những tư duy đã ăn sâu vào hàng ngàn năm.

Tần Mặc không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dõi về phía trước, nơi những ngọn núi mới đang chờ đợi. Hắn biết, lời nói của Tô Lam không chỉ là sự khen ngợi, mà còn là một sự công nhận sâu sắc. "Không phải ta thay đổi, Tô Lam," hắn trầm ngâm đáp, giọng hắn vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, nhưng mỗi lời đều mang ý nghĩa sâu xa. "Ta chỉ giúp họ nhìn thấy con đường mà bản chất của họ vốn đã muốn đi. Sức mạnh luôn nằm trong chính họ." Hắn tin rằng mỗi vật đều có một "ý chí tồn tại" riêng, và nhiệm vụ của hắn là giúp chúng tìm thấy và phát huy ý chí đó, thay vì ép buộc chúng trở thành một thứ khác.

Tô Lam khẽ gật đầu, nàng hiểu lời Tần Mặc. Nàng biết hắn không bao giờ tự nhận công lao về mình, mà luôn tôn trọng bản chất của vạn vật. Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn còn đọng lại trong tâm trí nàng. "Nhưng liệu thế giới bên ngoài có dễ dàng chấp nhận điều đó không?" nàng nói, giọng nàng thấp đi một chút. "Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực lớn khác sẽ không bỏ qua đâu. Họ đã dựa vào sự cuồng vọng 'thăng tiên' để củng cố quyền lực của mình bao đời nay." Nàng nhớ lại những lời cảnh báo trong vọng âm Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhớ lại sự dai dẳng của những kẻ muốn phá hoại sự cân bằng.

Tần Mặc khẽ đặt tay lên đầu Hắc Phong, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Con sói khổng lồ khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời động viên. "Con đường 'Vạn Vật Không Lên Tiên' là một con đường dài," Tần Mặc thừa nhận, ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía chân trời. Những ngọn núi xa xăm, ẩn hiện trong màn sương mỏng, như biểu tượng cho những thử thách mới sắp tới. "Nhưng giờ đây, chúng ta không đơn độc. Thép và đá đã cho chúng ta thấy điều đó." Hắn nhớ lại Cổ Kiếm Hồn, Thiết Giáp Thành Linh, và cả Lâm Uyển Nhi, Mộc Thạch. Những đồng minh này, dù là linh vật hay con người, đều đã tìm thấy con đường của riêng mình, và họ sẽ là những minh chứng sống động, những ngọn lửa nhỏ nhoi thắp sáng hy vọng trong đêm tối của sự mê muội.

"Chúng ta sẽ tiếp tục, từng bước một." Hắn nói, giọng hắn tràn đầy quyết tâm. Hành trình này không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc hành trình thức tỉnh, một cuộc hành trình tìm về bản chất. Hắn biết rằng phía trước sẽ còn vô vàn hiểm nguy, những vùng đất bị tha hóa sâu sắc hơn, những thế lực tu luyện cố chấp hơn, những linh vật bị ép buộc đến mức biến dạng. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã có Tô Lam đồng hành, có Hắc Phong trung thành, và có những đồng minh mới từ thép và đá. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng khác, để chứng minh rằng có một con đường khác cho Huyền Vực, một con đường của sự cân bằng, nơi vạn vật có thể trân trọng bản chất của mình mà không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng.

Hắc Phong tăng tốc, mang theo Tần Mặc và Tô Lam về phía chân trời, nơi những ngọn núi mới đang chờ đợi. Gió lướt qua tai họ, mang theo tiếng thì thầm của đất trời, như một lời chào đón cho những thử thách sắp tới, và một lời khẳng định cho sự kiên định của con đường mà Tần Mặc đã chọn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free