Vạn vật không lên tiên - Chương 420: Bản Năng Héo Tàn: Tiếng Thở Than Của Dã Tính
Tần Mặc khẽ rút tay khỏi vết sẹo. "Sẽ cần nhiều hơn là chỉ lắng nghe..." Hắn nói, giọng trầm hơn, đầy suy tư. "Sẽ cần phải... thấu hiểu tận cùng."
Hoàng hôn đã tắt hẳn, bóng đêm bao trùm lấy Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một tia sáng yếu ớt của sự hiểu biết đã nhen nhóm, chiếu rọi vào những góc khuất của quá khứ. Hắn biết, "Vết Sẹo Cổ Xưa" này không chỉ là một dấu ấn của nỗi đau, mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến trái tim của Bạch Hổ Lão Tổ, và có lẽ, là cả sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Con đường dẫn đến sự thật và sự cân bằng bản chất vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp.
Bầu không khí đêm khuya tại Cây Thần Cổ Thụ trở nên tĩnh mịch đến lạ. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những kẽ lá dày đặc, chỉ đủ để vẽ nên những hình bóng nhập nhòe trên mặt đất rêu phong. Sương đêm bắt đầu giăng mắc, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của rừng già, len lỏi qua từng thớ gỗ cổ kính, qua từng sợi tóc của Tần Mặc. Mùi gỗ mục, rêu xanh và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị trầm mặc, vừa quen thuộc vừa xa lạ, như mùi của thời gian đang trôi chảy. Tiếng gió đêm lướt qua tán lá cây cổ thụ, không phải là tiếng rít gào dữ dội, mà là một âm thanh rì rào, thì thầm như đang kể lại những câu chuyện từ ngàn xưa, mang theo một nỗi niềm bi tráng, một sức nặng của ký ức. Nơi đây, sự trang nghiêm và linh thiêng hòa quyện với vẻ hùng vĩ, tràn đầy sức sống của một sinh vật đã tồn tại qua bao kỷ nguyên, nhưng cũng phảng phất một nỗi u hoài sâu thẳm.
Tần Mặc, đứng trước 'Vết Sẹo Cổ Xưa', đôi mắt đen láy của hắn vẫn còn đọng lại những hình ảnh rời rạc từ khoảnh khắc chạm vào. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa nơi đây, không hề tinh khiết như suối nguồn, mà nồng nặc mùi của bi kịch, của khát vọng bị nung chảy qua thời gian. Hắn chậm rãi đưa bàn tay phải, lần nữa, nhẹ nhàng đặt lên lớp gỗ chai sần, thô ráp, nơi vết sẹo ăn sâu vào thân cây cổ thụ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, lạnh lẽo hơn trước, xen lẫn với sự nóng bỏng của một khát khao đến tột cùng, lại một lần nữa ập vào tâm trí hắn. Lần này, nó không còn là những mảnh vụn mơ hồ, mà là một dòng chảy ký ức mãnh liệt, cuốn phăng ý thức của hắn đi. Tần Mặc khẽ run rẩy, cả cơ thể hắn như bị hút vào một vòng xoáy vô hình. Đôi mắt hắn từ từ nhắm nghiền lại, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc, xen lẫn chút đau đớn. Hắn đang bước vào một thế giới khác, một kỷ nguyên đã chìm sâu vào quên lãng.
"Ý chí tồn tại... đau đớn quá!" Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói như bị nén lại trong cổ họng, gần như không thể nghe thấy. Từ ngữ của hắn không phải dành cho ai khác, mà là một tiếng thở dài thấu cảm trước những gì hắn đang trải nghiệm. Hắn không chỉ nghe, không chỉ thấy, mà hắn *cảm nhận* được nỗi đau đớn tột cùng, sự giằng xé nội tâm của những sinh linh trong dòng ký ức đó, nỗi đau ấy thấm đẫm vào từng tế bào, từng mạch máu của hắn.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong không khí xung quanh. Luồng linh khí cổ xưa từ vết sẹo như được khuếch đại, bao trùm lấy Tần Mặc, khiến nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Nàng thấy Tần Mặc run rẩy nhẹ, đôi môi hắn mấp máy những lời khó hiểu. Sự lo lắng trong lòng nàng trỗi dậy, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua xung quanh, cảnh giác trước bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ẩn chứa trong dòng ký ức này. Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc đầy khôn ngoan, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc. Bà biết, Tần Mặc đang đối mặt với một khoảnh khắc định mệnh. Giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm của bà vang lên, như tiếng lá cây xào xạc trong gió, nhưng lại mang một sức nặng của tri thức cổ xưa: "Hắn đang tiếp nhận ký ức của Cổ Thụ. Đó là những bi kịch đã xảy ra khi khát vọng nhân hóa bắt đầu nhen nhóm." Bà dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ lo lắng trên gương mặt Tô Lam. "Con đừng quá lo lắng. Tần Mặc có năng lực thấu hiểu vạn vật. Nhưng những ký ức này... chúng không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm xúc, là nỗi đau, là những vết sẹo hằn sâu trong ý chí tồn tại của vạn vật nơi đây. Chúng ta đang chứng kiến một phần của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi mà ranh giới giữa bản chất và khát vọng đã bị xóa nhòa." Mộc Lâm Chủ thở dài, một nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt bà. "Không phải ai cũng có thể vượt qua được sự cám dỗ của khát vọng thăng tiên, hay khát vọng nhân hóa. Và không phải ai cũng gặt hái được thành công. Rất nhiều bi kịch đã xảy ra."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên một chút, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác. Nó cảm nhận được một sự nặng nề của những ký ức cổ xưa, một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của nó. Nhưng bản năng nhạy bén của một linh thú mách bảo nó rằng, đây là một khoảnh khắc quan trọng, và chủ nhân của nó đang ở giữa tâm điểm của một dòng chảy nguy hiểm. Nó rúc đầu vào chân Tần Mặc, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút sức mạnh của sự kiên định vào cơ thể hắn.
Trong khi đó, ở những lùm cây xung quanh, vài Linh Thú Trẻ hiếu kỳ ẩn mình trong bóng tối, đôi mắt to tròn lấp lánh phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, rụt rè nhìn về phía Cây Thần Cổ Thụ và Tần Mặc. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được sự trang nghiêm và một luồng năng lượng lạ lẫm. Một con hươu nhỏ khẽ rụt rè kêu lên một tiếng non nớt, rồi nhanh chóng nép mình vào mẹ. Chúng là những bản năng thuần túy, những ý chí tồn tại chưa bị vẩn đục bởi khát vọng "nhân hóa", và giờ đây, chúng đang vô thức chứng kiến một phần lịch sử đã định hình nên số phận của giống loài mình.
Tần Mặc, trong dòng chảy ký ức mãnh liệt, nhận ra mình đang đứng giữa một khu rừng khác. Không phải khu rừng đêm tĩnh mịch của hiện tại, mà là một Rừng Nguyên Sinh Bất Tận bừng sáng dưới ánh ban ngày, nhưng lại nhuốm màu sắc của một quá khứ xa xăm. Cây cối nơi đây cao lớn hơn, cổ kính hơn, mang một vẻ hoang sơ, hùng vĩ mà hiện tại khó lòng sánh kịp. Ánh nắng xuyên qua tán lá xanh tươi, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và lá mục. Mùi hương của đất, của cây cối tươi tốt, của những loài hoa dại không tên vương vấn trong không khí, nhưng xen lẫn trong đó là một cảm giác u uất, một sự mất mát khó tả. Dù cảnh vật có vẻ yên bình, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự căng thẳng tiềm ẩn, một luồng năng lượng dao động không ngừng, như thể sự cân bằng vốn có của nơi đây đang bị lung lay.
Trong cái nhìn của Tần Mặc, hiện ra một cảnh tượng đau lòng. Một Tiểu Hổ Linh bé nhỏ, thân hình gầy gò đến đáng thương, bộ lông vằn vện vốn phải oai phong giờ đây xơ xác, dính đầy bùn đất. Đôi mắt vàng rực của nó, lẽ ra phải ánh lên vẻ tinh anh, dũng mãnh, lại tràn ngập sự hoang mang, sợ hãi và một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Nó lẩn quất quanh một bụi cây, cố gắng rình bắt một con thỏ rừng bé nhỏ đang gặm cỏ. Nhưng những bước chân của nó quá vụng về, quá chậm chạp. Nó không còn sự linh hoạt, tốc độ và bản năng săn mồi trời phú của một con hổ. Đòn tấn công của nó yếu ớt, không trúng đích, chỉ khiến con thỏ giật mình chạy trốn.
"Ta muốn mạnh mẽ... muốn giống họ... nhưng tại sao ta lại yếu ớt thế này? Ta là ai...?"
Tiếng kêu thầm thì ấy không vang vọng trong không khí, mà trực tiếp vọng vào tâm trí Tần Mặc, không phải bằng âm thanh mà bằng "ý chí tồn tại" thuần túy của Tiểu Hổ Linh. Đó là một tiếng thở than xé lòng, một câu hỏi đầy giằng xé về bản thể. Nó khao khát sức mạnh, khao khát được công nhận, nhưng lại mất đi chính thứ đã làm nên nó. Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng sự giằng xé nội tâm của Tiểu Hổ Linh: nó đã cố gắng "nhân hóa" theo lời dụ dỗ nào đó, cố gắng vứt bỏ bản năng dã tính để trở thành một "thực thể cao cấp hơn", nhưng quá trình ấy đã thất bại thảm hại. Nó không thể biến hình hoàn chỉnh, cũng không còn giữ được bản năng nguyên thủy. Nó trở thành một sinh vật lạc lõng, đứng giữa hai thế giới, không thuộc về nơi nào.
Đúng lúc đó, một bầy hổ khác, những con hổ trưởng thành với bộ lông bóng mượt, thân hình cường tráng và ánh mắt sắc lạnh, xuất hiện từ trong lùm cây. Chúng nhìn Tiểu Hổ Linh bằng ánh mắt khinh miệt, đầy xa lánh. Một con hổ đực to lớn, bộ lông đen tuyền với những sọc vằn đỏ rực, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, vang vọng khắp khu rừng, như một lời phán xét.
"Kẻ yếu đuối! Ngươi không phải là đồng loại của chúng ta!"
Ý chí ấy, lạnh lẽo và đầy khinh bỉ, cũng truyền đến Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự tàn nhẫn của tự nhiên, nơi kẻ yếu không có chỗ đứng, đặc biệt là một kẻ đã tự đánh mất bản thân. Tiểu Hổ Linh sợ hãi rụt rè, đôi mắt đẫm nước, thân hình run rẩy như chiếc lá trước gió. Nó cố gắng lùi lại, trốn tránh ánh mắt khinh miệt của bầy đàn, nhưng không nơi nào để nó nương náu. Sự cô độc và lạc lõng bao trùm lấy nó, nặng nề đến nghẹt thở.
Tần Mặc, dù chỉ là một người quan sát trong dòng ký ức, cũng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé nát lồng ngực. Hắn cố gắng "giao tiếp" với ý chí đau khổ của Tiểu Hổ Linh, muốn an ủi nó, muốn giúp nó tìm lại bản chất của mình. Nhưng hắn biết, đây chỉ là ký ức. Hắn không thể thay đổi quá khứ. Hắn chỉ có thể cảm nhận, thấu hiểu. Hắn chứng kiến Tiểu Hổ Linh, trong cơn đói khát và tuyệt vọng, lại một lần nữa cố gắng săn mồi, nhưng vẫn thất bại thảm hại. Cuối cùng, nó bị bầy hổ cùng loài xua đuổi không thương tiếc, buộc phải rời khỏi lãnh địa của chúng, lang thang vào sâu hơn trong rừng, mang theo nỗi đau của sự từ chối và nỗi sợ hãi của một tương lai vô định. Bi kịch của Tiểu Hổ Linh không chỉ là câu chuyện của riêng nó, mà còn là một cái nhìn sơ lược về những gì có thể đã xảy ra với Bạch Hổ Lão Tổ hoặc những linh thú khác trong quá khứ, giải thích động cơ sâu xa của chúng.
Trong dòng chảy ký ức vô tận, cảnh vật xung quanh Tần Mặc lại một lần nữa biến đổi. Ánh nắng ban trưa dần chuyển sang sắc chiều tà, nhuộm vàng cả khu rừng. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá, tạo thành những dải sáng vàng cam trên nền đất. Không khí không còn căng thẳng như trước, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến u buồn, mang theo mùi khói bếp và hơi ấm của sự sống con người. Tần Mặc nhận ra mình đang đứng ở rìa một khu định cư phàm nhân, một Thôn Làng Sơn Cước điển hình của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái lợp tranh mộc mạc nép mình dưới chân núi, xung quanh là những hàng rào tre gai và vài thửa ruộng bậc thang xanh rì. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng trong gió, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình của cuộc sống con người.
Thế nhưng, sự yên bình ấy lại bị phá vỡ bởi một hình bóng yếu ớt đang lảo đảo tiến về phía làng. Đó chính là Tiểu Hổ Linh. Thân hình nó giờ đây còn gầy gò hơn trước, bộ lông xơ xác dính đầy lá khô và đất bẩn. Đôi mắt vàng rực của nó đã mất đi vẻ hoang mang ban đầu, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đói khát tột cùng và một sự tuyệt vọng không lời. Nó không còn sợ hãi con người như một linh thú hoang dã lẽ ra phải thế, nhưng cũng không hề có ý định tấn công. Nó chỉ đơn thuần là một sinh vật kiệt sức, lạc lối, vô thức tìm kiếm sự sống.
Từ phía cổng làng, một Phàm Nhân Thị Vệ bước ra. Hắn ta có thân hình cường tráng, mặc một bộ áo giáp nhẹ bằng da thú, tay cầm một cây giáo làm từ thân tre vót nhọn. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt cảnh giác quét qua xung quanh, đúng với trách nhiệm bảo vệ làng khỏi thú dữ. Khi nhìn thấy Tiểu Hổ Linh, đôi mắt hắn chợt nheo lại, lộ rõ vẻ ngờ vực và một chút sợ hãi. Hắn ta chưa từng thấy một linh thú nào lại trông yếu ớt và lạ lùng đến vậy, không có vẻ hung dữ của loài hổ, cũng không có vẻ uy nghi của một linh thú đã khai mở linh trí.
"Linh thú! Ngươi là yêu quái phương nào? Mau tránh xa khu làng của ta!" Phàm Nhân Thị Vệ cất tiếng, giọng nói tuy cảnh giác nhưng cũng có chút bối rối. Hắn giương cao cây giáo, sẵn sàng đối phó, nhưng cũng không lập tức tấn công. Sự xuất hiện của Phàm Nhân Thị Vệ trong ký ức Kỷ Nguyên Hiền Giả gợi ý rằng mối quan hệ giữa con người và linh thú đã bắt đầu trở nên phức tạp và căng thẳng từ rất lâu, đặt nền móng cho sự khai thác tài nguyên sau này của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tiểu Hổ Linh không hiểu lời nói của con người, nhưng nó cảm nhận được sự thù địch và cảnh giác. Ý chí của nó, yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, lại một lần nữa truyền đến Tần Mặc, mang theo một nỗi đau nhói: "Ta... ta chỉ đói... ta không có nhà..." Nó không tìm thấy sự chấp nhận ở đồng loại, giờ đây nó cũng không thể tìm thấy sự dung thứ ở con người.
Tần Mặc cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa hai thế giới: thế giới của bản năng dã tính và thế giới của sự văn minh con người. Tiểu Hổ Linh, bằng cách cố gắng "nhân hóa" thất bại, đã tự tước bỏ quyền thuộc về cả hai. Nó lảo đảo tiến thêm một bước, như muốn cầu xin, nhưng Thị Vệ ngay lập tức giương giáo chặn lại, tạo thành một rào cản vô hình giữa hai sinh vật. Không có tiếng gầm gừ, không có tiếng kêu đau đớn, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm. Tiểu Hổ Linh nhìn cây giáo, rồi nhìn ánh mắt cảnh giác của Thị Vệ, cuối cùng là nhìn về phía ngôi làng, nơi mùi thức ăn vẫn còn vương vấn. Một tiếng thở dài vô vọng không thành lời thoát ra từ nó.
Thân hình Tiểu Hổ Linh khẽ chao đảo. Sức lực đã cạn kiệt, ý chí đã mục ruỗng. Nó từ bỏ mọi hy vọng. Trong dòng ký ức của Tần Mặc, hắn chứng kiến Tiểu Hổ Linh từ từ gục ngã xuống nền đất lạnh lẽo, không phải vì bị tấn công, mà vì kiệt sức, vì đói khát, vì tuyệt vọng. Đôi mắt vàng rực của nó dần mất đi ánh sáng, nhìn về phía xa xăm, nơi không có bất kỳ ai, bất kỳ nơi nào để nó thuộc về. Bản năng hoang dã đã mất, hình hài con người không thành. Nó chết, một cái chết cô độc, không được ai tiếc thương, một minh chứng bi thương cho cái giá phải trả của sự "nhân hóa" thất bại.
Bi kịch của Tiểu Hổ Linh là một cái nhìn sơ lược, một vết thương nhói buốt xuyên qua dòng thời gian. Cái chết của nó không thuộc về nơi nào, là một lời cảnh báo về số phận của những ai từ bỏ bản chất mà không đạt được mục tiêu mới. Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau lớn lao, một sự tiếc nuối vô hạn dâng trào trong lòng. Hắn hiểu rằng, để lay chuyển Bạch Hổ Lão Tổ, hắn không thể chỉ đơn thuần bác bỏ con đường "nhân hóa" bằng lý lẽ suông. Hắn phải thấu hiểu nỗi đau, sự mất mát và những bi kịch đã ăn sâu vào tâm trí các linh thú từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi những ý chí tồn tại đã bị bóp méo bởi khát vọng sai lầm. Hắn cần phải tìm một cách để không chỉ đối thoại mà còn 'chữa lành' những vết thương tinh thần sâu sắc từ quá khứ, không chỉ cho linh thú mà có thể cho cả những ký ức cổ xưa.
Dòng ký ức dần tan biến, Tần Mặc giật mình trở lại thực tại. Hắn vẫn đứng trước Cây Thần Cổ Thụ, tay vẫn đặt trên 'Vết Sẹo Cổ Xưa'. Sương đêm vẫn giăng mắc, gió vẫn rì rào. Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn không còn là sự trầm tư ban đầu, mà là một sự kiên định sắt đá, pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và đã thấu hiểu một phần nào đó về bi kịch đằng sau khát vọng "nhân hóa".
Tô Lam vẫn đứng đó, đôi mắt nàng đầy lo lắng khi nhìn thấy Tần Mặc mở mắt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn, một sự nặng nề hơn, nhưng cũng kiên cường hơn. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn trấn an chủ nhân. Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt xanh biếc tràn đầy sự thông thái, gật đầu nhẹ. Bà không cần Tần Mặc phải nói ra, bà biết hắn đã chứng kiến những gì.
"Tần Mặc..." Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng khàn đi vì lo lắng. "Hắn... đã thấy gì?"
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, gỡ tay ra khỏi vết sẹo. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, rồi nhìn Tô Lam, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa hàng ngàn suy nghĩ. "Một sinh linh... đã đánh mất bản chất của mình. Không thể thành người, cũng không còn là thú. Lạc lõng giữa tất cả, và cuối cùng... tan biến." Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại vang vọng như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong đêm tối. "Đây chính là cái giá của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc ý chí tồn tại phải đi ngược lại chính nó. Đây chính là bi kịch của những kẻ tin rằng chỉ có 'nhân hóa' mới là con đường duy nhất để mạnh mẽ, để tồn tại."
Hắn ngước nhìn lên tán lá Cây Thần Cổ Thụ, nơi những ký ức vẫn còn vương vấn. "Bạch Hổ Lão Tổ... chắc hẳn cũng đã từng chứng kiến những bi kịch như vậy, hoặc tự mình trải qua một nỗi đau tương tự, khiến nó tin rằng 'nhân hóa' là giải pháp duy nhất để thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Nhưng nó đã nhầm lẫn giữa sức mạnh của bản chất và sự biến đổi hình thái."
Tần Mặc quay lại nhìn về phía những Linh Thú Trẻ vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, và rồi lại nhìn Hắc Phong, một linh thú vẫn giữ được bản chất dã tính của mình. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ là thay đổi tư tưởng, mà còn là hàn gắn những vết thương sâu sắc từ quá khứ. Hắn sẽ phải chứng minh, bằng chính hành động và triết lý của mình, rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng, nơi vạn vật có thể mạnh mẽ mà không cần phải từ bỏ chính mình. Và để làm được điều đó, hắn sẽ phải đối mặt với những bi kịch thâm căn cố đế của Kỷ Nguyên Hiền Giả, những bi kịch đã định hình nên khát vọng "thăng tiên" điên cuồng của cả Huyền Vực. Con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.